Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Hồng Hạnh Thổn Thức

HỒNG HẠNH THỔN THỨC

Tào Đình

1

Em có thể biết được anh sợ nhìn thấy dấu vết “cái

ngàn vàng” của em thế nào?

Anh chàng Đinh Tuấn Kiệt, hai mươi sáu tuổi, mới

mua được một căn hộ - gồm một phòng khách, ba phòng

ngủ ở trung tâm thành phố Trùng Khánh. Để trả hết

khoản tiền trả góp hai nghìn tệ một tháng, anh càng

phải cố gắng làm việc. Trước đây, Đinh Tuấn Kiệt ở

tại văn phòng công ty, còn bây giờ tuy rất vui

nhưng anh cảm thấy hơi mệt.

Từ khi Lâm Tiểu Nê chuyển từ ba ngày một lần thành

một ngày ba lần tới công ty thăm Đinh Tuấn Kiệt,

bọn “sài lang hổ báo” trong công ty bắt đầu dòm

1

ngó. Ánh mắt mọi người nhìn họ cứ nóng dần lên. Lâm

Tiểu Nê đưa ra rất nhiều lý do, nào là: “Mẹ em bảo

em tới đưa cơm”, rồi lại “Bố em bảo em tới nói với

anh ấy là Chủ nhật này đi câu cá”… Toàn những lý

do nhảm nhí, nực cười.

“Đại tiểu thư, ở công ty không có cơm à?” một

người hiếu kỳ hỏi cô.

“Nhưng…” Một người vốn hay đốp chát như Tiểu Nê,

lúc này bỗng cứng họng.

“Thế điện thoại bàn, di động dùng để làm gì?” Lại

một người cố tình không hiểu.

“Em…” Tiểu Nê cũng thuộc loại mồm mép chua ngoa

nhưng lúc này lại im bặt, không nói được gì.

“Ha, ha, ha… hi, hi…”. Việc Tiểu Nê ngượng ngùng

đỏ mặt trở thành câu chuyện đáng để quan tâm, chú ý

2

khi đang làm công việc nhàm chán. Do vậy mọi người

không bỏ qua cơ hội này, họ nhìn Tiểu Nê cười đầy

ẩn ý.

Những lúc thế này, Đinh Tuấn Kiệt thường rất

nghiêm túc giải thích với mọi người: “Chẳng có

chuyện gì đâu, Lâm Tiểu Nê là em gái tôi”.

Đinh Tuấn Kiệt không nói sai, anh gọi mẹ Tiểu Nê

là mẹ nuôi, do vậy đương nhiên Tiểu Nê là em gái

rồi. Nghe sếp nói vậy, mọi người càng làm già:

“Thanh minh là thú nhận”. Có người còn không buông

tha, cười hì hì, nói: “Ái chà! Sếp ơi, tụi em biết

tỏng rồi. Thời này làm gì có cái gọi là anh em

trong sáng đâu, chỉ cần không phải là anh em ruột,

làm gì mà chẳng được”.

Đinh Tuấn Kiệt càng muốn thanh minh lại càng bị

3

mọi người trêu chọc.

“Hiểu, hiểu…”, bác Vĩ vỗ vai anh nói.

Có người thông cảm cho, Đinh Tuấn Kiệt mới thôi

không giải thích nữa. May mà Lâm Tiểu Nê cũng dạn

dĩ, cô có thể tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

Cô thản nhiên xem báo hoặc rót cà phê trong văn

phòng của anh; có lúc đi đi lại lại như kẻ vô công

rồi nghề; có khi lại hớn hở kể cho Tuấn Kiệt nghe

về một ngày “thần kỳ” của mình. Đương nhiên anh

cũng chẳng rảnh rỗi ngồi nghe cô thêu dệt.

Thế nên, mọi người thấy Lâm Tiểu Nê cứ huyên

thuyên một mình trong phòng Giám đốc, đôi khi lại

khua tay, khua chân ra vẻ phấn khích lắm. Ngày hôm

sau, cô lại vin vào cớ: “Đến tìm anh trai” - một lý

do chính đáng không ai ngăn được mà thẳng tiến từ

4

cổng công ty tới văn phòng Giám đốc Marketing.

Thực ra, đám độc thân trong công ty rất ngưỡng mộ

Đinh Tuấn Kiệt. Họ đã biết anh có người yêu từ lâu,

nhưng không ngờ đó lại là thiên kim tiểu thư của

Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Khang Thái.

Lâm Tiểu Nê xinh tươi như hoa, lại là con gái ông

chủ. Lấy được trăm người vợ như thế, vẫn còn thấy

chưa đủ ấy chứ.

Đinh Tuấn Kiệt thường nghĩ Lâm Tiểu Nê là một bông

hoa bách hợp thanh khiết nhưng cũng là hoa độc,

bởi bất cứ khi nào anh không đáp ứng được yêu cầu

của cô, là cô cố tạo ra ngay cảnh anh bắt nạt một

cô gái yếu ớt trước mặt người khác.

Lâm Tiểu Nê đúng là một diễn viên giỏi qua mặt

khán giả. Bình thường lúc không gây rối, trông HÃY

5

YÊU MỘT CÔ GÁI BIẾT NẤU ĂN.

Một người bạn của em cuối năm nay sẽ lấy vợ. Hôm

nay chị nhà anh ấy post lên Facebook một cái status

mà em thấy rất đáng chú ý, chị ấy nói rằng anh ấy

liều thật đấy, khi dám cưới chị ấy mà chưa thử tài

nấu ăn của chị ấy bao giờ.

Anh ạ, thời đại này, người ta luôn nói với em rằng

phụ nữ nên độc lập, nên ra ngoài làm kinh tế, việc

nhà đã có… ôsin lo. Những cô bé của thế hệ mới

được dạy rằng: “Con không cần phải làm gì cả, cứ

học được rồi, cố gắng học cho giỏi vào là được!”.

Có lẽ anh sẽ nói em cổ hủ, nhưng với em, phụ nữ

phải biết nấu ăn, cho dù chồng của cô ta có là đầu

bếp đi chăng nữa.

Anh cứ tưởng tượng, một ngày dài anh đi làm về

6

nhà, cô vợ xinh đẹp chân dài của anh khoe với anh

đủ thứ, nào váy, nào túi, nào giày mới. Có lẽ anh

sẽ vui đấy, nhưng anh nói em nghe, anh vui được bao

lâu? Rồi anh hỏi cô ta, anh đói rồi, vợ nấu cơm

chưa? Câu trả lời anh nhận được là hai đứa ra ngoài

ăn hàng nhé!

Em bàn xa quá anh nhỉ? Chuyện cưới là một cái gì

xa vời lắm. Em chỉ muốn bàn đến chuyện yêu thôi.

Những lần anh tụ tập cùng bạn bè, lũ bạn-là-con-gái

của anh tíu tít mỗi đứa một chân một tay, còn cô

người yêu xinh đẹp của anh thì chỉ biết quẩn quanh

xung quanh anh. Đến hết bữa thậm chí còn chẳng biết

đứng lên dọn bát.

Những chuyện em nghe được còn nhiều. Em có cô bạn

thân, mà chị dâu tương lai của cô, đã xung phong

7

làm giỗ thay mẹ chồng bận đi công tác. Anh biết sao

không? Chị ấy lục đục chuẩn bị hết cả tuần, và kết

quả ra sao? Cúng cụ bằng một con-gà-chọi. Anh đừng

cười như thế, vì có lần một em gái khác đã hỏi một

người bạn của em là: “Nước mắm được làm từ gì hả

chị?”

Anh ạ, cho đến khi nghe được những câu chuyện đó,

em chưa từng nghĩ rằng không biết nấu ăn lại có thể

kéo thêm nhiều những lỗ hổng kiến thức về cuộc

sống đến như thế. Anh nên yêu một cô gái biết nấu

ăn, cô ấy sẽ dạy cho anh biết nhiều điều.

Cô ấy sẽ dạy cho anh biết sự đáng quý của thức ăn,

khi mà ngoài kia đang có bao nhiêu người chết đói.

Cô ấy sẽ dạy cho anh biết về tình yêu thương và sự

vất vả của mẹ. Cô ấy sẽ dạy cho anh về sự tinh tế

8

của ẩm thực. Cô ấy sẽ dạy cho anh thứ gì tốt cho

sức khoẻ của anh, thứ gì không. Cô ấy sẽ dạy cho

anh ăn được cả những thứ mà anh không thích. Cô ấy

sẽ dạy cho anh về sự trưởng thành.

Anh có thể dễ dàng cảm nhận được tình yêu của cô

ấy. Sự dịu dàng, cẩn trọng và kiên nhẫn trong từng

món ăn. Cô ấy sẽ biết anh thích ăn gì, không thích

ăn gì, nhưng không có nghĩa rằng cô ấy sẽ không bao

giờ nấu món đó. Cô ấy biết cách để khiến nó hấp

dẫn được anh, cũng giống như cách mà cô ấy đã luôn

hấp dẫn anh kể từ khi anh lựa chọn ở bên cô ấy. Anh

đừng ngạc nhiên tại sao những gì cô ấy nấu luôn

ngon, giống như những món của mẹ, đơn giản vì trong

đó ngập tràn tình yêu thương.

Một cô gái biết nấu ăn thực sự rất quyến rũ. Em

9

thích ngắm nhìn những thân hình uyển chuyển trong

chiếc tạp dề. Đôi bàn tay khi thì thoăn thoắt thái

thịt, khi thì nhẹ nhàng rửa từng lá rau, khi thì

dịu dàng khuấy cái nồi nghi ngút khói. Em thích sự

bí ẩn tươi vui khi anh hỏi cô ấy đang nấu món gì,

cô ấy chỉ mỉm cười rồi nói bí mật. Hay khi cô ấy

chộn rộn chuẩn bị thức ăn cho anh, khi mà anh cứ

làm ầm lên vì đói. Cô ấy vẫn sẽ thật xinh đẹp dù

mặt mũi tay chân trắng xoá bột mỳ. Cô ấy vẫn sẽ

thật thơm dù tóc ám đầy mùi khói. Nếu em là đàn

ông, nhất định em sẽ đến ôm cô ấy thật chặt từ đằng

sau, hay quẩn quanh hỏi cô ấy có cần em giúp gì

không.

Anh ạ, dù thời đại này có nhiều thuận tiện, em vẫn

luôn nghĩ rằng căn nhà nào cũng vẫn cần đến bếp.

10

Và căn bếp ấy luôn cần phải có một người phụ nữ để

giữ lửa, giữ sự ấm cúng cho căn nhà. Mà anh biết,

một căn nhà lạnh giá, đáng sợ thế nào đúng không

anh?

Hay tốt hơn là, anh hãy yêu một cô gái biết nấu

ăn.cô đằm thắm, đoan trang, lịch sự, dịu dàng và

rất đáng yêu. Nhìn thấy bóng cô mảnh mai trong gió

lạnh, ai cũng sẵn lòng xả thân che chở cho cô.

Nếu cô đã cố ý để bạn nhận ra cô bị uất ức, thì

hành động của cô chắc chắn sẽ khiến bạn nghĩ rằng

mình đã phạm vào mười tội ác không thể dung tha

hoặc khiến bạn không thể tha thứ cho bản thân mình.

Nhưng thường thì khi uất ức cô hay thành thật kể

cho bạn nghe, đấy là lúc con mắt của bạn sẽ bán

đứng bạn. Đinh Tuấn Kiệt thường nói, kiếp trước

11

Tiểu Nê là con chim sẻ, suốt ngày chỉ nhảy nhót,

kêu ríu rít.

Thực ra những điều này đều là những thứ bẩm sinh

trong con người Tiểu Nê, để cô có thể dễ dàng lấy

lòng người khác, ai bảo cô vừa đáng yêu lại vừa

xinh đẹp kia chứ!

Trong mắt người ngoài, họ được đánh giá là cặp

trai tài gái sắc; trong cơ quan, vào lúc trà dư tửu

hậu, họ được nhân viên bình phẩm là cặp trời sinh.

Không nghi ngờ gì nữa, họ là nguyên nhân khiến các

bậc sinh thành vui sướng tận đáy lòng.

Bố mẹ Tiểu Nê rất hài lòng về anh con rể tương lai

đẹp trai Đinh Tuấn Kiệt. Họ cũng nhận thấy con gái

mình rất ngưỡng mộ chàng trai trẻ có tài này.

Nhiều khi mẹ Tiểu Nê thường trêu cô với Tuấn Kiệt

12

khiến cô xấu hổ trách mẹ: “Mẹ thật chẳng ra làm

sao!”.

Chính vì lý do này, mặc dù không ai nói ra nhưng

mối nhân duyên này coi như đã được thừa nhận.

Đinh Tuấn Kiệt mồ côi cha mẹ từ nhỏ, tiếng “mẹ

nuôi” anh gọi bà Trần Bích Trân - mẹ Tiểu Nê, là

xuất phát từ đáy lòng. Anh cố gắng hết sức để làm

đứa con hiếu thảo đối với bố mẹ nuôi, làm người anh

quan tâm, chiều chuộng em gái.

Từ tận đáy lòng, Đinh Tuấn Kiệt thừa nhận cũng đôi

lần anh rung động trước vẻ đẹp tươi trẻ của Tiểu

Nê, nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua mà thôi. Sau

đó anh đã tự nghiêm khắc nhắc nhở bản thân không

được mê muội, phải đứng đắn, phải chăm lo cho cô

như một người anh đúng nghĩa.

13

Nhưng do được Đinh Tuấn Kiệt quá yêu chiều nên

Tiểu Nê càng hiểu nhầm anh có tình cảm đặc biệt với

mình. Cách nghĩ của cô giống với mẹ cô và nhiều

người khác: Sớm muộn gì Đinh Tuấn Kiệt cũng là con

rể nhà họ Lâm thôi. Chính vì thế cô gọi Tuấn Kiệt

là “anh trai” thật ý nhị.

Tiết trời lúc giao mùa, dần trở nên ấm áp.

Trong tiết xuân tháng Ba, căn nhà mới cơ bản đã

được trang trí và trải thảm xong, chỉ cần mua đồ

nội thất và đồ điện là có thể dọn về ở được rồi.

Tiểu Nê nói: “Chọn đồ gia dụng là sở trường của

em!”. Cô khăng khăng đòi cùng Tuấn Kiệt đi mua đồ,

thế là anh đành phải đưa cô đi ngắm một vòng tại

siêu thị đồ gia dụng.

Trước khi đi, Tiểu Nê cứ háo hức chạy ra, chạy vào

14

căn nhà còn nồng mùi sơn mới. Chẳng hiểu cô lôi ở

đâu ra một chiếc thước cuộn, cứ đo ngược, đo xuôi

rất nghiêm túc, tỉ mẩn. Cả ngày cô biến mình thành

con sâu đo. Mãi tới khi mặt trời lặn, cô mới hớn hở

khoe với Tuấn Kiệt: “Tốt! Đại thành công!”.

Nhìn nét mặt vui vẻ của Tiểu Nê, chúng ta có thể

tưởng tượng ra cảnh một cô gái đang hạnh phúc trang

trí cho căn nhà mới của mình.

Đến tối cô lại phấn khởi kể chuyện mình làm cho mẹ

nghe, bà Lâm được thể lại trêu cô con gái: “Toàn

mua cho mình, thảo nào mà vui thế!”. Đùa vui với

con gái, bà thầm nghĩ con gái đã lớn, đã có nhà của

nó rồi. Khi đi ngủ, bà nằm quay lưng lại với chồng

rồi khóc thầm, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm vô

cùng.

15

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Nê đã tới nhà Đinh Tuấn

Kiệt lôi anh tới siêu thị đồ gia dụng. Cô đem theo

cả quyển sổ ghi chép số lượng, kiểu dáng các đồ đã

chọn ngày hôm qua. Điều này khiến Tuấn Kiệt bồn

chồn, nghĩ ngợi: “Cứ cho là người thân đi, nhưng

mình mua nhà sao cô ấy lại sốt sắng thế nhỉ?”. Nghĩ

lại, anh thấy tính cô vốn ham vui, nên cô nhiệt

tình như thế cũng chẳng có gì là lạ.

Mua xong đồ đạc, cô lại bắt đầu chỉ huy những

người khuân vác. Lúc đầu, cô chỉ đứng ở giữa nhà

khua chân múa tay, nhưng đến lúc cuối cô lại hăng

hái xắn tay áo bắt tay vào việc.

Mọi người hiểu ý nên cứ luôn mồm gọi: “Chị chủ

nhà” khiến Tiểu Nê sướng rơn trong lòng.

Ba ngày sau, mọi công việc đã hoàn tất. Căn nhà -

16

ba phòng ngủ một phòng khách, đã chính thức có

người ở. Tuy chưa thể nói là sang trọng, tiện nghi

nhưng ít ra đó cũng là một mái nhà.

Chủ nhà Đinh Tuấn Kiệt vui mừng khôn xiết. Anh rất

cảm động trước sự giúp đỡ tận tình của Tiểu Nê nên

đã mua rượu để cảm ơn. Bởi cô đã bỏ nhiều công

sức, trang trí cho ngôi nhà mới của anh. Mỗi lần

chạm cốc, mỗi lần chúc tụng đều giống như những con

sóng lớn dội vào trái tim nhỏ bé của Tiểu Nê khiến

mặt cô đỏ lên.

Nhìn cô em gái nuôi xinh đẹp, anh không nén được

cảm xúc thốt lên lời cảm ơn từ tận đáy lòng: “Cám

ơn, cám ơn em!”.

“Cám ơn? Cám ơn gì? Đều là người… nhà cả mà”, Tiểu

Nê đã say rồi. Cô không còn tỉnh táo nữa, chốc

17

chốc lại lẩm bẩm: “Đều là người… nhà mà”, sau đó

lại tiếp tục nâng cốc, uống cạn.

Một lát sau cô nàng đổ vật xuống sàn bất tỉnh.

Đinh Tuấn Kiệt lắc đầu, nói trong hơi rượu: “Đã

bảo không được uống nhiều rồi mà!”.

Anh cố hết sức bế Tiểu Nê đã say mèm, người mềm

như bún vào phòng ngủ. Sau đó anh gọi điện cho mẹ

nuôi nói rằng tối nay Tiểu Nê ngủ lại nhà anh. Bà

Lâm cảm thấy không yên tâm liền hỏi lại: “Con uống

rượu à?”.

“Một chút thôi ạ, Tiểu Nê đã ngủ rồi”.

Bà Lâm chẳng biết phải làm gì, đành nhắc Đinh Tuấn

Kiệt, Tiểu Nê ngủ thỉnh thoảng lại đạp chăn. Bà

dặn dò anh: “Đêm lạnh, con phải để mắt đến em nó

nhé!”, Đinh Tuấn Kiệt cố gắng trấn an bà: “Vâng,

18

không có chuyện gì đâu ạ”, rồi cúp máy.

Ngồi bên Tiểu Nê, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô;

khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi khiến Tiểu Nê giống

như một mặt trăng nhỏ trong đầm nước xanh biếc. Anh

lại nghĩ: “Từ nhỏ Tiểu Nê chưa từng biết tới đau

khổ…”, có một gia đình như thế, có gì mà phiền muộn

chứ?

Đinh Tuấn Kiệt hơi chạnh lòng. Anh nhớ tới bố mẹ

sớm khuất núi của mình. Hôm nay, anh đã uống rất

nhiều rượu, gắng gượng được tới lúc này cũng là

giỏi lắm rồi.

Đúng lúc này, Tiểu Nê trở mình, cô vừa lăn lộn

trên giường vừa nói lung tung, đè cả lên chăn. Khi

Đinh Tuấn Kiệt xiêu vẹo bước tới chỗ Tiểu Nê để đắp

lại chăn cho cô thì anh cảm thấy đầu nặng trịch,

19

chân tay bủn rủn, đứng không vững, liền ngã nhào

vào người Tiểu Nê; anh không đứng dậy được.

Những gì xảy ra sau đó anh không nhớ rõ. Trong lúc

mơ màng anh còn cảm thấy mùi hương thiếu nữ xộc

lên mũi, rồi cảm giác khi ngã lên người Tiểu Nê mềm

mại khiến lòng anh rạo rực.

Đinh Tuấn Kiệt tỉnh dậy đã là tám giờ sáng. Anh

cảm thấy chóng mặt, khát nước. Khi vẫn chưa tỉnh

hẳn, anh giật mình bởi vừa phát hiện thấy một người

con gái đang bò qua người mình. “A…” anh sợ hãi

hét lên, rồi ngồi phắt dậy, chỉ vào Tiểu Nê lẩm

bẩm: “Em, em…”. Anh định hỏi cô tại sao lại ngủ

trên giường của anh nhưng không nói nên lời cứ lắp

bắp: “Em… em…”.

“Sao thế? Gặp ma à? Anh lại không muốn nhận nữa

20

à?” Tiểu Nê hỏi một cách tự nhiên. Khuôn mặt cô lúc

này vẫn ửng đỏ, đôi mắt như đang cười, đôi môi

cong lên; dường như cô đang ngượng. Hai tay chống

cằm, hai chân duỗi thẳng trên giường, xem ra cô

nàng đã tỉnh được một lúc rồi. “Anh có khát không?”

Tiểu Nê hỏi, bởi sau khi tỉnh dậy, cô đã uống rất

nhiều nước.

“Có” anh thành thật trả lời. Khi thấy Tiểu Nê đi

lấy nước, anh rất ngạc nhiên, cảm thấy giống như

mình nhận nhầm người vậy. “Đây đúng là cô em Tiểu

Nê sao? Tại sao lúc này lại trở nên dịu dàng, biết

quan tâm đến thế!”.

“Này, sao hôm nay em dậy lại không quậy phá nhỉ?”

Đinh Tuấn Kiệt thắc mắc.

Tiểu Nê chỉ cười không nói gì, cô ngoan ngoãn đưa

21

cốc nước cho anh. Cô cắn chặt môi, nhìn xung quanh,

cười gượng.

Phòng ngủ chính được sơn màu hồng phấn, cửa sổ màu

xanh da trời theo đúng ý Tiểu Nê. Đinh Tuấn Kiệt

vốn định sơn màu đen trắng cho căn phòng này, vừa

đơn giản vừa sạch sẽ nhưng anh không thuyết phục

được Tiểu Nê, đành phải để cô trang trí theo ý

mình, trông cứ như nhà trẻ vậy.

“Em cười gì thế? Kỳ quá!” Tuấn Kiệt không kìm được

liền hỏi.

“Em đang cười… hì… hì… Không nói với anh đâu” Tiểu

Nê cười cố tình ra vẻ bí mật.

Đinh Tuấn Kiệt quá hiểu tính Tiểu Nê, nếu anh

không hỏi thì chỉ lát nữa cô không chịu nổi sẽ tự

nói thôi, vì thế anh quyết định không hỏi nữa. Quả

22

nhiên chỉ lát sau, cô đã thao thao nói: “Anh không

muốn nghe nhưng em bắt anh phải nghe, anh nhất định

phải nghe điều này”. Tuấn Kiệt đáp: “Được thôi”

anh cố nhịn cười.

“Em đang hạnh phúc!” Cô ngồi dậy, không ngượng

ngùng đáp lại anh, say sưa, ngây ngất trong tưởng

tượng: “Em đã trang trí và lựa chọn đồ gia dụng cho

căn hộ này, em thấy sống ở đây thật hạnh phúc!”.

“Được thôi, anh cũng mong em thường xuyên đến ở.”

Đinh Tuấn Kiệt vui vẻ, thoải mái đáp lại: “Phòng

ngủ bên cạnh dành luôn cho em đấy, khi nào muốn đến

thì đến, được không?”.

Tiểu Nê cho rằng Đinh Tuấn Kiệt đang trêu cô, cô

kéo chăn che mặt rồi xấu hổ kêu lên: “Đáng ghét! Lẽ

nào lại ngủ riêng nữa à?”.

23

Đinh Tuấn Kiệt không nhận ra ẩn ý của Tiểu Nê, anh

thật thà trả lời: “Đương nhiên rồi, đây là phòng

của anh và chị dâu tương lai của em mà”.

Vẻ vui sướng của Tiểu Nê vụt biến mất, cô xị mặt

rồi nghiêm túc nhắc nhở: “Đinh Tuấn Kiệt, em nói

cho anh biết, em là người rất nhỏ mọn, rất hay chấp

nhặt. Em không thích kiểu đùa của anh chút nào. Em

chính thức tuyên bố em giận thật đấy! Anh mau dỗ

em đi!”.

Tính Tiểu Nê vẫn còn rất trẻ con, trước đây cô

cũng thường hay cảnh báo người khác về tâm trạng

mình như thế. Trước kia, chỉ cần cô kêu gào, Tuấn

Kiệt liền nhượng bộ rồi tìm cách dỗ dành, nhưng lúc

này anh lại không làm như thế nữa.

Cô không thể kiên nhẫn ngồi đợi lâu hơn nữa, ngẩng

24

đầu nhìn anh đang ngồi thẫn thờ không nói gì: “Anh

có nói không? Anh câm rồi à? Em giận thật đấy!”.

Vẫn không có phản ứng gì.

Một lát sau, Đinh Tuấn Kiệt mới ngẩng đầu rồi khẽ

nói bốn chữ rất rành mạch.

Lúc này, Lâm Tiểu Nê giống như đang ở đỉnh cao

hạnh phúc bỗng ngã nhào xuống vực thẳm hun hút vậy.

Sắc mặt tái xám của Tiểu Nê khiến Tuấn Kiệt sợ hết

hồn. Anh vội đứng dậy lay lay Tiểu Nê đang đờ đẫn

như một khúc gỗ: “Tiểu Nê à, em à, em làm sao thế?

Em nói đi, đừng làm anh sợ nữa!”. Tiểu Nê vẫn đờ

ra, không nói, không động đậy, Tuấn Kiệt sợ toát mồ

hôi nhưng anh không biết phải làm gì lúc này.

Phải ba mươi phút sau, Tiểu Nê mới định thần lại

một chút, cô tát Tuấn Kiệt một cái như trời giáng.

25

“Anh là đồ tồi!” Cô gằn giọng, nhìn anh một cách

căm thù rồi bước tới giường dùng hết sức kéo chiếc

chăn ra. Trên tấm ga trải giường là vệt máu đỏ tươi

- tượng trưng cho sự trinh trắng đã gìn giữ hai

mươi năm của người con gái.

Đột nhiên anh nhận ra, anh sợ vệt trinh tiết kia

biết bao!

Sau đó Tiểu Nê lại phủ chiếc chăn lên trên rồi

lạnh lùng bỏ đi. Trong phòng chỉ còn lại Tuấn Kiệt

đang ngồi thẫn thờ không biết phải làm gì.

Lúc Tiểu Nê kéo chiếc chăn phủ lên vệt máu kia,

trông cô rất thản nhiên.

Lúc này Đinh Tuấn Kiệt đã hoàn toàn không còn phản

ứng gì nữa, trong đầu anh chỉ còn duy nhất một ý

nghĩ: Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

26

Bốn chữ anh nói với Tiểu Nê lúc nãy là: Anh đã có

27

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát