Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Đời Này Kiếp Này

ĐỜI NÀY KIẾP NÀY

PHỈ NGÃ TƯ TỒN

Chương một

‘Thủ Thủ’! Nguyễn Giang Tây dường như phải hạ

quyết tâm lắm cuối cùng mới thốt được nên lời:

“Dịch Trường Ninh trở về rồi”.

Sắc mặt Thủ Thủ bình thản hơn nhiều so với những

gì Nguyễn Giang Tây dự đoán, phải mất một hồi lâu

cô mới hỏi lại: “Thật sao?”.

“Hôm qua tớ gặp anh ấy trong trường, anh ấy trở về

để tham dự một buổi hội thảo”, Nguyễn Giang Tây

thì thào nói tiếp: “Ba năm rồi, anh ấy chẳng thay

đổi chút nào”.

Ba năm, khoảng thời gian tưởng chừng như rất dài,

song cũng thật ngắn ngủi. Dài như sự vĩnh cửu của

1

trời đất vậy, tất cả những chuyện xưa cũ giống như

sương khói mênh mông nhất loạt ùa về, hòa quyện vào

nhau khiến đầu óc Thủ Thủ bỗng chốc tối tăm, nhịp

thở mỗi lúc một khó khăn hơn. Song, ba năm cũng lại

thật ngắn ngủi, mọi việc như chỉ vừa mới xảy ra

hôm qua, chúng cứ dần dần hiện ra trước mắt cô, rất

rõ rệt nhưng cơ hồ lại khiến người ta không sao

đối diện được với nó.

Ba năm trước Thủ Thủ vốn lười biếng, không mang

chí lớn, còn Giang Tây là học sinh ưu tú của trường

cả về học tập lẫn đạo đức, làm việc gì cô ấy cũng

yêu cầu bản thân phải đạt kết quả tốt nhất, và sự

thực cũng chính là như thế. Bất kể môn chuyên ngành

hay môn cơ sở, thậm chí ngay cả dạ tiệc “Quảng

viện chi xuân” có truyền thống la ó, đả kích nhất

2

của Đại học Truyền thông Trung Quốc, cô ấy vẫn dễ

dàng nhận được những tràng pháo tay vang dội của

khán giả. Còn cô thì thường xuyên trốn học và quay

cóp. Giang Tây không phản đối gì, chỉ tỏ vẻ đáng

tiếc, mắng rằng: “Sau này, cậu sẽ thế nào đây, hả

Thủ Thủ?”.

Lúc đó, Thủ Thủ chỉ cười mà bảo: “Tốt nghiệp xong

tớ lấy chồng luôn, rồi để Dịch Trường Ninh nuôi

tớ”.Nghe vậy, Giang Tây liền tức giận nói: “Nếu

Dịch Trường Ninh không cần cậu nữa thì sao?”.

“Sao anh ấy có thể không cần tớ được chứ?”

Cô đã từng tự tin như thế và chưa bao giờ nghĩ

rằng câu nói ấy của Giang Tây lại có ngày ứng

nghiệm.Chia tay với Dịch Trường Ninh, lòng tự

trọng không còn, Thủ Thủ trở nên thê thảm vô cùng.

3

Sau này, mỗi lần nhớ lại, cô tự cười mà cho rằng:

Coi như kiếp này mình đã làm “sư tử Hà Đông” một

lần. Khi ấy, Thủ Thủ một mực túm lấy vạt áo Dịch

Trường Ninh khóc rống lên, mặc cho anh ấy có nói

gì, cô cũng không chịu buông tay.

Cuối cùng, cô gọi điện cho Giang Tây. Khi Giang

Tây hớt hải chạy đến thì Thủ Thủ vẫn ngồi đó một

mình khóc không thành tiếng. Ở một nơi như thế, dù

cho những người phục vụ có tảng lờ thì Thủ Thủ vẫn

biết mình đang rất mất mặt, nhưng Dịch Trường Ninh

đã tuyệt tình dứt áo ra đi, cô còn gì để mà bận tâm

nữa chứ?

Giang Tây chẳng nói chẳng rằng, lôi tuột cô ra

ngoài rồi nhét cô vào trong xe, vừa lái xe vừa

khuyên nhủ cô: “Thủ Thủ, chỉ vì một người đàn ông

4

mà cậu như thế này sao? Anh ta không cần cậu nữa

thì cậu thế này à?”.

Cô không đáp lại Giang Tây được lời nào mà chỉ

biết khóc, khóc cho đến khi hộp khăn giấy trên xe

của Giang Tây hết sạch. Giang Tây đưa cô về chung

cư của mình, ném cho cô bộ đồ ngủ rồi bảo: “Muốn

khóc thì cứ khóc đi, ra khỏi nhà tắm mà còn thút

thít tiếng nào, tớ sẽ đưa cậu về ngay lập tức đấy”.

Hôm ấy, Thủ Thủ ở trong phòng tắm khóc rất lâu, có

lẽ là một tiếng, cũng có thể là bốn tiếng. Và cuối

cùng, nước trong bồn tắm đều nguội ngắt. Cô ngâm

mình quá lâu nên bị cảm lạnh mất một thời gian dài.

Đầu tiên là sốt, đi truyền nước mấy lần, cô không

sốt nữa mà chỉ còn ho. Ho kéo dài suốt hai ba tháng

5

mà không biết bệnh gì. Ho vốn dĩ không phải là

chứng bệnh ghê gớm, song nó cũng có thể khiến người

Thủ Thủ gầy sọp đi trông thấy.

Gặp Kỷ Nam Phương trong đại sảnh, mặc dù có rất

nhiều người vây quanh, nhưng thân hình vốn cao lớn

của anh khiến Thủ Thủ nhận ra anh một cách dễ dàng.

Nhìn thấy anh, Thủ Thủ đang do dự xem có nên ra

mặt chào hay không, thì đúng lúc Kỷ Nam Phương nhìn

thấy cô bèn dừng bước “Hây” một tiếng: “Thủ Thủ,

sao em lại gầy thế này?”.

Đám người đi cùng anh đã cười vang tự bao giờ, có

người trêu chọc: “Nam Phương, xem ra anh đã chạm

vào nỗi đau khổ của em ấy rồi”.

Cũng có người nhận ra cô, cười bảo: “Các cậu đừng

có nói lung tung nữa, đây là em gái của Nam Phương

6

mà”.Nghe thấy thế, người thứ ba chêm vào: “Nam

Phương, cậu còn có em gái nữa hả? Có phải tên là

Bắc Phương không?”.

Kỷ Nam Phương cười, mắng kẻ vừa lên tiếng: “Biến

đi!”, sau đó quay đầu lại, giới thiệu với mọi

người: “Đây là Diệp Thận Thủ, em gái tớ”.

Đám người đó toàn những kẻ khét tiếng ăn chơi,

giao thiệp rộng rãi, lập tức có người nhớ ra:

“Người tên đệm là ‘Thận’ đều thuộc con cháu Diệp

gia thì phải?”.

Còn có người nửa đùa nửa thật nịnh nọt: “Hê, tối

qua chúng tôi còn đánh bài cùng với Thận Khoan,

không ngờ cậu ấy có em gái xinh thế này!”.

Diệp Thận Khoan là anh con bác của cô. Diệp gia

con đàn cháu đống, tất nhiên quen biết rộng rãi.

7

Đám người nọ lập tức tiếp nhận đứa em này, không

nói không rằng kéo cô đi cưỡi ngựa cùng họ.

Kỳ thực bọn họ ai nấy đều có bạn gái tháp tùng. Kỷ

Nam Phương cũng không ngoại lệ, anh dẫn theo một

giai nhân say đắm lòng người, đẹp đến nỗi Thủ Thủ

cứ thấy quen mắt. Nghĩ đi nghĩ lại, Thủ Thủ mới

nhận ra đây hình như là một ngôi sao mới nổi hiện

nay, có điều tên cô ấy là gì thì cô không tài nào

nhớ ra được. Cô gái ấy có vẻ rất niềm nở và thoải

mái: “Chào em, cứ gọi chị là Khả Như”.

Câu nói ấy gợi nhắc cho Thủ Thủ, và cô cũng đã nhớ

ra cô ấy tên là Trương Khả Như, Thủ Thủ bèn khách

sáo chào lại: “Chào chị Trương!”.

Thật chẳng ngờ được rằng cô gái họ Trương này

trước giờ chưa từng cưỡi ngựa. Khi được đỡ lên lưng

8

ngựa thì kêu la thảng thốt, còn suýt chút nữa bật

khóc, hại cho huấn luyện viên phải toát mồ hôi hột:

“Cô Trương… Cô Trương… Hãy thả lỏng một chút, cô

cứ nắm dây cương chặt như thế, tôi e ngựa còn căng

thẳng hơn cô đấy”.

Thủ Thủ không thấy có gì đáng cười. Lần đầu cô

cưỡi ngựa là lúc còn rất nhỏ, khi ấy cô hoàn toàn

không biết thế nào là sợ hãi. Bác hai dẫn cô và mấy

chị em họ nữa đến trường đua, đây quả là bãi sân

cỏ rộng, giống như một thảo nguyên đích thực. Cô

ngồi trên lưng ngựa phi thỏa thích, dường như không

gì có thể ngăn cản được bước chân cô, chỉ có trời

cao thăm thẳm với những tầng mây mỏng, bốn bề bát

ngát. Tiếng gió vun vút bên tai khiến ai nấy đều

muốn cất cao giọng hát hòa theo nhịp gió. Mà trên

9

thực tế lúc đó cô cũng đang hát thật. Mấy anh chị

em cùng hát vang từ bài “Bắn bia trở về” đến bài

“Phiêu diêu đi một chuyến”, hát cho tới khi cổ họng

khô rát, nhưng cô vẫn cảm thấy thích thú, quả thật

là rất vui! Niềm vui vô âu vô lo khó hình dung ấy

cũng rất dễ lan truyền từ người này sang người

khác.

Chính vì thế đến một người vốn nghiêm khắc như bác

hai cũng đồng thanh cất cao giọng hát: “Quân đội

cách mạng ai cũng phải ghi nhớ, tam đại kỷ luật,

bát điều chú ý…”.

Con ngựa Ôn Huyết mà Kỷ Nam Phương nuôi đẹp vô

cùng. Đôi mắt Thủ Thủ lóe lên khi thấy con tuấn mã

được dắt ra từ tàu ngựa. Con vật to lớn này đích

thị đến từ Hannover nước Đức. Thực ra mà nói, cũng

10

giống như Diệp Thận Khoan, Kỷ Nam Phương là một tay

chơi khét tiếng, không gì không biết, thế nhưng

anh chỉ hận một nỗi không thể điều tra được về mười

tám đời tổ tông huyết thống của chú ngựa này.

Thủ Thủ ca ngợi con ngựa không ngớt: “Trước đây

không lâu, khi thực tập ở đài truyền hình, em có

làm chương trình thể dục thể thao, còn đi phỏng vấn

một vài câu lạc bộ cưỡi ngựa, nhưng cũng chưa từng

thấy con ngựa nào đẹp đến thế!”.

Kỷ Nam Phương nghe vậy, mỉa mai: “Một con nhóc như

em thì làm tiết mục thể thao nỗi gì”.

Thủ Thủ không phục: “Anh có bản lĩnh thì kiến nghị

lên thế vận hội Olympic không cho tuyển thủ nữ

tham gia đi! Chỉ giỏi kỳ thị giới tính!”.

Luôn luôn là như thế, Thủ Thủ mà ở cùng Kỷ Nam

11

Phương thì chưa đầy nửa tiếng sau họ đã bắt đầu cãi

vã.

Khi nhỏ, Kỷ Nam Phương còn nhường nhịn Thủ Thủ một

chút, vì cô ít tuổi hơn anh, lại là con gái, cho

nên anh không có hứng đôi co với cô. Khi anh đi

nước ngoài về, cô cũng đã học đại học. Ngày lễ tết,

anh theo bố đến chúc tết nhà ông nội cô. Hai vị

phụ huynh ngồi trên lầu nói chuyện. Anh và cô cùng

mấy anh chị em khác ngồi dưới lầu tán gẫu. Thỉnh

thoảng nhắc đến Michael Schumacher, cô lại nói xen

vào. Thế là hai người cùng gân cổ tranh luận. Thủ

Thủ mồm mép lanh lợi, Kỷ Nam Phương cũng chẳng kém

phần quyết liệt. Chủ đề từ đội xe đua Ferrari đến

ba mươi hai khúc biến tấu của J.S.Bach vẫn bất phân

thắng bại. Cuối cùng, Diệp Thận Dung - người anh

12

họ khác của cô - không chịu được bật cười thành

tiếng: “Nhìn xem họ có giống hai con gà chọi

không?”.

Diệp Thận Khoan bật cười, Kỷ Nam Phương cũng cười

theo, còn Thủ Thủ thì vẫn không cam tâm. Lần tranh

cãi này tạm gác qua một bên. Nhưng lần gặp gỡ sau

đó không biết vì chuyện gì Kỷ Nam Phương và Thủ Thủ

lại bắt đầu châm ngòi cho cuộc đấu khẩu mới, mà

một khi đã nổ ra thì không sao dập tắt được. Kể từ

đó mỗi khi Diệp Thận Khoan thấy hai người ở cạnh

nhau, anh ấy lại rút ra điếu thuốc, nói:“Hai người

cãi nhau trước đi. Tôi đi hút điếu thuốc cái đã”.

Lần này Thủ Thủ nhất thời hết giận. Thực tình

ngoài Diệp Thận Khoan và Kỷ Nam Phương, còn cả đám

người đi cùng họ nữa, mãi mãi vẫn chỉ coi cô là một

13

đứa trẻ. Khi biết cô bắt đầu yêu Dịch Trường Ninh,

Diệp Thận Khoan đã vô cùng kinh ngạc: “Nhóc, em

vẫn còn nhỏ mà”.

Cô tức tối gân cổ cãi: “Em sắp mười chín rồi, còn

nhỏ gì nữa chứ? Lúc anh mười chín tuổi, anh đã thay

mấy lần bạn gái rồi còn gì”.

Câu nói ấy khiến Diệp Thận Khoan tức muốn chết.

Sau này Diệp Thận Khoan thường than thở với Kỷ Nam

Phương rằng: “Haizzz, đến Thủ Thủ còn có bạn trai,

chúng ta đều già mất rồi”.

“Hàm hồ!”, Kỷ Nam Phương cười vào mũi vị đại công

tử của Diệp gia, tay anh vẫn đang ôm một mỹ nhân

vào lòng, nâng chén rượu lên nói: “Cậu chẳng qua

cũng chỉ hơn tôi hai tuổi. Vậy mà đã muốn ‘rửa tay

gác kiếm’, dừng cuộc chơi sao? Chẳng thà bây giờ về

14

nhà với vợ cho rồi”.

“Cậu đừng có mạnh miệng”, Diệp Thận Khoan - người

mới kết hôn chưa bao lâu - đắc chí nói tiếp: “Hôn

nhân cũng có cái hay của nó. Tại sao? Chơi bời sẽ

càng dễ dàng hơn. Chỉ cần vợ cậu không nói gì, bố

mẹ cậu cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ. Mà nếu vợ cậu

không phàn nàn thì người lớn còn nói gì được nữa

chứ? Cho nên Nam Phương ơi, hãy kết hôn đi. Qua

được cửa ải đầu tiên là sẽ qua được tất cả. Đó cũng

là lợi ích từ hôn nhân đấy”.

Cô gái bên cạnh Kỷ Nam Phương, nghe thấy vậy không

chịu được, vừa giận dữ vừa chán nản lên tiếng:

“Ôi! anh xấu bụng thật đấy”.

Kỷ Nam Phương không hề quan tâm bèn nâng cằm cô ấy

lên cười hà hà và nói: “Bọn anh, ai cũng xấu xa

15

hết cả rồi. Còn em nữa, rơi vào miệng cọp mà không

biết”.Hai người lúc cười lúc đùa, xem ra rất hợp

ý!Buổi cưỡi ngựa hôm ấy đã xảy ra một sự cố nho

nhỏ. Trương Khả Như chẳng may bị ngã ngựa trẹo

chân. Không biết xương có bị tổn thương gì không,

nhưng lúc ở trên bãi cát mãi không đứng lên được.

Những người có mặt đều không ai để ý. Ngay cả Kỷ

Nam Phương cũng chỉ gọi tài xế đến đưa cô ấy tới

bệnh viện. Chỉ có mình Thủ Thủ đề nghị sẽ đi cùng:

“Để em đưa chị ấy đến bệnh viện”.

Lúc đó, ngay cả Trương Khả Như cũng cảm thấy rất

bất ngờ, nói: “Tiểu Diệp, không cần đâu. Chị đi một

mình được rồi, em cứ chơi vui với mọi người đi.

Đừng để mất hứng”.

“Em đưa chị đi”, Thủ Thủ vẫn nhiệt tình đề nghị.

16

Kỷ Nam Phương cũng không buồn để ý, nói: “Vậy em

đưa cô ấy đi đi”.

Rồi sau đó tiện thể dặn dò tài xế: “Nhớ chăm sóc

tốt Thủ Thủ!”.

Thủ Thủ cảm thấy dở khóc dở cười, rõ ràng người bị

thương là Trương Khả Như cơ mà. Lúc lên xe, Trương

Khả Như ái ngại nói: “Thật sự là không cần. Thế

này phiền em quá”.

Thủ Thủ nghe thấy vậy, trong lòng có chút hổ thẹn.

Thực ra đây chỉ là cái cớ để cô rời khỏi đó mà

thôi. Cũng chính vì cảm giác tội lỗi ấy mà Thủ Thủ

đã rất nhiệt tình giúp Trương Khả Như làm thủ tục

tại bệnh viện cũng như dìu cô ấy vào thang máy. Khi

tài xế giúp họ đi lấy phim chụp X quang, cô ngồi

đợi cùng Trương Khả Như trên ghế đá. Bất chợt có cô

17

y tá đi ngang qua, nhận ra Trương Khả Như, cô ta

bèn hô hoán lên. Lát sau, một đám người vây quanh

hai cô gái, chen nhau đòi xin chữ ký.

Trương Khả Như không hề tỏ ra mình đang bị bệnh,

cười tươi ký cho các fan hâm mộ. Thủ Thủ bị đẩy ra

ngoài đám đông. Cô rất ít khi rơi vào hoàn cảnh bị

phớt lờ thế này nên tự nhiên thấy bản thân thật nực

cười. Thực ra Trương Khả Như rất trẻ, chắc cũng

không lớn hơn Thủ Thủ là mấy. Đôi mày ngài đẹp như

tranh vẽ trên gương mặt nhỏ nhắn, hài hòa xinh xắn,

Thủ Thủ chắc mẩm Khả Như lên màn ảnh nhất định sẽ

rất ăn hình.

Lúc lên xe về, Trương Khả Như chau mày nói: “Lần

này thì xong rồi. Mươi ngày nửa tháng không đi làm

được, công ty chắc sẽ mắng tôi chết mất”.

18

Khả Như rất sợ người quản lý của mình. Nghe nói

ông là một kẻ sắt đá có tiếng nhất trong nghề, và

ông ta cũng đã từng lăng xê nhiều tên tuổi lớn, cho

nên rất có uy quyền, Trương Khả Như sợ ông ta

khiếp vía. Cô một mực kéo Thủ Thủ đi ăn cơm cùng

với mình: “Có chết thì cũng phải làm con ma no. Đợi

ăn xong, tôi sẽ gọi cho ông ấy, tránh trường hợp

bị ông ấy mắng không nuốt nổi cơm.”

Một người xinh đẹp đến thế, khi than thở lại càng

dễ động lòng người. Thủ Thủ không thể nào khước từ

lời đề nghị và đồng ý đi ăn cơm cùng với Khả Như.

Trương Khả Như là người Hồ Nam nên ăn cay rất

giỏi. Thủ Thủ cũng thích vị cay. Hai người hợp khẩu

vị, đánh chén một mạch hết veo đồ ăn thức uống

trên bàn. Trương Khả Như chun mũi hít hà, sắc môi

19

thắm hồng khi khóe miệng khẽ cong lên, để lộ vẻ

xinh xắn dễ thương khó diễn tả thành lời: “Dễ chịu

quá. Bình thường quản lý không cho tôi ăn thoải mái

như vậy đâu, vì sợ sẽ ảnh hưởng đến cổ họng”.

Thủ Thủ thấy ngạc nhiên hỏi lại: “Đến cả ăn cũng

không được tùy ý à?”.

“Tất nhiên! Tôi cũng không được phép ăn nhiều nữa.

Ngày nào cũng chỉ ăn sa lát và hoa quả tươi. Lần

trước, tôi thèm quá không chịu nổi, ăn hai cái cánh

gà, kết quả là buổi tập thể hình hôm đó, tôi phải

chạy trên máy chạy bộ đúng ba tiếng đồng hồ. Hic,

tàn nhẫn chết đi được.”

Một cô gái mới hai mươi tuổi đầu vẫn còn giữ những

điệu bộ của trẻ con, Trương Khả Như lè lưỡi làm

mặt quỷ, nói: “Dù sao lần này tội của tôi cũng

20

không thể tha. Thôi đã làm thì đành chịu vậy”.

Nói đến đó, Thủ Thủ bỗng thấy Trương Khả Như cũng

khá thú vị.

Cô rất ít khi qua lại với bạn gái của các anh cũng

vì chịu ảnh hưởng từ việc giáo dục của gia đình.

Bởi lẽ bạn gái của các anh mãi mãi chỉ là bạn gái

mà thôi, không đời nào thay đổi. Còn nhớ mấy năm

trước, Diệp Thận Khoan có yêu một cô gái, tình cảm

rất chân thành. Anh ấy còn cãi vã với gia đình một

trận om sòm, rồi chuyển ra ngoài ở riêng, vậy mà

kết quả vẫn không tránh khỏi việc chia tay cô bạn

gái ấy. Đó cũng là lần đầu tiên cô thấy ông anh họ

phong độ lẫy lừng của mình suy sụp tinh thần. Anh

ấy không hề say, tay bưng ly trà Mao Tiêm nóng hổi

đứng trước giàn hoa lan trong vườn, rồi khẽ đổ ly

21

trà lên bông “Thiên thủ Quan Âm” đẹp nhất.

Nụ cười của anh họ cô lúc đó đượm vẻ buồn chua

chát: “Mây thường trôi nhanh, còn pha lê thì dễ vỡ.

Thủ Thủ, những thứ tốt đẹp trên đời này trước giờ

đều khó lòng tồn tại lâu bền được”.

Lúc đó, cô chỉ chừng mười lăm, mười sáu tuổi. Nghe

anh nói thế thì nhíu mày tức giận: “Anh hai, anh

dễ dàng từ bỏ quá đấy. Tình yêu đích thực sẽ luôn

chiến thắng”.

Bây giờ nghĩ lại đúng là ngày đó cô ngây ngô đến

nực cười.

Sau hôm đó, Thủ Thủ và Trương Khả Như cũng không

liên lạc lại với nhau. Hai tháng sau, Thủ Thủ tình

cờ gặp lại cô ấy khi đi ăn cùng với Kỷ Nam Phương.

Khả Như vừa nhìn thấy cô liền rút trong túi ra tấm

22

vé, cười bảo: “Chuyện lần trước vẫn chưa kịp cảm ơn

em. Đây là vé buổi biểu diễn của chị vào tuần sau.

Nhớ đi xem nhé!”.

Thủ Thủ tất nhiên không từ chối tấm vé vì bạn cô

rất đông, có thể chuyển nhượng lại cho ai đó.

Cho nên khi nhận được điện thoại của Triệu Thạch -

người quản lý của Trương Khả Như, cô rất đỗi ngạc

nhiên.Không có nhiều người biết số điện thoại của

Thủ Thủ. Triệu Thạch gọi điện đến nơi cô thực tập

hỏi số. Ông ta dù là một người nổi tiếng, nhưng cô

biết quá trình dò ra số máy của mình cũng không hề

đơn giản, mà lời lẽ ông ta nói cũng rất đỗi khách

sáo và thận trọng. Trong suốt cuộc điện thoại, cô

chỉ lặng yên nghe ông ta nói, sau đó mới lên tiếng

đáp: “Vậy, tôi sẽ đến bệnh viện thăm cô ấy”.

23

Thực tình Trương Khả Như không nên liều mình như

thế. Nhưng chắc lúc đó cô ấy tan nát cõi lòng,

không biết làm gì khác hơn. Vì bản thân Thủ Thủ

cũng từng có ý nghĩ dại dột ấy trong chính giây

phút Dịch Trường Ninh dứt áo ra đi năm nào.

Trương Khả Như nằm trong một bệnh viện tư nhân.

Công ty quản lý của cô ấy rất cẩn trọng, không để

lọt tin tức cho giới truyền thông biết. Thủ Thủ

mang theo một bó hoa vào thăm, thấy Khả Như đã gầy

đi rất nhiều.

Hốc mắt dường như lớn thêm trên gương mặt nhỏ

nhắn, lúc này Khả Như không trang điểm nên sắc mặt

rất nhợt nhạt. Nhìn thấy Thủ Thủ, sự hoang mang

hiện lên trên khóe mắt làm vẻ non nớt của cô gái

mới lớn càng rõ nét hơn.

24

Thủ Thủ cắm hoa vào bình, Trương Khả Như dè dặt

hỏi: “Anh ấy vẫn ổn chứ?”.

Thủ Thủ cắm lại những bông hồng đỏ tươi. Bông hoa

nở yêu kiều, ngọt ngào là thế, nhưng chỉ đến ngày

mai thôi chúng sẽ tàn. Thật đúng như anh họ cô từng

nói: “Mây thường trôi nhanh, còn pha lê thì dễ vỡ.

Những thứ tốt đẹp trên đời này trước giờ đều khó

lòng tồn tại lâu bền được”.

Trương Khả Như thấy Thủ Thủ không nói gì, cô hốt

hoảng hỏi: “Có phải anh ấy giận chị rồi không?”.

Thủ Thủ ngồi trên ghế, liếc nhìn đôi mắt kiều diễm

của Trương Khả Như, sau đó thở dài.

Khả Như lúc này giống như một chú thỏ đang kinh

sợ, không biết phải nói gì thêm nữa.

Thủ Thủ nãy giờ chỉ im lặng. Danh sách bạn gái của

25

Kỷ Nam Phương từ trước tới giờ có thể dài mấy

trang giấy. Một số người cô được trực tiếp gặp mặt,

một số chỉ nghe nhắc đến. Có người đẹp đến nao

lòng, có người nhan sắc cũng chỉ thường thường bậc

trung. Người đi bên cạnh Kỷ Nam Phương lâu nhất

cũng được gần hai năm, ngắn nhất thì hai ba ngày.

Chia tay cũng có người gây chuyện ồn ã, nhưng Kỷ

Nam Phương đều dàn xếp ổn thỏa. Anh vung tiền không

tiếc tay. Đối với Kỷ Nam Phương mà nói, tiền bạc

trước giờ không phải là vấn đề khiến anh cân nhắc,

đắn đo.

Cuối cùng, Trương Khả Như nói: “Cảm ơn em, chị

hiểu rồi”.

Sắc mặt Trương Khả Như cũng đã bình thản trở lại,

lúc này trông cô như người vừa ngủ dậy, chỉ có nỗi

26

buồn vẫn chan chứa trong đôi mắt: “Chị biết chị thế

này là không nên, nhưng cũng chẳng thể làm gì

khác”.

Thủ Thủ nhớ lại những vần thơ cô đã đọc thuở nào:

Du xuân

Hoa đào bay ngợp trời.

Hỏi trên đường có ai còn niên thiếu?

Đủ phong lưu.

Thiếp nguyện theo cùng về làm vợ

Một đời hưu.

Dẫu có bị ruồng bỏ

Không sầu ưu.

Phải thật sự yêu, yêu lắm, yêu sâu sắc mới có được

cái dũng khí dâng hiến trái tim mình mặc cho người

khác chà đạp.

27

Về đến nhà, cô gọi điện cho Kỷ Nam Phương. Âm

thanh hỗn tạp từ đầu dây bên kia truyền đến, có

tiếng cười nói, tiếng chơi bài… náo nhiệt vô cùng.

Vừa nghe, Thủ Thủ đã biết họ đang ngồi sát phạt

nhau. Cô không hiểu tại sao mình bỗng cảm thấy tức

giận: “Kỷ Nam Phương, em có chuyện gấp muốn gặp

anh”.

“Hả?”, Kỷ Nam Phương chưa nghe Thủ Thủ nói chuyện

kiểu này bao giờ, nên thấy hơi lạ. Thủ Thủ nghe

thấy tiếng người bên cạnh nói vọng trong điện

thoại:“Nam Phương, cậu có ăn con Tứ Đồng không?”

“Không ăn, không ăn.”

Hình như Kỷ Nam Phương đã đứng dậy đi ra chỗ khác

yên tĩnh hơn, âm thanh ồn ã cũng lùi xa dần. Kỷ Nam

Phương không giấu nổi ngạc nhiên: “Rốt cuộc có

28

chuyện gì vậy?”.

“Biết chuyện quan trọng là được”, Thủ Thủ nói lạnh

nhạt. Cô kéo dài giọng, khuôn mặt dường như cũng

dài thêm ra. Dù biết rằng Kỷ Nam Phương không nhìn

thấy, nhưng cô vẫn tỏ vẻ tức tối: “Anh đến gặp em

ngay bây giờ”.

Cô biết mình đã giận hờn vô cớ, nhưng cứ nghĩ tới

Trương Khả Như là lập tức cô nghĩ đến chính mình.

Cả hai đều yếu đuối như nhau, đều không có tự tôn

như nhau, và đều không còn cách nào khác ngoài việc

chỉ biết ôm nỗi đau đợi người ấy quay lại. Nhưng

điều đó vĩnh viễn không thể được.

29

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát