Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
(Phần 2) Tình Yêu Thứ Ba

Tình yêu thứ 3 (Phần 2)

Chương 15.

Khi cô biết anh vẫn luôn đứng trong góc, lặng lẽ

chăm chú nhìn mình vào những buổi sáng sớm khi bản

thân cô còn mơ màng chưa tỉnh, thì tất cả lý trí,

lo lắng và đấu tranh đã hoàn toàn sụp đổ. Sự hy

vọng, nỗi chờ đợi vô bờ bến với anh nơi sâu thẳm

trái tim cô bỗng tuôn trào.

Buổi sáng hôm sau, tôi bị điện thoại của Âu Dương

đánh thức. Cần phải làm công tác chuẩn bị cuối cùng

để ký hợp đồng chiều nay, theo chỉ thị của Lâm

Khải Chính, điều chỉnh bản hợp đồng lần cuối. Đồng

thời so sánh tỉ mỉ hợp đồng chính và phụ lục đính

kèm, đảm bảo chắc chắn không có bất kỳ sai sót nào.

1

Bốn giờ chiều, nghi lễ ký kết bắt đầu. Hội trường

được đặt trong phòng khách hội nghị Chính phủ của

thành phố. Mọi người đông đủ, không khí sôi sục.

Rất nhiều các phóng viên, ký giả đứng đợi chụp ảnh.

Công việc của tôi đã xong nên lui về đứng một góc

uống coca. Đột nhiên thấy anh Phó cũng vô vị đi lại

trong đám người, tôi vội vàng vẫy tay. Anh ta bước

tới, cười hiền hòa: “Luật sư Trâu, vất vả rồi!”

“Anh Phó, anh tới khi nào vậy?” Tôi hỏi.

“Tôi à, phó tổng giám đốc Lâm tới khi nào thì tôi

tới khi đó!”

“Như hình với bóng?”

“Đúng vậy.”

“Vậy lần sau tôi có việc tìm anh, chỉ cần xem phó

tổng giám đốc Lâm ở đâu là được rồi nhỉ.” Tôi cười

2

nói.“Ôi trời, luật sư Trâu, tôi sợ là cô nói ngược

rồi. Cô có thể có chuyện gì tìm tôi chứ, chỉ có

khi cô tìm phó tổng giám đốc Lâm là tôi có thể giúp

cô thông báo một tiếng thôi.” Anh Phó vội nói.

“Sau này tôi cũng chẳng có chuyện gì để tìm anh

ấy. Sắp tới tôi không làm ở Trí Lâm nữa.” Tôi nói.

“Vì sao? Chẳng phải đã giải quyết rồi ư?” Anh Phó

kỳ lạ hỏi.

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta: “Giải quyết chuyện gì?”

Anh Phó vội giải thích: “Ờ, thời gian trước nghe

nói cô muốn đi, sau này thấy cô vẫn làm. Tôi tưởng

không có gì thay đổi chứ.”

“Chỉ là văn phòng nhất thời chưa tìm được người

tiếp nhận công việc của tôi, cho nên tạm thời vẫn

làm. Rất nhanh sẽ có luật sư khác thay thế.”

3

“Thực ra các lãnh đạo rất hài lòng với khả năng

nghiệp vụ của cô. Cô đi rồi đúng là tổn thất của

công ty chúng tôi.”

“Ha ha, anh Phó quá khen rồi. Nói thật, công việc

của chúng tôi chỉ cần cầm một quyển luật, ai làm

chẳng được.” Tôi nói khiêm tốn.

“Không thể nói thế được. Ví như tôi đây, đưa cho

tôi một quyển, tôi cũng không biết lật từ đâu!” Anh

Phó hài hước làm động tác lật sách.

Hai chúng tôi cùng bật cười.

Lúc này trước cửa bắt đầu hỗn loạn, đèn flash thi

nhau chớp. Chúng tôi quay đầu nhìn ra chỉ thấy một

hàng người bước vào, đều là những nhân vật tầm cỡ.

Đương nhiên Lâm Khải Chính ở vị trí chính giữa. Anh

mặc một bộ comple màu đen, sơ mi trắng kết hợp với

4

cà vạt màu xám sẫm kẻ xéo. Giữa những người đàn

ông trung niên béo mập, anh hiện lên vô cùng anh

tuấn, sáng sủa, cao ráo, phong thái phi phàm. Tôi

thầm tán dương trong lòng, ăn mặc theo kiểu cổ điển

này mà cũng có thể toát lên phong thái cao quý,

thật không đơn giản!

Nghi thức ký kết tiến hành theo đúng trình tự. Anh

vẫn điềm đạm, khiêm nhường như trước, không lên

bục phát biểu để thu hút sự chú ý mà dành cơ hội

phát ngôn cho trưởng phòng Âu Dương. Khi Âu Dương

đang hùng hồn thuyết trình, anh ngồi trên ghế chủ

tọa nhìn về phía trước, vẻ mặt lãnh đạm, dường như

không liên quan tới tất cả mọi thứ.

Tôi đứng trong góc tối, ngây ngô nhìn, như thể

muốn học thuộc từng đường nét trên khuôn mặt anh.

5

Sau khi kí kết, một bữa tiệc xa xỉ được sắp xếp

trong khách sạn.

Tôi vốn muốn trốn đi, kết quả bị trưởng phòng Âu

Dương hào hứng kéo lại: “Luật sư Trâu, lại đây, lại

đây, vất vả lâu như vậy, nhất định ta phải cạn một

ly!”

Không còn cách nào từ chối, tôi đành cùng anh ta

bước vào phòng tiệc.

Cũng may chức vụ của tôi không quan trọng lắm nên

bên tổ chức sắp xếp vị trí tôi ở bàn khác, không

ngồi cùng Lâm Khải Chính và khách quý. Tôi thầm thở

phào nhẹ nhõm.

Sau khi mọi người ổn định chỗ ngồi là ngay lập tức

đến màn chúc rượu dài dòng vô vị cùng với những

trò a dua nịnh bợ phó tổng giám đốc Lâm “tuổi trẻ

6

tài cao”. Sau đó chính là thay phiên nhau kính rượu

và đáp lễ. Tôi không ở trong tâm bão nên có thể

thảnh thơi thưởng thức của ngon vật lạ. Quay sang

đã lập tức nhìn thấy Lâm Khải Chính, chung quanh

anh toàn là các thuyết khách tay lăm lăm ly rượu.

Anh khách sáo mỉm cười, khách sáo uống rượu mọi

người kính. Tôi hơi lo cho anh, cứ uống như vậy khi

nào mới xong?

Đầu khác của bàn ăn, trưởng phòng Âu Dương là nhân

vật đứng đầu sóng ngọn gió của Trí Lâm hôm nay

cũng đã bị vây chật như nêm, còn đâu mà quan tâm

tới việc cạn ly với tôi?

Đang ăn thì di động trong túi rung, Cao Triển Kỳ

gọi tới: “Người đẹp, cô sống ở Tam Á dễ chịu chứ?

Vui quên đường về rồi hả?”

7

“Ngày mai về rồi, sốt ruột gì chứ?” Vì tiếng ồn ào

xung quanh, tôi vô tình nâng cao giọng nói.

“Sổ tiết kiệm tôi mang theo bên người gần một

tháng rồi, chỉ đợi cô về xét duyệt thôi đấy!”

Tôi cười: “Đồng chí, thái độ rất tốt. Đợi tôi trở

về nhất định sẽ ưu tiên suy nghĩ tới anh!”

Đúng lúc này một ly rượu được đặt trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn, là Lâm Khải Chính. Tôi vội cúp

máy, đứng lên nghênh tiếp.

Trên người anh toàn mùi rượu, mắt đã vằn những tia

đỏ. Anh nâng ly lên với tôi: “Thời gian này vất vả

rồi, tôi thay mặt công ty cảm ơn cô!”

Tôi vội nâng ly rượu trên bàn, khách sáo trả lời:

“Đây là điều tôi nên làm.”

“Tôi uống hết, cô cứ tùy ý!” Lời chưa dứt, anh đã

8

ngửa cổ, trút cả ly rượu đầy xuống. Ly của tôi còn

chưa kịp đưa tới bên miệng, anh đã quay người rời

đi.Anh làm cái gì vậy?! Tôi lúng túng nâng ly đứng

tại chỗ nhìn bóng anh. Cũng may mọi người xung

quanh đều đang mải ăn uống, không ai chú ý tới tôi.

Tôi ngượng ngùng ngồi lại chỗ cũ.

Lúc tiệc gần tàn, cả căn phòng trở nên vô cùng bừa

bãi. Trưởng phòng Âu Dương đã sớm bất tỉnh nhân sự

trên ghế. Lâm Khải Chính vẫn tiếp mấy quan chức

địa phương rượu xong nói nhảm. Người cùng bàn đều

đi gần hết, tôi khó xử không biết nên làm thế nào.

Anh Phó đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, nói:

“Luật sư Trâu, tôi tìm hai người đưa Âu Dương về.

Cô tìm cách giải vây cho phó tổng giám đốc Lâm rồi

đưa anh ấy về phòng, anh ấy cũng uống không ít

9

rồi.”

Tôi vội gật đầu đồng ý.

Anh Phó không biết gọi từ đâu ra hai trợ thủ, nhấc

Âu Dương say quắc cần câu lên, đưa ra khỏi phòng.

Tôi bước tới bên cạnh Lâm Khải Chính, nói với anh:

“Phó tổng giám đốc Lâm, có họp tối nay không ạ?”

Lâm Khải Chính quay đầu nhìn tôi, lập tức hiểu ý

đồ, hùa theo nói: “Có, đương nhiên phải họp rồi.”

Sau đó quay sang nói với mấy vị quan chức: “Xin

lỗi, buổi tối tôi còn có cuộc họp nội bộ, không thể

tiếp các vị rồi. Hôm nay vô cùng cảm ơn!”

Mấy vị quan chức đó đành đứng lên tiễn. Chúng tôi

cuối cùng cũng ra khỏi phòng tiệc.

Sau khi tới đại sảnh khách sạn, Lâm Khải Chính

quay đầu nói với tôi: “Cảm ơn em đã giải vây giúp

10

anh. Âu Dương đâu?”

“Anh ấy đã say lắm rồi, được anh Phó và hai người

nữa đưa về phòng.”

Anh gật đầu, sau đó nói: “Anh không sao, em về

phòng nghỉ trước đi.”

“Vậy còn anh?” Tôi hỏi.

“Anh đi dạo một mình, không vấn đề gì. Em về nghỉ

trước đi.” Anh nói xong liền đi thẳng ra cửa sau

của đại sảnh. Do uống không ít rượu nên bước chân

anh hơi loạng choạng.

Tôi đứng yên, hơi do dự. Gặp mặt lần này ở Tam Á,

biểu hiện của anh vừa xa cách vừa lạ lùng, tất

nhiên là không muốn tiếp xúc với tôi quá nhiều. Tôi

cũng nên biết điều trốn xa mới đúng. Nhưng tối nay

anh đã không thắng nổi men rượu, một mình ra ngoài

11

như vậy, thực sự không ổn lắm. Nghĩ đi nghĩ lại,

tôi vẫn quyết định theo sau anh.

Tôi dừng lại, cách xa xa, nhìn anh bước trên cát.

Đột nhiên anh đứng lại, ngồi xuống bất động. Sao

vậy, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Tôi lẳng lặng lại gần, phát hiện anh đang bật lửa

lên đốt thứ gì đó. Gió biển rất mạnh, lửa vừa lên

lại bị gió dập tắt. Anh lại bật, lại bị gió thổi

tắt. Lại bật, lại bị gió thổi tắt. Cứ như vậy rất

nhiều lần.

Tôi không chịu được nữa, rốt cuộc anh đang làm gì?

Tôi dứt khoát tiến lên, ngồi trước mặt anh, dùng

cơ thể chắn gió. Anh ngẩng đầu nhìn tôi, im lặng

không nói, tiếp tục bật lửa đốt thứ trong tay. Khi

ngọn lửa lần nữa bùng lên, tôi dùng tay khum lấy

12

nó. Mượn ánh lửa, tôi phát hiện thứ anh đang đốt

chính là bức ảnh của mình. Trong ảnh anh đang ngồi

trước bàn làm việc, vẻ mặt nghiêm túc.

Với sự giúp đỡ của tôi, bức ảnh cuối cùng cũng đốt

xong. Trong bóng tối, gương mặt anh bị lửa gặm

nhấm từng chút từng chút.

Lửa tắt, xung quanh trở nên hết sức tối tăm. Tôi

không nhìn rõ mặt anh, chỉ thấy những đường nét mờ

mờ. Những con sóng đêm lặng lẽ vỗ bờ, tiếng rì rầm

như bao bọc lấy chúng tôi. Không còn lý do gì ở lại

cùng anh, tôi đứng lên chuẩn bị rời đi.

Giây phút đó, anh giơ tay nắm lấy tay tôi, khẽ

giọng: “Ở bên anh một lúc nữa?” Ngón tay anh lạnh

buốt, giọng nói mệt mỏi. Tôi đau lòng, quay người

lại ngồi trên bãi biển, cùng hướng với anh. Anh lập

13

tức buông bàn tay đang nắm lấy tay tôi.

“Sao em không hỏi vì sao phải đốt ảnh?” Anh nói.

“Có lẽ đây là thói quen của anh.” Tôi đáp.

Anh im lặng một lúc rồi nói: “Hôm nay là ngày giỗ

mẹ anh. Hàng năm anh đều đốt cho bà một bức ảnh, để

bà biết hình dáng hiện tại của anh.”

Chủ đề nặng nề như vậy, tôi nhất thời không biết

nên đáp lại thế nào, nghĩ một chút mới cố ra vẻ nhẹ

nhàng nói: “Vậy cũng nên chọn lấy tấm vui vẻ một

chút, sao chọn tấm nghiêm túc như vậy?”

“Có gì đáng vui vẻ.” Giọng anh vẫn chán nản như

thế.“Sao không có, anh vừa ký được một hợp đồng

lớn, nên để bà thấy dáng vẻ đáng tự hào của anh

chứ!”“Lần đầu tư này là canh bạc của anh, còn chưa

biết phúc hay họa.”

14

“Cho dù thế nào bây giờ anh cũng là phó tổng của

công ty, hơn nữa lại sắp kết hôn. Mẹ anh trên trời

nhất định sẽ cảm thấy yên lòng!” Tôi cố gắng an ủi

anh. “Chẳng có gì đáng yên lòng cả. Những thứ anh

làm chỉ là để tự vệ mà thôi.” Anh đáp.

Tự vệ – Anh dùng từ như vậy khiến tôi bất ngờ. Nhớ

tới hoàn cảnh gia đình anh mà trưởng phòng Âu

Dương từng nhắc tới, tôi phần nào hiểu được tâm

tình anh lúc này.

Anh cúi đầu châm một điếu thuốc, dưới ánh lửa mờ

ảo của đầu thuốc, vẻ mặt anh có phần cô đơn.

Một lúc lâu sau, đột nhiên anh gọi tên tôi: “Trâu

Vũ, có thể nói cho anh biết bí quyết của em không?”

“Hả? Bí quyết gì?” Tôi ngu ngơ không hiểu.

“Làm thế nào mới có thể sống thật vui vẻ như em?”

15

“Anh cảm thấy em sống rất vui vẻ ư?” Tôi hỏi ngược

lại.

“Ngày hôm đó trên bãi biển nhìn thấy em đứng trong

đám người, tiết mục đó anh cảm thấy chẳng đáng

cười chút nào, em lại cười vui vẻ đến vậy. Còn có

hôm nay lúc ăn cơm, dáng vẻ em nhận điện thoại cũng

tràn đầy vui vẻ. Anh thật sự hy vọng có thể giống

như em, vô lo vô nghĩ!”

Vô lo vô nghĩ? Anh cho rằng tôi vô lo vô nghĩ? Sao

anh biết cảm giác mệt mỏi và giằng xé trong lòng

tôi? Sao anh biết những đêm khó ngủ mà tôi đã trải

qua? – Thế nhưng như vậy cũng tốt, tôi không muốn

anh nhìn thấy một trái tim vì anh mà trở nên yếu

đuối.

Thế là, tôi nói bằng ngữ khí vui vẻ: “Người nghèo

16

có cách sống của người nghèo. Lẽ nào anh chưa từng

nghe từ ‘nghèo vui sống’ ư?”

“Nghèo vui sống?” Anh lặp lại lời tôi, sau đó hỏi:

“Em rất nghèo ư?”

“So với anh, chúng em đều là người dân nghèo khổ.”

“Vậy anh… có thể mua em không?” Trong lời nói của

anh còn có hàm ý khác.

“Anh đã mua em rồi, chẳng phải em đang làm công

cho anh ư?” Tôi hiểu ý anh nhưng vờ như không biết.

“Nếu… anh còn muốn nhiều hơn nữa?” Anh cuối cùng

lại nhắc tới chủ đề này.

Tôi nên trả lời thế nào? Trong lòng tôi có một âm

thanh rất nhỏ, nó cổ vũ tôi đồng ý. Nhưng trong đầu

tôi, lý trí mạnh mẽ lại chiếm thế thượng phong.

Tôi không thể trực tiếp trả lời câu hỏi của anh,

17

càng không thể từ chối trước mặt anh. Trải qua hơn

một tháng xoay chuyển, tôi sớm đã không còn sự kiên

quyết và dũng khí như lần đầu ở bể bơi nữa.

Suy nghĩ một lát, tôi trả lời quanh co: “Chẳng

phải anh đã hỏi qua rồi ư?”

Nghe thấy câu trả lời của tôi, anh lại trầm lặng.

Một lúc lâu sau, anh đứng lên, đưa tay cho tôi:

“Muộn rồi, về thôi.” Tôi đưa tay về phía anh, anh

hơi dùng sức kéo tôi lên, rồi quay người đi về phía

khách sạn.

Tôi theo sau anh. Hai người bước vào thang máy đại

sảnh.

Cửa thang máy mở ra, anh ra hiệu tôi vào trước.

Tôi bước vào thang máy rồi, anh lại đứng sau tôi,

ấn tầng của tôi và tầng trên cùng của mình. Khi cửa

18

thang máy chuẩn bị khép lại, đột nhiên một đám hơn

chục khách du lịch bước vào, ào ào len chật kín

thang máy. Hai chúng tôi bị chèn vào góc, vai tôi

chạm vào cánh tay anh, hai người dựa sát vào nhau.

Thang máy đi lên, khách du lịch sôi nổi trò

chuyện. Tôi thực sự muốn dựa đầu lên vai anh. Thật

ra chỉ cần hơi nghiêng nhẹ là có thể. Nếu như vậy,

người khác nhất định sẽ tưởng rằng chúng tôi là

tình nhân, dù chỉ có vài chục giây trong thang máy

cũng được.

Nhưng tôi chỉ là vừa nghĩ vừa biểu hiện vô cảm

đứng bên anh, cho tới khi thang máy dừng lại tầng

tôi ở.

Rẽ đám khách du lịch, tôi cố gắng chen ra khỏi

thang máy. Khoảnh khắc tôi quay đầu định nói tạm

19

biệt anh thì cánh cửa ấy đã đóng lại.

Trở về phòng, tôi ngồi ngơ ngẩn trên giường. Tôi

lại từ chối anh một lần nữa, cho dù đã từng hy vọng

được gặp anh biết bao. Trâu Vũ, Trâu Vũ, mày làm

vậy có đúng không? Mày thực sự không nghe theo lời

trái tim mách bảo? Mày chắc chắn sẽ không hối hận

chứ? Tôi lần lượt chất vấn bản thân, sau đó lại lần

lượt trả lời một cách mạnh mẽ để bản thân thêm

kiên định.

Buổi sáng, tôi tỉnh dậy trong tiếng sóng vỗ, phát

hiện mình vẫn mặc bộ quần áo hôm qua. Tối qua tôi

mệt quá mà thiếp đi trong sự mâu thuẫn và phiền

nhiễu.Tôi vội vàng đi tắm rồi xuống lầu ăn sáng.

Bước vào phòng ăn, tôi thấy anh Phó đang ngồi ở

sát cửa sổ. Nhìn xung quanh không thấy bóng dáng

20

của Lâm Khải Chính, tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Bưng

đĩa, lấy bừa hai món, tôi bước tới ngồi đối diện

với anh Phó.

Anh Phó cười chào tôi: “Chào buổi sớm, luật sư

Trâu!”“Không sớm nữa, sắp chín giờ rồi!”

“Cô có thể ngủ thêm chút nữa, máy bay của chúng ta

là chuyến mười hai giờ.”

“ Hôm nay các anh cũng về à?”

“Vâng, ba chúng ta đi trước, Âu Dương đi sau. Anh

ta không nói cho cô hay à?”

“Anh ấy chỉ nói với tôi hôm nay tôi về trước. Tôi

tưởng phó tổng giám đốc Lâm còn phải ở thêm hai

ngày nữa chứ?”

“Phó tổng giám đốc Lâm còn có cuộc họp hội đồng

quản trị lúc chiều. Cả ngày từ sáng tới tối anh ấy

21

đều vô cùng bận. Đúng rồi, tối qua phó tổng giám

đốc Lâm vẫn ổn chứ?”

“Vẫn ổn mà.” Tôi trả lời lấy lệ: “Trưởng phòng Âu

Dương thế nào?”

“Ôi! Tối qua anh ta nôn một đống, hại tôi khốn

khổ.” Anh Phó lắc mạnh đầu.

“Vậy chắc anh không được nghỉ ngơi rồi?” Tôi thông

cảm hỏi.

“Hoàn toàn không ngủ tí nào.”

“Vậy hôm nay sao không ngủ thêm chút?”

“Tôi quen dậy giờ này rồi, muốn ngủ cũng không thể

ngủ nổi.” Anh Phó vừa nói vừa giơ tay gọi phục vụ:

“Thêm một cốc café. Luật sư Trâu, cô có uống

không?”Tôi xua tay: “Cảm ơn, tôi không quen uống

thứ đó.”

22

Café bưng lên, anh Phó nhấp một ngụm, vẻ mặt mãn

nguyện. Tôi trêu: “Anh Phó, anh rất thời thượng

nhé!”Anh Phó ngại ngùng nói: “Ban đầu tôi đâu biết

uống thứ này. Chẳng qua là nửa năm nay, hàng sáng

đi uống café cùng phó tổng giám đốc Lâm nên giờ đâm

ra thích uống.”

“Hả? Phó tổng giám đốc Lâm có sở thích này ư?” Tôi

tò mò hỏi. Kỳ thực tôi tò mò với mọi thứ liên quan

đến Lâm Khải Chính.

“Đúng thế. Hơn nữa hàng sáng anh ấy đều cố định

tới quán Starbucks trên đường Trung Sơn.”

“Starbucks trên đường Trung Sơn? Đó chẳng phải đối

diện văn phòng tôi ư?” Tôi hơi ngạc nhiên.

“Đúng vậy, cũng không biết vì sao phó tổng giám

đốc Lâm chỉ tới quán đó? Kỳ thực dưới tầng anh ấy ở

23

có một quán Starbucks, nhưng chỉ cần không đi công

tác thì hàng sáng anh ấy đều sẽ lái xe nửa tiếng

từ nhà tới quán trên đường Trung Sơn, khoảng từ tám

rưỡi đến chín giờ, sau đó lại lái xe hai mươi phút

tới công ty. Có lẽ vị café quán đó đặc biệt ngon.

Vì vậy tôi theo anh ấy uống hàng sáng cũng bị

nghiện.”

Tôi nghe những lời anh Phó nói, nhất thời không

suy nghĩ được.

Anh Phó nhìn tôi, tiếp tục: “Có điều, chúng tôi

ngồi uống café ở đó thường có thể nhìn thấy cô đi

làm. Mỗi ngày khoảng chín giờ cô sẽ xuống xe taxi

trước cửa quán Starbucks, sau đó băng qua đường lớn

đi tới văn phòng đối diện, đúng không?”

Tôi ngơ ngẩn gật đầu.

24

Ánh mắt anh Phó có chút ẩn ý, anh nói: “Ngày mai

nếu cô đi làm, lưu ý nhìn những xe đỗ ở ven đường

một chút. Chắc chắn có xe BMW của phó tổng giám đốc

Lâm. Thật kỳ lạ, mấy lần cô đều xuống xe ngay

trước cửa sổ phó tổng giám đốc Lâm ngồi, ấy vậy mà

chưa bao giờ phát hiện ra anh ấy. Ngày mai nhớ nhìn

kĩ nhé!”

Tôi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, linh hồn bắt

đầu bay khỏi thể xác – hàng sáng Lâm Khải Chính

đúng giờ đến Starbucks đối diện văn phòng tôi uống

café ư? Hơn nữa lại chính là thời gian tôi đi làm?

Hàng ngày anh đều có thể nhìn thấy tôi ra khỏi

taxi, dáng vẻ vội vã tới văn phòng? Chuyện này là

thế nào? Anh chưa bao giờ nhắc tới với tôi, tôi

cũng mãi mãi sẽ không liếc một cái về phía quán

25

café đó. Nhưng lẽ nào vào những buổi sáng sớm tôi

còn lờ đờ ngái ngủ, không hay biết gì anh đã luôn

chăm chú nhìn tôi?

Trái tim tôi cuộn trào, tôi không thể ngồi thêm

được nữa, đứng lên ra khỏi phòng ăn. Anh Phó không

biết đã rời đi lúc nào.

Tôi bước vào thang máy, lập tức ấn lên tầng cao

nhất. Tôi chỉ muốn gặp Lâm Khải Chính, hỏi anh làm

vậy rốt cuộc là vì sao?

Tôi không biết anh ở phòng nào, thế là tôi ấn

chuông từng phòng, gấp gáp ra sức ấn.

Phòng thứ nhất là một ông khách người nước ngoài

thò đầu ra. Phòng thứ hai không ai trả lời. Phòng

thứ ba cũng vậy. Phòng thứ tư cũng thế. Khi tôi ấn

tới phòng thứ năm, cửa mở, Lâm Khải Chính mặc áo

26

tắm xuất hiện trước mặt tôi. Thấy tôi, anh vô cùng

ngạc nhiên, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Tôi không trả lời, đi thẳng vào trong, đóng cửa

lại. Sau đó tôi bước lên, ôm chặt anh, kiễng chân

hôn lên má, lên môi anh. Tôi đã quên mình muốn hỏi

gì. Tất cả lý trí của tôi giây phút này hoàn toàn

tan rã, chỉ còn lại nỗi mong mỏi và chờ đợi mãi mãi

không bao giờ kết thúc đối với anh trong sâu thẳm

trái tim đang dậy sóng, không cách nào bình ổn của

mình.

Anh đáp lại tôi, nhưng hiển nhiên có chút bàng

hoàng. “Được không? Thực sự được không? Trâu Vũ,

thực sự được không?” Anh hôn lên cổ tôi, hôn lên

vành tai tôi, thảng thốt hỏi. Tôi lấy tay tháo đai

áo tắm của anh, anh lại có chút ngượng ngùng.

27

Có lẽ do chờ đợi quá lâu, hai người đều dốc hết

sức lực. Không biết vì sao tôi lại rơi nước mắt

ngay khi anh bùng nổ. Niềm hạnh phúc và bi thương

trong trái tim đồng thời đạt tới đỉnh điểm, điều

này dường như khiến tôi không cách nào chấp nhận.

Anh hoảng hốt ôm tôi: “Xin lỗi, xin lỗi.”

“Không phải do anh.” Tôi đáp.

“Đừng khóc, anh không muốn thấy em khóc.” Anh dịu

dàng nói, nuốt đi những giọt nước mắt trên mặt tôi.

Tôi lật người nhìn anh. Trên mặt anh có nụ cười

mỉm mê người, điều này thực sự khiến tôi đắm đuối.

“Vì sao?” Anh hỏi.

“Hử?” Tôi giả ngốc.

“Vì sao lại đổi ý?”

Tôi hôn khẽ lên đôi mắt anh, sau đó nói: “Vì sắc

28

đẹp của anh.”

“Ha ha ha...” Anh cười thành tiếng.

Tôi vùi mặt vào lồng ngực anh, nhỏ giọng nói: “Em

thích mùi nước hoa anh dùng.”

“Thế à? Còn thích cái gì của anh?” Anh xiết vòng

tay ôm lấy tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, vờ suy nghĩ: “Thích… tiền

của anh này, xe BMW của anh này, công ty của anh

này, thích dáng vẻ của anh này...”

Anh thích thú nhìn tôi, hiển nhiên không coi lời

tôi là thật, sau đó anh hỏi: “Em biết anh thích em

vì cái gì không?”

“Thích vẻ ngoài xinh đẹp như hoa của em.” Tôi đáp.

Anh lại cười, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.

Sau đó anh hôn tôi thật sâu, nói: “Đúng, em là

29

người phụ nữ đẹp nhất anh từng gặp.”

Tôi lật người dậy khỏi giường, anh vội hỏi: “Sao

vậy?”Tôi vừa mặc quần áo vừa đáp: “Bay lúc mười

hai giờ, chúng ta nên xuất phát rồi. Em còn phải

thu dọn hành lý.”

Anh rời giường, mặc áo tắm, lại ôm chặt tôi trong

vòng tay.

Tôi vùng ra khỏi anh, đi về phía cửa. Anh đi theo

sau tôi, nói: “Đợi lát anh gọi em.” Tôi không quay

đầu, mở cửa đi ra.

Trở về phòng mình, tâm trạng tôi thật khó cân

bằng. Tôi đã nghe theo dục vọng trong lòng mình, vì

một nỗi xúc động không thể giải thích được, nhưng

tôi phải đối mặt với những ngày tháng về sau thế

nào đây? Tình cảm mãnh liệt như đê vỡ, bát nước đổ

30

đi khó hớt lại, bây giờ tôi lại đau đớn không chống

đỡ nổi vì chẳng cách nào khống chế được vận mệnh

của chính mình.

31

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát