Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Dằn Vặt

CHƯƠNG MỘT .

Như bao khúc sông khác của dòng sông Tiền , nước ở

đây lúc nào cũng đục ngầu , đục như một tô nước

đất . Nhiều khi còn thấy cả những hạt phù sa cuộn

trong con nước . Một lần vơi , một lần đầy theo

thuỷ triều trong ngày, con nước không lúc nào yên ,

khi phăm phăm ngược , lúc lúc ào ào xuôi . Khổ

cho những cánh lục bình , vốn đã vật vờ không bến

bờ đậu lại , còn bị con nước đẩy ngược đổ xuôi

không thương tiếc . Sóng nước đánh te tua, bấy bá,

thế mà cứ vẫn ráng phô mầu xanh mỡ màng trên những

cánh bèo nguyên lành còn lại và còn nở bung những

bông tím biếc nữa.

Những con tầu xuôi ngược không kể sáng trưa ,

chiều tối . Dòng sông đã hối hả , những con tầu ào

1

ào chạy, càng làm cho dòng sông như hối hả hơn. Mấy

cha tài công khoe mẽ , tháo hết ống bô , để con

tầu mình có tiếng nổ to nhất trên sông . Xa tít mù

tắp đã nghe tiếng máy tầu . Lại gần thì đinh tai

nhức óc . Tầu nọ gặp tầu kia , thủy thủ nhìn nhau

cười , chào , nhưng hình như còn vênh vênh cái mặt

lên hỏi : tầu ai tiếng nổ lớn hơn . Người bên sông

quen rồi . Người mới đến , đêm không ngủ được ,

ngày bồn chốn như có trống thúc mõ khua giữa lồng

ngực và tim thon thót đập vì tiếng nổ của máy tầu.

Khúc sông này khác những khúc sông khác. Không

có cảnh mua bán dập dìu như những chợ ven sông của

miền Tây. Không có cảnh ghe neo đậu ken dày ven bờ

. Và cũng chẳng mấy khi nghe được những tiếng hò

man mác những khi khúc sông vắng .

2

Nó là một khúc sông ở thị trấn Hạ Tầu . Cái gì

cũng có nhưng không nhiều . Thưa thưa, thớt thớt .

Nhà thì chen nhau nằm cặp mí sông , nhỏ như những

cái chuồng chim bồ câu . Lại thấp lè tè . Có nhà

xây lên rồi đó nhưng vẫn cứ như một cái chòi ăn tạm

, ở bợ . Nhà nào cũng hai cửa . Một cửa xây ra

sông và một cửa quay ra con đường nham nhở gạch đá

nhỏ như những con đường làng thường thấy. Cửa trước

bày một ít hàng, cửa sau cũng bày một ít hàng, bán

cho người trên sông và bán cho người trên bờ.

Người bán hàng lúc thì quay ra mặt sông , lúc quay

về mặt đường tùy theo khách gọi . Đủ mọi thứ hàng.

Sáng ra thì đồ ăn. Toàn là những thứ rẻ tiền dành

cho dân lao động. Sau một hai giờ đồng hồ , tất cả

những thứ đồ ăn ấy dẹp hết, còn lại vài cái quán cà

3

phê, bán cái thứ cà phê nấu như nấu cháo , nước

đen thui lui, đắng nghét và khét nồng. Vài cái sạp

bán tạp hoá, toàn là những thư linh tinh, rẻ tiền.

Kim, chỉ, mắm, muối, tương, ớt, chung đụng, loạn xà

ngầu, đến mức ngay cả người bán khi khách gọi có

khi còn cuống cả lên không biết mình xếp nó ở chỗ

nào. Rồi hột vịt lộn , hột vịt lạt, trái cây. Lóc

cóc, leng keng, thấy chẳng có gì gọi là có tương

lai. Ngồi sau những cái sạp hàng đó, đàn ông thì

trần trùng trục, đàn bà thì áo sống xồ xề, vú buông

lõng thõng, lúc lắc . Không phải như phố chợ .

Người bán hàng nhiều khi vừa bán hàng , vừa mắng mỏ

người mua . Vậy mà người ta vẫn cứ bán được, mới

lạ.

Có một bến đò ở đó. Bến đò là một cái cầu xi măng

4

nham nhở. Bờ sông hõm vào để cho những con đò có

chỗ chúi cái mũi cho khách có thể bước lên bơ.

Khách cũng toàn là những người áo xống xộc xệch,

chân đất, đầu trần. Bước lên khỏi đò là khoác theo

một cái dỏ bàng. Trong dỏ có vài đồng bạc hoặc tanh

mùi cá, hoặc lấm sinh bù. Họ đi chợ Hạ Tầu. Khi

lên đò là thế. Khi xuống đò vác theo một cái bao

bố, trong đó là những thứ có thể ăn được lâu dài

cho dân nhà quê. Khô mắm , muối … toàn là đồ khô.

Hôm ấy, vào một buổi chiều, có hai người, một đàn

ông, một đàn bà đã luống tuổi, chở nhau trên một

chiếc xe Honda chạy vào con đường trước mặt những

ngôi nhà đó. Nhìn họ chạy là biết ngay không phải

là người ở xứ này. Chiếc xe Honda phải vật vã, chậm

chạp tránh né những hòn đá khiến người ngồi trên

5

xe, lái xe bằng tay, bằng mông và lưng. Nhiều khi

thiếu chút nữa là xe của họ tông vào những chiếc

bàn bán hàng của người ven đường.

Người đàn ông to lớn, khoẻ mạnh. Khuôn mặt bị

lệch méo một bên vì một vết sẹo to quá khổ trên má.

Chiếc xe Honda đam như không đủ sức mang anh ta.

Ngồi đằng sau là người phụ nữ nhỏ thó. Chị ta ốm

tong teo như một cây sậy. Mỗi khi chiếc xe vấp vào

những hòn đá trên đường chị như sắp bị hất nẩy lên

khỏi chiếc yên sau. Khuôn mặt chị căng thẳng. Tuy

thế chị vẫn giữ được sự bình tĩnh và những người

ven đường có thể nhận ra những nét thanh tú trên

gương mặt chị .

Chiếc xe dừng lại trước một cái cổng sắt. Trên

cổng là một tấm biển có dòng chữ lớn: Xí nghiệp

6

nước mắm Hạ Tầu. Ngay cổng có một cái chòi. Trong

chòi có một cái bàn, vài cái ghế. Trên bàn là vài

cái ly cóc cáy, cái để trong khay, cái lăn lóc bên

ngoài, giống như chẳng mấy khi được dùng đến. Một

ông già ngồi sau cái bàn đó. Ông ta có cái mặt dài

như mặt ngựa. Những sợi râu thưa huếch, thưa hoác

mọc mất trật tự trên cằm. Nhưng hình như ông ta có

vẻ thích hàm râu của mình, nên cứ để nó mọc thoải

mái, sợi ngắn, sợi dài chẳng cần cạo sửa. Mà cũng

có thể ngồi ở cổng không việc gì làm, ông ta để râu

buồn thì vuốt chơi, bực mình thì có cái mà bứt

nhổ. Thấy khách bước vào, ông ta giống như mới chợt

tỉnh ngủ đứng ngay dậy. Miệng ông ta tía lia :

- Chào ông. Ông hỏi ai? Ông muốn gì. Ông mua nước

mắm hả. Ông mua loại nào. Dạ loại nào cũng có. Loại

7

ngon, hơn bốn mươi độ đạm. Có cả nước mắm cốt nữa.

Dạ loại đó là số dách. Bệnh uống thay thuốc được

thưa ông. Không tin ông cứ thử coi. Đau bụng, ông

làm một ly xoay chừng thôi, ấm lại liền. Nhất là

những người ở rừng sốt rét, uống nó mỗi ngày có thể

dứt cơn sốt đó. Dạ có cả nước mắm rẻ tiền nhất xứ

thưa ông. Loại đó ông mua về bán lại cho bà con

trong xóm lời phải biết đó. Nhưng tôi đảm bảo nó

đẹp cả hương đẹp cả màu, không ai chê được đâu .

Hầu như chẳng cần biết đến mục đích của hai người

khách, ông già cứ thao thao nói hoài. Mà cũng có

thể chẳng mấy khi được nói cho có người nghe nên

ông ta muốn nói cho đã miệng. Hình như không thể

chịu nổi với những lời chào đón thái quá của ông

già, người đàn ông ngắt lời :

8

- Dạ thưa, tôi không mua nước mắm. Tôi đến tìm

người .

- Tìm người ư? Tìm ai? Rồi, tôi biết rồi, người

như ông thì chỉ tìm ông giám đốc của tôi phải

không? Vậy thì ông xui rồi. Ông giám đốc tôi mới có

người kêu đi nhậu rồi. Mà ông ta đi nhậu thì lối

tối thui mới về được. Ông giám đốc tôi chịu chơi

lắm nghe. Ông là người quen của ổng hả? Vậy ông đã

nhậu với ổng hồi nào chưa? Nhậu đi rồi ông biết.

Muốn nhậu sáng thì nhậu sáng, muốn nhậu chiều thì

nhậu chiều. Giờ nào nhậu cũng được hết… Phàm những

người biết chơi, biết nhậu là người biết làm việc

phải không ông?

- Trời đất, nhậu vậy rồi làm giám đốc lúc nào?

- Thì làm giám đốc có gì khó đâu. Để tôi kể

9

chuyện này cho ông nghe nghe. Một bữa có một bạn

hàng đến đây nè. Thì đến để mua hàng chớ gì. Chẳng

biết ông giám đốc tôi với ông bạn hàng nói với nhau

cái gì, nhưng chỉ năm phút sau thôi, ông giám đốc

tôi đã lên xe đi với ông ta rồi. Lúc về hai ông

lướt khướt hết. Tại cái bàn này nè, ông giám đốc

tôi với ông khách kia ký cái rẹc vào một bản hợp

đồng. Bán ngon một ngàn lít nước mắm cốt. Thấy

không, như thế là tuyệt phải không ông. Nhậu mà ra

việc đó ông …

Ông khách nghe nói buột miệng:

- Vậy chớ ổng làm giám đốc giờ nào?

- Ui da. Làm giám đốc thì có gì khó đâu – Ông già

nhắc lại câu nói khi hồi- Người ta làm hết rồi,

chỉ có việc đi ra coi, đi vào coi. Nhờ cái oai thôi

10

hè. Kỹ thuật một thằng lo. Kinh doanh một thằng

lo. Cá đã có người mua. Muối cá đã có người muối…

Giám đốc cần gì phải nhúng tay vô. Coi là được rồi.

Ai mà chả coi được. Ông không tin hả? Như tôi nè,

tôi cũng thừa sức làm giám đốc được. Không tin cứ

thử cho tôi làm coi. Xong trớt .

Ông khách dường như bị cuốn vào chuyện của ông

già gác cổng còn ông già gác cổng thì khoái trí vì

có người chịu nghe chuyện mình nên cứ thao thao:

- Tại số tôi nó là số con trùng, con dế. Cả đời

dành để cho người ta sai bảo nên mới không làm giám

đốc được thôi. Chớ làm giám đốc xí nghiệp này tôi

làm cái một. Là tôi nói làm theo kiểu bây giờ ấy.

Cá muối rồi thì chỉ còn việc nhìn nước mắm qua lù,

xuống lu. Có gì khó. Thành nước mắm rồi thì bán.

11

Bán đã có kế toán, có tài vụ… Người ta biểu nghề

làm nước mắm là nghề bán nước kiếm tiền. Trước tôi

đâu có tin. Bây giờ mới thấy. Một thùng cá bán cả

chục năm không hết nước. Hết nước rồi xác cá cũng

bán được. Không giàu được hoạ có mà ngu.

Ông khách lại buột miệng:

-Vậy mà sao tôi thấy chỗ này bây giờ khác xưa

nhiều thế. Cỏ mọc tùm lum hà? Lỡ có khi nào không

bán được nước nắm thì sao chú?

- Có sao đâu. Bán được thì lương cũng có vậy.

Không bán được thì lương cũng thế. Nước mắm nó có

thiu thối đâu mà sợ. Không bán rày, thì bán mai.

Mai bán không được thì mốt. Mốt bán không được thì

để sang tháng, sang năm bán, chết gì ai đâu? Ông

có thể chờ ông giám đốc tôi về không. Nếu có thể

12

mời ông vô ngồi chờ chuyện dóc với tôi. Xí nghiệp

chẳng có chỗ nào làm phòng khách cả. Cứ ngồi với

tôi ngắm sông, ngắm nước chuyện phiếm chờ ổng về.

- Tôi không kiếm ông giám đốc mà kiếm ông chủ cũ

của hãng nước mắm này.

- Trời đất sao không nói - Ông gác cổng kêu lên-

Ổng bây giờ đâu còn ở đây nữa?

- Vậy chớ ổng đi đâu ?

- Trong tù. Ông muốn hỏi ổng vào tù mà hỏi.

- Trời đất

Cả hai người khách gần như cùng thốt lên:

- Ổng tù vì tội gì?

- Giết người.

Thêm một lần nữa cả hai người khách cùng trố tròn

con mắt nhìn ông già gác cổng.

13

- Chuyện động trời một thời vậy mà ông bà không

biết sao. Cái thằng cha chủ hãng này hắn như con

sói vậy. Khi không vác cây vác gậy ra đánh người ta

tàn bạo. Ông có biết không, hắn ỉ i hắn giầu, hắn

có tiền, coi mạng người ta như dẻ cùi .

Thế rồi ông ta kể. Chuyện giống y chang một phim

chưởng. Có người bay ra, có người phi thân vô.

Những cây gậy muá lên như những võ sĩ thiếu lâm tự.

Những tiếng va chạm của binh khí làm náo loạn cả

bến sông. Và cuối cùng là một người gục xuống.

- Bây giờ thì hắn đếm lịch dài dài trong tù - Ông

già gác cổng tiếp- Vợ con hắn ở nhà không biết làm

ăn chi mới bán hết chỗ này cho Nhà nước. Nói đi nói

lại cũng phải thương cho vợ con giã. Đang ăn sung,

mặc sướng, đùng một cái chẳng còn biết làm ăn sao

14

nữa. Đành bỏ xứ mà đi …

- Vậy chớ ông chứng kiến người ta đánh lộn hôm đó

sao?

- Đâu có. Tôi nghe người ta kể lại. Tôi đâu có

phải là người ở đây. Trên Lai Vung lận. Nhưng nhờ

quen ông giám đốc, ổng cho chân gác cổng này. Thân

gìa, có chút công việc cho vui thôi. Lương ba cọc

ba đồng chẳng đủ nhậu. Tôi mà có con cái tử tế,

tôi chẳng ngồi đây làm chi.

Hình như lo ông già gác cổng lại bắt đầu chuyện

nhà cửa nữa, ông khách hỏi chuyển sang chuyện khác:

- Vậy ông có biết vợ con ông chủ cũ bây giờ ở đâu

không?

- Nghe người ta nói lên Tây Ninh sống rồi.

Liếc thấy khuôn mặt méo xẹo của ông khách, ông

15

gác cổng bỗng thấy chờn chợn. Ngữ này chắc cũng

loại đao buá chi đây. Đồng hội, đồng thuyền với

lão chủ cũ nhà này cũng không chừng. Mặt mũi cô hồn

vậy chắc cũng không ngán mấy trò đâm thuê chém

mướn đâu. Ông ta muốn làm sao đuổi cho nhanh ông

khách lạ hoắc này đi cho rồi:

- Ông còn hỏi chuyện chi nữa không. Nếu không thì

ông ra cho tôi làm việc. Có gì, ông lên hỏi mấy

anh công an huyện chắc rõ hơn.

Nói xong, ông ta lật cuốn sổ to kềnh trước mặt ra

coi có vẻ chăm chú lắm. Ông khách xém bật cười.

Cuốn sổ bị lật ngược. Trong khi đó, ông già dương

cặp kiếng lên vẻ rất chăm chú. Hai người khách khẽ

cúi đầu chào và quay xe ngược lại con đường gồ ghề

những cục đá.

16

Đi hết con đường khó khăn kia, người đàn bà ngồi

sau mới nói, giọng buồn buồn:

- Không ngờ phải không anh?

- Không ngờ sao? Hoè?

- Thì ông Ba Hạp đó. Không lẽ một con người như

ổng lại có thể giết người sao?

- Ờ. Anh cũng không tin ổng là người như vậy đâu.

Em có nhớ hồi đó không?

- Làm sao mà không nhớ. Hồi đó, không có ổng,

không biết mình trốn tránh đi đâu nữa.

Từ xí nghiệp nước mắm về nơi hai người ở không

xa. Chỉ hai cây số là cùng. Họ mới chuyển về đây,

và cũng mới được thu xếp vào ở một căn trong khu

văn phòng huyện uỷ.

Thực ra họ không phải là người không nhà. Một căn

17

nhà nhỏ với cái sạp bán hàng trên thị xã Sa Đéc và

đồng lương công chức của ông đủ cho hai người

sống . Họ chưa có con , mặc dù bây giờ cả hai đã

ngoài bốn chục tuổi rồi. Trước đây khi còn trẻ họ

không thể có con . Ngày đó mà có con , không biết

sẽ hoạt động ra sao . Anh là một cán bộ hoạt động

mật ở Sa Đéc . Chị là một trong những đường dây

hoạt động của anh . Sau Mậu Thân , cơ sở bị lộ .

Hai người không thể hoạt động nội thành được nữa mà

phải rút vào trong căn cứ Tháp Mười . Anh được bổ

sung vào lực lượng đặc công của bộ đội tỉnh . Còn

chị vì không lộ hẳn , nên vẫn chạy ra , chạy vào .

Làm người buôn bán trên sông , rày đây mai đó .

Hàng bán thì ít mà làm liên lạc giữa nội thành vào

khu căn cứ thì nhiều.

18

Họ quen với gia đình ông chủ hãng nước mắm này

chính vào lúc gian khổ nhất : Sau Mậu Thân “ sáu

tám “ . Thấy Sài Gòn nổ súng , ở Sa Đéc cũng tung

lực lượng ra . Ngỡ rằng thời cơ đến . Không dè …

Hồi đó hai người có một gian hàng ngay chợ Sa Đéc

. Chỉ một mình cô vợ ngồi bán hàng . Toàn là những

thứ hàng tạp nham . Cái kim , sợi chỉ . Mấy thứ đồ

lót của phụ nữ . Những cục xà bông thơm . Bót đánh

răng . Anh suốt ngày cưỡi xe , khi thì sang Cao

Lãnh . Lúc sang Vĩnh Long . Nay ở Sóc Trăng , mốt

chạy tới cả Bạc Liêu . Đùng một cái , Tết Mậu Thân

, phố chợ Sa Đéc giật mình khi biết anh là một ông

Việt cộng nằm vùng . Thế rồi sau Tết Mậu Thân, cả

phố chợ không biết anh chị chủ tạp hoá biệt tăm

dang đi đâu . Chuyện ấy xa xưa lắm rồi , chỉ được

19

nhắc lại mỗi khi gặp lại đồng đội , khi mà cần phải

nhớ ra nhau , nhớ ra cái thời gắn bó với nhau

trong một trận tuyến .

Hai người chở nhau chạy vào khu văn phòng huyện

ủy Thành Châu. Theo con đường chạy thẳng vào cổng ,

lòn về phía sau khu nhà lầu , men bờ một cái ao

rộng , tới một căn nhà nhỏ phía sau cái ao đó . Đó

là cái nhà mà huyện ủy Thành Châu dành cho hai

người . Vốn trước đây nó chỉ là một cái chòi canh

cá . Nhưng sau này , có một anh cán bộ huyện chưa

có vợ , cũng chưa có nhà ở đã xin ở đậu trên đó .

Anh này siêng năng lắm . Mặc dù chỉ là ở đậu ,

nhưng anh ta cũng bỏ công ra sửa lại cái chòi . Ban

đầu người ta tưởng anh này tính chiếm đoạt luôn

cái chòi và miếng đất bên ao . Thấy anh mua gạch ,

20

mua đá , mua tôn kỳ cạch tự làm hết mọi chuyện để

biến cái chòi thành một cái nhà rộng chừng ba chục

mét vuông . Ở cơ quan , nhiều khi rảnh rỗi người

ta bàn đủ mọi thứ chuyện , và chuyện anh ta làm nhà

cũng thành chuyện cho người ta đàm tiếu . Nghe anh

ta giải thích : Tính anh ta vậy , ở đâu dù là một

ngày cũng phải gọn gàng , ngăn nắp và sạch sẽ . Anh

ta còn kể , cánh bộ đội ngày xưa , hành quân đến

đâu đào hầm đến đấy . Hầm là cái áo giáp mà . Nhiều

khi đào đắp đã đời mà đâu có ở . Vừa xếp vá lại

cũng là lúc nhận lệnh hành quân . Thế là ba lô lên

vai . Nay mình có chỗ ở hẳn hoi , không lẽ cứ chịu

chui ra chui vào cái chòi rách nát vậy . Tốn bao

nhiêu đâu . Vài chục đồng bạc, lúc bấy giờ , bỏ

công sức chút ít thế là có chỗ ở hẳn hoi , mắc gì

21

không làm . Thế là cái chòi thành cái nhà . Chẳng

ai tin anh ta lý giải hết . Họ biểu anh ta giả đò .

Miếng ăn đến miệng tội gì mà không ăn . Đất đai

quanh khu văn phòng huyện ủy rộng rinh rang . Biết

đâu nay mai chẳng có chủ trương phân phối cho người

này một miếng , người kia một miếng . Căn chòi ấy

ở thế đất ấy nay mai thành phố xá cũng không chừng

. Khi anh ta lấy vợ , đưa vợ về ở trong căn nhà ấy

đúng ba tháng , thấy anh ta kêu anh chánh văn phòng

lại , bàn giao chìa khóa nhà . Lúc đó người ta mới

tin rằng anh ta nói thực .

Căn nhà ấy bỏ không đã lâu , đến giờ lại mới có

người đến ở . Đó là ông bí thư huyện ủy mới . Cuộc

đấu đá trên tỉnh khiến một loạt cán bộ bị kỷ luật .

Người thiếu , thế là ông bí thư huyện ủy huyện này

22

bị điều lên tỉnh làm kiểm tra Đảng . Còn người về

thay là người tình nguyện xin về .

Tin ông này về huyện thành chuyện để người ta bàn

trong huyện ủy khá lâu . Toàn là chuyện người ta

nghe lóm ở đâu đó , chớ chẳng có ai biết ông ta là

ai . Người ta kháo nhau rằng ông này vốn là cán bộ

hoạt động mật trong vùng địch chiếm ngày xưa . Sau

này trở thành một cán bộ bộ chỉ huy bộ đội đặc

công. Hồi chiến tranh ổng là nỗi kinh hoàng với tất

cả bọn lính đóng dọc con đường từ Mỹ Tho đi Cao

Lãnh , Sa Đéc . Cứ đồn nào bị đánh là đám lính ngày

đó xì xào : bộ đội ông Bẩy Xuyên về . Bộ đội Bẩy

Xuyên là cái tên chung cho tất cả những trận đánh

xuất qủy nhập thần ngày đó . Có những trận tự nhiên

thấy súng nổ ngay giữa đồn . Lại có những trận

23

súng nổ một đằng quân tràn vào một đằng khác . Có

những trận cả đồn không tên lính nào kịp mặc xà lỏn

. Giật mình một cái đã thấy súng kề màng tang . Họ

còn kể cả những chuyện tưởng như rất hoang đường ,

như chuyện sau đây chẳng hạn .

Bữa đó Bẩy Xuyên đã ém quân xong trong đồn địch

rồi . Nhưng phiá bên ngoài vẫn chưa động tĩnh gì và

cũng chưa có lệnh tấn công . Bẩy Xuyên bò vào tận

phòng nghỉ của tên chỉ huy đồn . Chỉ cần có tín

hiệu là diệt ngay hắn . Rắn mất đầu thì đồn chẳng

cần đánh cũng thắng . Anh ém sát ngay cửa sổ phòng

hắn . Không biết nguyên cớ gì mà đêm đó thằng chỉ

huy thức hoài không thèm ngủ . Khuya lắc khuya lơ

mà hắn vẫn chưa ngủ . Hắn mở đèn sáng trưng và ngồi

ngay bên cửa sổ đọc sách . Hắn hút thuốc . Những

24

lọn khói thuốc bay ra cửa sổ thơm lừng . Thuốc

Caraven. Bẩy Xuyên quá rành hương thơm của những

loại thuốc . Anh nghiện nặng . Mỗi khi có hàng từ

trong vùng địch chuyển tới cho đơn vị bao giờ anh

cũng lục tìm thuốc lá trước . Thuốc đủ loại . Ngon

thì Caraven , Samít , Presdent . Loại thường thì

Batsto xanh , đỏ . Nhưng tất cả đều không làm ông

thích bằng thứ thuốc rê nhà quê . Anh biểu thuốc ấy

đậm hơn , thơm hơn và đã hơn . Đôi khi anh cũng

hút loại thuốc thơm kia . Nhưng khi vào trận thì

tuyệt nhiên anh không hề hút điếu thuốc nào . Nhưng

lúc này , khi trận đánh chưa bắt đầu . Trong sự

yên ắng chết chóc , thằng chỉ huy lại phà khói

thuốc vào mặt Bẩy Xuyên . Thuốc thơm khiến anh bắt

cơn ghiền , thèm khủng khiếp . Thằng chỉ huy rít

25

xong một hơi , hắn đặt điếu thuốc lên chiếc gạt tàn

sứ ngay trên bậu cửa sổ . Bẩy Xuyên nhìn những lọn

khói thuốc càng thèm . Bất chợt , một ý nghĩ tinh

nghịch loé lên trong đầu anh . Anh nhẹ nhàng lê sát

người lại bên cửa sổ . Trên người anh lúc đó chỉ

có một mảnh quần xi-líp . Toàn thân đã chét kín

bằng thứ đất sét . Anh chẳng sợ bị ai phát hiện hết

. Anh chờ thằng chỉ huy rít xong hơi thuốc , đặt

điếu thuốc xuống bên chiếc gạt tàn . Ah dơ tay lên

nhón lấy điếu thuốc , bụm nó trong lòng bàn tay rít

nhẹ . Rít xong , anh ngậm khói thuốc trong miệng

và nhẹ nhàng trả điếu thuốc vào vị trí cũ . Anh

nuốt trọn khói thuốc vào bụng và tự cho phép mình

thưởng thức phút lâng lâng vì khói thuốc rồi sau đó

mới từ từ xì khói ra qua những kẽ răng . Cứ thế,

26

Bẩy Xuyên và thằng chỉ huy hút chung một điếu thuốc

. Có lẽ thằng chỉ huy không thể hiểu vì sao điếu

thuốc của hắn hôm nay sao cháy nhanh thế . Nhưng

hắn chẳng kịp nhận ra gì hết . Hơi thuốc cuối cùng

của điếu thuốc hút chung dành cho Bẩy Xuyên . Khi

vừa rít xong hơi thuốc đó thì nghe từ phiá bên

ngoài ba tiếng súng nổ . Bẩy Xuyên ngậm luôn điếu

thuốc, đẩy nó nằm lệch sang bên mép , nhẩy lên ,

đạp tung cánh cửa sổ còn khép hờ . Bẩy Xuyên còn

kịp nhận ra ánh mắt vô cùng khiếp sợ và kinh ngạc

của thằng chỉ huy. Hắn sẽ còn ngạc nhiên hơn khi

biết hắn và cái cục đất vừa nhẩy vào phòng hắn kia

đã hút chung với hắn điếu thuốc lá . Nhưng hắn

chẳng thể ngạc nhiên được vì ngay lúc đó , hắn nhận

trọn một viên đạn vào đầu .

27

Người ta còn kể rằng lẽ ra Bảy Xuyên đã được tuyên

dương anh hùng lực luợng vũ trang từ hồi còn chiến

tranh . Nhất là khi Mỹ vào , đại đội đặc công của

Bẩy Xuyên được tăng cường lên chiến trường Miền

Đông Nam bộ . Những ngày ấy đối với Bẩy Xuyên là

những ngày tuyệt vời nhất trong đời . Anh được thả

sức mình trong cuộc tranh chấp một mất một còn với

những kẻ thù không dây mơ rễ má gì với người Việt

Nam . Một tháng đầu vào trận , một mình anh đã hạ

gần chục chiếc xe tăng của Mỹ . Anh được phong cấp

kiện tướng . Và anh cũng dễ dàng được cử đi dự hội

nghị thi đua toàn Miền Nam . Khi các nhà báo phỏng

vấn về nguyên nhân vì đâu anh có thể chiến đấu giỏi

như vậy . Anh cười, cà dỡn nói : “ Có gì đâu ,

trước khi vô trận làm vài xị là hăng máu lên liền “

28

. Không ngờ câu trả lời đó đã hại Bẩy Xuyên .

Danh hiệu Anh hùng không đến được với anh vì một

câu trả lời vừa dỡn vừa thực ấy .

Là người ta kể thế , không biết có thực hay không

.

Người ta kể chuyện chiến đấu của Bẩy Xuyên với

giọng thán phục bao nhiêu thì với công việc bây giờ

cuả Bẩy Xuyên người ta nghi ngờ bấy nhiêu . Người

ta biểu , ngày xưa Bẩy Xuyên chẳng học hành gì .

Ngày giải phóng anh về tỉnh đội , nhận quân hàm

thượng uý và về phòng quân lực tỉnh đội làm việc.

Làm chừng hơn một năm , giấy tờ sổ sách bù đầu ,

khiến những vết thương trên mình anh tái phát . Anh

xin nghỉ hưu sớm . Khi nghỉ , tỉnh đội tặng anh

một chiếc honda đam anh không nhận . Anh biểu :

29

Người ở lại còn đi công tác còn cần xe hơn anh .

Anh về làm ruộng đâu cần xe làm gì . Bên Ủy ban

tỉnh lại cấp cho anh một ngôi nhà ngoài Thị xã Sa

Đéc . Ngôi nhà của tên sĩ quan ngụy. Anh biểu ,

mình đánh giặc để giải phóng đất nước , bây giờ lấy

nhà giặc làm nhà mình, coi sao đặng . Ai cũng biểu

anh gàn dở .

Hai vợ chồng vay mượn bạn bè chuộc lại được cái

sạp bán hàng ngày xưa ở chợ Sa Đéc . Máu lính trong

người anh vẫn còn chảy mạnh mẽ . Anh tham gia tất

cả những công việc của phố phường . Rồi cũng rất tự

nhiên người ta bầu anh làm chủ tịch phường , rồi

chủ tịch Thị xã . Từ chủ tịch Thị xã anh lại được

bầu vào tỉnh ủy và chủ tịch mặt trận tỉnh là chức

vụ trước ngày anh về Thành Châu này . Cuộc đấu đá

30

trên tỉnh vừa rồi anh là người ngoài cuộc . Bẩy

Xuyên không thuộc phe cánh nào hết và cũng chẳng

phe cánh nào đụng chạm đến anh . Ở đâu thì cũng vậy

, công tác mặt trận cứ chung chung , không liên

quan gì đến kinh tế , nên đúng là không đụng chạm

gì ai . Nhưng anh cảm thấy mình bất lực trước những

biến động như gió lốc của xã hội bây giờ . Anh cảm

thấy mình bỗng thừa ra trong không khí làm ăn ào

ào của những người được gọi là những nhà kinh tế

này . Một lần nữa anh xin nghỉ . Nhưng anh không

thể nghỉ khi tỉnh bỗng khuyết đi một loạt cán bộ

như lúc này. Thế là có một cuộc thuyên chuyển .

Người như anh quen làm công tác chỉ đạo . Sau khi

đặt tất cả những quân cờ trên bàn để tính toán cho

một cuộc hoán chuyển . Bẩy Xuyên về Thành Châu làm

31

bí thư huyện ủy . Đành sang lại cái sạp trên chợ Sa

Đéc . Chồng đâu vợ đó . Phải thế thôi , con cái

không có , chồng một nơi vợ một nẻo sao được . Dẫu

sao thì cũng đã có lúc anh từng làm chủ tịch thị xã

, công việc ở cơ sở có thể phù hợp với anh hơn .

Thế là căn nhà của anh cán bộ ở đậu trước thành

nhà của vợ chồng Bẩy Xuyên . Khi về ở , vợ chồng

Bẩy Xuyên cũng làm một mâm cơm nhỏ cúng nhà, cúng

đất và mời anh em trong cơ quan đến chứng kiến ,

dùng một ly rượu làm quen . Anh về nhận công tác

trước những con mắt ngờ vực của những cán bộ cấp

dưới . Mặc kệ , làm đã, uy tín tính sau .

Bẩy Xuyên đẩy chiếc xe vào nhà . Chị vợ ra giếng

múc thau nước cho chồng . Trong mắt chị vẫn như còn

nguyên câu hỏi về ông chủ hãng bị đi tù kia.

32

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát