Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Mộng Phù Du - P2

MỘNG PHÙ DU – PHẦN 2

Tên gốc: Trading up

Tác giả: Candace Bushnell

Phan Uyên dịch

11

Bây giờ là giữa tháng, và tính đến lúc này, trừ sự

vụ với Zizi ra, Janey đang có một tháng Mười hai

tuyệt vời.

Trong khi cả nước đang ám ảnh với vụ scandal bầu

cử tổng thống, một phần của xã hội New York quan

tâm tới những thứ quan trọng hơn: Một cách cụ thể,

Show Thời trang của Victoria's Secret. Lần đầu tiên

trong lịch sử, chương trình sẽ được phát trên

tivi. Vào tuần lễ trước show diễn, mọi tờ báo trong

thành phố đã đăng những bức ảnh và câu chuyện về

1

các cô người mẫu, và tờ New York Times đã đăng một

bài chuyên mục về lợi ích của việc cho những phụ nữ

gần như khỏa thân xuất hiện trên mạng truyền hình.

Kết quả là Janey được nhận ra hầu như ở khắp mọi

nơi cô đi, và trong khi “danh tiếng” của cô không

phải là loại khiến người khác hỏi xin ảnh của cô,

nó cũng đủ hoành tráng để cô có được chỗ tốt nhất ở

Dingo’s, nhà hàng mới đông khách mới mở hồi cuối

tháng Mười một.

Vì những lý do chỉ có thể giải thích được tương tự

như tại sao đột nhiên ong lại quyết định rời tổ,

Dingo’s đã trở thành nơi ăn trưa. Trong hai tiếng

một ngày, từ mười hai rưỡi đến hai rưỡi, Dingo’s là

lãnh địa riêng của nó, đầy những âm mưu và hiểm

họa che giấu và những trò chơi quyền lực nho nhỏ,

2

mà với những thực khách thì rất thú vị nhưng lại

rất đáng sợ những linh hồn tội nghiệp thỉnh thoảng

tạt qua Dingo’s mà không ý thức được gì, để rồi

được bảo là không bàn nào còn trống, hoặc việc đợi

chờ phải mất ít nhất hai tiếng đồng hồ.

Show diễn của Victoria's Secret diễn ra vào thứ

Năm. Thứ Ba trước buổi diễn người ta thấy Janey đã

ăn trưa ở Dingo’s lần thứ ba trong tuần đó: Đầu

tiên với Selden, rồi với em gái cô, và giờ đây, vào

chiều thứ Ba, với Craig Edgers. Chủ nhà hàng, một

gã người Scotland tóc bạc sớm tên là Wesley, ra

hiệu cho cô và giơ hai tờ thực đơn lên cao, dẫn cô

qua đám đông tới một trong năm bàn được dành riêng

cho các ngôi sao nổi tiếng và các nhân vật quyền

lực nhất trong thành phố. Sự chú ý chưa bao giờ làm

3

cô thất vọng, nhắc cho cô nhớ rằng vẻ đẹp thực sự

có phần thưởng riêng của nó – và trong những giây

phút này, Janey nảy ra ý nghĩ rằng cô gần như chả

cần thành tựu “thực sự” gì khi cô có thể ra lệnh

được ngồi ở bàn tốt nhất trong nhà hàng riêng tư

nhất ở Manhattan.

Và cô càng sung sướng hơn khi được nhìn thấy là đi

cùng với Craig Edgers. Anh ta giờ là một bằng

chứng sống không gì bác bỏ được về văn chương ở

Manhattan, rằng một nhà văn có thể sáng tạo ra một

tác phẩm vừa mang tính trí tuệ vừa có giá trị

thương mại, cuối cùng đã kết thúc cuộc tranh luận

kéo dài suốt hai mươi lăm năm qua trong giới xuất

bản: Liệu một tác phẩm văn chương có thể bán được

nhiều bản như cái thông thường bị coi là “rác

4

rưởi”? Craig đã trả lời câu hỏi đó bằng thành công

của mình. Và gần như khắp mọi nơi, Janey đến đều có

ai đó nhắc đến cuốn sách của anh. Mọi người đều

thích cuốn sách nhưng thú nhận là không thích tác

giả mấy. Anh bị coi là một kẻ hợm hĩnh, kiêu căng

và xấu tính.

“Chính xác thì anh mong đợi điều gì chứ?” Janey đã

hỏi anh trên điện thoại khi tường thuật lại một

trong những câu chuyện cô nghe được. “Sau rốt thì

anh đã thay đổi bộ mặt xuất bản Mỹ. Hiển nhiên là

mọi người sẽ ghen tị.”

Dẫu vậy, sự ghen tị không hề gây ảnh hưởng gì lên

vị thế mới của Craig, và Janey thỏa mãn khi nhìn

thấy ánh mắt tò mò và ngạc nhiên lúc họ băng qua

phòng đến bàn của mình. Craig trưng ra bộ râu bốn

5

ngày không cạo, mà giới diễn viên năm năm trước vẫn

hay có mốt này, nhưng Janey đoan chắc là mọi người

sẽ nhận ra anh. Đám đông ở Dingo’s không chỉ tự

hào họ là người tạo ra tin, mà còn là người thạo

tin và hiểu rõ những người bị đưa tin trước khi

thông tin đó lan ra bên ngoài. Craig là một sao

ngôi sao mới, và việc Janey đã bắt được anh, và

rằng anh – một trí thức thực thụ - lại giao lưu với

cô, khiến cho cô có một vị thế trí thức mà trước

kia cô chưa bao giờ có được.

Họ ngồi và bàn và Craig nhìn cô bằng ánh mắt lém

lỉnh, mà lúc này Janey đã biết được là một đòn

phòng vệ hay dùng mỗi khi anh thấy bất an hay khó

ở. Anh vụng về mở khăn ăn và trải lên đùi, nhìn

quanh phòng với vẻ tò mò không che giấu. “Vậy thế

6

này,” anh nói, “là Janey Wilcox. Của một ngày

thường nhật.”

“Hoặc là với Janey Wilcox,” cô nói. Mặt cô có một

vẻ hào hứng đặc biệt mỗi khi cô xuất hiện giữa công

chúng – nó được tạo ra để thu hút ánh mắt của

người khác nhưng đồng thời lại tỏ vẻ là không hề để

ý gì đến chúng. Bằng một giọng bỡn cợt, cô nói

thêm, “Thôi nào Craig. Hẳn là anh đã đến đây rồi

chứ? Suy cho cùng anh là nhà văn New York quan

trọng nhất đã xuất hiện trong hai mươi năm trở lại

đây.”

Là một người tự mãn ở trí tuệ của mình, Craig nhạy

cảm đến lố bịch với những lời nịnh bợ dễ dàng. Và

ngay lập tức anh ta thấy thoải mái, nhoài tới trước

để nói rằng thực ra là anh có tới Dingo’s rồi, với

7

quản lý của mình, nhưng họ được xếp cho một cái

bàn buông nhỏ ở Siberia ở phòng sau. Janey biết

phải phản ứng như thế nào: Giận đùng đùng trước cái

kiểu anh bị đối xử trước khi anh trở nên nổi

tiếng. Đó là một trong những phàn nàn của Craig –

cùng với sự hời hợt và giả tạo của xã hội New York.

Về bản chất, Janey chẳng hề phản đối gì chuyện giả

tạo hay hời hợt, nhưng ngay lập tức cô hiểu rằng

đây là một chủ đề họ có thể gắn bó với nhau. Và cô

khuyến khích Craig công kích, thậm chí bản thân còn

thêm vào vài chuyện: Cô kể cho anh về cái kiểu

kinh dị mà cô đã bị đối xử trước khi cô trở thành

một người mẫu cho Victoria's Secret, và đã bóng gió

tới những rắc rối của mình với Comstock Dibbles –

những chuyện mà cô thề là đã không dám nói với cả

8

Selden.

Kết quả là giờ đây Craig Edgers phải lòng cô như

điên như dại.

Sự quyến rũ là do cô hoàn toàn tính toán, và gần

đây cô có một niềm tin chắc nịch rằng đàn ông như

Craig Edgers – những nghệ sĩ trí tuệ hiểu được ham

muốn của linh hồn con người – là bạn tri kỷ đích

thực của cô, là loại đàn ông mà cô nên đánh bạn.

Việc cô quyến rũ Craig lại hoàn toàn khác với việc

cô quyến rũ một người đàn ông như George. Đàn ông

như George thú vị chỉ bởi vì họ có tiền, trong khi

đàn ông như Craig không cần tiền cũng đã thú vị.

Thoạt đầu cô khéo léo thiết lập mối quan hệ bạn bè

qua điện thoại với anh trước, sử dụng lý do là

Selden có thể sản xuất bộ phim của anh. Chuyện đó

9

dẫn tới buổi ăn trưa ở nhà hàng Mexico trên Đại lộ

Hai gần căn hộ của anh, và vào ngày khác, là một

chuyến đến thăm căn hộ của anh vào buổi chiều. Căn

hộ của anh gồm hai phòng ngủ trong một tòa nhà cao

bằng gạch trắng, được xây dựng cho tầng lớp trung

lưu vào cuối những năm năm mươi. Nó rất tồi tàn và

được trang bị đồ nội thất Scandinavi rẻ tiền có lẽ

được mua hồi những năm tám mươi. Những bức ảnh chụp

anh và vợ, Lorraine, ở các năm khác nhau trong

cuộc hôn nhân, treo trên tường, và một bức tường

đầy sách là sách. Janey xem các bức ảnh, thực tình

quan tâm loại phụ nữ mà Craig đã lấy làm vợ, và

không phải thất vọng: Lorranie là loại phụ nữ xinh

đẹp một cách nhạt nhòa cỡ bằng tuổi anh, để một

kiểu tóc trong suốt nhiều năm – tóc xù dài ngang

10

vai chòi ra hai bên đầu như hai cái cánh. Janey đã

nhận xét, bằng một giọng giả tạo ngụ ý khinh

thường, rằng Lorranie trông “hay”.

Lý do vờ vịt để cô đến thăm là cô muốn xem bộ sách

kinh điển của Craig, mà cô giải thích là một trong

những đam mê bí mật của cô, và giờ tiếp theo trôi

qua trong sự căng thẳng đầy dục tính. Janey không

hề có ý định ngủ với Craig. Nhưng cô cũng không

định từ chối nếu thời điểm đúng và hoàn cảnh đem

lại lợi thế cho cô. Khi cô xem cuốn Đại gia Gatsby

của Craig – một bản in đầu tiên có chữ ký tác giả -

cô đã thấy việc tác động lên một người đàn ông dễ

thế nào, và một kế hoạch đã hình thành trong đầu

cô.

Ý tưởng rất đơn giản: Cô sẽ sản xuất bộ phim được

11

chuyển thể từ cuốn The Embarrassments. Thoạt đầu

thì ý tưởng này có vẻ điên rồ, nhưng càng nghĩ về

nó, cô càng thấy nó hợp lý. Đến lúc này, Craig đã

không đồng ý bán cuốn sách cho Comstock Dibbles, vì

hắn không chịu để cho anh viết kịch bản, nhưng

Craig không cần Comstock Dibbles, hay thực tế, bất

kỳ xưởng phim nào cả - nếu có nhiều tiền như thế.

Và cô biết rất nhiều đàn ông giàu có sẵn lòng bỏ

tiền ra, những người thích thú việc chơi một gã như

Comstock Dibbles. Cô có thể dụ được George Paxton

đầu tư, và rồi Craig sẽ viết kịch bản, và cô sẽ tìm

đạo diễn và diễn viên, có lẽ đích thân cô cũng

đóng một vai nữ. Và với Selden, chuyện này chả phải

là ngạc nhiên lắm ư?

Và lúc này đây, ăn trưa với Craig, cô định sẽ khéo

12

léo triển khai kế hoạch của mình. Bồi bàn quanh

quẩn quanh bàn họ như ruồi. Đám đông ở Dingo’s đang

lén trao đổi những ánh mắt - và Janey tưởng tượng,

đồn đại hoang đường về việc cô đi ăn với Craig.

Hất tóc qua vai, Janey nhoài tới Craig, và với một

tiếng cười khúc khích, cô nói, “Giờ không ai dám

đưa anh tới Siberia đâu.” Craig mỉm cười đắc thắng

với cô và nói, “Đặc biệt là không phải lúc này. Anh

kể với em việc tạp chí Time muốn viết một câu

chuyện về anh chưa nhỉ?” Và rồi đảo mắt, như thể

anh đã luôn mong đợi lời mời như vậy, nói thêm,

“Cuối cùng thì cũng có.”

“Ồ, Craig!” Janey nói, cảm thấy phấn khích. Quan

điểm chung ở New York là bạn bè ta càng nổi tiếng,

trông ta càng bảnh bao. Và cô không ngăn mình tưởng

13

tượng bài báo về Craig trên tờ Time sẽ ảnh hưởng

tới đời cô thế nào. “Họ sẽ cho anh lên trang bìa

chứ?”

“Họ đang bàn chuyện đó. Nhưng lẽ tự nhiên, anh hơi

lo lắng.” Anh ta nhìn cô đầy ẩn ý. “Em biết những

việc kiểu này mà, Janey. Mình không kiểm soát được

họ viết những gì và họ nhìn từ góc độ nào. Và anh

không muốn làm hỏng danh tiếng của mình vì xuất

hiện trên một tạp chí dành cho số đông tầm thường.”

“Nhưng anh phải xuất hiện,” Janey vừa nói vừa cau

mày. “Anh phải thấy tại sao việc này lại quan trọng

đến vậy.”

“Nói anh nghe xem,” anh ta nói. Và Janey không thể

không sung sướng ngất ngây khi mà Craig Edgers,

14

chính là Craig Edgers, ngôi sao văn học, đang hỏi

xin ý kiến của cô!

“Hãy nghĩ đến tất cả những người mà anh sẽ ảnh

hưởng,” cô nói vẻ nhiệt tình, như thể chủ đề này đã

là mối quan tâm quan trọng nhất đời của cô. “Những

người có lẽ chưa bao giờ đọc những cuốn sách vĩ

đại trong đời mình, những người nghĩ rằng “văn

chương” nghĩa là nhàm chán!” cô kín đáo liếc xuống

đĩa mình. “Chúa ơi, Craig,” cô dịu dàng nói. “Được

trao cho cơ hội để ảnh hưởng nhiều người như thế…

Tại sao chứ, không gì hơn là một vinh dự. Đó là

việc mà một ngày đó em muốn làm… Có… có ý nghĩa

thực sự trong việc đó. Diễn đạt thế nào nhỉ? Đó là

một cuộc đời hoàn toàn đáng để sống…”

Craig mỉm một nụ cười độ lượng với cô. “Không hẳn

15

là thế, nhưng cảm xúc thì đúng vậy.”

“Ồ, theo lẽ tự nhiên nó đúng thế,” cô bạo dạn nói.

“Anh sẽ phải bỏ qua chuyện hình ảnh, mà nghĩ đến

việc anh sẽ giành được những gì.”

Anh ta ngồi ngả ra và trầm ngâm nhìn cô. “Em là

người duy nhất anh có thể nói chuyện được về những

thứ thế này. Vợ anh không muốn nghe…”

“Chỉ vì chị ấy sợ hãi. Bởi thành công của anh. Đột

nhiên, cuộc đời của anh đã thay đổi và chị ấy

không biết phải làm gì với mối quan hệ của hai

người.”“Nhưng có vợ để làm cái gì nếu cô ấy cố

tình không chịu hiểu?” Craig hỏi, nghịch cái dĩa.

Janey mỉm một nụ cười bí ẩn nhưng không nói gì.

Hầu hết phụ nữ sẽ dùng nhận xét của Craig về vợ làm

cơ hội tô vẽ mình là vượt trội hơn Lorraine trong

16

việc hiểu và cảm thông. Nhưng Janey hiểu quá rõ

rằng việc đó sẽ thất bại - nó sẽ khiến một người

đàn ông nghĩ rằng ta tuyệt vọng muốn được ở bên anh

ta. Và cách để điều khiển một người đàn ông là để

cho anh ta tự hiến mình cho bạn.

Thực vậy, trong vài giây, Craig nhoài tới và nói,

“Anh đã nghĩ đến em.”

“Em cũng đã nghĩ đến anh,” cô nói, nhận thấy đây

là một cơ hội hoàn hảo để giới thiệu kế hoạch của

mình.“Chuyện này nghe có vẻ điên rồ. Nhưng anh

đang nghĩ… Anh sẽ biến em thành một nhân vật trong

cuốn tiểu thuyết tiếp theo.” Anh ta ngồi ngả ra và

nhấp một ngụm nước, trầm ngâm quan sát cô.

“Ồ, Craig,” Janey nói. Cô hơi bị bất ngờ, và mất

vài giây để tập trung lại vào chiến lược của mình.

17

Đột nhiên cô nhìn thấy anh ta khi anh ta có thể có

cái vẻ bề ngoài với một ai đó không biết anh ta và

không quen với những thành tích của anh ta. Ấn

tượng lấn át, ngoài chiếc áo sơmi caro, là một gã

không sạch sẽ cho lắm, chắc chắn là rất nhiều ngày

không đánh răng, có gàu bám trên mi mắt và mụn đầu

đen ở sau lưng.

Và rồi, bằng một cử chỉ khiến cô choáng váng, khi

mà họ đang ngồi giữa bao người, anh ta nhoài tới và

vụng về đặt tay mình lên tay cô. Trong một giây,

người cô cứng đờ. Nhưng cô nhanh chóng nhận ra rằng

nếu anh ta nghĩ cô thấy anh ta đáng ghê tởm, anh

ta sẽ rút lui và cô sẽ mất anh ta. Thay vào đó, cô

đặt tay kia lên tay anh ta và nói, bằng một giọng

đò đưa đầy ẩn ý, “Em biết là mình nên hãnh diện,

18

nhưng thật tình, Craig ạ, em sợ. Tại sao, cách mà

anh miêu tả vài người trong tiểu thuyết của anh…

khá là nham hiểm. Anh có thể khá cay độc, anh biết

đấy, mà em không thể tưởng tượng được anh sẽ miêu

tả em như thế nào - có lẽ là một con chó cái chuyên

nuốt trọn đàn ông!” Và Craig bật cười nói, “Chuyện

anh miêu tả em như thế nào khá rõ ràng mà, Janey.

Em biết là anh mụ mị vì em!”

“Em có biết điều đó không, Craig?” cô hỏi - đủ

ngây thơ, nhưng có chút cảnh báo trong giọng mình.

Craig không nhận lấy ẩn ý đó. “Nếu em không lấy

thằng bạn thân chết tiệt của anh,” anh ta nói tiếp,

“anh sẽ mời em đi xa với anh cuối tuần này.”

“Nhưng Craig,” cô kêu lên, giả vờ sốc. “Còn vợ anh

thì sao?”

19

“Anh sẽ nói dối và bảo cô ấy anh đi Chicago. Gặp

bạn bè cũ.”

Anh ta khá kỳ quặc và nghiêm túc thật sự, Janey

nghĩ. Gần như là… dễ thương. “Mình có thể bảo

Selden là anh đang viết một cuốn sách về em,” cô

nói, tự hỏi anh ta sẽ đi xa đến mức nào. “Mình có

thể bảo anh ấy mình cần ít thời gian với nhau, để

anh có thể… nghiên cứu em.”

Giờ thì anh ta ở đúng ngay chỗ cô muốn anh ta. Mắt

anh ta gần như lác xệch đi vì ham muốn khi anh ta

cuối cùng cũng thốt ra được, “Nhưng anh không bao

giờ có thể làm thế với Selden.” Anh ta nhấp một

ngụm nước và nói thêm, “Hơn nữa, Selden sẽ không

tin đâu. Cậu ấy đâu có ngu như thế. Cậu ấy biết anh

thích em thế nào - cái thằng khốn đó có khi còn

20

đang cười sau lưng anh!”

Janey trề môi ra. “Dĩ nhiên, anh nói đúng,” cô

nói. “Nhưng nếu mình có thể nghĩ ra một cách… để

dành thời gian bên nhau một cách hợp pháp…” Cô biết

mình phải cẩn thận để không cụ thể hứa hẹn chuyện

tình dục với anh ta, mà đồng thời cũng khiến cho

anh ta nghĩ thế, ở một điểm nào đó, anh ta có thể

hiểu được. “Em cứ nghĩ mãi những chuyện điên rồ,”

cô nói, nghịch cái dĩa. “Thực ra quá ngu xuẩn em

không kể với anh được. Anh sẽ cười em.”

“Anh không bao giờ cười em cả,” anh ta nói.

Cô nhìn thẳng vào mặt anh, mặt đột nhiên nghiêm

túc. “Nếu… em sản xuất phim The Embarrasments thì

sao?”Trong một giây, anh ta chỉ nhìn cô trân trân,

mặt đờ ra không hiểu. Rõ ràng anh ta không bao giờ

21

nghĩ mình sẽ nghe chuyện này, và trước khi anh ta

kịp phản đối, cô vội nói: “Ồ thôi rồi. Em đã buột

miệng nói ra mất rồi. Em biết là anh sẽ cười em

mà,” và quay mặt đi.

“Không, không. Đó là một ý tưởng… thú vị.”

“Vâng, nó sẽ thú vị, nếu anh buồn suy nghĩ về nó,”

cô nói ngọt như mật. “Anh muốn viết kịch bản và

thành công ở Hollywood, và em có thể giúp anh. Thực

ra thì tất cả những gì ta cần là tiền, ai đó bỏ

tiền ra cho dự án. Và đó là việc em có thể làm.

George Paxton là một trong những anh bạn thân của

Selden, và là một người bạn thân của em nữa. Trước

đây anh ấy có đầu tư vào phim ảnh. George sẽ… chà,

George sẽ làm bất cứ thứ gì mà em yêu cầu anh ấy.

Thậm chí anh ấy còn bảo liệu em có tìm được một dự

22

án cho anh ấy…” cô nói dối trơn tru.

Mắt Craig nheo lại. “Còn Selden thì sao?” anh hỏi.

“Ồ, Selden!” Janey vui vẻ nói. “Đẹp ở chỗ đó.

Selden có thể mua cuốn sách của anh… nhưng cả hai

chúng ta đều biết là anh ấy sẽ không làm thế - anh

ấy không đủ nhạy cảm để hiểu nó. Nghĩ xem anh ấy sẽ

ngạc nhiên thế nào khi phát hiện ra. Sẽ là một

cách tốt để dạy cho anh ấy một bài học.”

“Janey,” Craig nói vẻ kiên nhẫn. “Em đẹp và anh sẽ

không bao giờ ngụ ý là em không thông minh. Nhưng

em không có chút kinh nghiệm nào cả. Những kẻ ở

Hollywood này kinh lắm. Ai cũng biết điều đó. Họ sẽ

không… coi trọng em.”

“Bởi vì em là người mẫu Victoria's Secret?” Janey

vừa hỏi vừa cắn môi. “Nhưng có thể có lợi thế. Em

23

có thể hẹn gặp với bất kỳ ai… Và nếu chuyện làm

người mẫu là vấn đề… thì em sẽ từ bỏ tất cả để có

được cơ hội làm gì đó quan trọng!” cô kêu lên. “Đặc

biệt nếu nó là việc gì đó, và ai đó, mà em cực kỳ

tin tưởng.”

Cô quay sang anh ta với đôi mắt sáng rực, biết

rằng không gì quyến rũ một người đàn ông hơn là đam

mê, và cô kêu lớn, “Ôi Craig! Nếu anh không cho em

làm việc với anh thì em không biết phải làm gì

nữa!” Và đột nhiên, anh ta ngồi sát vào cô, vỗ về

tay cô và thì thầm động viên. “Chà dĩ nhiên rồi,

Janey. Nếu em thực sự muốn… Nếu em thực sự cảm thấy

như thế… Dĩ nhiên là em có thể.”

Tiếng ầm ĩ sau ở sau cánh gà show diễn thời trang

của Victoria's Secret của hàng trăm con người kích

24

động không đủ lớn để át đi một giọng trẻ con cao

vút lên trên: “Mà thật tình mỗi việc mình đẹp và có

tiền của mình vào cái thời đại này cũng chưa đủ.

Bây giờ một cô gái phải có khả năng thổi kèn thật

siêu - khi được yêu cầu - và trên giường thì phải

diễn đủ trò đồi bại. Em hỏi anh ấy, Đồi bại ý anh

là sao? Và anh ấy bảo, làm lỗ dưới từ phía sau, ít

nhất một tuần một lần, và rồi anh ấy nói gì đó về

cổ chó…”

Giọng nói đó đột nhiên bị át đi bởi một tiếng nhạc

chát chúa phát ra từ một vách ngăn mỏng che sàn

runaway khi Janey quay ra phía người dẫn chương

trình với một nụ cười tươi rói. Seraphina, một phụ

nữ xinh đẹp tóc đen tên chỉ có một từ duy nhất,

đang ngồi cách cô hai ghế trước một cái gương trang

25

điểm dài, đôi mắt nâu dịu dàng mở to. Sau hai buổi

chiều tập dượt cùng thì Janey đã kết luận cô ả là

một con bé xuẩn ngốc. Chưa đầy hai mươi tuổi, nó

chẳng có gì để nói ngoài chuyện những gã muốn ngủ

với nó và gia đình mà nó bỏ lại ở một trang trại ở

Nam Mỹ. Trong một thoáng, Janey đã tự hỏi cô có bao

giờ có vẻ lố bịch như thế như Seraphina hồi bằng

tuổi nó, nhưng quyết định là mình không thế. Cô kệ

xác Seraphina, mặc dù lờ nó đi khá khó khăn khi nó

ở cùng một phòng. Giờ thì do người trang điểm đang

thao tác, cố vẽ một đường quanh đôi môi đen đầy đặn

đến mức trông giống như âm hộ, Seraphina tiếp tục

khoa tay múa chân như điên.

Phía sau Janey, người trang điểm riêng của cô,

Contadine, đang đứng trộn hai loại phấn nước nền

26

trên tay. Mắt họ gặp nhau trong gương khi

Contatine, người luôn có ý kiến về tất cả các chủ

đề và cảm thấy nhu cầu phải chia sẻ quan điểm của

mình, hất đầu về phía Seraphina. “Mà thật sự như

thế à?” cô ấy nói, bước một bước và nhẹ nhàng chấm

phấn lên mặt Janey. “Những chuyện mà em có thể kể

cho chị,” cô ấy tiếp tục. “Dù mình có đòi hỏi từ

đàn ông như thế nào, họ luôn nắm quyền. Cứ mỗi khi

mình nghĩ mình có tự do hay độc lập, thì họ thay

đổi ngay. Mẹ chứ. Mà cái trò internet ấy, chị biết

không? Khiêu dâm ở khắp nơi. Hồi xưa thì họ được

thổi kèn đã là may mắn rồi. Giờ họ muốn ba em và

một con khỉ, và tất cả họ phải tôn thờ cái bàn thờ

dương vật…”

Contadine cười ngất, còn Janey thì môi chỉ bạnh ra

27

thành một nụ cười lạnh nhạt. Cô đã nói hàng nghìn

những chuyện này suốt bao năm qua, và vì cái gọi là

tình bạn bè buộc ta phải cười vui rất là mệt mỏi.

Và Janey hiểu rằng sao điện ảnh yêu cầu nhân viên

làm tóc và trang điểm phải ngậm mồm lại. Nhưng nếu

cô buộc mọi người im lặng, cô sẽ bị coi là một bà

già khó tính. Tất cả những gì cô có thể làm là giữ

im lặng và hy vọng Contadine sẽ hiểu ý.

Cô nhắm mắt lại một lúc, và Contadine hỏi, “Chị

không căng thẳng đấy chứ?” Janey ném một ánh mắt

ngờ vực vào gương và Contadine vỗ vai cô. “Em không

nghĩ thế. Chị thì chả bao giờ.” Cô ta nhoài tới

trước, hạ giọng và liếc ra hàng ghế sau nơi mười

một người mẫu của Victoria's Secret ngồi với đủ

kiểu dạng đầu tóc và trang điểm. “Trời, chị là một

28

trong số rất ít dân chuyên nghiệp thực sự ở đây.

Một nửa trong số kia hầu như chưa lên sàn lần nào,

và họ sẽ phải chìa mông ra khán giả ư? Toàn bộ

chuyện này thật điên rồ, em nghĩ vậy.”

Vì câu nói này không hẳn buộc ta phải đáp lại,

Janey chỉ nhún vai, nhưng Contadine vẫn nói không

ngừng. “Chà,” cô ta nói, “em nghe bảo ít nhất thì

chị cũng thành công. Em đọc đâu đó là chị đã kết

hôn phải không nhỉ?”

“Đúng thế,” Janey nói. “Với Selden Rose.” Cô nhúc

nhích người trong ghế và nhìn mình ngưỡng mộ. Mặc

dù cô là người lớn tuổi nhất trong tất cả (chỉ duy

cô Evie, người Đức, ba mươi tuổi, là gần bằng tuổi

cô), theo đánh giá của cô thì hiện cô đang ở giai

đoạn đẹp nhất. Ở vẻ đẹp của cô có sự viên mãn, và

29

tự tin, và thứ gì đó khác nữa - trí tuệ, như thể cô

có một cuộc đời thật sự ngoài sàn diễn - khác với

những khuôn mặt nhạt nhẽo của các cô gái trẻ kia.

Ấy vậy mà, sau mười lăm phút trong môi trường này,

cô bắt đầu cũng thấy cái sự nhàm chán sợ hãi đang

có khả năng dần phá hủy cô, cho đến khi cô chỉ là

một cái vỏ ngoài gồm mặt, tóc, và thân thể, một cái

vỏ biết đi lại và nói chuyện, nhưng bên trong thì

đã chết…

“Ồ đúng rồi,” Contadine nói, bật ngón tay. “Selden

Rose. Tên anh ấy.” Cô ta gật đầu như thể cuối cùng

đã hiểu ra cách giải bài toàn. “Anh ta là… thợ

chụp ảnh, phải không nhỉ?”

“Không,” Janay nói, thoáng khó chịu. Mọi người

trong giới này luôn nghĩ rằng họ biết mọi người và

30

mọi thứ, thật là mỉa mai khi mà thế giới của họ

thật ra rất nhỏ bé. “Anh ấy là CEO của MovieTime.”

“Tốt cho chị quá. Thế còn tuyệt hơn nhiều,”

Contadine nói. “Một doanh nhân. Mẹ em lúc nào cũng

bảo là phải lấy doanh nhân. Họ ổn định.”

Janey nhìn chằm chằm vào Contadine, tự hỏi mình có

nên mặc kệ cho cô ta hiểu nhầm về việc Selden làm

không. Mà sau rốt thì thế có khác biệt gì đâu?

“Mà dĩ nhiên mấy tay doanh nhân có một đặc điểm là

họ rất chán,” Contadine nói tiếp. “Em có một con

bạn, nó quyết định là chơi với loại nghệ sỹ sáng

tạo không bao giờ trả tiền cho bất cứ thứ gì đủ

rồi. Vì vậy nó gặp gỡ một nhà đầu tư ngân hàng…”

Janey chịu hết nổi rồi, và mỉm một nụ cười khệnh

khạng với Contadine. “Selden không hẳn là doanh

31

nhân. Hồi trước anh ấy là chủ tịch của Columbia

Pictures.”Contadine dừng lại và khéo léo dùng một

ngón tay dài búng vào chổi trang điểm, tạo ra một

lớp bột phấn hồng lấp lánh. “Ahhhh,” cô ta nói, gật

đầu vẻ hiểu biết. “Đó là lý do vì sao em biết tên

anh ấy. Em nghĩ là em có một con bạn từng hẹn hò

với anh ấy.”

Janey nhắm mắt lại để Contadine tô phấn hồng lên

mí mắt cô, kìm nén sự ngạc nhiên. Khu vực sau cánh

gà ở một show diễn thời trang luôn là điểm nóng

khét tiếng của những tin đồn, và nơi tạo ra tin

đồn. Nếu cô để lộ ra mình quan tâm, Contadine sẽ

truyền câu chuyện đi khắp cả thành phố vào ngày

mai.

“Chị không chắc lắm,” Janey nói, cười nhạt.

32

“Selden mới đến New York có sáu tháng, mà bọn chị

cưới nhau đã được ba tháng. Và trước đó thì anh ấy

kết hôn mười hai năm. Vì thế khó mà…”

“Em biết là đúng thế mà,” Contadine yếu ớt nói.

“Giờ chị nhắc đến Columbia Pictures thì em nhớ ra

hết rồi. Đó là cô bạn Estie của em. Nó là ca sĩ -

hay tự gọi mình thế,” Contadine nói với một nụ cười

nhạt. “Nhưng chỉ là em bất công thôi. Estie tài

năng thực sự. Và nó trác táng lắm. Chỉ là do nó có

sắc đẹp.”

“Ngạc nhiên ghê,” Janey nói.

“Chậc, nó là loại gái làm đàn ông phát điên lên.”

Contadine nhoài người tới vẻ bí mật. “Một trong

những hoàng tử Anh - em không nhớ ai - theo đuổi nó

đấy. Anh ta đưa nó tới St. Barts. Nhưng vụ này kín

33

lắm và không ai biết gì cả. Nhưng nó đã gọi được

cho em từ trong phòng tắm, bảo tay đó có chim bé

xíu.” Contadine nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của

Janey, và vui vẻ nói tiếp, “Ôi chị sẽ thích nó cho

mà xem. Và em thề với chị là nó kể với em sau vụ

đó, nó hẹn hò với Selden Rose. Em nhớ là vì Selden

Rose là một cái tên buồn cười. Em không có ý xúc

phạm gì, nhưng nghe như tên một nha sĩ ấy.”

Janey quay người trên ghế và thốt ra một tiếng

cười ngắn, khó chịu. “Đó chính là bằng chứng cô ấy

không biết Selden. Chẳng ai có thể gọi anh ấy là

nha sĩ cả…”

“Ồ, em không bảo là nó gọi anh ấy là nha sĩ,”

Contadine nói tiếp, với sự dai dẳng đến khó chịu.

“Chỉ là cái tên đó khiến em nhớ tới một nha sĩ. Nó

34

bảo anh ta cực kỳ cương quyết - nó không thích thú

gì mấy, chị biết loại gái đó mà, nó muốn lấy Tom

Cruise cơ - nhưng nó nghĩ anh ấy sẽ bỏ vợ và lấy

nó, cho đến khi có rắc rối vì chuyện một sợi dây

chuyền…”

“Một sợi dây chuyền!” Janey nói.

“Vâng. Esite là loại gái… chị không tin nổi trang

sức và quà tặng mà đàn ông cho nó đâu. Một gã còn

tặng nó cả con Ferrari để nó đi hẹn hò với gã. Em

ghét nó vì thế, nhưng sự thật là, Estie cần tiền.

Nó lùn quá không làm người mẫu được, và mặc dù nó

có thể hát, nhưng nó lại không biết diễn chút nào…”

“Chà, cô ta không phải loại Selden thích, chắc

chắn thế,” Janey nói, với một sự tự tin vững vàng.

35

“Tôi hiểu chồng mình, và anh ấy không thể chịu nổi

loại phụ nữ như vậy. Mặt khác, nếu cô Estie này

theo đuổi anh ấy…”

“Ồ, Estie không bao giờ chạy theo đàn ông trong

đời,” Contadine nói trơn tru, quệt một dải phấn nâu

lên má Janey. “Dù thế nào, nếu là em thì em chẳng

để tâm. Sau rốt thì chị là người lấy anh ấy, không

phải Estie.”

Janey không nói gì khi cô tiêu hóa thông tin này.

Rất có khả năng là không một lời nào trong đó là sự

thật, và rằng Contadine nhầm Selden với ai đó,

nhưng mặt khác, cũng có thể có chút sự thực trong

câu chuyện này. Janey chưa bao giờ nói chuyện với

Selden về lý do anh ly hôn: vào một số lần hiếm hoi

cô nhắc tới chuyện này, anh chỉ mỉm cười, như thể

36

anh xấu hổ, và nói rằng lý do cũng y hệt khi các

cặp chia tay thôi.

Nhưng chẳng có thời gian mà nghĩ về nó, vì ngay

giây tiếp theo, Contatine đã lùi lại nói, “Được rồi

đó, trông chị hoàn hảo rồi,” và ngay lập tức người

phụ trách trang phục tiến lại muốn cô thử “bộ” đầu

tiên của cô xem có vừa không - một chiếc áo ngực

có gắn xêquin màu xanh. Janey theo chị ta đi qua

sàn, vẫy tay với đám người mẫu, stylist, báo chí,

người quay phim, dân làm truyền thông. Khi cô len

người qua những giá quần áo, một gã lùn tịt mặc vộ

vest kẻ carô chạy lại chỗ cô. “Cưng ơi!” gã hét

lên. “E! Entertainment Television muốn phỏng vấn

cô, ngay bây giờ!”

“Đợi tí, Walter,” cô bình tĩnh nói với tay làm PR.

37

“Bảo họ phỏng vấn Evie trước đi. Cô ấy sẵn sàng

rồi.”“Chưa,” Walter nói. “Cô ấy vừa cãi nhau với

người trang điểm - anh ta bảo mặt cô ấy béo quá.

Như thể đó là lỗi của anh ta. Dĩ nhiên tôi nghĩ là

mình cũng sẽ nhạy cảm nếu ai đó gọi tôi là cái xúc

xích Đức trên báo…”

Walter trong giây lát bị xao nhãng bởi một tiếng

hét vui sướng được nhận ra của một gã thanh niên

trẻ. Và Janey đột nhiên thích thú cái không khí

xung quanh này. Cô cho tay qua quai gắn xêquin của

chiếc áo ngực màu xanh và quay về phía cái gương

nhỏ. Người phụ trách phục trang của cô, Marie, giơ

hai quả nâng ngực bằng silicone lên. “Ồ không,”

Janey nói. “Ngực tôi đủ to rồi.”

“Mọi người đều mang nó cả.”

38

“Tôi là cup C rồi,” Janey nói. “Tôi không cần to

hơn.”“Nhưng tất cả các cô gái khác đều sẽ to hơn.

Chị không muốn làm cô có ngực nhỏ nhất ngoài đó

chứ?”“Marie,” Janey vui vẻ nói, “cô có nghĩ có một

mối quan hệ trực tiếp giữa việc thị trường chứng

khoán lên với kích cỡ bộ ngực phụ nữ không?” Đó là

câu hỏi mà Craig đã đặt cho cô vào bữa trưa hôm nọ,

dẫn đến mười lăm phút bàn luận về đàn ông, phụ nữ,

và tiền bạc. Trong khi Janey bộc lộ quan điểm của

mình, Craig ngồi chăm chú lắng nghe, là việc mà

Selden dường như chẳng bao giờ làm. Nhưng cô trông

đợi gì chứ? Craig là một người trí thức thực sự, và

trí thức thực sự hiểu rằng mọi người đều thông

mình và rằng mọi người đều có quan điểm đúng, chỉ

cần có ai đó lắng nghe. Còn Selden… chà, như Craig

39

chỉ ra, Selden hơi con buôn, mặc dù Janey không

chắc mình hoàn toàn đồng ý.

Marie hất tay lên bực bội. “Tôi thì biết gì về thị

trường chứng khoán?” cô hỏi. “Chị nghĩ là tôi đủ

tiền để ném vào thứ như thế à?” Cô ta tiến tới trên

tay cầm quả nâng ngực, và Janey để cô ta luồn cái

thứ silicone mát lạnh đó vào dưới ngực mình, đẩy

ngực lên lộ ra một phần lớn bên ngoài chiếc áo ngực

xê quin màu xanh.”

“Giờ thì trông tôi như một nhân vật trong phim

hoạt hình,” Janey phàn nàn. Cô quay sang Marie, và

với một nụ cười ranh mãnh, nói, “Tôi đang cân nhắc

chuyện lấy hai túi nước biển nâng ngực ra. Cô nghĩ

sao, Marie?”

Marie trông như thể sắp chết đến nơi. “Chị không

40

thể làm thế được!” cô mắng. “Chị sẽ hủy hoại sự

nghiệp của mình. “Và việc đó làm sao đóng vai trò

là sự gợi cảm hứng cho những phụ nữ khác nữa?”

“Janey? Bây giờ nhé?” Water Speck hỏi, xuất hiện

sau giá treo đồ của cô. Janey nhìn về phía Marie,

cô này đảo mắt và gật đầu.

“Cô biết mánh rồi đấy,” Walter nói, giơ một chiếc

váy quấn màu hồng bằng lụa. “Cô yêu Victoria's

Secret, vân vân và vân vân, Victoria's Secret khiến

phụ nữ thấy yêu mình hơn…”

“Thật á?” Janey hỏi.

“Cô sẽ không bắt đầu gây ra rắc rối gì đấy chứ?”

Walter nói, đẩy cô về một góc phòng nơi một đội

camera đang chuẩn bị sẵn. “Evie là đủ tồi tệ rồi…

Lúc nào cũng là các cô gái lớn tuổi… Các cô sang ba

41

mươi và đột nhiên nghĩ mình vừa có não.”

“Có lẽ đúng thế đấy,” Janey bật cười. Cô ngồi

xuống một chiếc ghế được chỉ và nghiêng đầu để

người trang điểm chậm phấn lên mặt. “Nhưng anh

không phải lo, Walter. Tôi đang nghĩ đến chuyện bỏ

nghề. Theo đuổi những đam mê khác.”

“Chúa ơi không,” Walter thì thầm.

“Đó có phải là một tuyên bố chính thức không?” có

người hỏi.

“Dĩ nhiên là không,” Walter nạt.

“Nào, Janey,” người phỏng vấn nói. Cô ta là một ả

tóc vắng chừng hai mươi lăm. Những nét tầm thường

được giảm đi duy nhất nhờ việc cô ta làm cho một

hãng truyền hình. “Trong chừng mười lăm phút nữa,

chị sẽ bước ra ngoài đó trước hàng ngàn người… gần

42

như là khỏa thân!”

“Phải. Đúng thế,” Janey nói, như thể cô thấy viễn

cảnh đó hơi xám xịt.

“Chuyện đó… có làm chị căng thẳng không?” cô gái

hỏi. “Tôi không bao giờ có thể làm được việc đó, dù

có trả cho tôi bao tiền chăng nữa!”

Janey mỉm một nụ cười cảm thông, nghĩ rằng vấn đề

là ở chỗ đó: Không ai sẽ trả cho cô ta cả… Cô nói

lớn, “Tôi nghĩ cơ thể mình như là nghệ thuật. Nếu

cô là người mẫu, nghệ thuật là cơ thể cô, như cách

mà một bức tranh là nghệ thuật với một họa sỹ.”

“Chúa ơi!” cô kia kêu lên. “Tôi chưa bao giờ nghĩ

người mẫu là nghệ sĩ cả. Kể từ giờ tôi sẽ nhìn

người mẫu với một sự kính trọng mới!”

Janey nở một nụ cười giả tạo lớn với cô ta.

43

“Bây giờ là câu hỏi mà chúng tôi đều hỏi các cô

gái,” cô kia nói tiếp. “Hôm nay chị có làm gì đặc

biệt để chuẩn bị cho show diễn không?”

“Không hẳn,” Janey nhún vai. Chắc chắn là con ngốc

này không cần nghe về việc cô đã tiêm collegan vào

môi mình hai hôm trước, hay việc cô đã tẩy lông

vùng bikini hôm qua. “Thẳng thắn mà nói, tôi làm

những việc hay làm. Tôi gặp bàn bạc vài chuyện với

đại diện của mình vào buổi sang, rồi tôi ăn trưa

với bạn thân Craig Edgers.”

Cái tên đã tạo ra được hiệu ứng mong muốn: “Craig

Edgers?” cô kia ré lên. “Tiểu thuyết gia

best-seller ư? Hai người đã nói chuyện gì?”

“Ồ, mối quan hệ giữa thị trường chứng khoán và nó

ảnh hưởng thế nào tới tiếp nhận của chúng ta về cơ

44

thể phụ nữ hoàn hảo,” Janey nói vẻ tự nhiên.

Trong một giây, cô kia nhìn cô đỡ đẫn, rồi nhanh

chóng che giấu đi bằng cách nói, “Chà, chắc chắn là

chúng ta sắp sửa được nhìn thấy những cơ thể hoàn

hảo ở đây! Cám ơn chị rất nhiều, Janey. Và cám ơn

chị vì là một người mẫu thông minh và là nguồn

khuyến khích cho phụ nữ thời đại ngày nay.”

“Hay. Hay lắm,” Walter nói, cầm tay Jany và kéo cô

đi. “Tôi thích phần về bữa trưa với Craig Edgers.”

Rồi anh ta lừng lại và nhìn cô, khẽ cau mày. “Cô

không bịa ra đấy chứ? Nó đúng là loại mà các nhà

báo chuyên mục lá cải sẽ tóm ngay lấy và…”

“Đừng có lố bịch,” Janey nói vẻ chắc chắn. Chuyện

có thể dẫn đến hiểu nhầm là cô đang hẹn hò không

khiến cô bận tâm chút nào: Sau rốt, cô đã ăn trưa

45

với Craig, và mọi người biết rằng báo chí lúc nào

cũng viết sai mọi thứ.

“Một tình bạn giữa cô và Craig Edgers,” Walter hớn

hở nói. “Chuyện đó rất tốt. Mà hai người ăn trưa ở

đâu thế?”

“Dingo’s,” Janey nói. “Còn ở đâu nữa?”

Bữa tiệc sau đêm trình diễn được tổ chức tại câu

lạc bộ đêm Lotus. Với Selden nắm tay mình, và Mimi

cùng George theo sau, Janey tiến vào bữa tiệc trong

những ánh đèn chụp lóe mắt, cảm thấy như thể tất

cả những gì trong đời cô cuối cùng đã tụ họp lại để

tạo nên giây phút chiến thắng này. Cô khá chắc là

không cô gái nào khác từng được nhận nhiều sự ca

tụng như cô. Và cô sung sướng tận hưởng cái ý tưởng

rằng cô là người duy nhất được nhận sự ca tụng đặc

46

biệt. Một khi vào trong bữa tiệc, cô nhanh chóng

được bao quanh bởi những người chúc tụng. Từ khóe

mắt cô thấy em gái mình với Digger, quanh họ báo

chí không còn sôi nổi vây quanh nữa, có lẽ là vì họ

đã không chia tay; đứng cách đó vài bước là

Comstock Dibbles. Cô không nghe gì từ hắn hay luật

sư của hắn kể từ lúc nói chuyện với George, và tràn

ngập niềm vui chiến thắng, và biết rằng hắn sẽ

không dám làm ầm lên trong một sự kiện xã hội, đặc

biệt khi cô là ngôi sao, cô quyết định đối mặt với

hắn.

Cô tìm thấy hắn ở quầy bar, đang nói chuyện với

một nữ diễn viên tên là Wendy Piccolo. Wendy người

nhỏ tí, cao chưa tới mét sáu, trong tâm trí của

Janey gần như là vô hình. Bước qua Wendy và nhướng

47

mày lên vẻ ngây thơ con trẻ hết mực, Janey nói to,

“Comstock! Em không gặp anh cả thiên niên kỷ rồi

đấy! Anh không gọi cho em nữa à?”

Comstock quay lại, mắt lóe lên giận dữ. Nhưng đúng

như cô nghĩ, hắn đủ hiểu chuyện để kìm nén cảm xúc

cá nhân. Nhanh chóng bình tĩnh lại sau cú tiếp cận

bất ngờ của cô, hắn lười nhác nói, “Chỉ bởi vì anh

không gọi được cho em thôi. Giờ em nổi tiếng quá

rồi, đâu có thời gian cho bạn bè cũ nữa.”

“Comstock, em lúc nào cũng có thời gian cho anh.

Anh biết điều đó mà.”

Hắn quay đi nhấp một ngụm rượu, có lẽ hy vọng rằng

Janey sẽ biến mất, bởi khi quay lưng lại, mặt hắn

lộ vẻ không tin nổi khi cô vẫn đứng đó. Cô mỉm cười

khệnh khạng với hắn, như thể ngụ ý rằng cô không

48

sợ hắn nữa, và hắn đành chịu thua bằng cách hỏi cô

dạo gần đây cô thế nào.

“Em phải nói là lấy chồng thích lắm,” Janey nói,

liếc sang cả Wendy để bao gồm cả cô ta vào cuộc trò

chuyện này.

“Ồ, giờ thì tôi biết chính xác chị là ai rồi,”

Wendy nói, như thể trước giây phút đó cô không hề

để ý tới Janey. “Chị là vợ của Selden Rose.”

“Đúng thế,” Janey nói với vẻ tươi tỉnh giả tạo.

“Nhưng làm thế nào mà cô biết Selden?”

“Ồ, từ các bữa tiệc,” cô kia nói, nhún đôi vai gầy

guộc. “Và bọn tôi có ăn trưa với nhau vài lần. Anh

ấy lúc nào cũng nói về người vợ xinh đẹp của mình,

Janey. Nhưng phải đến khi gặp chị thì tôi mới nhận

ra.”

49

Janey bật cười, nhưng thay vì tự an ủi mình rằng

không có gì diễn ra giữa Wendy và Selden đâu, nhận

xét của Wendy lại khiến cô thấy mơ hồ khó chịu. Vẻ

bề ngoài thì Wendy hoàn toàn duyên dáng, nhưng bên

dưới lời cô ta, Janey cảm nhận thấy sự xấu xa của

một con mèo có thể đột nhiên nhào tới cào mình

không vì lý do gì cả, và cô lạnh lùng nói, “Tôi đảm

bảo sẽ nói với Selden là có gặp cô.”

“Selden đang cố đánh cắp Wendy khỏi tay tôi,”

Comstock nói, nheo mắt lại trên ly rượu.

“Thật thế à?” Janey nói.

“Anh ấy muốn tôi đóng trong một seri truyền hình

mới. Nhưng tôi bảo với anh ấy tôi chỉ đóng phim

điện ảnh thôi. Mặt khác, Selden rấttttt giỏi. Và

tất cả các tác phẩm của anh ấy quá trí tuệ,” Wendy

50

nói, phát âm từ đó như thể nó là một miếng kẹo ngon

lành. “Nhưng dĩ nhiên là chị biết điều đó. Chị lấy

anh ấy mà.” Cô kia mỉm cười và nghiêng đầu sang

một bên, tự dưng khiến cho Janey muốn nghiến nát cô

ta dưới gót giày mình. “Anh ấy có đến không? Tôi

phải ra chào anh ấy mới được. Tôi không muốn anh ấy

nghĩ tôi lờ anh ấy đi.”

Cô bỏ đi, và Janey nghiêng sang Comstock với một

nụ cười khinh bạt. “Trời ơi,” cô khẽ nói. “Cô ta

nhỏ thật đấy.”

“Cô ấy nhỏ,” Comstock đồng ý. “Nhưng cô ấy là một

trong những nữ diễn viên tài năng nhất ở Mỹ ngày

nay.”“Thật buồn cười,” Janey nói. “Chả thể nào

biết được.”

“Ồ, cô ấy rất khiêm tốn. Và sự nghiệp của cô ấy

51

không được quản lý tốt lắm trong năm năm qua. Đó là

một trong những lý do anh muốn giúp cô ấy.”

“Và sau khi anh giúp cô ấy… anh có cho luật sư của

mình gửi thư đến đòi cô ấy phải trả tiền cho anh

không?”Những lời này được nói ra bằng đúng cái

kiểu ngây thơ mềm mỏng của Janey, và thoạt tiên,

Comstock chả có phản ứng gì, ngoài việc sầm mặt

xuống thành một vẻ đáng sợ gần như khiến Janey phải

sợ mãi lùi lại. Nét mặt hắn dường như nói rằng,

“Tôi sẽ đập gãy xương bánh chè của cô,” và cô biết

nếu mình không thôi đi, hắn sẽ làm mọi thứ có thể

để hủy hoại cô. Cô đã phải làm cho hắn biết rằng

hắn đã sai, và với một vẻ hách dịch, cô hỏi, “Sao?”

Hắn khịt mũi vẻ kinh tởm. “Anh đang tự hỏi khi nào

52

em có đủ gan để giải quyết chuyện này. Em có thể

nghĩ rằng nếu em không làm gì cả, nó sẽ tự động

biến đi. Và cái trò lợi dụng luật sư của George

Paxton để chơi lại anh. Sai lầm rồi đấy. Em sẽ phải

đích thân tới gặp anh.”

Janey gần như phá lên cười. Một cơn giận điên rồ

chiếm lấy cô, làm tan biến đi nỗi sợ hãi mà mới

phút trước cô cảm thấy. “Xin lỗi, Comstock ạ, nhưng

anh điên rồi,” cô mạnh dạn nói, không tin nổi mình

gan đến mức dám thách thức hắn thế này. “Anh đã

cho luật sư của mình xử lý tôi. Sao anh dám? Hơn

nữa, tôi đã kiếm được món tiền đó, hoàn toàn công

bằng.”

“Ồ, tôi tin chắc là cô nghĩ mình đã kiếm được,”

Comstock nói với một nụ cười nham hiểm. “Cái loại

53

như cô lúc nào chả thế. Và tôi nghĩ là cô chưa bao

giờ nghĩ rằng tôi sẽ cho luật sư của mình xử lý

cô.”

“Vậy anh sẽ không nhận chút trách nhiệm nào ư?” cô

hỏi, biết rằng đây là một trong những cái mánh mà

bọn đàn ông giàu có, thành công hay dùng khi họ bị

dồn tới chân tường: Họ đơn giản là bảo chẳng biết

gì cả.

“Đúng thế đấy,”

“Và tôi nghĩ anh sẽ bảo rằng anh không hề biết

rằng tôi đang nói gì.”

“Ồ, tôi biết cô đang nói gì,” hắn giận dữ nói. “Và

nếu cô đã làm điều đúng đắn… nếu ít nhất cô đến

gặp tôi trước… Ngay cả luật sư của George Paxton

cũng sẽ không giúp được cô trong vụ này, và tin tôi

54

đi, họ không muốn dính vào đâu.” Hắn nhoài về phía

cô với một nụ cười đáng sợ và giọng chuyển hoàn

toàn. Nói như thể, với một người ngoài đàn nhìn

vào, họ đang nói chuyện hoàn toàn vui vẻ với nhau,

hắn nói, “Cô đã gây cho tôi rất nhiều phiền phức,

Janey ạ, và đó là chuyện tôi sẽ không quên. Cuối

cùng tôi cũng sẽ thoát ra khỏi vụ đó, nhưng tôi tự

hỏi làm sao cô ra được.”

Cô há hốc mồm và cảm thấy tim mình đập thình thịch

vì vừa giận dữ vừa sợ hãi. “Sao anh dám đe dọa

tôi?” cô nói.

“Đừng coi đó là một lời đe dọa,” hắn nói. “Coi nó

là lời cảnh báo ấy.”

Cô há miệng đáp trả, nhưng đúng giây phút đó Mimi

xuất hiện trước họ. “Xin chào, Comstock,” cô nói vẻ

55

dễ chịu, chìa mặt ra nhận một nụ hôn lên má. “Tôi

chắc là anh phải thích show diễn lắm. Janey tuyệt

quá nhỉ?”

“Đỉnh của đỉnh. Ai mà nghĩ được mỗi việc đi cũng

được trả nhiều tiền như thế?” hắn hỏi với một nụ

cười ác độc.

Janey đáp lại bằng một nụ cười lạnh nhạt. Niềm

thích thú duy nhất của cô là nghĩ hắn sẽ tức giận

và choáng váng đến mức nào khi phát hiện ra cô

chính là nhà sản xuất của The Embarrassments chứ

không phải hắn.

“Thế Mauve đâu?” Mimi hỏi.

Hắn nhìn cô ngạc nhiên. “Tôi cứ tưởng phụ nữ các

cô nắm thông tin của nhau hơn chứ,” hắn nói. “Cô ấy

ở Palm Beach.”

56

“Ồ, đúng rồi,” Mimi nói. “Cho tôi gửi lời hỏi thăm

nhé?”

“Tôi chắc là cô sẽ nói chuyện với cô ấy trước tôi

đấy,” hắn nói. Hắn cầm ly lên và bỏ đi.

“Chà,” Mimi nói, mỉm một nụ cười lạnh nhạt với

Janey. “Chuyện gì thế không biết?”

“Ai mà biết được?” Janey nhún vai, điên cuồng tự

hỏi không biết Mimi đã nghe lén được bao nhiêu.

“Comstock điên ấy mà…”

“Cũng như nửa thành phố New York này thôi,” Mimi

nói. Janey nhìn cô. Cô không gặp Mimi vài ngày nay

- mỗi lần cô gọi cho Mimi thì cô ấy bảo đang bận gì

đó và phải cúp máy - và giờ cô nhận ra cô kia đang

cư xử kỳ lạ. Đột nhiên hoảng loạn, cô tự hỏi liệu

Mimi có nghi ngờ chuyện gì đã xảy ra giữa cô và

57

Zizi không, nhưng cô nhanh chóng tự trấn an mình

rằng chuyện chỉ là do cô đã bảo Mimi rằng Zizi phải

chuyển đi - và Mimi đã thấy em gái cô và Digger

vẫn chưa chia tay chia chân gì.

“Nghe này, Mimi,” cô nói. “Em xin lỗi chuyện Zizi.

Em không hề biết là Patty với Digger sẽ làm lành…”

“Ồ, dĩ nhiên là em không biết rồi,” Mimi lạnh lùng

nói. Và rồi cô bỏ đi.

Janey định đuổi theo - cô không muốn có rắc rối gì

với Mimi, đặc biệt khi cô bắt đầu mời George vào

dự án bí mật của cô - nhưng cô lại bị xao lãng khi

nhìn thấy Wendy Piccolo đang ngồi giữa Selden và

George.

George ngồi với ly martini trước mặt mình, nhìn ra

căn phòng với thái độ ngụ ý rằng anh chỉ chịu đựng

58

tình huống này cho đến khi anh có thể thoát ra để

đi về nhà. Nhưng Selden thì nhoài qua Wendy, và họ

đang cười khúc khích như thể nói một chuyện đùa

riêng. Đầu họ chụm vào nhau gần đến nỗi gần như là

chạm sát. Đôi mắt nâu lớn của Wendy sáng lên còn

mái tóc đen ngắn thì bóng lên như thể một cái mũ

bảo hiểm dưới ánh đèn màu hồng của câu lạc bộ.

Trong một thoáng, Janey giận điên lên, ý nghĩ duy

nhất của cô là sao Selden dám làm thế với cô trong

cái đêm tuyệt vời của cô, khi cô là ngôi sao, ngay

trước một đám đông như thế này. Nhưng cô bình tĩnh

lại; sau rốt, vẻ bề ngoài thì chẳng có chuyện gì

bất thường đang diễn ra cả. Selden nhìn lên cô và

mỉm cười, đồng thời mắt Wendy cũng ngước lên và

nhận thấy cô. Một lần nữa, chẳng có gì bất thường

59

trong cử chỉ của họ. Nhưng với Janey thì rõ ràng

đang có gì bất thường xảy ra. Ngay lập tức sau khi

nhận ra cô, Selden và Wendy tiếp tục câu chuyện của

họ như thể cô không là gì hơn một mối phiền hà.

Bản năng của Janey mách bảo là phải tìm người đàn

ông hấp dẫn nhất trong phòng và đong đưa lộ liễu

với anh ta. Nhưng đúng giây phút đó George nhìn

thấy cô và ngượng nghịu vẫy tay, và với một cái thở

dài, cô ngồi xuống cạnh anh. Mimi ngồi xuống cạnh

Selden và ngay lập tức bắt chuyện vào câu chuyện

của Selden và Wendy, và khi sự chú ý của Selden bị

xao nhãng, Janey cố tình lờ anh đi bằng cách ngồi

tựa vào George vẻ cực kỳ mệt mỏi, và đi xa đến mức

cho phép George làm một hành động thân thiết là hôn

lên trán cô.

60

“Uống rượu của anh đi, Janey,” anh nói, đẩy li

martini về phía cô. “Trông em mệt mỏi quá.”

“Còn anh thì không uống gì cả.”

“Trong tuần thì không uống được,” anh nói. “Anh

không bao giờ hiểu nổi tại sao người ở New York tối

nào cũng đi ra ngoài. Sao những bữa tiệc lớn nhất

luôn vào tối thứ Hai, chẳng hạn? Nó phá hỏng những

ngày còn lại trong tuần.”

“Anh nghĩ họ có những việc hay ho hơn để làm với

thời gian của mình…”

“Nhưng họ lại không có,” anh nói, mỉm cười với câu

đùa của mình. “Nào, còn em, Janey,” anh nói. “Em

là siêu mẫu, nhưng anh lúc nào cũng nghĩ em là một

người nghiêm túc. Anh vẫn nghĩ em có thể - và nên -

làm gì đó hơn nữa với đời mình.”

61

Trong một giây, cô rạng ngời lên và vội nói, “Thật

ra George, có một dự án mà em nghĩ mình có thể làm

cùng nhau…”

“Thật à?” anh nói.

“Nhưng em không muốn bàn ở đây.” Cô nhìn anh đầy

ẩn ý và nói, “Có lẽ chúng ta ăn tối với nhau?”

“Bất cứ lúc nào. Chỉ để anh trao đổi lại với Mimi

để đảm bảo cô ấy không có kế hoạch nào khác vào tối

hôm đó.”

“Anh có gặp Comstock không?” cô hỏi vẻ tự nhiên.

“Anh thấy em nói chuyện với hắn. Anh cứ tưởng hắn

là kẻ thù của chúng ta,” George nói. Giọng thân mật

của anh làm cô thích thú. Và cô đột nhiên nhớ ra

mình thấy anh hấp dẫn đến thế nào hai tháng trước,

khi cô đi gặp anh trong căn hộ mới.

62

“Ồ, đúng thế,” cô hồ hởi nói. “Nhưng trong những

dịp thế này thì khó mà tránh mặt hắn được.” Quay

đầu qua một bên, để cô gần như thì thầm vào tai

anh, cô nói, “Hắn nói những chuyện làm em hoảng,

George ạ. Em sợ. Em đang băn khoăn có nên trả tiền

lại cho hắn không.”

“Đừng có làm chuyện gì như thế!” anh thì thầm nói.

Anh ngồi dịch lại một chút và quay mặt cô để nhìn

thẳng vào mặt anh. “Em không hiểu chuyện đó sẽ có

nghĩa thế nào về anh à?”

“Anh ư, George?” cô vừa nói vừa bật cười ngây thơ.

“Em xin lỗi, nhưng em không nghĩ là nó có ảnh

hưởng gì tới anh.”

“Ồ nó có đấy, em sẽ thấy. Bởi vì giờ em đã làm anh

dính líu vào chuyện này. Anh đã phải trải qua rất

63

nhiều rắc rối với luật sư của anh để họ gọi cú điện

thoại đó, và họ đã gọi. Và từ những gì anh nghe

được thì họ xử lý nó khá ổn. Vì vậy nếu em trả tiền

cho Comstock bây giờ - thì nó sẽ khiến anh và luật

sư của anh thành một lũ ngu. Nó chẳng khác gì một

sự sỉ nhục!”

Trong giây lát Janey kinh hoàng. Cô thường không

bao giờ phạm những sai lầm kiểu này trong việc nhận

xét. Đột nhiên cô nhận ra mình tuyệt đối không có

ý định trả lại tiền cho Comstock, và chỉ định nhắc

với George để anh nhớ lại mối liên hệ đặc biệt của

họ thôi. Và dĩ nhiên George coi việc cô nói là

nghiêm túc. “Chúa ơi, George,” cô nói, đặt tay lên

tim, để khiến mắt anh nhìn vào ngực cô. “Anh nói

đúng, dĩ nhiên rồi. Em không biết bất cứ điều gì về

64

chuyện làm ăn và mọi thứ được làm như thế nào.

Nhưng em đã đến gặp anh xin lời khuyên trước, trước

khi làm bất cứ điều gì. Vì thế chưa có gì xảy ra

cả.”

George nheo mắt nhìn cô, trong khi Janey, hoảng sợ

mình đã làm hỏng hoàn toàn cơ hội được làm ăn với

anh trong tương lai, nhìn anh khẩn nài, cắn môi.

“Xin anh đừng giận em, George,” cô thì thầm. “Em

không nói thật đâu. Em chỉ đùa thôi… xem anh phản

ứng thế nào…”

George nhìn cô như thể anh không tin cô. Và rồi,

như thể anh vừa nghe một câu chuyện đùa vui vẻ, bật

cười lớn.

“Em quá đáng quá thể, Janey ạ,” anh nói, lắc đầu.

Jany thở phào nhẹ nhõm. Phút nguy hiểm đã qua, và

65

cảm thấy tự tin của mình quay trở lại, cô cho tay

xuống dưới bàn và siết chân George. “Anh cũng thế,”

cô nói vẻ dụ dỗ.

Nhưng đột nhiên, Wendy tham gia vào câu chuyện của

họ. Mimi mải nói với Selden, bỏ Wendy ở ngoài, và

giờ Wendy quay sang George như thể cô cương quyết

đưa anh vào câu chuyện. Cô ta đúng là, Janey tức

giận nghĩ, loại đàn bà lúc nào cũng phải là trung

tâm của sự chú ý với đàn ông, mặc dù nếu chỉ nhìn

vào vẻ bề ngoài, ta sẽ không thể nghĩ rằng cô ta có

nổi sự bạo dạn đó. “Có phải tôi nghe anh nói

chuyện kinh doanh không nhỉ?” cô này hỏi, với sự hồ

hởi hơi vô duyên. “Tôi thích chuyện kinh doanh lắm

rồi. Tôi đọc tờ Wall Street Journal hàng ngày.”

Lời nhận xét đó khiến Janey muốn bật cười lớn và

66

đồng thời cũng khiến cô ghen tị ghê gớm. Cô cũng

đọc Wall Street Journal - nếu không phải là hàng

ngày, thì ít nhất vài lần một tuần - và kiểu gì đó,

sự thật rằng cái con người nhỏ bé kia cũng đọc nó

có vẻ như hạ thấp những nỗ lực của cô, làm chúng có

vẻ thảm hại. Janey nói vẻ tự mãn, “Dĩ nhiên là

chúng tôi đang bàn chuyện làm ăn. George là một

doanh nhân,” và Wendy đáp lại với George, “Ồ, tôi

biết. Tôi đọc về anh trên báo suốt!”

Nhưng George, không giống như Selden, không hề mảy

may quan tâm, và chỉ buồn đáp lại với một tiếng

gằn hời hợt, “Chà, tôi hy vọng là không thường

xuyên quá.” Janey tranh thủ cơ hội nhoài qua

Selden. “Anh yêu,” cô nói, “em rất mệt. Anh có

phiền không nếu mình về?”

67

“Anh đã đợi để được về nhà suốt cả tối,” anh nói.

Và rồi nói thêm, “Anh đã bảo Wendy rằng mình sẽ cho

cô ấy đi nhờ về nhà. Cô ấy cùng đường.”

Hóa ra là Wendy chả “cùng đường” chút nào, khi mà

cô ta sống ở một căn nhà gạch nâu ọp ẹp ở Lower

East Side. Và trong suốt chuyến đi, Janey đã phải

chịu đựng Selden và Wendy bàn bạc những điểm hay và

dở của vô số vở kịch mà họ đã xem trong mười năm

qua. Cuối cùng, khi thấy sự chán nản của Janey,

Wendy vui vẻ hỏi, “Janey, chị đã bao giờ nghĩ đến

chuyện đóng phim chưa?” và Janey trân trối nhìn cô

ta choáng váng mất một lúc, rồi lạnh lùng đáp lại,

“Nhưng tôi là diễn viên mà.”

Wendy nhìn từ Janey sang Selden trong một thoáng

xấu hổ bối rối, làm Janey không thể ngăn mình tự

68

hỏi không biết cô ta cố tình nói thế không. Nhưng

Selden, hoàn toàn không ý thức được hành vi gian

xảo của Wendy, cầm lấy tay Janey và tự hào nói,

“Janey đã đóng một phim hành động phiêu lưu. Cô có

nhớ…”

“Ồ tôi nhớ,” Wendy nói. “Tôi xin lỗi. Tôi chưa xem

phim. Tôi thường không đi xem loại đó.”

“Janey được cả một hàng dài những cậu bé hâm mộ,”

Selden nói.

“Ồ hẳn rồi,” Wendy nói. “Và cả những cậu già hói

nữa!”Họ phá lên cười khi Janey bực bội chìm vào im

lặng. Và khi chiếc limousine cuối cùng cũng đỗ

trước tòa nhà của Wendy và cô ta ra khỏi xe hứa sẽ

đi ăn tối, Janey quay sang Selden và lạnh lùng nói,

“Chà. Cô ta đúng là một người nhỏ bé kỳ quặc.”

69

Nhưng Selden, không biết là không biết thật hay cố

tình lờ đi ẩn ý thực sự của cô, chỉ nói, “Ừ đúng

vậy. Cô ấy có khiếu hài hước lắm. Cô ấy là một cô

gái rất xuất sắc…”

“Xuất sắc?” Janey nói. “Em không nghĩ thế.”

“Ồ, nhưng đúng thế. Cô ấy thông minh kinh khủng và

hoàn toàn tự học. Cô ấy quê ở vùng Appalachian

Mountains ở Kentucky… Anh nghĩ cả gia đình cô ấy mù

chữ. Em không thể đoán nổi là cô ấy xuất thân

trong một gia đình là thợ mỏ than đâu…”

“Thợ mỏ than!” Janey khịt mũi. “Thôi nào, Selden.

Chắc chắn là anh không tin vào chuyện đó chứ.

Chuyện tốt lành như thế không thể là thật được…”

“Tại sao anh không nên tin vào nó chứ?” anh hỏi.

“Chà, dù thế nào, cô ta phải lòng anh phát điên.

70

Cô ta suýt thú nhận điều đó ở quầy bar.”

Trong giây phút im lặng tiếp theo, Janey bực bội

nghĩ nếu như thật sự không có gì, Selden sẽ ngay

lập tức cười phá lên. Thay vào đó, anh quay sang

cô, và với vẻ mặt bối rối, anh nói, “Janey, em đang

ghen à?”

Janey vẫn đang chuẩn bị để nổi đóa lên, nhưng đột

nhiên cô thấy mình lố bịch thế nào. Selden không

bao giờ là người không chung thủy. Nhưng có lẽ có

ích để anh hiểu rằng anh đừng bao giờ đùa giỡn với

tình cảm của cô, và vì vậy, ngả đầu ra sau, cô thốt

ra, “Em á? Ghen với Wendy Piccolo? Em không nghĩ

thế đâu.”

“Chà, thế em nghĩ anh cảm thấy thế nào,” anh nói,

siết chặt tay cô, “nhìn em ở trên sàn diễn, biết

71

rằng tất cả đàn ông đang hau háu nhìn em…”

“Em nghĩ nó sẽ khiến anh cảm thấy mình rất đặc

biệt,” cô nói, nồng nhiệt với anh. Giờ chủ đề đã

quay về với cô, nơi nó thuộc về, đột nhiên cô lại

thấy an tâm.

Anh nhoài tới hôn lên má cô, rúc vào cạnh cô. “Em

có phấn khích vì Giáng sinh không?” anh hồ hởi nói.

“Có lẽ có,” cô nói, bằng cái giọng đùa cợt trẻ con

mà họ thường dùng với nhau khi mới cưới. “Nhưng em

rất muốn biết anh nói cho em biết mình đi đâu,

Selden Rose. Nếu không, làm sao em biết phải mang

theo những đồ gì?”

“Anh bảo với em rồi, đồ mùa hè,” Selden tự hào

nói. Janey khẽ cau mày khi nghe những lời này, từ

lẽ ra phải dùng cho quần áo lúc đi nghỉ là “đồ đi

72

resort.” Nhưng cô nghĩ Selden không biết được điều

đó. “Em chỉ hy vọng nó sẽ là St. Barts…,” cô nói.

“Có thể,” anh nói, vui vẻ nhún vai. “Nhưng mà, có

thể không. Nên nhớ đó là một chuyện ngạc nhiên.”

Cô cười khúc khích, đột nhiên nhớ ra kế hoạch của

mình - và nghĩ về chuyện, nếu mọi thứ đi theo kế

hoạch, chẳng mấy chốc cô cũng sẽ có một ngạc nhiên

nhỏ cho anh.

73

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát