Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Bến Bờ Bình Yên

BẾN BỜ BÌNH YÊN

Tác giả: Danielle Steel

Nhà phát hành: Văn Lang

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

CHƯƠNG 1

Đó là một ngày hè ảm đạm, lạnh lẽo ở Bắc

California. Những cơn gió thổi mạnh cuốn cát bay mù

mịt trên không trung. Từ xa đến, một cô gái nhỏ

mặc chiếc áo lạnh trắng ngắn tay và chiếc quần soóc

màu đỏ bước đến gần bờ biển. Cô đứng đó, đương đầu

với cơn gió lạnh. Chú chó đi theo cô bé đến gần

miếng rong biển bị đánh dạt vào bờ và ngửi ngửi.

Cô gái nhỏ bé ấy có mái tóc xoăn đỏ, đôi mắt màu

hổ phách dịu dàng, vài hạt bụi bám trên gương mặt.

Cô bé khoảng chừng hơn 10 tuổi, rất duyên dáng. Chú

1

chó có màu sôcôla. Cả hai đi từ nhà của mình đến

bờ biển. Ngày hôm đó quá lạnh và không ai ra bãi

biển cả. Tuy nhiên cô bé không sợ cái lạnh. Còn chú

chó luôn sủa mỗi khi gió thổi làm cát tung bay

trên không trung. Nó chạy ra sát mép nước. Khi thấy

một con cua, nó lùi lại và sủa vài tiếng. Cô bé

bật cười khi thấy cảnh đó. Trẻ con và chó thường là

những người bạn tốt của nhau.

Bãi biển nắng và nóng, đặc biệt là vào tháng 7.

Tuy nhiên đôi khi nó lại lạnh. Khi có sương mù vây

quanh, tóe. Sau đó anh nhìn ngang qua và thấy đứa

trẻ. Anh không nói gì và vẫn tiếp tục vẽ. Nhưng sau

đó anh vô cùng ngạc nhiên khi đứa trẻ vẫn đứng đó

và nhìn mình vẽ. Anh quay đầu lại nhìn cô bé lần

nữa và tiếp tục pha màu rồi vẽ thêm nửa tiếng.

2

Họ không nói gì. Cô bé vẫn nhìn anh, cuối cùng

ngồi xuống bãi cát. Cát thật ấm và luôn cuốn theo

làn gió. Cũng như cô bé, họa sĩ mặc chiếc áo lạnh

ngắn tay, quần jeans và đi một đôi giày đã cũ.

Người họa sĩ này có gương mặt rám nắng và cử chỉ

chậm rãi. Cô bé nhận ra họa sĩ có bàn tay tuyệt vời

khi thấy anh vẽ tranh. Họa sĩ này cũng trạc tuổi

cha của cô, khoảng 40. Khi anh quay lại nhìn xem

đứa trẻ còn đứng đó không, ánh mắt họ đã gặp nhau.

Nhưng không ai nói hay cười. Anh cũng không nói gì

với cô bé.

Cuối cùng anh hỏi: “Cháu có thích vẽ không?”. Anh

không thể tìm ra lý do nào khiến cô bé vẫn đứng đó

ngoại trừ nó cũng có khiếu vẽ, nếu không sẽ không

bao giờ mất cả tiếng đồng hồ để đứng nhìn anh vẽ.

3

Nhưng thực tế, cô bé thích ở gần ai đó, dù cho đó

là người lạ.

“Thỉnh thoảng”, cô bé có vẻ thận trọng đáp lại. Dù

gì đi nữa thì anh vẫn là người lạ và mẹ của cô vẫn

luôn nhắc nhở là con gái không được nói chuyện với

người lạ.

Anh rửa sạch cọ vẽ rồi hỏi: “Cháu thích vẽ gì?”.

Anh là một người khá điển trai, cao lớn, gương mặt

cương nghị và một chiếc cằm chẻ. Có điều gì đó khá

mạnh mẽ trong anh với bờ vai rộng và đôi chân dài.

“Cháu thích vẽ con chó của cháu. à, làm thế nào

chú có thể vẽ được những chiếc thuyền mà không có

chúng trước mặt?”.

Anh cười và quay về phía cô bé. Hai ánh mắt của họ

gặp nhau. “Chú tưởng tượng ra ấy mà. Cháu muốn thử

4

không?”. Anh đưa cho cô bé mẩu giấy và bút chì.

Lúc đầu cô bé hơi bối rối, nhưng sau đó nó đứng lên

đi về phía họa sĩ, rồi cầm lấy giấy và bút chì.

Cô bé hỏi một cách nghiêm túc: “Cháu có thể vẽ con

chó của mình không?”. Cô bé cảm thấy rất thích thú

khi nhận được giấy vẽ từ họa sĩ.

“Chắc chắn rồi. Cháu có thể vẽ bất cứ gì mình

thích”. Họ không hỏi tên nhau mà chỉ ngồi gần nhau

khi vẽ. Trông cô bé cứ như là một họa sĩ đang hoàn

tất tác phẩm của mình vậy. “Tên con chó là gì?”.

Người họa sĩ hỏi khi con chó đuổi theo con mòng

biển và chạy ngang qua họ.

“Mousse (có nghĩa món kem mút)”. Cô bé nói nhưng

mắt vẫn không rời khung vẽ.

“Nó không giống như moose (con nai) nhưng nghe có

5

vẻ là cái tên hay đấy”. Anh nói khi vẫn tiếp tục

hoàn thành tác phẩm của mình.

“Nó là món tráng miệng của Pháp và là món sôcôla”.

“Hay đấy!”. Anh nói và có vẻ hài lòng. Dường như

anh dành cả ngày để vẽ. Đã hơn 4 giờ chiều và anh

đã ở đó từ trưa. Anh hỏi: “Cháu nói được tiếng Pháp

à?” và anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy cô bé gật

đầu. Từ lâu lắm rồi anh mới nói chuyện với một đứa

trẻ nên anh không biết mình phải nói gì với cô bé.

Nó quả là một đứa bé kiên trì khi đứng nhìn anh vẽ

hàng tiếng đồng hồ. Anh nhận ra cô bé cũng có mái

tóc đỏ như con gái của mình. Vanessa cũng trạc tuổi

cô bé và cũng có mái tóc dài vàng hoe. Ngoài ra nó

cũng có hành vi và đặc điểm tương tự như cô bé

này. Nếu nhìn thoáng qua, anh cứ tưởng cô bé là con

6

gái của mình.

Cô bé nói thêm: “Mẹ cháu là người Pháp”. Sau đó nó

ngồi xuống và nhìn tác phẩm của mình. Cô bé cũng

gặp vài khó khăn khi vẽ Mousse, chân sau của con

chó không được vẽ đúng chỗ cho lắm...

Anh cầm tác phẩm của cô bé, nhìn kỹ rồi nói: “Để

chú xem nào”.

Cô bé trao tờ giấy cho họa sĩ: “Cháu không thích

vẽ mặt sau tờ giấy”. Trông họ giống như thầy giáo

và học sinh.

Việc vẽ tranh đã giúp họ gần nhau hơn, cô bé hoàn

toàn thoải mái khi ở bên cạnh anh.

“Chú sẽ cho cháu thấy... Được không?”. Cô bé gật

đầu. Họa sĩ lấy cây bút chì và nhanh chóng sửa

những khiếm khuyết trên bức tranh mà cô vẽ. Đó quả

7

là một bức tranh vẽ con chó đáng khen ngợi, thậm

chí cả trước khi anh điều chỉnh nó. Anh nhìn bức

tranh và nói: “Cháu vẽ tốt lắm!”. Sau đó anh đưa

bức tranh cho cô bé rồi cất bút chì và giấy vẽ vào

túi dụng cụ.

“Cám ơn chú đã giúp cháu sửa bức tranh. Nếu không

có chú, chắc cháu không bao giờ biết được cách sửa

phần ấy”.

“Lần tới cháu sẽ biết nhiều hơn”. Anh nói rồi bắt

đầu cất dụng cụ. Lúc ấy trời dần lạnh hơn nhưng

dường như cả hai không quan tâm đến điều đó.

“Chú về bây giờ à?”, cô bé có vẻ thất vọng. Họa sĩ

nhận ra ánh mắt cô độc của nó. Cô bé có điểm gì đó

làm anh nhớ mãi.

“Đã trễ rồi cháu à”. Anh nhìn ra biển. Sương mù

8

bắt đầu rơi dày hơn. “Cháu sống ở đây hay chỉ đến

đây du lịch?”. Cả hai vẫn trò chuyện với nhau dù

chưa ai biết tên ai.

“Cháu đến nghỉ hè”. Giọng cô bé không có vẻ gì là

hào hứng và nó cũng ít khi cười. Tuy nhiên anh

không thể giúp gì hơn cho cô bé. Cô bé đã nhìn anh

vẽ từ trưa đến giờ. Giờ đây họ đã làm quen với

nhau, nhưng hình như họ vẫn không xác định được mối

quan hệ của mình.

“Cháu ở cuối đường à?”. Anh chỉ hỏi vì nhận thấy

cô bé đến từ phía bắc bờ biển và không có gì ngạc

nhiên khi cô bé gật đầu.

“Còn chú, chú sống ở đây à?”. Cô bé hỏi và anh

xoay đầu nhìn về phía ngôi nhà gỗ thay cho câu trả

lời. “Chú là họa sĩ?”.

9

“Chú nghĩ vậy và cháu hình như cũng thế”. Anh mỉm

cười và nhìn vào bức tranh vẽ con Mousse mà cô bé

đang nắm chặt. Dường như cả hai đều không muốn về,

nhưng họ biết đã đến lúc phải về nhà rồi. Cô bé

phải về nhà trước khi mẹ trở về, nếu không nó sẽ

gặp phiền phức. Cô bé đã trốn khỏi cô giữ trẻ khi

cô ta trò chuyện hàng giờ trên điện thoại với bạn

trai. Cô ta sẽ không quan tâm đến việc nó có đi

lang thang đâu đó hay không, trừ khi người mẹ về và

hỏi thăm nó.

“Cha cháu đã từng vẽ”, cô bé nói. Họa sĩ chú ý đến

từ “đã từng”, nhưng anh không chắc rằng cha cô bé

lâu rồi không vẽ hay đã không vẽ nữa? Anh tỏ vẻ

hoài nghi. Cô bé xuất thân từ một gia đình tan vỡ

và thiếu vắng sự quan tâm của cha. Không ai nhận ra

10

điều này, trừ họa sĩ.

“Cha cháu là họa sĩ à?”.

“Không! Cha cháu là một kỹ sư. Ông phát minh ra

thứ gì đó”. Sau đó cô bé nhìn họa sĩ một cách buồn

bã. “Cháu nghĩ tốt hơn hết mình nên về nhà ngay bây

giờ”. Với một ám hiệu của cô, con Mousse đã đến

ngay bên cạnh.

“Chú nghĩ chúng ta sẽ còn gặp nhau nữa”. Đó là vào

đầu tháng 7 và có khá nhiều gia đình chuyển nhà đi

vào mùa này. Tuy nhiên, từ trước đến giờ anh chưa

thấy cô bé và anh cho rằng nó đến đây không thường

xuyên.

Cô bé mỉm cười và nói một cách lễ phép: “Cám ơn

chú đã cho cháu vẽ cùng”. Bỗng dưng anh nhận ra sự

nuối tiếc sâu sắc.

11

“Chú thích thế mà”. Anh nói một cách thẳng thắn

rồi chìa tay ra. “Tên chú là Matthew Bowles”.

Cô bé bắt tay họa sĩ một cách trang trọng.

Anh khá ấn tượng về sự tự tin và tính cách của cô

bé. Cô bé thật nổi bật và anh thấy vui khi gặp nó.

“Cháu là Pip Mackenzie”.

“Cái tên khá ấn tượng. Pip? Đó là tên viết tắt

phải không?”.

“Vâng. Nhưng cháu ghét nó!”, cô bé cười khúc

khích, “Phillippa. Cháu được đặt theo tên của bà

nội. Thật kinh khủng phải không?”. Cô bé cảm thấy

hổ thẹn vì cái tên của mình. Tuy nhiên, cái tên đã

làm họa sĩ mỉm cười. Cô bé là người mạnh mẽ, đặc

biệt là mái tóc hung đỏ và xoăn của nó. Điều này

làm anh thấy vui. Anh không chắc mình thích trẻ con

12

hay không, vì anh thường tránh chúng, nhưng lần

này thì khác. Có điều gì đó khác lạ ở cô bé.

“À, chú thích cái tên Phillippa. Tin chú đi, vào

một ngày nào đó, cháu cũng sẽ thích nó”.

“Cháu không nghĩ thế. Đó là một cái tên lố bịch.

Cháu thích cái tên Pip hơn”.

Anh nhìn cô bé, mỉm cười: “Chú sẽ gặp lại cháu

sau”.Họ dường như muốn kéo dài thời gian và không

muốn rời xa.

“Cháu sẽ quay lại khi mẹ cháu lên thành phố. Có lẽ

là thứ năm”. Anh khá ấn tượng với những gì cô bé

nói. Cô bé đã trốn ra ngoài mà không ai chú ý,

nhưng ít ra cũng có chú chó đi cùng nó. Bỗng dưng,

anh nhận ra không có lý do gì để mình nghĩ đến cô

bé quá nhiều hay cảm thấy có trách nhiệm với nó.

13

Anh cho dụng cụ vào túi xách rồi mang trên người,

còn một tay mang khung vẽ. Họ đứng nhìn nhau trong

giây lát.

“Cảm ơn chú Bowles một lần nữa”.

Họa sĩ nói một cách buồn bã: “Cứ gọi chú là Matt.

Cám ơn cháu đã đến đây. Tạm biệt Pip”.

Cô bé vẫy tay: “Tạm biệt!”. Sau đó nó nhảy chân

sáo về nhà, tựa như chiếc lá trôi theo gió. Con

Mousse vẫn luôn chạy bên cạnh cô bé.

Anh đứng nhìn cô bé hồi lâu, rồi tự hỏi liệu mình

có gặp lại nó nữa không. Dù gì, cô bé cũng là một

đứa trẻ. Anh quay đầu đi về phía ngôi nhà gỗ của

mình. Anh chưa bao giờ khóa cửa. Khi vào nhà bếp,

bỗng dưng anh cảm thấy đau nhói. Một cảm giác mà

nhiều năm qua anh chưa gặp phải. Đó là vấn đề trẻ

14

con. Anh tự nhủ khi rót rượu vào ly. Họ có cùng cảm

giác đau đớn khi phải lìa xa nhau. Điều này cũng

như mẩu thịt bên dưới móng tay, chúng ta sẽ cảm

thấy đau đớn khi cắt phải mẩu thịt đó. Anh nghĩ đến

cô bé khi nó nhìn chăm chú vào bức vẽ của anh cách

đây vài năm. Đó là con gái anh, Vanessa. Lúc ấy

con gái anh cũng trạc tuổi Pip. Rồi anh bước vào

phòng khách, ngồi xuống ghế và nhìn sóng cuộn bên

ngoài. Khi nhìn cảnh ấy, anh lại nhớ đến đôi mắt

màu rượu cô-nhắc, mái tóc xoăn màu hung đỏ của cô

bé.

15

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát