Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Lấy Chồng Nhà Giàu - Tập 1

LẤY CHỒNG NHÀ GIÀU TẬP 1

Tác giả: Triệt Dạ Lưu Hương

Người dịch: Hy Hy

THẾ GIỚI BÌNH THƯỜNG

Năm 1990, tỉnh Thiểm Tây huyện bần cùng làng nghèo

rớt hẻm Lộ gia nhà ông Lộ có một ông lớn ghé thăm.

Dân làng chen chúc túm tùm tụm trước cửa nhà ổng,

ngó nghía chiếc ô tô con đen bóng trờ qua con đường

dài gập ghềnh đến trước căn nhà gạch ngói. Đối với

tầng lớp bình dân mà nói, ô tô bốn bánh chính là

biểu tượng cho địa vị xã hội, bởi lẽ ở cái thời kỳ

này, người sở hữu ô tô bốn bánh sẽ chỉ có hai dạng,

một là ông chủ, hai là làm quan.

“Ông nhớn ở thủ đô nớ!” Con gái nhà họ Phùng tức

hàng xóm cách nhà họ Lộ chỉ một bức tường đất tuồn

1

tin.Dân làng lạnh người. Kể từ sau công cuộc “cải

cách mở cửa” do Đặng Tiểu Bình khởi xướng và lãnh

đạo bắt đầu vào năm 1978 đến giờ, ngay cả Chủ tịch

huyện cũng chẳng còn xuống làng, ai mà ngờ nhà Lộ

lại được hẳn một ông lớn ghé qua, dân làng xì xầm

bàn tán, ánh mắt vừa hâm mộ, vừa hoang mang làm sao

nhà Lộ tự dưng lại có một vị khách quý từ trên

trời rơi xuống.

Thực ra ba Lộ cũng hoang mang lắm nè. Căn bản

người quen ngài khách quý không phải ông mà là bố

ông, hồi kháng Nhật cụ làm mật vụ rồi mất giữa biển

cơ, hồi đó ông còn vừa mới ra đời nữa.

“Năm đó đồng chí Lộ đã hy sinh anh dũng vì yểm hộ

chúng tôi, tôi vẫn luôn muốn đến thăm người thân

của cụ để đáp trả tình hữu nghị cách mạng cụ dành

2

cho chúng tôi, mỗi tội lai rai lắm chuyện quá nên

mãi hôm nay mới ghé thăm được.” Trước mặt ba Lộ là

một người đàn ông vận đồ Tây, bề ngoài người đó có

phần không đoán ra tuổi, tóc bạc phếch trong khi

mặt mũi có vẻ trẻ, hơn nữa dáng người dong dỏng,

đeo kính gọng vàng, thoạt nhìn phong độ hết sức,

không hề giống một ông quan cán bộ mà giống một nhà

học giả hơn.

Ba Lộ thộn mặt, thộn mặt với cái tình hữu nghị đã

hơn bốn mươi năm mươi năm này.

Bối Mạt Sa đẩy gọng kính: “Là thế này, năm đó tôi

từng thỏa thuận với bố ông, nếu sau này tôi có con

sẽ làm thông gia với nhà các ông. Tôi đây… kết hôn

hơi muộn, hơn bốn mươi tuổi mới cưới vợ, nên là ước

định với đồng chí Lộ đành phải kéo dài tới tận

3

ngày hôm nay.”

Ba Lộ mới chỉ làm thợ mỏ than vài bữa lính quýnh

đứng dậy: “Hổng dám, hổng dám!”

Bối Mạt Sa phẩy tay đầy phong thái, hòa nhã nói:

“Đây là ước định của chúng tôi, một lời quân tử

nặng hơn ngàn vàng, huống hồ việc này xuất phát từ

giao hẹn tình nghĩa cách mạng giữa đồng chí chúng

tôi, tôi đã quyết định sẽ gả con bé nhà tôi cho con

trai ông, tức cháu trai của cụ rồi."

Hai mắt ba Lộ lại dại ra, lúc này đây ông chẳng

dám nói thêm gì nữa, chỉ ngắc ngứ tôi ra ngoài một

xí rồi vội vàng bật cửa chạy đi.

Lần này đổi thành Bối Mạt Sa hoang mang.

Bàn về tuổi tác Bối Mạt Sa thì lão cũng hơn sáu

mươi rồi. Năm xưa lão làm mật vụ trên biển đã quen

4

biết bố của ông Lộ đã qua đời từ lâu, cụ Lộ nhận

được tin bà nhà cụ ở quê mới sinh một thằng con bụ

bẫm (là ba Lộ ấy), đâm ra nhất thời vui hết biết

đòi kết thông gia với đồng nghiệp Bối Mạt Sa.

Vốn ấy chỉ là một câu nói linh tinh thôi, cho đến

giờ Bối Mạt Sa cũng không coi nó là nghiêm túc. Lão

bình sinh đã gia cảnh giàu có, sống trong nhung

lụa, dù sau đó có làm mật vụ tham gia kháng Nhật,

che giấu thân phận thì vẫn là công tử nhà giàu, nói

theo tiếng Thượng Hải thì là dân ăn không ngồi rồi

.

Sau khi Trung Quốc Mới được thành lập, Bối Mạt Sa

cũng không có tình cảm sâu đậm với bất kỳ nhà cách

mạng nữ nào. Mãi đến năm 1965, Bối Mạt Sa đã hơn

tứ tuần, làm chuyến đến Hồng Kông, bất ngờ lại có

5

quan hệ tình cảm với con gái rượu một ông chủ Hồng

Kông.

Cô tiểu thư Thẩm Ngô Bích Thị dứt khoát bỏ cái hố

giai cấp tư sản đương lửa bỏng dầu sôi, nhào vào

vòng tay của giai cấp vô sản. Việc lên phương Bắc

cùng Bối Mạt Sa mang ý nghĩa giác ngộ, thoát khỏi

trụy lạc thối rữa đối với Thẩm Ngô Bích Thị. Mà xã

hội bấy giờ lại đánh giá rất cao hành động bằng

lòng với cuộc sống bần hàn của giai cấp vô sản này.

Thẩm Ngô Bích Thị nở mày nở mặt thôi rồi.

Đáng tiếc giai thoại phu thê ân ái chưa được bao

lâu, vở kịch Hải Thụy Bãi Quan đã dấy lên cuộc sửa

đổi của phái phản hữu năm 1966 , cuốn cả Bối Mạt Sa

vào.

6

Vì Hải Thụy Bãi Quan minh oan cho phái hữu , đâm

ra diễn viên kinh kịch nghiệp dư lương thiện làm

việc ở Tòa thị chính Bối Mạt Sa cũng diễn vở Hải

Thụy Bãi Quan ấy, vô hình trung bị hiểu thành lão

minh oan cho phái hữu, Bối Mạt Sa oan quá đi mất.

Mà lý do chính yếu gán Bối Mạt Sa với phái hữu còn

một nữa, đó là bao nhiêu nhà cách mạng nữ vô sản

chính thống lão không cần, lại đi cưới một tiểu thư

tư sản Hồng Kông, có thể thấy căn nguyên của tư

tưởng này chính là từ giai cấp tư sản, chính là từ

sự hủ bại.

Thế là Bối Mạt Sa bị nhốt vào chuồng bò , tiểu thư

tư sản Thẩm Ngô Bích Thị bị đày vào nhà máy chịu

sự giám sát và cải tạo của giai cấp công nhân.

Năm 1975, tin đồn lắng xuống, Thẩm Ngô Bích Thị

7

dẫn con trai Bối Luật Thanh sáu tuổi về Hồng Kông,

chẳng buồn quay đầu, bỏ lại con gái Bối Luật Tâm

mới ba tuổi.

Bối Mạt Sa đã bị giam từ sớm khi mười năm Cách

mạng văn hóa diễn ra, thành ra lại tránh được một

kiếp nạn sau đó. Cách mạng văn hóa kết thúc, lão

nhanh chóng được bổ nhiệm chức vụ phân công quản lý

kinh tế quan trọng.

Mà Thẩm Ngô Bích Thị, lúc này đã thừa kế sự nghiệp

của cha, không biết là vì mối tình lãng mạn khó

quên năm đó hay từ nhận thức nhạy bén với kinh tế

của tiểu thư giai cấp tư sản, bà giao con trai Bối

Luật Thanh mười sáu tuổi về ở với Bối Mạt Sa.

Sau đó Bối Mạt Sa mới phát hiện, hai đứa con cách

nhau ba tuổi của lão lại khác nhau khủng khiếp.

8

Trong khi Bối Luật Thanh ham học, lễ phép, hiển

nhiên là một tinh anh xã hội tương lai, thì cô con

gái Bối Luật Tâm lại ăn chơi sa đọa. Tại sao giai

cấp tư sản lại kết ra trái ngon mà giai cấp vô sản

lại kết ra trái hỏng, vấn đề này Bối Mạt Sa cũng

không định tìm hiểu kỹ.

Bởi vì Bối Luật Tâm chưa gì đã hất cho lão một cái

họa to tổ bố: Chưa cưới đã có thai! Lại còn không

biết bố cháu là ai!

Tin đồn lan truyền quá nhanh, Lão Phật Gia bắt đầu

phân vân có phải con đường chủ nghĩa xã hội đã đi

chệch rồi? Họ nói mèo đen hay mèo trắng, miễn là

bắt được chuột thì là mèo tốt, song dù họ có để mèo

đen bắt chuột cũng không định để mèo đen lo liệu

việc nhà.

9

Lại có lời đồn, Lão Phật Gia muốn tịch biên một

lượng tài sản tư nhân nhất định, tin này vừa ra,

nếp sống xã hội rục rịch chỉnh đốn. Ấy thế mà đúng

lúc này Bối Luật Tâm lại mang thai trước hôn nhân,

chiếu theo luật chấn chỉnh nếp sống xã hội những

năm 80, thì rõ ràng cô đã mắc phải tội đàn bà.

Tánh mạng lẫn tiền đồ đều gặp nguy ngập, đương

thời điểm nguy cấp đột nhiên Bối Mạt Sa sực nhớ ra

vụ giao ước đính hôn với cụ Lộ.

Sau khi thăm dò, ba Lộ đích thực có hai thằng con

phù hợp.

Ba Lộ có bốn đứa nhỏ. Thằng cả đang học đại học ở

Tây An , thằng thứ bỏ học ở nhà vì điều kiện kinh

tế, đứa thứ ba là gái, còn thằng út hẵng còn bé

loắt quắt, năm nay mới có mười tuổi.

10

Cơ mà thằng cả và thằng thứ đều hai mươi rồi, Bối

Mạt Sa thật sự có cảm giác tìm được đường sống

trong chỗ chết. Xét địa vị lão mà đi đề nghị kết

thông gia với ba Lộ nghèo túng, nhất định ba Lộ sẽ

mừng như điên mà đồng ý tắp lự ấy chứ, ai biết đâu

ông lại chạy trốn cái vèo như rứa.

Hay là không chịu? Thế nên Bối Mạt Sa hoang mang

hết sức.

Thực ra là lão nghĩ oan cho ba Lộ rồi. Cái chuyện

này đối với nhà họ Lộ nghèo rớt mồng tơi nghèo rơi

nước mắt mà nói, chẳng khác nào một cái bánh siêu

siêu bự thiên hạ quăng ra, bự đến nỗi đè bẹp gí

được cả ba Lộ, cho nên tiếp hay không tiếp, ba Lộ

không tự quyết được.

Ông đánh bài chuồn là hòng tìm người có thể tự

11

quyết được, người tự quyết được chính là má Lộ đó.

Tục lệ nông thôn Thiểm Tây là phụ nữ không nắm

quyền kinh tế gia đình, nhà có khách cũng không

được ngông nghênh ra phòng khách chuyện trò. Đây là

phong tục tập quán, không liên quan gì đến bình

đẳng nam nữ.

Vì phụ nữ đa số đều tất bật nơi gian bếp nên có

rất nhiều đại sự gia đình đều được giải quyết ở

bếp. Ví dụ như hiện tại:

"Má Lộ ơi, đồng chí Bối muốn kết thông gia với nhà

ta kìa!!" Ba Lộ hú hét chạy xộc vào.

Má Lộ đang nhào bột, vừa nghe thấy, mắt tức thời

dại ra, ngược lại thằng cả Lộ Tiểu Bình đang giúp

mẹ kéo bễ trên bệ bếp lò lại sung sướng nhảy tưng

tưng, gào oang oang: "Thiệt ạ?!"

12

Nói gì thì nói má Lộ cũng quen tự quyết công việc

rồi, bà hếch cằm nói: "Tiểu Bình, mày ra mang nước

cho con gái nhà người ta trước đi, xem xem cổ có

ghét bỏ gì không!"

Lộ Tiểu Bình ngầm hiểu, lập tức rót nước, ôm một

bồ khấp khởi chạy đi.

Má Lộ tiếp tục nhào bột, ba Lộ biết má Lộ nhào bột

là do đang suy nghĩ.

Tuy má Lộ cũng từng tham gia lớp học thời công tác

xã nông thôn song toàn học trước quên sau, đến giờ

chữ nghĩa vẫn mù tịt, nhưng điều này không ảnh

hưởng gì đến việc bà suy xét và lèo lái nhà cửa,

thậm chí nhiều khi bà còn nghĩ ra được cách trực

tiếp và hiệu quả số dách luôn.

"Đây là chuyện tốt!" Trước hết má Lộ khẳng định.

13

"Đương nhiên." Ba Lộ hồ hởi, "Cưới được vợ Bắc

Kinh, con nhà mình một bước lên giời, leo đến thủ

đô luôn."

Má Lộ trầm ngâm: "Không phải cưới, mà là gả!"

Ba Lộ nhảy dựng lên: "Mình để con mình đi ở rể cho

nhà người ta á? Mình để tử tôn nhà mình theo họ

người ta á? Hổng được!"

Má Lộ vắt ngang miếng bột trong tay lên mặt bàn,

bảo: "Mình có tiền cưới vợ cho con hử? Con gái nhà

người ta chịu ở cái nhà hầm choen hoẻn hư hác này

với con nhà mình hử? Con nhà mình được lên thành

phố, ăn cơm nhà người ta, người ta bằng lòng nuôi

con thay mình, nói đi nói lại, lại chịu nuôi tử tôn

nhà mình hử? Mình có thể đảm bảo cháu mình theo họ

mình nhưng sẽ nhận mình làm ông nội hử?"

14

Má Lộ hỏi vặn tới tấp khiến ba Lộ câm nín hoàn

toàn. Đôi mắt minh mẫn của má Lộ sáng nhấp nháy:

"Cho nên con nhà mình cưới con gái họ, chắc chắn

nhà mình sẽ mất một đứa con, đứa con này nhà mình

không thể mất trắng được!"

Ba Lộ không hó hé nửa lời, cầm tẩu ngồi phì phèo

tại một xó bếp.

15

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát