Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Harry Potter Và Hoàng Tử Lai - Tập 6

Chương 1 Một vị bộ trưởng của Thế giới khác

Đã gần nửa đêm, và Thủ tướng đang ở một mình

trong phòng, đọc một bản thông cáo dài. Chúng trượt

qua óc ông, không để lại một chút ý nghĩa nào, dù

là nhỏ nhất. Ông đang chờ cú điện thoại của Tổng

thống một đất nước xa xôi. Vừa tự hỏi bao giờ tên

khỉ gió đó mới gọi điện, vừa cố dập tắt những kí ức

không dễ chịu về một tuần làm việc dài, mệt mỏi,

đầy khó khăn, trong đầu của ông không còn chỗ cho

những việc khác. Càng cố tập trung vào tờ giấy

trước mặt, khuôn mặt hả hê của những đối thủ chính

trị càng hiện ra rõ hơn truước mặt Thủ tướng. Có

một đối thủ đã xuất hiện đi xuất hiện lại trên mặt

báo, hắn không chỉ kể lể những lỗi lầm của Chính

phủ (dù chẳng ai cần nhắc lại cả) mà còn chỉ ra

1

nguyên nhân từng cái một và đổ lỗi lên chính phủ.

Nhịp tim Thủ tướng đập nhanh hơn khi nghĩ về những

lời cáo buộc ấy. Chúng vừa không công bằng, vừa sai

lệch. Bằng cách nào chính phủ có thể ngăn không

cho chiếc cầu ấy sập? Thật quá xúc phạm, nếu cho

rằng họ đã không đưa đủ số tiền vào việc chăm sóc

chiếc cầu. Chiếc cầu chưa đến mười năm tuổi. Đến cả

chuyên gia giỏi nhất cũng không thể lí giải vì sao

nó bất ngờ sập, làm hơn một tá ôtô rơi xuống dòng

nước thăm thẳm. Và ai dám nói là do thiếu cảnh sát

nên hai vụ giết người kinh khủng và công khai đã

xảy ra? Hay là chính phủ cần phải đoán trước được

cơn lũ khủng khiếp và bất ngờ đổ vào Miền Tây, gây

ra thiệt hại to lớn về người và của? Và có phải lỗi

của ông không, khi mà một trong những ông bộ

2

trưởng lởm khởm đã chọn đúng tuần này để cho thấy

là từ bây giờ ông sẽ dành nhiều thời gian hơn cho

gia đình? “Một bầu không khí hỗn loạn đang bao

trùm lên đất nước” đối thủ của ông khẳng định, giấu

đi một cái cười sung sướng. Thật không may, điều

này hoàn toàn đúng. Thủ tướng cảm nhận được rõ

ràng, mọi người đang có vẻ khủng hoảng hơn thường.

Thời tiết u ám, với những đợt sương mù lạnh buốt

giữa tháng bảy… Nó không bình thường chút nào… Thủ

tướng lật sang trang bản thông cáo, xem nó dài

chừng nào, và từ bỏ. Vươn vai, ông rầu rĩ nhìn căn

phòng. Nó rất đẹp với một chiếc lò sưởi cẩm thạch,

kế bên những ô cửa kính, sưởi ấm căn phòng khỏi đợt

sương mù bất thường. Nhún vai, Thủ tướng tới gần

cửa sổ, nhìn vào đám sương mỏng bám trên thành

3

kính. Chính lúc đó, ông nghe thấy một tiếng ho nhẹ.

Cơ thể ông như đông cứng lại, đối diện với hình

ảnh đầy hoảng sợ của mình phản chiếu trong tấm

kính. Ông biết tiếng ho đó là của ai. Ông đã nghe

thấy nó trước đây. Chậm chạp, ông quay mình lại,

đối diện với căn phòng trống. “Xin chào?” Ông nói,

cố làm cho mình mạnh mẽ hơn. Ông đã mong rằng sẽ

không có ai trả lời ông. Tuy nhiên, một giọng vang

lên tức thì, đầy quyết đoán, mạnh mẽ, như thể đã

chuẩn bị sẵn những điều để nói ra. Giọng nói đến từ

-- như Thủ tướng đã biết từ cái ho đầu tiên --

người đàn ông nhỏ bé giống – cóc đội bộ tóc giả màu

bạc trong bức tranh sơn dầu nhỏ, bẩn thỉu treo ở

một góc tường. “Gửi tới Thủ tướng dân Muggle.

Chúng ta cần gặp nhau, khẩn cấp. Xin đáp trả tức

4

thì. Thân mến, Fudge.” Người đàn ông trong bức

tranh nhìn Thủ tướng đầy tò mò. “Ơ…” Thủ tướng

nói. “Đây không phải là thời điểm thích hợp cho

tôi… Tôi đang chờ điện thoại, ông thấy đấy, của

Tổng thống nước…” “Việc đó có thể được sắp xếp

lại” Bức chân dung nói ngắn gọn. Trái tim Thủ tướng

rớt cái bịch. Ông đã lo về chuyện đó… “Nhưng tôi

đang rất cần nói chuyện với…” “Chúng tôi sẽ sắp

xếp để Tổng thống không gọi cho ông tối nay. Thay

vì thế, ông ta sẽ gọi vào tối mai.” Người đàn ông

nhỏ bé nói. “Xin đáp trả tức thì tới ngài Fudge.”

“Tôi… ờ… rất hân hạnh…” Thủ tướng nói yếu ớt. “Tôi

sẽ gặp ngài Fudge.” Ông vội vã trở lại bàn làm

việc, vừa đi vừa vuốt thẳng chiếc cà vạt. Ngồi

xuống ghế, ông cố gắng điều chỉnh khuôn mặt mình

5

sao cho có vẻ thoải mái, không lúng túng, khi ngọn

lửa xanh sáng rực lên dưới mặt đá cẩm thạch. Ông

nhìn nó, cố tỏ ra không bối rối. Một người đàn ông

bệ vệ xuất hiện trong ngọn lửa. Vài giây sau, ông

ta bước ra ngoài, đứng trên một tấm thảm cổ, phủi

sạch bụi trên chiếc áo choàng dài. Tay ông ta cầm

một cái nón quả dưa màu xanh. “Ah… Thủ tướng”

Cornelius Fudge nói, bước về phía trước, giơ tay

ra. “Thật vui khi gặp lại ông..” Thủ tướng thật

khó để đáp lại lời thăm hỏi này một cách chân

thành. Vì vậy, ông không nói gì cả. Ông chẳng dễ

chịu gì khi gặp lại Fudge, người thường xuất hiện

không báo trước, và hơn nữa, kèm với ông ta bao giờ

cũng là những tin xấu. Fudge lần này lại trông đầy

lo âu. Ông ta gầy hơn, đầu còn ít tóc hơn, chỗ tóc

6

đó bạc màu hơn, và khuôn mặt chứa đựng một cái

nhìn nhăn nhó. Thủ tướng đã thấy cái nhìn đó nhiều

lần trong giới chính trị gia. Chúng không bao giờ

báo trước điều gì tốt lành. “Tôi giúp gì được

ông?” Thủ tướng nói, chỉ tay về phía chiếc ghế cứng

nhất trong căn phòng. “Khó biết nên bắt đầu từ

đâu.” Fudge càu nhàu, ngồi xuống ghế, đặt chiếc nón

quả dưa xanh lên đầu gối. “Một tuần tồi tệ…” “Ông

cũng thế hả?” Thủ tướng hỏi khô khan, mong rằng

qua lời nói này Fudge có thể hiểu ông đã có đủ vấn

đề để đối đầu với, và khó có thể giúp đỡ được Fudge

chút nào. “Dĩ nhiên.” Fudge nói, dụi mắt đầy mệt

mỏi, nhìn Thủ tướng đầy chán chường. “Tôi có một

tuần tồi tệ y hệt anh bạn vậy. Cầu Brockdable… vụ

giết Bones và Vance… chưa kể ở Miền Tây nữa…”

7

“Ông… ơ… của ông… ý tôi muốn nói là một vài người

của ông có… có dính líu tới những… những chuyện

này, phải không?” Fudge nhìn Thủ tướng đầy lạnh

lùng. “Dĩ nhiên rồi. Chắc chắn ông phải nhận thấy

chuyện gì đang xảy ra chứ?” “Tôi…” Thủ tướng ngập

ngừng. Chính thái độ này làm ông rất ghét những

cuộc viếng thăm của Fudge. Dù sao thì ông cũng là

một vị Thủ tướng, và rõ ràng không hề thích bị coi

như một cậu học sinh ngớ ngẩn. Tuy nhiên, mọi việc

đã như thế từ buổi đầu ông gặp Fudge, vào ngày đầu

ông làm Thủ tướng. Ông nhớ nó rõ như ngày hôm qua,

và hiểu nó sẽ ám ông đến hết đời. Ngày đó, ông

đang đứng giữa căn phòng, tận hưởng niềm vui chiến

thắng sau bao năm mơ ước và làm việc, khi nghe thấy

một tiếng ho ở sau lưng, giống như tối nay. Ông

8

quay lưng lại, và thấy bức tranh xấu xí đang nói

chuyện với mình, thông báo chuyến viếng thăm của Bộ

trưởng Pháp thuật, và giới thiệu ông ta. Thoạt

đầu, Thủ tướng nghĩ cuộc vận động tranh cử quá sức

và dai dẳng đã khiến ông quá mệt mỏi. Ông hoàn toàn

khủng hoảng khi thấy bức chân dung nói chuyện với

mình, dù điều này không thấm vào đâu so với lúc ông

nhìn thấy một người - tự - xưng – là – phù – thuỷ

nhảy ra khỏi lò sưởi và bắt tay ông. Ông không nói

được câu nào trong khi Fudge từ tốn giải thích rằng

có những phù thuỷ sống bí mật trên trái đất, tuy

nhiên, Thủ tướng không cần lo lắng về điều này, vì

Bộ trưởng Pháp thuật quản lí Cộng đồng phù thuỷ, và

ngăn ngừa Cộng đồng không Pháp thuật biết được về

họ. Theo Fudge nói, đó là một công việc mệt mỏi,

9

phải giữ tất cả theo đúng luật lệ, bao gồm từ Trách

nhiệm khi dùng chổi bay, đến Điều khiển sự phát

triển của cộng đồng rồng (Thủ tướng nắm chặt bàn

làm việc khi nghe đến đây). Fudge vỗ vai Thủ tướng

bằng một cách rất ta – là – cha. “Không việc gì

phải lo lắng.” Ông nói. “Chắc chắn anh bạn sẽ không

bao giờ gặp lại tôi nữa. Tôi sẽ chỉ quấy rầy anh

bạn khi có chuyện gì đó xảy ra bên chúng tôi, mà có

thể gây hại đến dân Muggle – ý tôi nói là Cộng

đồng không Pháp thuật. Còn không, chúng ta cứ sống

khoẻ thôi. À, phải nói rằng anh bạn khá hơn tên

tiền nhiệm rất nhiều. Hắn cố gắng quăng tôi ra

ngoài cửa sổ, cho tôi là một trò bịp của những đối

thủ. Thủ tướng tìm lại giọng nói: “Ông… ông không

phải là một trò lừa bịp đấy chứ?” Đó là hi vọng

10

tha thiết cuối cùng của ông. “Không” Fudge nhẹ

nhàng. “Tôi sợ là không. Nhìn này.” Fudge biến

tách trà của Thủ tướng thành một con chuột nhảy.

“Nhưng…” Thủ tướng nói, gần như lạc hẳn khỏi hơi

thở, nhìn tách trà nhảy nhót “Tại sao… tại sao

không có ai nói với tôi …” “Bộ trưởng Pháp thuật

chỉ tiết lộ danh tánh với Thủ tướng Muggle vào ngày

ông ta nhậm chức.” Fudge nói, cất đũa phép vào túi

áo. “Chúng tôi thấy đó là cách tốt nhất để giữ bí

mật.” “Nhưng…” Thủ tướng kêu lên. “Tại sao… không

có một vị tiền nhiệm nào…” Đến lúc này, Fudge thật

sự bật cười. “Thủ tướng thân mến của tôi, anh bạn

có định kể chuyện này cho ai không?” Vẫn khúc

khích cười, Fudge ném một chút bột vào lò sưởi,

bước vào ngọn lửa xanh ngọc bích, biến mất sau một

11

tiếng rít nhẹ. Vị thủ tướng đứng đó, bất động, và

nhận thấy là ông sẽ không bao giờ, trong cuộc đời

còn lại, dám nói về cuộc chạm trán này với bất kì

một linh hồn sống nào. Ai trên thế giới bao la này

có thể tin ông? Phải mất một thời gian, ông mới

qua khỏi cơn sốc. Lúc đầu, ông tự nhủ với bản thân

hẳn Fudge đang bị ảo giác, gây nên do sự mất ngủ

trong suốt chiến dịch vận động tranh cử mệt nhoài

của ông ta. Cố gắng hết mình để quên đi buổi gặp

mặt chẳng dễ chịu chút nào này, ông trao con chuột

nhảy cho đứa cháu gái mình, và chỉ thị cho thư kí

riêng gỡ bức tranh có hình người đàn ông nhỏ bé xấu

xí, kẻ đã thông báo về chuyến viếng thăm của

Fudge. Trước sự hoảng loạn của Thủ tướng, bức tranh

không thể di chuyển được. Cho đến khi rất nhiều

12

người thợ mộc, một hai người thợ xây, một nhà

nghiên cứu lịch sử về tranh, và trưởng Toà thị

chính thành phố đều không làm sao gỡ được bức tranh

đó, thì vị Thủ tướng từ bỏ mọi cố gắng. Thay vào

đó, ông ngồi mong đợi mọi chuyện sẽ không có gì

biến động cho đến hết nhiệm kì này. Đôi khi, ông

khó có thể tin vào mắt mình khi thấy người trong

bức tranh ngáp dài, gãi gãi cái mũi, hay thậm chí

đôi lần ra hẳn khỏi bức tranh, đi dạo, để lại những

vệt bùn nâu dài. Dù sao ông cũng tự tập cho bản

thân không nhìn quá nhiều vào bức tranh, và tự nhủ

rằng mắt mình đôi khi cũng có vấn đề. Rồi, một tối

hệt như tối nay, ba năm về trước, Thủ tướng đang ở

trong phòng một mình, khi bức tranh thông báo về

chuyến viếng thăm đột ngột của Fudge. Fudge hiện ra

13

từ lò sưởi, ướt sũng nước, trong tình trạng khẩn

cấp đáng kể. Trước khi Thủ tướng kịp hỏi tại sao

ông ta lại vấy nước lên khắp [Axminster], Fudge đã

bắt đầu ba hoa về một tên tội phạm Thủ tướng chưa

bao giờ nghe tên: “Serious” Black, vài thứ như kiểu

“Hogwarts”, một thằng bé tên Harry Potter. Không

thứ gì gợi được kể cả cảm giác mơ hồ nhất trong Thủ

tướng. “… Tôi vừa trở về từ Azkaban.” Fudge

nghiêng vành cái nón quả dưa, một lượng nước lớn

nhỏ xuống túi áo ông. “Ở giữa Biển Bắc, anh bạn

biết đấy… chuyến bay tồi tệ, bọn giám ngục thì

khuấy động mọi thứ…” – ông ta lắc đầu – “… bọn

chúng chưa từng để một vụ vượt ngục nào xảy ra cả…

Dù sao cũng phải nhờ đến anh bạn đây giúp. Black

được biết đến như một kẻ giết dân Muggle, và có thể

14

hắn đang chuẩn bị quay trở lại gia nhập hàng ngũ

Kẻ - mà – ai – cũng - biết – là – ai - đấy. Nhưng

dĩ nhiên, anh bạn đâu có biết Kẻ - mà – ai – cũng -

biết – là – ai - đấy là ai, đúng không nào?” Fudge

đưa mắt nhìn Thủ tướng đầy vẻ thất vọng, rồi nói:

“Tốt hơn hết là ngồi xuống, uống một chút whisky…

Tôi sẽ cho anh bạn biết tường tận mọi chuyện…” Thủ

tướng rất bực khi bị ra lệnh cho ngồi xuống ngay ở

trong văn phòng của ông, nói gì đến chuyện ông lại

mang whisky ra mời kẻ vừa ra lệnh đó. Nhưng dù

sao, ông vẫn ngồi xuống. Fudge lấy đũa phép từ

trong túi, vẫy ra hai cốc chứa chất lỏng màu hổ

phách, đẩy một cốc về phía Thủ tướng, và lại gần

một cái ghế. Fudge nói chuyện khoảng hơn một tiếng

đồng hồ. Tới một lúc, ông không nói ra một cái

15

tên, mà viết lên giấy da và nhét vào bàn tay không

cầm cốc của Thủ tướng. Khi Fudge đứng dậy chuẩn bị

ra về, Thủ tướng cũng đứng lên. “Vậy là ông nghĩ…

“ Thủ tướng liếc mắt vào lòng bàn tay trái. “Chúa

tể Vold…” “Kẻ - mà - chớ - gọi – tên – ra!” Fudge

gầm gừ. “Tôi xin lỗi… Ông tin là Kẻ - mà - chớ -

gọi – tên – ra vẫn còn sống sót, phải không?” “À,

Dumbledore nghĩ vậy đấy.” Fudge nói, buộc dây áo

choàng dưới cằm. “Nhưng chúng tôi chưa tìm ra hắn.

Vì anh bạn đã hỏi tôi, nên tôi xin nói, hắn sẽ

không nguy hiểm chừng nào hắn được trợ giúp, vì vậy

Black mới là kẻ đáng lo ngại. Anh bạn sẽ cho đăng

lệnh truy nã chứ? Tuyệt vời! Tôi mong chúng ta sẽ

không gặp nhau nữa, Thủ tướng đáng kính!” Nhưng họ

đã lại gặp nhau. Gần một năm sau, một ông Fudge

16

đầy ưu phiền xuất hiện giữa thinh không ngay trong

phòng nội các chính phủ, thông báo về một sự nhũng

nhiễu xảy ra tại cúp Kwidditch (hay cái gì đại loại

thế) Thế Giới, và rất nhiều Muggle đã bị liên quan

vào việc này, tuy nhiên Thủ tướng không cần phải

lo, vì dấu hiệu thông báo Kẻ - mà – ai – cũng -

biết – là – ai - đấy quay lại không có ý nghĩa lớn

lắm (Fudge cho rằng đó là một trò đùa), và Phòng

quan hệ đối ngoại với Muggle đang phụ trách vấn đề

chỉnh sửa lại trí nhớ cho dân Muggle. “Ồ, suýt

quên mất.” Fudge thêm vào. “Chúng tôi đang nhập

khẩu ba con rồng ngoại và một con Nhân Sư cho cúp

Tam Pháp Thuật, chuyện thường thôi, nhưng Sở Kiểm

soát và Điều hoà Sinh vật Pháp thuật nói rằng có

điều luật bắt buộc chúng tôi phải thông báo cho anh

17

bạn, nếu chúng tôi mang những sinh vật đặc biệt

nguy hiểm vào đất nước!” “Tôi ...- cái gì ...-

rồng?” Thủ tướng lắp bắp. “Đúng, ba con. Và một

con Nhân Sư.” Fudge nói. “Chúc một ngày tốt lành.”

Thủ tướng đã mong rằng rồng và Nhân Sư là những

thứ tồi tệ nhất có thể xảy ra. Nhưng không. Gần hai

năm sau, Fudge lại xuất hiện từ lò sưởi, lần này

với cái tin về vụ vượt ngục lớn ở Azkaban. “Một vụ

vượt ngục lớn?” Thủ tướng nhắc lại, giọng hơi khàn

đi. “Không gì phải lo, không việc gì phải lo cả!”

Fudge nói, một chân đã bước vào lò sưởi. “Chúng

tôi sẽ tóm gọn chúng. Nhanh thôi. Tôi chỉ nghĩ anh

bạn nên biết.” Trước khi Thủ tướng kịp la lên:

“Đợi đã!” Fudge đã biến mất trong làn khói màu

xanh. Bất kể công chúng và những đối thủ nói gì,

18

Thủ tướng không phải một tên ngốc. Trong tâm tưởng

ông vẫn có một vấn đề, là, trái ngược hẳn với lời

nói của Fudge buổi đầu gặp gỡ, họ gặp nhau khá

nhiều lần, và càng ngày Fudge càng tỏ ra cáu kỉnh

hơn. Dù không muốn nghĩ tới Bộ trưởng Pháp thuật

chút nào (hoặc, như Thủ tướng vẫn tự gọi, vị “Bộ

trưởng khác”), nhưng Thủ tướng không vì thế mà bớt

lo âu, lần xuất hiện tới của Fudge sẽ kèm những tin

khủng khiếp hơn. Việc Fudge lại ra khỏi lò lửa,

đầy mệt mỏi, bực bội và lạnh lùng, ngạc nhiên khi

thấy Thủ tướng không hiểu vì sao ông lại đến đây,

hẳn là thứ tồi tệ nhất trong tuần lễ kinh khủng

này. “Bằng cách nào tôi biết chuyện đang xảy ra

trong Cộng đồng… ơ… Phù thuỷ?” Thủ tướng ngắc ngứ.

“Tôi có một đất nước để điều hành, và đủ thứ để

19

quan tâm, không cần đến…” “Chúng ta có những mối

quan tâm chung.” Fudge cắt ngang. “Cầu Brockdable

không tự nhiên sập. Đó không phải là một cơn lũ.

Những kẻ giết người không thuộc dân Muggle. Gia

đình Herbert Chorley sẽ ổn hơn nếu không có ông ta.

Chúng tôi đang tiến hành chuyển ông ấy tới Bệnh

viện Thánh Mungo chuyên trị thương tích và bệnh tật

Pháp thuật. Việc đó sẽ được thực hiện trong tối

nay.“ “Ông đã… Tôi sợ là tôi… Cái gì…?” Thủ tướng

lắp bắp. Fudge hít một hơi thở sâu và nói: “Thủ

tướng, tôi rất xin lỗi, hắn đã quay trở lại. Kẻ -

mà - chớ - gọi – tên – ra đã quay trở lại.” “Quay

trở lại? Ông nói quay trở lại nghĩa là còn sống… ý

tôi là…” Thủ tướng hồi tưởng lại cuộc nói chuyện

khủng khiếp ba năm trước, khi Fudge kể cho ông về

20

tên phù thuỷ ai cũng khiếp sợ, kẻ đã gây ra hàng

ngàn tội ác kinh tởm trước khi biến mất một cách bí

ẩn mười lăm năm trước. “Đúng, còn sống.” Fudge

nói. “Đó là… tôi không biết có thể gọi một người là

còn sống không, nếu chúng ta không thể giết được

hắn? Dumbledore không giải thích rõ với tôi lắm. Dù

sao, hắn có một thân thể, hắn đang đi lại, nói

chuyện và giết người, và theo mục đích của cuộc nói

chuyện này, tôi nghĩ rằng hắn còn sống.” Thủ

tướng chẳng biết nói gì hơn, nhưng vì một thói quen

cố hữu muốn mình có thể nói thông thạo mọi vấn đề,

ông bới tìm trong trí nhớ những gì còn sót lại về

mẩu đối thoại ngày trước. “Serious Black đang ở

với – ơ - Kẻ - mà - chớ - gọi – tên – ra?” “Black?

Black?” Fudge nói, quay chiếc nón quả dưa bằng

21

ngón tay. “Ý Anh bạn là Sirius Black? Thề có bộ râu

của Merlin, không hề. Black đã chết. Chúng tôi đã…

ơ… nhầm về anh ta. Anh ta hoàn toàn vô tội. Và anh

ta không hề đồng hội đồng thuyền với Kẻ - mà - chớ

- gọi – tên – ra nữa… Ờ… tôi muốn nói là…” ông ta

quay chiếc nón quả dưa ngày càng ác liệt “… tất cả

các bằng chứng đều chỉ rõ… hơn năm mươi nhân chứng…

nhưng thôi, dù sao anh ta cũng chết rồi. Bị giết,

trên thực tế. Trong Bộ Pháp thuật. Sắp mở một cuộc

điều tra…” Trước sự ngạc nhiên của ông, Thủ tướng

thấy một thoáng thương hại cho Fudge. Nó nhanh

chóng bị che khuất bởi niềm kiêu hãnh rực rỡ, rằng

dù có thể ông quá kém cỏi trong lĩnh vực bước ra từ

lò sưởi, không bao giờ có một vụ giết người nào

xảy ra trong toà nhà chính phủ, dưới quyền hành của

22

ông. Hay đúng hơn, là chưa có… Fudge tiếp tục

“Black là chuyện đã qua. Vấn đề chính, là chúng ta

đang ở trong một cuộc chiến, thưa Thủ tướng, và

chúng ta cần hành động.” “Trong cuộc chiến?” Thủ

tướng nhắc lại. “Không quá lời đấy chứ?” “Kẻ - mà

- chớ - gọi – tên – ra đã tập hợp được bọn vượt

khỏi ngục Azkaban hồi tháng Giêng.” Fudge nói càng

gấp gáp hơn, xoay xoay cái nón quả dưa trong tay

nhanh đến mức nó chỉ còn là một bóng mờ. “Từ khi

chúng được tự do, chúng đã hoành hành và tàn phá

rất kinh khủng. Cầu Brockdable là do chúng phá.

Chúng lên kế hoạch để giết Muggle hàng loạt – trừ

phi chúng tôi theo hắn…” “Lạy Chúa, thì ra đó là

lỗi của ông, làm cho những người đó chết, và tôi

phải trả lời câu hỏi về thép han gỉ và dây cầu bị

23

nhão… và tôi không hề biết gì cả!” Thủ tướng gầm

lên giận dữ. “Lỗi của tôi?” Fudge nói, da mặt

chuyển màu. “Ý anh bạn là tôi phải thoả hiệp với

bọn chúng chứ gì?” “Không.” Thủ tướng nói, đứng

dậy đi lại dọc căn phòng. “Nhưng tôi sẽ truy bắt kẻ

hăm doạ và tóm chúng trước khi chúng làm thêm một

vụ nào nữa.” “Vậy anh bạn nghĩ chúng tôi không hề

cố gắng làm gì? Fudge nói. “Tất cả những Thần Sáng

của Bộ đều được huy động vào cuộc, họ đã và đang

tìm kiếm hắn và bộ hạ… nhưng chúng ta đang nói về

phù thuỷ quyền lực nhất thời đại, phù thuỷ đã thoát

khỏi mọi cố gắng bắt hắn hơn ba thập kỉ!” “Vậy

tôi đoán ông chuẩn bị nói hắn cũng là người gây ra

cơn lũ ở Miền Tây?’ Cơn nóng giận của Thủ tướng

càng tăng mỗi bước đi. Thật điên tiết khi biết được

24

lí do của tất cả những thảm hoạ này, và không thể

công bố với mọi người! Thà chúng là lỗi của chính

phủ, Thủ tướng hẳn cảm giác dễ chịu hơn… “Chẳng có

cơn lũ nào cả.” Fudge nói, rầu rĩ. “Xin lỗi?” Thủ

tướng quát lên, giậm chân liên tục. “Cây cối bật

rễ, mái nhà bay, cột đèn cong, những vụ chấn thương

nghiêm trọng…” “Đó là lũ Tử Thần Thực Tử. Những

kẻ đi theo Kẻ - mà - chớ - gọi – tên – ra. Theo dự

đoán của tôi, có thể còn có sự dính líu của bọn

khổng lồ.” Thủ tướng dừng lại, thể như đầu ông vừa

đụng một bức tường vô hình. “Cái gì dính líu cơ?”

Fudge nhăn nhó. “Lần nổi dậy trước, hắn đã sử dụng

người khổng lồ, để đạt được những kế hoạch lớn.”

Ông nói. “Văn phòng Tin tức sai lệch đã làm việc

liên tục, rất nhiều đội Điều chỉnh Trí nhớ đã vào

25

cuộc để sửa đổi trí nhớ những dân Muggle chứng kiến

mọi việc. Sở Kiểm soát và Điều hoà Sinh vật Pháp

thuật luôn túc trực quanh Somerset. Nhưng chúng tôi

không thể tìm thấy bọn khổng lồ. Thật đúng là một

thảm hoạ.” “Ông đã không nói!” Thủ tướng đầy tức

giận. “Tôi không phản đối, hiện tại tinh thần ở Bộ

Pháp thuật rất thấp. Với tất cả những thứ đó… và

rồi để mất Amelia Bones…” “Để mất ai cơ?”

“Amelia Bones. Giám đốc Sở Thi hành Luật Pháp

thuật. Chúng tôi tin Kẻ - mà - chớ - gọi – tên – ra

đã tự tay giết bà, vì bả là một phù thuỷ cực xịn,

và có nhiều bằng chứng cho thấy bà đã chiến đấu hết

sức mình.” Fudge hắng giọng, ngừng quay cái mũ.

“Nhưng vụ án đó đã xuất hiện trên báo.” Thủ tướng

cố nén cơn giận. “Báo của chúng tôi. Amelia Bones…

26

chỉ được kể về như một người phụ nữ trung niên sống

một mình… Đó… đó là một vụ giết người ghê tởm...

có rất nhiều công chúng quan tâm… Cảnh sát còn phải

bối rối…” Fudge thở dài. “Dĩ nhiên rồi. Bị giết

trong một căn phòng khoá kín. Chúng tôi, ngược lại,

biết rõ ai đã làm chuyện đó. Tuy nhiên, biết rõ

cũng chẳng giúp chúng tôi có thêm manh mối gì hữu

ích trong việc lần ra hắn. Và Emmeline Vance… có lẽ

anh bạn chưa biết vụ đó…” “Ồ, dĩ nhiên là tôi

biết.” Thủ tướng nói. “Nó xảy ra ở gần đây. Dư luận

và báo chí đã có hẳn một ngày rùm beng… luật lệ

không là gì ngay ở sân sau Toà nhà Chính phủ…”

“Chưa đủ đâu.” Fudge nói chán nản. “Từng đàn Giám

ngục ở khắp mọi nơi, tấn công mọi người… trái,

phải, giữa…” Ngày xa xưa hạnh phúc, nếu nói chuyện

27

này với Thủ tướng, hẳn ông sẽ không hiểu gì. Nhưng

bây giờ thì… “Tôi nghĩ Giám ngục canh gác Azkaban

chứ?” ông nói thận trọng. “Chúng đã từng.” Fudge

mệt mỏi. ‘Nhưng chúng đã bỏ theo Kẻ - mà - chớ -

gọi – tên – ra. Tôi không phản đối, đó quả là một

tin chấn động.” “Nhưng,” Thủ tướng hơi hoảng loạn.

“Không phải ông đã nói với tôi chúng là những sinh

vật hút hạnh phúc và hi vọng từ con người đấy

chứ?” “Đúng là như vậy. Và chúng đang làm thế. Đó

là lí do cho tất cả những sự u ám này.” Đầu gối

Thủ tướng nhũn ra. Ông khuỵu xuống chiếc ghế gần

nhất. Ý nghĩ về những sinh vật vô hình tràn qua

làng mạc, thành phố, gieo rắc buồn đau và chán nản

lên những người bỏ phiếu cho ông, làm ông thực sự

muốn ngất đi. “Fudge, ông cần phải làm một việc gì

28

đấy. Đó là trách nhiệm của ông. Trách nhiệm của Bộ

trưởng Pháp thuật!” “Thủ tướng thân mến của tôi,

anh bạn nghĩ tôi vẫn còn là Bộ trưởng Pháp thuật

sau tất cả những điều đã xảy ra? Tôi đã bị sa thải

ba ngày trước! Cả Cộng đồng Phù thuỷ đã đấu tranh

cho vụ này hơn một tháng nay! Chà, thực sự tôi chưa

bao giờ thấy họ đoàn kết như vậy trong cả nhiệm kì

đâu!” Thủ tướng không nói được gì. Dù thực sự ông

rất căm phẫn những gì đã xảy ra, ông vẫn cảm thấy

thương cho người đàn ông trước mặt mình. Cuối cùng

ông nói. “Tôi rất tiếc. Tôi có thể làm được gì cho

ông không?” “Anh bạn thật là tốt, nhưng tôi sợ là

không có gì đâu. Tôi đến đây tối nay để cập nhật

thông tin cho anh bạn, và giới thiệu người kế nhiệm

của tôi. Đáng lẽ ông ta phải có mặt ở đây vào lúc

29

này, nhưng, ông ta rất bận rộn, với tất cả những

thứ đó.” Fudge nhìn vào bức chân dung người đàn

ông nhỏ bé đội bộ tóc bạc dài và xoăn, đang ngoáy

tai bằng một cái lông chim. Bắt gặp ánh mắt Fudge,

bức chân dung nói. “Ông ta sẽ đến đây ngay. Ông ta

vừa chuyển một lá thư cho cụ Dumbledore.” “Chúc

ông ta may mắn.” Fudge nói, lần đầu tiên chứa đựng

vẻ cay đắng. “Tôi viết cho Dumbledore hai lá một

ngày trong suốt nửa tháng qua, nhưng cụ không hề

chuyển ý… Nếu cụ sẵn sàng thuyết phục thằng bé, tôi

có khả năng vẫn là… Tốt thôi, tôi mong Scrimgeour

sẽ may mắn hơn!” Fudge rơi vào một sự im lặng đầy

vẻ tôi - bị - ngược – đãi. Sự im lặng bất chợt bị

phá vỡ bởi giọng nói đầy quyết đoán, mạnh mẽ của

bức tranh. “Tới ngài Thủ tướng dân Muggle. Yêu cầu

30

một cuộc gặp. Khẩn cấp. Xin đáp trả tức thì. Rufus

Scrimgeour, Bộ trưởng Pháp thuật.” “Ừm, ừm, tốt

thôi.” Thủ tướng nói buồn bã, uể oải nhìn ngọn lửa

ngọc bích trong lò sưởi bùng cao, một phù thuỷ khác

xuất hiện, và lại bước lên chiếc thảm cổ. Fudge

lùi lại, sau vài giây lưỡng lự, Thủ tướng cũng làm

theo, chờ người mới đến phủi sạch bụi khỏi chiếc áo

choàng đen và ngó nghiêng xung quanh. Lúc đầu Thủ

tướng nghĩ Rufus Scrimgeour khá giống một con sư

tử già. Những vệt xám lẩn trong mái tóc hung dày

như một cái bờm, và lẩn cả ở hàng lông mày dày. Đôi

mắt vàng ẩn sau cặp kính kim loại có vành. Ông có

vẻ phong nhã, dù bước đi hơi khập khiễng. Thủ tướng

thấy toát lên từ ông ta sự mạnh mẽ, sắc sảo, và

hiểu tại sao Cộng đồng Phù thuỷ chọn Scrimgeour chứ

31

không phải Fudge, trong tình cảnh này. “Ông khoẻ

không?” Thủ tướng hỏi lịch sự, chìa tay ra.

Scrimgeour bắt tay nhanh chóng, đảo mắt quanh căn

phòng, rút đũa phép từ túi ra. “Fudge đã kể cho

ông mọi chuyện?” Scrimgeour nói, tiến về phía cửa

ra vào, chĩa đũa phép vào ổ khoá. Thủ tướng nghe

thấy tiếng khoá. “Ơ… đúng!” Thủ tướng nói. “Và nếu

ông không phiền, tôi muốn cánh cửa không bị khoá.”

“Tôi không thích bị cắt ngang.” Scrimgeour nói

nhanh. “Hay bị nhìn lén.” Ông chĩa đũa phép lên cửa

sổ. Những tấm rèm tự động nhảy ra che. “Tôi là một

người bận rộn. Vậy hãy đi vào thẳng vấn đề. Trước

hết, chúng ta nói về sự an toàn của ông.” Thủ

tướng đứng thẳng người lên. “Tôi hoàn toàn hạnh

phúc với sự an toàn mà tôi đang có, cảm ơn ông

32

rất…” “Ồ, chúng tôi thì không.” Scrimgeour chen

vào. “Sẽ chẳng hay ho gì cho dân Muggle nếu thủ

tướng của họ bị ếm lời nguyền Độc Đoán. Người thư

kí mới ở văn phòng ngoài…” “Tôi sẽ không đuổi

Kingsley Shacklebolt, nếu đó là thứ các ông muốn

nói!” Thủ tướng căng thẳng. “Anh ta có năng lực,

làm việc hiệu quả gấp đôi người thường…” “Đơn

giản, đó là vì anh ta là một phù thuỷ.” Scrimgeour

nói, không hề mỉm cười. “Một Thần Sáng xịn, được

sắp đặt vào đây để bảo vệ ông.” “Này, khoan đã!”

Thủ tướng quát. “Các ông không thể sắp xếp người

vào văn phòng của tôi. Tôi mới là người quyết định

ai làm việc cho tôi!” “Tôi lại nghĩ ông rất hài

lòng với Shacklebolt?” Scrimgeour lạnh lùng. “Tôi

rất… không, tôi đã…” “Vậy sẽ không có vấn đề gì

33

chứ?” Scrimgeour nói. “Tôi… ơ… miễn là Shacklebolt

vẫn làm việc… ơ… hiệu quả…” Thủ tướng nói dè dặt.

Nhưng có vẻ Scrimgeour không nghe ông. “Còn, giờ,

về Herbert Chorley, bộ trưởng dưới quyền ông.” Ông

ta tiếp tục. “Người đã thành trò hề của công chúng,

bằng cách thể hiện như một con vịt ngớ ngẩn.”

“Ông ta thì sao?” Thủ tướng hỏi. “Ông ta rõ ràng

đã bị ếm một lời nguyền Độc Đoán, ở mức độ nhẹ. Nó

làm óc ông ta lẩn thẩn. Tuy nhiên, ông ta vẫn có

thể nguy hiểm.” “Ông ta chỉ đang ba hoa.” Thủ

tướng yếu ớt. “Có lẽ là do uống quá mức… chắc là

ông ta chỉ cần nghỉ ngơi một chút…” “Rất nhiều bác

sĩ ở Bệnh viện đang kiểm tra ông ta. Cho đến bây

giờ, ông ta đã cố bóp cổ ba trong số họ. Tốt nhất

là ông ta không nên ở trong cộng đồng Muggle một

34

thời gian.” “Tôi… Ông ta sẽ trở lại bình thường

chứ?” Thủ tướng đầy hồi hộp. Scrimgeour đơn thuần

chỉ nhún vai, tiến về phía lò sưởi. “Đó là tất cả

những gì tôi phải nói. Tôi sẽ cập nhật thông tin

cho ông thường xuyên, Thủ tướng. Hoặc, nếu tôi quá

bận rộn, Fudge sẽ đến thay tôi. Ông ta đồng ý ở lại

Bộ với tư cách người cố vấn.” Fudge cố gắng cười,

nhưng trông như bị đau răng vậy. Scrimgeour cho

tay vào túi, lục tìm thứ bột thần kì chuyển ngọn

lửa sang màu xanh. Thủ tướng nhìn hai phù thuỷ đầy

thất vọng. Câu nói đã ở trên đầu lưỡi ông cả buổi

tối nay bật ra. “Thượng Đế ơi… Nhưng các ông là

phù thuỷ! Các ông biết làm phép! Các ông có thể

giải quyết mọi chuyện dễ dàng!” Scrimgeour chậm

chạp xoay người, trao đổi một cái nhìn hoài nghi

35

với Fudge. Lần này, Fudge mỉm cười thật sự. “Vấn

đề là, cái ác cũng biết phép thuật.” Hai phù thuỷ

lần lượt bước vào ngọn lửa và biến mất.

36

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát