Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
(Phần 1) Tình Yêu Thứ Ba

Tình yêu thứ ba (Phần 1)

Tình yêu đến như thủy triều dâng lên ngay trước

mặt chúng ta, sau đó đứng im,

chờ đợi, chờ đợi.

Ta có thể trốn chạy, cũng có thể ở lại,

Tình yêu dù thế nào cũng sẽ đến

Nhưng, nó sẽ giữ lại cơ hội cho chúng ta lựa chọn…

Chương 1

Mỗi một câu chuyện đều bắt đầu từ một khởi đầu

chưa kịp sắp xếp, khiến người ta trở tay không kịp

chuẩn bị. Lại giống như vận mệnh tự an bài, cô gặp

anh một cách bị động như vậy. Từ khi bắt đầu đã

định sẵn sẽ không cách nào ngừng lại…

“Tình yêu lãng mạn trên thế giới chỉ có hai loại,

một là loại tình yêu trên phim, dù bực mình lắm vẫn

1

có thể khiến em rơi nước mắt. Loại kia là tình yêu

mà bản thân đang trải nghiệm, dù đối phương là con

heo, em cũng có thể đau đớn tới mức mất ngủ cả

đêm. Nhưng em cần phải biết, người khác thấy bộ

dạng đau khổ vì tình của em sẽ chỉ cười thầm em là

con ngốc. Không ai đồng tình, càng không ai chúc

phúc cho em, mọi người chỉ đứng cạnh để xem kịch

hay, bao gồm cả người đàn ông không yêu em.”

Tôi đứng trước giường bệnh của Trâu Nguyệt, oán

hận nói ra những lời này, bởi vì nó lại cắt cổ tay

tự sát trong bồn tắm rải đầy cánh hoa hồng vào đêm

valentine. Càng điên hơn là nó đã gửi vô số tin

nhắn đầy ai oán cho gã đàn ông kia, ý đồ muốn để

hắn nhìn thấy bộ dạng chết đẹp đẽ của mình, nhưng

gã ta hoàn toàn không hồi âm. Cuối cùng vẫn là tôi,

2

sau khi tăng ca về đến nhà, vớt nó ra khỏi bồn

nước, đưa tới bệnh viện.

Trâu Nguyệt nhắm mắt, lặng im không nói.

Sau khi yêu lãnh đạo trực tiếp của mình, nó thả

hồn vía lên mây, hàng ngày nhìn ảnh hắn lẩm bẩm, mà

đó chỉ là bức ảnh cắt từ tạp chí nội bộ của công

ty. Trong ảnh, một người đàn ông mặc comple, gương

mặt không rõ nét đang thân thiết bắt tay một loạt

công nhân. Ban đầu tôi tưởng chỉ là thiếu nữ mơ

mộng yêu đương, không ngờ lại làm ra chuyện vô cùng

thê thảm thế này.

“Chị hỏi em, vì sao muốn chết?” Tôi bực mình nói.

Trâu Nguyệt nhắm chặt mắt, giọt lệ khẽ khàng chảy

xuống.“Em nói đi!” Tôi to tiếng.

Nó vẫn không mở miệng.

3

“Bỏ đi, bỏ đi.” Trâu Thiên đứng bên kéo tay áo

tôi.

Tôi giật ra, hét to với nó: “Hai chị em chúng mày,

không đứa nào khiến chị bớt lo, đều cút hết về quê

cho chị!”

Trâu Thiên mặt mày nhăn nhó nói: “Chị, đừng hỏi

nữa, để chị ấy nghỉ ngơi, bình tĩnh chút đi, trong

lòng chị ấy chắc rất buồn rồi.”

“Nó bị điên! Yêu đơn phương thì có gì đáng thông

cảm chứ? Có bản lĩnh đi giành bằng được gã kia đi,

tự mình hại mình thì có gì là giỏi?”

Trâu Nguyệt đột nhiên trở mình trên giường hét lên

với tôi: “Vậy chị có bản lĩnh thì đi giành anh rể

về đi!”

Tôi bỗng sững người. Trâu Nguyệt khóc to ai oán:

4

“Em bất lực, trong mắt anh ấy hoàn toàn không có

em, em làm gì cũng vô dụng… vô dụng mà!”

Tôi ngơ ngác đứng trước giường con nhỏ ngu ngốc

này, nhất thời không có gì để nói.

Đúng, tôi đã ly hôn. Chồng cũ yêu đồng nghiệp ngồi

đối diện với anh ta, quỳ trước mặt khổ sở van nài

tôi cho anh ta tự do, tôi cũng không níu giữ. Người

đã thay lòng, liệu còn gì để nói đây?

“Đúng, chị vô dụng, thế nhưng chị cũng không tự

làm tổn thương mình khiến người khác lo lắng.” Tôi

quay người bỏ đi.

Trâu Thiên theo tôi ra khỏi phòng bệnh, đỡ lời cho

con bé: “Chị, Tiểu Nguyệt chưa hiểu chuyện, chị

đừng giận.”

Tôi xoay người nói: “Hôm nay em đừng đi học nữa, ở

5

lại trông nom nó, tinh thần nó chưa ổn định, cần

người ở bên chăm sóc. Nhớ kỹ, hai đứa nhất định

không được cho mẹ biết việc này.”

Trâu Thiên vội vã gật đầu.

Ra khỏi bệnh viện, gió lạnh ào tới, di động của

tôi đổ chuông, là điện thoại của Cao Triển Kỳ.

Chúng tôi trước đây là bạn thời đại học, bây giờ là

đồng nghiệp trong văn phòng luật sư. Anh ta nhẹ

nhàng hỏi trong điện thoại: “Luật sư Trâu,

valentine vui chứ? Quên cả cuộc họp ở văn phòng rồi

à?”

“Ừ, rất vui. Tôi lập tức tới ngay.” Tôi gập điện

thoại, nhắm mắt ổn định lại tinh thần, giơ tay vẫy

một chiếc taxi.

Tới văn phòng, Cao Triển Kỳ ra đón: “Ôi, nhìn bộ

6

dạng này chắc tối qua rất bận, hình như đến quần áo

cũng chưa kịp thay.”

Tôi lắc lắc đầu: “Đừng đùa nữa, cả đêm tôi không

ngủ.”Tên họ Cao kia càng hưng phấn: “Cả đêm không

ngủ? Là ai thế? Uy lực quá nhỉ? Ha ha ha!”

Tôi kéo anh ta sang một bên, nghiêm mặt nói: “Cao

Triển Kỳ, tôi có việc muốn nhờ anh.”

“Việc gì?”

“Anh giới thiệu Tiểu Nguyệt tới công ty Trí Lâm là

thông qua ai?”

“Giám đốc phòng nhân sự của bọn họ. Cô ta yêu thầm

tôi bao năm rồi, tôi lên tiếng, lập tức làm ngay.

Sao, còn có ai muốn vào? Tiểu Thiên chẳng phải đã

thi đỗ nghiên cứu sinh ư?”

“Không phải, anh giúp tôi nghe ngóng một chút xem,

7

giám đốc bộ phận của Tiểu Nguyệt, phó tổng giám

đốc Lâm đó là người thế nào?”

“Quấy rối tình dục? Hay yêu đương văn phòng? Tiểu

Nguyệt mới đến có một năm, không nhanh thế chứ? Lẽ

nào gã đó nhìn trúng cô nàng?” Cao Triển Kỳ chính

là loại người giỏi suy đoán như vậy, có đôi khi nói

chuyện với anh ta là một việc vô cùng đau đầu.

“Thôi thôi, đừng hỏi nữa. Anh đi nghe ngóng giúp

tôi là được, chớ nói nhảm!” Tôi quay người vào

phòng hội nghị.

Cao Triển Kỳ theo sau tôi, vẫn không ngừng hỏi:

“Cô phải nói cho tôi biết lý do chứ, như vậy tôi

mới thăm dò đúng trọng điểm. Cả đêm qua cô không

ngủ là vì anh ta à? Hay người khác? Cô phải giữ cơ

hội đó cho tôi trước chứ, lúc nào cũng thử xem uy

8

lực của tôi nhé?...”

Tôi hoàn toàn không thèm để ý anh ta. Anh ta tuyên

bố khắp nơi rằng mình yêu tôi, nhưng đồng thời

cũng yêu rất nhiều phụ nữ khác, bởi vậy tôi chẳng

coi tình yêu của anh ta là việc gì đáng để tâm. Cho

dù anh ta mãi mãi ngả ngớn xoay quanh, cũng hoàn

toàn không thể chạm đến nội tâm tôi được. Sau khi

tôi ly hôn, anh ta từng xắn tay áo nóng lòng muốn

thử sức, song sau vài lần bị tôi cự tuyệt không

chút nể nang thì cũng chuyển mục tiêu. Bởi vậy mới

nói tình yêu là thứ vừa thực dụng vừa mong manh,

chẳng ai có thể mãi đợi chờ trong vô vọng.

Buổi sáng họp, buổi chiều mở phiên tòa. Tới khi

tôi vội vã tới bệnh viện thì phát hiện vài người

không rõ lai lịch đứng trước cửa phòng bệnh, Trâu

9

Thiên cũng đứng ngoài cửa. Trong lòng tôi thấy lo

lắng, vội vàng bước tới trước mặt Trâu Thiên hỏi:

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Trâu Thiên dẩu môi về phía cửa: “Người kia đến

rồi.”“Ai?”

“Chính là người Tiểu Nguyệt nói.”

Tôi đã hiểu, định bước vào phòng bệnh gặp mặt

người đàn ông này nhưng bị người ngoài cửa chặn

lại, “Xin lỗi, cô đợi cho một lát, phó tổng giám

đốc Lâm muốn nói chuyện riêng với Tiểu Trâu.”

Tôi nhìn qua khung kính, một người đàn ông đang

đứng quay lưng về phía cửa, Tiểu Nguyệt ngồi trên

giường ôm chăn, cúi đầu. Trên chiếc tủ nhỏ bên cạnh

xuất hiện một giỏ hoa quả lớn.

Tôi lo anh ta sẽ nói gì kích động Tiểu Nguyệt, thế

10

là tôi mặc kệ, đẩy cửa bước vào.

Âm thanh cửa bật ra rất lớn, anh ta ngoái đầu lại,

Tiểu Nguyệt cũng ngẩng đầu theo.

Sải bước đến bên giường Trâu Nguyệt rồi quay sang

nhìn người đó, tôi ngẩng cao đầu, hòng thể hiện sự

nghiêm khắc, không dễ bị lấn lướt của mình.

Người đàn ông trước mặt này cao, gầy, coi như rắn

rỏi; mặt mũi cân đối, cũng coi như anh tuấn. Người

như vậy, vừa nhiều tiền lại đẹp trai, hấp dẫn, nếu

chủ động thì cô gái nào có thể chống đỡ nổi? Tôi

thầm nghĩ trong lòng, cảm giác càng thêm bất mãn:

Nhất định anh ta ỷ vào điều kiện ưu việt của bản

thân mà không biết giữ chừng mực.

Lúc này người đàn ông đó cũng đang nhìn tôi, có lẽ

bởi tôi tùy tiện xông vào, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ

11

kinh ngạc.

Người giữ cửa cũng tiến vào trong: “Phó tổng giám

đốc Lâm, xin lỗi.”

“Đây là… chị gái em.” Tiểu Nguyệt lầm bầm nói nhỏ.

Tôi cúi đầu nhìn con bé, chỉ thấy mặt nó đỏ rực.

Người đàn ông đó khôi phục vẻ bình tĩnh, giơ tay

giới thiệu: “Chào cô, tôi là Lâm Khải Chính, giám

đốc bộ phận của Tiểu Trâu.”

Tôi cũng điềm nhiên bắt tay anh ta: “Trâu Vũ.”

Hai người chúng tôi buông tay cùng lúc.

Anh ta chắc chắn đã chột dạ, đứng im một lát,

dường như có chút không tự nhiên. Sau đấy anh ta

nói: “Tôi thay mặt công ty tới thăm Trâu Nguyệt,

chúc cô ấy sớm bình phục. Tôi còn có việc… xin cáo

từ trước.” Sau đó anh ta gật đầu với Trâu Nguyệt,

12

quay người rời phòng bệnh.

Cứ như vậy mà đi? Tôi không đồng ý.

Tôi đuổi theo, đúng lúc đám người đó đứng trước

thang máy.

“Xin đợi một lát.” Tôi bước nhanh tới phía sau anh

ta, cất tiếng gọi.

Anh ta xoay người lại, đứng yên, đợi tôi nói tiếp.

Có người ở bên, tôi không tiện nói rõ, bèn mập mờ:

“Chuyện này anh định giải quyết thế nào?”

“Chuyện gì?” Anh ta hỏi ngược lại.

Tôi nghẹn lời, người này hỏi như vậy, rõ ràng là

không có thiện chí nói chuyện với tôi. Tôi ngẩng

đầu lên nhìn, đáng ghét, ánh mắt của anh ta không

hề có chút trốn tránh hay áy náy.

Thường là như vậy, xảy ra chuyện chỉ có phụ nữ

13

điên rồ, đàn ông không biết, không quan tâm, cuối

cùng phủi tay một cách triệt để.

Mấy người đi cùng đang nhìn chằm chằm, tôi biết

nếu nói tiếp cũng chỉ tự chuốc lấy nhục. Vả lại,

tôi không hề có bất kì chứng cứ nào chứng minh anh

ta nhất thiết phải chịu trách nhiệm về việc này.

“Không có gì, chào anh.” Tôi lạnh nhạt nói, xoay

người rời đi.

“À… Chuyện này…” Anh ta dường như có lời muốn nói.

Tôi quay người lại, thầm nghĩ trong lòng không

biết anh ta định bồi thường bao nhiêu tiền?

Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu, hỏi

một cách không chắc chắn: “Trâu… Vũ?”

Tôi gật đầu.

“Nếu có chuyện gì cần giúp đỡ, cô có thể nói với

14

tôi.” Anh ta bắt đầu giở giọng quan cách.

“Cảm ơn!” Sau khi ném lại một câu, tôi sải bước

trở về phòng bệnh.

Trâu Nguyệt đang ôm chăn ngồi ngơ ngẩn trên

giường. Tôi xông tới trước mặt nó, hỏi: “Vừa nãy

anh ta nói gì với em?”

“Không nói gì...” Giọng Trâu Nguyệt nhỏ tới nỗi

gần như không nghe thấy.

“Không nói gì, vậy rốt cuộc đã nói gì?”

“Chỉ là… muốn em dưỡng bệnh cho tốt…”

“Sao anh ta có thể giả không liên quan như thế?

Anh ta đã làm những gì với em? Nói cho chị nghe,

chị nhất định khiến anh ta phải trả giá.”

“Chị… chị đừng quan tâm nữa!”

“Sao chị có thể không quan tâm! Trâu Nguyệt, em

15

đừng sợ, kể cho chị!”

Trâu Nguyệt co người vào trong chăn, im lặng.

Tôi là một người nóng tính, không thể chịu nổi

nhất là cái vẻ buồn thương sầu muộn này của nó.

“Em nói đi chứ! Em không nói, chị tới công ty tìm

lãnh đạo của anh ta!” Giọng nói của tôi cao vút

lên.“Chị đừng đi!” Trâu Nguyệt gấp gáp kéo lại.

“Vì sao không thể đi?”

“Anh ấy không biết những chuyện này…”

“Những chuyện gì? Chẳng phải hôm qua em gửi rất

nhiều tin nhắn cho anh ta ư?”

“Trưa nay anh ấy mới từ Hồng Kông trở về, có lẽ

anh ấy không nhận được, dù sao anh ấy cũng không

nói gì.”

“Vậy sao anh ta biết em nằm viện chứ?”

16

“Em không biết. Chị, anh ấy là như vậy đấy, em

không biết rốt cuộc trong lòng anh ấy có em hay

không. Khi em cảm thấy anh ấy quan tâm đến mình,

anh ấy liền tỏ ra vô cùng lạnh nhạt. Khi em đã hoàn

toàn hết hy vọng, em lại luôn cảm nhận được sự

quan tâm của anh ấy đối với mình. Em không nói với

người khác là đang ở bệnh viện, vậy mà anh ấy lại

đến, thế nhưng sau khi tới anh ấy vẫn nói những lời

cũ rích. Em không biết anh ấy đang nghĩ gì nhưng

lại không thể thuyết phục nổi bản thân mình quên

anh ấy đi.” Nói xong, nước mắt con bé lại bắt đầu

rơi.

“Em nói thẳng với anh ta chưa?”

“Em từng gửi thư vào hòm thư của anh ấy, còn gửi

tin nhắn cho anh ấy.”

17

“Em không biết anh ta có nhận được không?”

“Chúng em báo cáo công việc đều dùng hòm thư, em

rất hiếm khi gặp được anh ấy. Không thể nào anh ấy

chưa từng nhận được một bức.”

Đầu của tôi đang không ngừng phồng lên. Hóa ra

chẳng phải thất tình, hóa ra lại là đơn phương! Tôi

mà lại có một đứa em gái ngu ngốc như vậy! “Em dở

hơi à, em chưa từng xác nhận thái độ của anh ta, em

đi chết đi! Muốn chết cũng phải chết cho rõ ràng

chứ?”

Tay Trâu Nguyệt vạch đi vạch lại trên tấm ga trải

giường, hồi lâu mới nói một câu: “Anh ấy sắp kết

hôn rồi. Em nghe đồng nghiệp nói, tháng Mười một

năm nay.”

Tôi cảm thấy nắm tay mình trở nên rất mạnh mẽ. Tôi

18

lập tức đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nếu không

tôi sẽ không kiềm chế được mà giáng cho nó cả chục

cái bạt tai.

Tôi cố kìm sự bực mình xuống, bình tâm một chút

rồi nói: “Chị không biết vì sao em có thể yêu anh

ta, nhưng đã như thế này rồi, chúng ta phân tích

một chút. Bây giờ chỉ có hai khả năng: Một là anh

ta hoàn toàn không biết em có ý với mình, hai là

biết em thích nhưng anh ta giả ngu. Nếu anh ta biết

mà không đáp lại tình cảm của em, đó chính là từ

chối. Nếu anh ta không biết, lại sắp kết hôn, em

cũng không cần để anh ta biết. Vì vậy 100% là em

không có hy vọng. Em nên từ chức đi, cách xa anh ta

một chút.”

Trâu Nguyệt vùi đầu trong chăn, Trâu Thiên bước

19

lên vỗ vỗ vai nó: “Chị hai, chị cả nói đúng đấy.

Chị đừng làm việc ở chỗ đó, em giới thiệu cho chị

chỗ tốt nhé.”

20

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát