Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Muôn Nẻo Đường Tình

Danielle Steel

MUÔN NẺO ĐƯỜNG TÌNH

NXB Văn Học

CHƯƠNG 1

Buổi sáng tháng mười một, trời nắng ráo, yên bình,

Carole Barber ngước mắt khỏi máy tính, nhìn ra

vườn nhà ở Bel Air. Bà đã sống trong ngôi nhà to

lớn, rộng rãi này mười lăm năm rồi. Bà dùng căn

phòng trong nhà kính đầy ánh mặt trời làm nơi làm

việc. Căn phòng nhìn ra vườn hồng do bà trồng, cái

giếng phun và chiếc hồ nhỏ phản chiếu bầu trời

trong xanh. Cảnh tượng thanh bình và ngôi nhà thật

yên ắng. Hai bàn tay bà nhọc nhằn lướt trên bàn

phím máy tính suốt cả giờ qua. Công việc diễn tiến

có vẻ chậm chạp. Mặc dù sự nghiệp làm diễn viên

1

điện ảnh lâu nay của bà thành công, nhưng bà vẫn

muốn viết cuốn tiểu thuyết đầu tay. Từ nhiều năm

nay, bà đã viết nhiều truyện ngắn, nhưng chưa xuất

bản cuốn nào. Thậm chí có lần bà cố viết truyện

phim. Trong thời gian kết hôn với Sean, người chồng

quá cố, hai người đã nói đến chuyện cùng làm chung

một bộ phim, nhưng không làm được. Họ bận làm

những công việc khác, trong lĩnh vực riêng của họ.

Sean là giám đốc sản xuất, còn bà là diễn viên. Bà

không phải là diễn viên bình thường, mà là một

minh tinh hàng đầu từ năm mười tám tuổi. Bà tròn

năm mươi tuổi cách đây hai tháng. Từ ba năm nay, bà

quyết định không giữ vai trò gì trong bộ phim nào

nữa. Với tuổi này, dù bà vẫn còn rất đẹp, nhưng

những vai quan trọng dành cho bà rất hiếm.

2

Khi Sean lâm bệnh, Carole nghỉ làm việc. Và từ khi

ông qua đời, suốt hai năm tiếp theo, bà đi du

lịch, thăm các con ở London và New York. Bà tham

gia nhiều tổ chức xã hội có liên quan đến quyền phụ

nữ và trẻ em, vì thế đã nhiều lần bà sang châu Âu,

sang Trung Quốc và đến các nước chưa phát triển

trên thế giới. Bà quan tâm sâu sắc đến các vấn đề

như bất công, nghèo đói, khủng bố chính trị và các

tội phạm chống lại những người vô tội và không tự

bảo vệ được. Bà cần mẫn viết nhật ký trong các

chuyến du hành, và ghi lại một trong những tháng

đau buồn trước ngày chồng qua đời. Trong những ngày

cuối đời của Sean, hai người đã nói đến chuyện bà

viết cuốn sách. Ông nghĩ rằng đấy là một ý tưởng

hay nên khuyến khích bà bắt đầu thực hiện kế hoạch.

3

Bà đợi đến hai năm sau ngày ông mất mới bắt tay

vào làm. Trong suốt năm qua, bà cố gắng hết sức để

viết. Cuốn sách là cơ hội để bà nói về những điều

cảm thấy quan trọng mà khi đóng phim bà không làm

được. Bà tha thiết muốn hoàn thành cuốn sách, nhưng

có vẻ như không thể nào nói hết được những gì chất

chứa trong lòng. Có điều gì đấy ngăn cản bà, bà

không biết nó là gì nữa. Bà mong muốn trở lại với

nghề đóng phim, nhưng cho đến khi nào viết xong

cuốn sách. Bà cảm thấy như thể mình có bổn phận làm

việc ấy vì Sean và vì chính mình nữa.

Vào tháng tám, bà từ chối đóng một vai có vẻ tốt

trong một bộ phim quan trọng. Bộ phim có đạo diễn

giỏi, nhà văn viết kịch bản đã đoạt nhiều giải

Academy trước đây. Diễn viên đóng chung với bà rất

4

dễ thương. Nhưng khi đọc kịch bản, bà thấy không có

gì hấp dẫn. Bà cảm thấy không thích đóng bộ phim

này. Bà không muốn đóng phim nữa, trừ phi bà thích

vai được giao. Bà bị cuốn sách ám ảnh ngay từ những

trang đầu, cho nên không muốn trở lại nghề đóng

phim. Từ sâu thẳm trong lòng, bà nghĩ phải cố gắng

viết cho xong tác phẩm. Cuốn tiểu thuyết này là

tiếng nói xuất phát từ trái tim bà.

Khi bắt đầu viết sách, bà cố không để nội dung

cuốn sách diễn tả chuyện đời mình. Nhưng khi đi sâu

vào nội tâm nhân vật, bà mới thấy cuốn sách để về

đời bà. Nhân vật trung tâm có những nét của chính

Carole. Carole càng viết về nhân vật này, bà càng

thấy rất khó viết, như thể bà không chịu được việc

đối diện với chính mình. Cho nên bà bị nó cản trở

5

suốt nhiều tuần nay. Tác phẩm là câu chuyện nói về

một người phụ nữ đứng tuổi đang suy ngẫm về những

gì đã qua trong cuộc đời mình. Bà nhận thấy có

nhiều chuyện liên quan đến bà, đến những người đàn

ông bà thương yêu, những quyết định bà đã thực hiện

trong đời. Mỗi lần ngồi vào bàn, bà lại nhìn vào

khoảng không, nghĩ đến quá khứ, trên màn hình vi

tính không có chữ nào hiện ra. Bà bị những hồi ức

cũ ám ảnh, cho đến khi bà thông cảm với nó thì lại

thấy mình không thể đi sâu vào tác phẩm, không thể

giải quyết những vấn đề khó khăn. Bà cần chìa khóa

để mở những cánh cửa đó trước tiên, nhưng bà không

tìm được chìa. Khi viết, những vấn đề mà bà nghi

ngờ trước đây thường hiện lên trong đầu. Bà bỗng

hỏi nguyên nhân nào khiến bà hành động như thế. Tại

6

sao? Khi nào? Làm sao? Bà đã hành động đúng hay

sai? Những người bà đã gặp trong đời lúc ấy đúng

hay sai? Bà có bất công với họ hay không? Bà cứ tự

hỏi những câu như nhau và phân vân không biết tại

sao bây giờ chúng lại quan trọng. Quả thật bây giờ

chúng trở nên rất quan trọng đối với bà. Chừng nào

bà chưa nghĩ ra được câu trả lời về cuộc đời mình,

thì chưa thể hoàn thành được cuốn sách. Vấn đề này

làm cho bà nổi điên vì cảm thấy như thể khi quyết

định viết cuốn sách, bà bị bắt buộc phải đối diện

với chính mình, việc mà trước đây bà thường cố

tránh né. Bây giờ không có chỗ để che giấu việc này

nữa. Những người bà quen biết thường hiện lên

trong đầu lúc đêm khuya, khi bà thức dậy và thậm

chí trong giấc mơ. Và sáng mai, bà thấy mệt phờ

7

người.

Khuôn mặt thường hiện ra rõ nhất là Sean. Ông là

người duy nhất bà biết chắc là ai và đối với bà có

ý nghĩa như thế nào. Mối liên hệ của họ rất thẳng

thắn và trong sáng. Những người khác không được như

vậy. Ngoài Sean ra, bà thường đặt câu hỏi về họ.

Sean luôn mong muốn bà viết cuốn sách mà bà ao ước,

bà cảm thấy có bổn phận viết nó cho ông, như là

món quà cuối cùng. Và bà muốn chứng minh rằng mình

có thể làm được việc đó. Bà rùng mình vì sợ không

làm được, hay không nỗ lực để viết. Bà đã mong làm

được việc đó từ hơn ba năm nay, và muốn biết mình

có khả năng viết sách hay không.

Khi nghĩ đến Sean, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong

đầu bà là sự bình an. Ông là người đáng yêu, khôn

8

ngoan, dịu dàng, tốt bụng, cũng là người duy nhất

bà cảm thấy tuyệt vời. Lúc bắt đầu yêu nhau, ông đã

làm cho cuộc sống của bà đi theo một quỹ đạo nhất

định, họ cùng xây dựng nền móng cuộc sống bền vững.

Ông không cố lấn áp hay làm chủ bà. Cuộc sống của

họ không quyện vào nhau mà đi song hành, khoan thai

thoải mái bên nhau, gắn bó cho đến phút cuối cùng.

Ông là người đáng kính, ngay cả khi chết vì bệnh

ung thư, ông cũng lặng lẽ ra đi, biến vào chốn hư

vô, sang một thế giới khác nơi bà không còn gặp

được ông nữa. Nhưng vì ông đã gây ảnh hưởng rất lớn

lên đời bà, nên bà luôn cảm thấy ông ở bên cạnh.

Ông xem cái chết như bước đi xa hơn trong hành

trình của đời người, là cơ hội kỳ diệu để con người

thực hiện bước quá độ từ trạng thái này sang trạng

9

thái khác. Bất cứ việc gì Sean làm, ông đều rút ra

cho mình bài học, và mọi trở ngại gặp trên đường

đời, ông đều biến chúng thành niềm vui. Khi sắp qua

đời, ông đã dạy cho bà bài học về giá trị của cuộc

sống.

Sau khi ông mất được hai năm, bà vẫn còn rất nhớ

ông, nhớ tiếng cười vui vẻ, nhớ tinh thần sáng suốt

của ông; nhớ cảnh họ sống với nhau, hay những buổi

đi bách bộ lặng lẽ bên nhau trên bờ biển. Nhưng bà

thường có cảm giác ông vẫn ở cạnh bà, đang làm

công việc của mình, đi du lịch và chia sẻ hạnh phúc

với bà y như lúc ông còn sống. Trước khi mất, ông

nhắc bà nhớ rằng bà vẫn còn nhiều việc phải làm,

thúc giục bà phải trở về với công việc. Ông muốn bà

đóng phim lại và viết cuốn sách mà bà dự định. Ông

10

luôn luôn thích những truyện ngắn, những bài tiểu

luận của bà, và trong nhiều năm qua bà đã làm hàng

chục bài thơ để tặng ông. Ông quí những bài thơ ấy

như vàng. Ông đã đọc mãi những bài thơ ấy và nâng

niu cất vào chiếc cặp da mấy tháng trước khi qua

đời.

Trước khi ông mất, bà không có thì giờ để viết

sách. Bà bận chăm sóc ông. Khi ông đau nặng, bà đã

tự tay cho ông ăn uống, nhất là sau đợt hóa trị

liệu và mấy tháng cuối cùng cuộc đời ông. Ông đã

kiên cường cho đến phút lâm chung. Vào ngày trước

khi ông mất, họ đã đi bộ một vòng với nhau. Họ

không đi xa và nói với nhau rất ít. Họ đi bên nhau,

nắm tay nhau, khi nào ông mệt, họ ngồi nghỉ, nhìn

cảnh mặt trời lặn và khóc với nhau. Cả hai đều biết

11

giờ kết thúc đang đến gần. Ông mất vào tối hôm đó,

an bình trong vòng tay bà. Ông nhìn bà lần cuối

cùng thật lâu, thở dài và mỉm cười, rồi nhắm mắt ra

đi.

Vì ông chết thanh thản như thế, chấp nhận cái chết

kiên cường như thế, nên sau đó mỗi khi nghĩ đến

ông, bà thấy lòng nhẹ nhõm, không bi lụy buồn

phiền. Bà đã chuẩn bị đón nhận việc ông ra đi. Cả

hai luôn trong tư thế sẵn sàng. Bây giờ bà chỉ thấy

sự ra đi của ông để lại cho bà sự trống vắng thôi.

Bà muốn lấp đầy sự trống vắng đó bằng hành động có

ý nghĩa nên nghĩ viết sách là việc làm thiết thực

nhất. Bà muốn ít ra mình cũng có thể đáp ứng yêu

cầu của ông và không phụ niềm tin ông gửi gắm nơi

bà. Ông là nguồn cảm hứng cho bà, luôn luôn như

12

vậy, trong cuộc sống và trong công việc. Ông đã đem

đến cho bà sự bình tĩnh, nguồn vui và sự quân

bình, thanh khiết.

Dù sao trong ba năm qua, việc không làm phim cũng

khiến bà cảm thấy thoải mái. Bà đã làm việc quá

căng thẳng trong một thời gian dài, đến nỗi trước

ngày Sean lâm bệnh, bà nghĩ cần phải dừng lại để

nghỉ ngơi. Bà tin rằng thời gian nghỉ ngơi để hướng

nội này sẽ mang lại cho nghề đóng phim nhiều ý

nghĩa sâu sắc. Trong thời gian qua, bà đã đóng

nhiều bộ phim quan trọng và nhiều đoạn phim quảng

cáo rất hấp dẫn. Nhưng bây giờ bà muốn làm hay hơn

trước nữa. Bà muốn làm cái gì sâu sắc hơn, có ý

nghĩa hơn, cho nên bà cần thì giờ nghỉ ngơi để suy

nghĩ tìm cách bổ sung những gì còn thiếu sót. Bà

13

mới năm mươi tuổi, chưa già, nhưng những năm Sean

lâm bệnh rồi chết đã ảnh hưởng đến bà rất sâu sắc,

bà biết mình sẽ không thể đóng phim hay hơn. Bà

nghĩ sự đau ốm của chồng sẽ ảnh hưởng đến việc diễn

xuất của bà. Bà thấy chỉ có việc viết sách mới

giúp mình làm chủ được tình hình. Cuốn sách thể

hiện sự trưởng thành hoàn toàn của bà, là hình ảnh

tự do, thoát khỏi ảnh hưởng của bóng ma quá khứ.

Trong nhiều năm, bà đã sống qua tâm trạng của người

khác trong vai bà đóng, đó là hình ảnh như mọi

người trông đợi. Bây giờ là lúc bà sống cho mình,

cởi bỏ hết những điều mà người ta chờ đợi nơi bà.

Bây giờ bà không thuộc về ai hết. Bà tự do, muốn

làm gì thì làm.

Trước ngày gặp Sean, bà đã sống phụ thuộc vào đàn

14

ông quá nhiều. Họ là hai tâm hồn tự do, sống bên

nhau, cùng tận hưởng tình yêu và tôn trọng lẫn

nhau. Cuộc sống của họ song hành, đối xứng và quân

bình, chứ không vướng mắc vào nhau. Đây là điều bà

lo sợ khi hai người kết hôn với nhau. Bà sợ cuộc

sống sẽ phức tạp, sợ ông sẽ cố “làm chủ” bà. Nếu

thế, cuộc sống của họ sẽ rất ngột ngạt. Nhưng điều

lo sợ của bà không bao giờ đến. Ông cam đoan việc

đó sẽ không xảy ra và ông đã giữ đúng lời hứa. Bà

nghĩ thời gian sống với Sean trong tám năm trời,

cuộc sống của họ thật dễ chịu. Bà không còn mong gì

hơn thế. Sean là người quá tuyệt vời.

Bà nghĩ rằng bà không thể yêu ai hay không thể kết

hôn với ai được nữa. Hai năm sau khi ông mất, bà

vẫn còn rất nhớ ông, nhưng không than khóc, bi lụy.

15

Tình yêu của ông đã làm cho bà quá thỏa mãn, nên

bây giờ dù không có ông, bà vẫn thấy thoải mái dễ

chịu. Trong thời gian họ yêu nhau không có cảnh tức

giận nhau hay làm cho nhau đau khổ, mặc dù cũng

như mọi cặp vợ chồng khác, thỉnh thoảng họ cũng cãi

qua cãi lại, nhưng sau đó họ cười với nhau và làm

hòa rất nhanh. Họ giống như đôi bạn thân thiết.

Hai người gặp nhau khi Carole bốn mươi tuổi và

Sean ba mươi lăm. Mặc dù trẻ hơn bà năm tuổi, nhưng

ông trông rất mẫu mực trong nhiều phương diện,

nhất là quan điểm về cuộc đời. Sự nghiệp của bà

đang trên đà phát triển, lúc đó bà đang thực hiện

nhiều bộ phim ngoài sức tưởng tượng. Trước đó nhiều

năm, bà bị lôi cuốn vào con đường nghề nghiệp đòi

hỏi sự thăng tiến trong nghề. Ho gặp nhau năm năm

16

sau ngày bà từ Pháp trở về Los Angeles. Trong thời

gian này, bà cố giành thì giờ nhiều để ở với các

con, khi thì với đứa này khi thì với đứa khác,

ngoài ra bà mới đóng những vai hấp dẫn trong các

phim. Sau khi từ Pháp trở về, bà không quan tâm

nhiều đến đàn ông. Có nhiều người đi chơi với bà,

nhưng thường trong một thời gian ngắn, có người chỉ

vì công việc làm ăn. Hầu hết họ đều là đạo diễn,

nhà văn, hay làm việc trong các lĩnh vực khác như

hội họa, kiến trúc, âm nhạc. Họ là những người hấp

dẫn, nhưng bà không yêu ai hết và tin rằng mình sẽ

không yêu lại. Cho đến khi gặp Sean.

Họ gặp nhau trong một cuộc hội thảo về quyền của

diễn viên ở Hollywood. Họ cùng ở trong ủy ban để

bàn về vai trò của phụ nữ trong lĩnh vực điện ảnh.

17

Hai người không ai bận tâm về việc ông trẻ hơn bà

năm tuổi. Họ không quan tâm đến vấn đề tuổi tác và

rất đồng cảm với nhau. Một tháng sau ngày gặp nhau,

họ cùng đến Mexico để nghỉ cuối tuần. Ba tháng

sau, ông dọn đến ở với bà. Sáu tháng sau đó họ cưới

nhau, mặc dù bà nghi ngờ, miễn cưỡng. Sean thuyết

phục bà tin rằng đây là việc làm chính đáng cho cả

hai người. Ông nói rất đúng, mặc dù mới đầu Carole

cương quyết không muốn lấy chồng lại. Bà tin rằng

nghề của họ liên quan đến nhau, sẽ gây ra những

xung đột và ảnh hưởng không hay cho hôn nhân của

họ. Sean hứa sẽ không xảy ra những chuyện như bà lo

sợ. Sự kết hợp giữa hai người có vẻ hoàn hảo, hạnh

phúc.

Khi ấy các con của bà còn nhỏ, còn ở nhà, khiến

18

cho Carole thêm lo. Sean không có con riêng, họ

cũng không có con chung với nhau. Ông rất thương

yêu hai con của bà, hai người đều nhất trí rằng họ

quá bận việc nên không có thì giờ để sinh thêm con.

Thay vì thế, họ chăm sóc cho nhau, vun đắp cho

cuộc hôn nhân của họ. Khi bà và Sean đến với nhau,

cả Anthony và Chloe đều ở trường trung học, vì vậy

mà Carole quyết định lấy Sean. Bà không thích gợi

ra trước mắt các con hình ảnh một người mẹ vô trách

nhiệm, chỉ biết mình mà không lưu tâm đến con cái,

nên chúng đều ủng hộ cuộc hôn nhân của hai người.

Họ muốn Sean ở lại với họ và ông luôn chứng tỏ mình

là người bạn tốt, người cha kế tốt cho cả hai anh

em. Bây giờ bà hết sức buồn vì các con bà đã trưởng

thành và đi hết.

19

Chloe, sau khi tốt nghiệp, làm trợ lý cho phụ tá

biên tập của tạp san thời trang ở London. Công việc

này rất vui, giúp cô có uy tín. Cô làm công việc

tạo mẫu, sáng tạo những thứ mới lạ, làm những công

việc khác cho tờ Vogue của Anh. Tuy tiền bạc không

nhiều, nhưng cô thấy sung sướng và yêu thích công

việc. Cô giống mẹ, có thể làm người mẫu, nhưng

thích làm công việc biên tập hơn. Sống ở London, cô

rất vui, thoải mái, thích gặp người cùng chí hướng

trong công việc. Cô thường nói chuyện với Carole

qua điện thoại.

Anthony, sau khi đậu bằng cử nhân quản trị kinh

doanh ở Harvard, đã theo con đường sự nghiệp của

cha ở Wall Street, gia nhập vào thế giới tài chính.

Cậu sống nghiêm túc, có tinh thần trách nhiệm,

20

luôn luôn làm cho họ tự hào. Cậu đẹp trai nhưng

tính tình hay cả thẹn, rụt rè. Cậu đi chơi với

nhiều cô xinh đẹp, hấp dẫn, nhưng không chọn ai làm

ý trung nhân. Đời sống xã hội ít làm cho cậu quan

tâm hơn công việc ở văn phòng. Cậu rất cần mẫn

trong nghề tài chính, luôn luôn hướng đến mục tiêu

đã đề ra. Thực vậy, không có gì ngăn cản cậu trên

con đường sự nghiệp. Mỗi khi Carole gọi cậu vào lúc

đêm khuya, cậu luôn luôn trả lời đang làm việc,

hiếm khi cậu vắng mặt.

Cả hai người con đều gần gũi, yêu thương Sean và

mẹ. Họ khỏe mạnh, nhạy cảm và đáng yêu, mặc dù

thỉnh thoảng giữa Chloe và Carole có xảy ra xung

đột. Chloe thường muốn mẹ giành nhiều thì giờ cho

mình hơn anh trai. Mỗi khi bà đi đóng phim tại địa

21

phương, cô thường phàn nàn, kêu ca, nhất là trong

thời gian học trung học, vì cô muốn bà ở gần mình

như những bà mẹ khác. Lời phàn nàn của cô làm cho

bà cảm thấy có lỗi, dù bà đã để cho hai con bay đến

thăm mình tại trường quay khi nào có thể, hay về

nhà trong thời gian nghỉ ngơi để sống với các con.

Anthony dễ chịu, còn Chloe thường khó khăn hơn, ít

ra Carole cảm thấy thế. Chloe nghĩ rằng bố cô là

người tài giỏi, và cô thích nói đến lỗi lầm của mẹ.

Còn Carole lại tự nhủ bản chất sự liên hệ giữa mẹ

và con gái là thế. Làm mẹ cậu con trai đáng yêu dễ

dàng hơn.

Và bây giờ khi các con đã khôn lớn và đi xa,

Carole sống một mình, bà quyết định viết cho xong

tiểu thuyết, cuốn sách mà bà đã muốn viết từ lâu.

22

Trong mấy tuần vừa qua, bà nản chí một cách kỳ lạ,

cứ nghĩ rằng sẽ không bao giờ hoàn thành tác phẩm.

Bà phân vân tự hỏi không biết việc bà từ chối nhận

vai đóng phim trong tháng tám có sai lầm không. Có

lẽ bà phải bỏ công việc viết lách và trở lại công

việc đóng phim. Mike Appelsohn, người đại diện cho

bà rất tức giận. Ông ta bực bội khi thấy bà từ chối

các vai trong phim, và khi nghe bà có ý định không

viết sách nữa, ông tràn trề hy vọng.

Lời văn và nhân vật trong kịch bản trở nên mơ hồ

đối với bà, xa lánh bà. Tình tiết và kết thúc câu

chuyện là một mớ bòng bong trong đầu bà, nó quyện

vào nhau thành một khối tròn giống như cuộn chỉ

rối. Dù bà cố gắng bao nhiêu để tìm cách gỡ rối, bà

cũng không thể tháo gỡ, sắp xếp lại cho có trật tự

23

được. Vấn đề làm cho bà nhức đầu ngoài sức tưởng

tượng.

Hai giải thưởng Oscar vẫn còn nằm trên kệ ở bàn

làm việc của bà. Bà đã đoạt giải Quả cầu vàng ngay

trước năm bà nghỉ đóng phim vì Sean lâm bệnh.

Hollywood vẫn không quên bà, nhưng Mike Appelsohn

cảnh báo cho bà biết, nếu bà không trở lại đóng

phim thì họ sẽ chấm dứt với bà. Bà đã hết cớ nói

với ông ta, bèn hẹn đến cuối năm để viết cho xong

cuốn sách. Bà còn hai tháng nữa nhưng công việc

chẳng đi đến đâu. Mỗi lần ngồi vào bàn làm việc bà

lại cảm thấy hoảng sợ về việc này.

Bà nghe tiếng cửa mở ở phía sau bèn quay lại nhìn,

vẻ mặt lo lắng. Bà không ngại việc bị người ta làm

gián đoạn công việc, trái lại bà còn thích có

24

người đến nói chuyện. Ngày hôm qua bà đã sắp xếp

lại các tủ đựng đồ ở phòng tắm thay vì viết sách.

Khi quay lại, bà thấy Stephanie Morrow, người phụ

tá của mình, đang đứng nơi ngưỡng cửa phòng làm

việc, dáng điệu e dè. Chị ta xinh đẹp, làm nghề dạy

học. Cách đây mười lăm năm, khi bà mới từ Paris

trở về, bà đã thuê chị để giúp việc trong mùa hè.

Carole mua ngôi nhà ở Bel Air, nhận các vai trong

hai bộ phim vào năm đầu tiên, và ký hợp đồng đóng

kịch ở Broadway trong một năm. Bà tham gia hoạt

động trong phong trào giành quyền cho phụ nữ, quảng

cáo các bộ phim của mình nên cần người sắp xếp

công việc của mình và của các con. Stephanie đến

làm giúp bà trong hai tháng, rồi ở lại làm luôn cho

bà. Mười lăm năm sau, chị ta được ba mươi chín

25

tuổi. Chị sống với một người đàn ông, nhưng không

kết hôn. Anh ta thông cảm về công việc của chị, và

đi du lịch nhiều. Stephanie lưỡng lự không muốn lấy

chồng, và tin chắc chị không muốn có con. Chị trêu

Carole rằng bà là con nhỏ của chị. Carole đáp lại

cũng nói rằng Stephanie là vú nuôi của bà. Chị là

người trợ lý tuyệt vời, giải quyết các vấn đề về

báo chí, giúp bà xử lý ổn thỏa trong mọi tình

huống. Không có việc gì chị không giải quyết được.

Khi Sean lâm bệnh, chị cáng đáng hết mọi việc có

thể làm thay cho Carole. Chị sẵn sàng làm các việc

của hai con bà nhờ, chăm sóc Sean và giúp đỡ

Carole. Thậm chí chị còn giúp Carole chọn áo quan

và lên chương trình tang lễ. Trải qua nhiều năm làm

việc cho Carole, chị trở thành người thân của bà.

26

Mặc dù hai người cách nhau mười một tuổi, nhưng vẫn

trở thành bạn thân, cực kỳ thương mến và kính

trọng lẫn nhau. Bà thường gọi chị là Stevie, chị

chưa bao giờ ganh tỵ với bà điều gì cả. Chị sung

sướng với thành công của Carole, đau buồn trước

cảnh tang tóc của bà, yêu thích công việc mình làm,

hằng ngày hoàn thành nhiệm vụ với sự kiên nhẫn và

vui vẻ.

Carole hoàn toàn tin cậy vào chị, bà tuyên bố

rằng, nếu không có chị chắc bà không làm sao hoàn

thành công việc hằng ngày. Chị là người trợ lý đắc

lực và đáng tin cậy. Cuộc đời của Carole hấp dẫn

hơn đời chị nhiều.

Stevie cao 1m80, tóc đen thẳng và cặp mắt nâu to.

Chị đứng nơi ngưỡng cửa phòng làm việc của Carole,

27

chị mặc quần jeans và áo thun ngắn tay.

Uống trà không? – Chị hỏi nhỏ.

Uống, nhưng trà không có chất kích thích. – Bà vừa

quay ghế lại vừa càu nhàu đáp. – Tôi không thể

viết được cuốn sách chết tiệt này. Có cái gì đấy

cản trở tôi, tôi không biết nó là cái gì. Có lẽ là

sự khiếp sợ. Hay tôi biết mình không thể làm được.

Không biết tại sao tôi lại nghĩ mình có thể làm

được. – Bà nhìn Stevie, nhăn mặt vì thất vọng.

Bà có thể làm được. – Stephanie bình tĩnh đáp. –

Hãy tạm dừng một thời gian. Người ta nói vạn sự

khởi đầu nan. Bà cứ đợi một thời gian rồi sẽ viết

được. – Trong tuần qua, Stevie đã giúp bà sắp xếp

lại các tủ đựng áo quần, rồi thiết kế lại khu vườn,

chùi rửa nhà xe. Họ định sẽ làm lại nhà bếp.

28

Carole nghĩ ra cách để giải khuây, tìm cớ để tránh

công việc viết sách. Bà đã viết cuốn sách nhiều

tháng nay.

– Có lẽ bà cần phải nghỉ ngơi một thời gian, -

Stevie đề nghị, và Carole rên rỉ.

Tôi đã nghỉ ngơi nhiều quá rồi. Không sớm thì

muộn, tôi phải làm việc trở lại, hoặc là đóng phim

hoặc là viết sách. Nếu tôi từ chối không đóng phim

lần nữa, chắc Mike sẽ giết tôi mất.

Mike Applesohn là nhà sản xuất phim, đóng vai trò

là người đại diện cho bà suốt ba mươi năm nay, từ

khi ông khám phá ra năng khiếu của Carole lúc bà

mới mười tám tuổi. Trước đó, bà chỉ là cô gái quê ở

Mississippi, sống trong một trại chăn nuôi. Carole

có mái tóc vàng dài và đôi mắt to màu xanh lục. Bà

29

đến Hollywood vì hiếu kỳ hơn là vì tham vọng. Mike

Applesohn đã biến Carole thành nổi tiếng như bây

giờ. Nhưng thực ra bà được như thế này là do có

tài. Lần thử tài trên màn ảnh đầu tiên năm 18 tuổi,

Carole đã làm cho mọi người khâm phục. Sau đó bà

đi vào lịch sử điện ảnh, tên tuổi được mọi người

biết đến. Bây giờ bà là một trong những nữ diễn

viên nổi tiếng nhất thế giới, bà đã thành công rực

rỡ ngoài sức tưởng tượng. Vậy bà còn muốn viết sách

để làm gì? Bà không thể không tự hỏi câu ấy mãi.

Bà biết câu trả lời, như Stevie biết. Bà đang tìm

mảnh đời của mình, mảnh đời mà bà đã giấu ở đâu đó,

bà cần tìm cho ra nó, để cuộc đời còn lại của bà

có ý nghĩa.

Ngày sinh nhật vừa rồi đã tác động đến bà rất lớn.

30

Tròn năm mươi tuổi là dấu mốc quan trọng cho bà,

nhất là bây giờ bà sống một mình. Chuyện này không

thể làm ngơ được. Carole nghĩ rằng mình muốn dệt

tất cả các mảnh đời thành một khối, trước đây bà

không muốn thế. Thay vì để chúng rời rạc trôi trong

khoảng không gian như trước đây, bây giờ bà muốn

nối kết chúng lại với nhau. Bà muốn cuộc đời trở

nên ý nghĩa, ít ra là đối với riêng bà.

Nhiều việc xảy ra trong đời bà đều do tình cờ,

nhất là những năm đầu đời, hay ít ra nó có vẻ như

thế. Nghề nghiệp của bà đều ngẫu nhiên mà gặp may

hay rủi, mặc dù hầu hết là may mắn. Với các con của

bà cũng thế. Nhưng bà không muốn đời mình có vẻ

như sự tình cờ, gặp toàn chuyện ngẫu nhiên. Cho nên

nhiều việc bà làm chỉ là những phản ứng trước tình

31

thế, hay là phản ứng với những người khác, chứ

không phải những quyết định do bà tự nghĩ ra. Bây

giờ việc tìm hiểu những quyết định bà đã làm có

đúng hay không là việc rất quan trọng. Nhưng tìm

hiểu để làm gì? Bà thường tự hỏi công việc này có

thay đổi được gì không? Việc này sẽ không thể thay

đổi được quá khứ, nhưng có thể nó làm cho quãng đời

còn lại của bà đổi thay. Bà muốn làm công việc

khác biệt ấy. Bây giờ Sean đi rồi, bà thấy việc

chọn lựa và quyết định cuộc sống là quan trọng chứ

không chỉ ngồi đợi những chuyện tình cờ xảy đến. Bà

muốn viết sách. Đấy là tất cả những gì bà suy

nghĩ. Và có lẽ sau đó những cái khác còn lại sẽ

đến. Có lẽ bà chỉ nhận đóng những vai nào thật sự

có ý nghĩa, có thể tác động đến mọi người. Bây giờ

32

các con bà đã khôn lớn, đến lúc bà phải thay đổi.

Stevie đi rồi trở lại với tách trà. Trà đã rút hết

chất cafein và có mùi thơm vani. Stevie đặt mua

loại trà này ở tiệm Mariage Frères ở Paris. Trong

thời gian Carole ở tại Paris, bà đã nghiện loại trà

này, bây giờ bà vẫn còn thích.

Bà thường vui sướng trước tách trà bốc khói do

Stevie pha. Tách trà nóng làm cho bà thấy dễ chịu.

Khi Carole đưa tách trà lên môi, bà có vẻ trầm tư.

Bà hớp một ngụm rồi nói với Stevie:

Có lẽ chị nói đúng. – Bà đưa mắt nhìn người phụ nữ

đã làm bạn với mình từ nhiều năm nay. Họ cùng đi

với nhau, mỗi khi Carole đi đóng phim, bà thường

đem theo chị đến trường quay. Stevie trở thành

người bạn làm cho đời Carole trở nên dễ chịu và chị

33

sung sướng khi làm cho bà vui. Chị yêu thích công

việc nên ngày nào cũng đến làm cho bà. Mỗi ngày mỗi

khác, mỗi ngày đều có sự thử thách. Trong bao

nhiêu năm làm cho Carole Barber, chị thấy công việc

vẫn còn hấp dẫn chị, làm cho chị say mê.

Tôi nói đúng về cái gì? – Stevie hỏi. Chị thả tấm

thân dài thòng xuống chiếc ghế dài êm ái ở trong

phòng. Họ đã ở cùng nhau trong phòng này nhiều giờ

để hoạch định công việc, bàn với nhau cách thực

hiện những việc đó. Carole muốn nghe ý kiến của

Stevie, dù cuối cùng bà làm khác đi. Hầu hết các

trường hợp, bà thấy lời khuyên của người phụ tá là

vững vàng, có giá trị. Còn đối với Stevie, Carole

không những chỉ là bà chủ, mà còn là bà dì khôn

ngoan. Hai người chia sẻ ý kiến về cuộc sống,

34

thường cùng có quan điểm giống nhau, nhất là về đàn

ông.

Có lẽ tôi cần đi du lịch một chuyến. – Không phải

đi để trốn tránh cuốn sách, mà đi để phá vỡ sự bế

tắc, như đập nát cái vỏ sò lấy cái ruột của nó.

Bà có thể đi thăm con, - Stevie đề nghị. Carole

thích đi thăm con trai và con gái, vì họ ít khi về

nhà. Anthony rất khó bỏ văn phòng để về thăm nhà,

nhưng khi nào Carole đến New York, thì dù bận việc

mấy, anh cũng đến thăm mẹ vào buổi tối. Anh rất

thương mẹ, Chloe cũng thế, mỗi khi bà đến London,

cô thường bỏ công việc ở đấy để đi chơi với mẹ khắp

London, đi mua sắm tại các cửa hàng. Cô dành cho

mẹ nhiều thời gian và tình thương vô bờ.

- Tôi đã đi thăm chúng cách đây mấy tuần rồi. Tôi

35

không biết… có lẽ tôi cần đi những nơi khác… đi đâu

tôi chưa đến… như là Prague hay đại loại như thế…

hay Romania… Thụy Điển… - Có vài nơi trên thế giới

bà chưa đến, không nhiều. Bà đã phát biểu ý kiến

tại các buổi hội thảo về phụ nữ ở Ấn Độ, Pakistan,

Bắc Kinh. Bà đã gặp các nguyên thủ quốc gia trên

thế giới, đã làm việc với tổ chức UNICEF, và đã nói

chuyện trước Thượng viện Hoa Kỳ.

Stevie ngại ngùng nói ra việc chị biết nơi bà muốn

đến. Đó là Paris. Chị biết thành phố này rất có ý

nghĩa với bà. Carole đã sống ở Paris hai năm rưỡi,

và trong mười lăm năm qua chỉ trở lại đây hai lần

thôi. Carole nói ở đấy không có gì cho bà nữa. Sau

khi lấy Sean một thời gian ngắn, bà đưa Sean đến

Paris, nhưng ông ghét nước Pháp, thường thích đến

36

London. Stevie biết khoảng mười năm nay bà không

trở lại đấy. Bà chỉ đến đấy một lần trước khi lấy

Sean năm năm, để bán ngôi nhà ở trên đường Jacob,

hay đúng ra trên con đường nhỏ ở phía sau. Stevie

đi với bà đến đấy để đóng cửa, chị thích ngôi nhà.

Nhưng khi ấy Carole đã chuyển về sống ở L.A., nên

bà nói giữ ngôi nhà ở Paris là điều vô nghĩa. Thật

khó khăn cho bà khi đóng cửa ngôi nhà và bà chỉ

quay lại đó một lần khi đi du lịch với Sean. Họ ở

tại khách sạn Ritz, lúc nào ông cũng phàn nàn về

việc này. Ông thích nước Ý và nước Anh, mà không

thích nước Pháp.

- Có lẽ bây giờ là lúc bà quay lại Paris, - Stevie

thận trọng nói. Chị biết ở đấy có những bóng ma ám

ảnh bà, nhưng sau mười lăm năm, chị không tin là

37

chúng còn tác động được. Dù cho chuyện gì ở Paris

đã xảy đến cho Carole, thì chuyện đó đã hết hiệu

lực từ lâu. Thỉnh thoảng, bà nói đến thành phố này

một cách vui sướng.

Tôi không biết, - Carole đáp, suy nghĩ về vấn đề

này. – Ở đấy vào tháng mười một trời mưa nhiều.

Thời tiết ở đây rất tốt.

Thời tiết hình như không giúp bà viết cuốn sách.

Bà cần ở đâu đó mới viết được. Vienna… Milan…

Venice… Buenos Aires…. Mexico City… Hawaii. Có lẽ

bà cần có ít thời gian ở trên bãi biển, nếu bà muốn

đến nơi có thời tiết tốt. – Cả hai đều biết thời

tiết không phải là vấn đề.

Có lẽ thế, - Carole đáp và thở dài, bước ra khỏi

chiếc ghế ngồi làm việc. – Tôi sẽ suy nghĩ về vấn

38

đề này.

Carole cao, nhưng không cao bằng người trợ lý.

Thân hình bà vẫn còn đẹp, mảnh mai, thanh tú. Bà có

tập thể dục, nhưng không đủ để giữ được thân hình

ấy. Bà được di truyền những yếu tố tuyệt mỹ ấy, có

cơ thể dẻo dai qua nhiều năm tháng, khuôn mặt trẻ

mãi không già và bà không đi mỹ viện để giải phẫu

thẩm mỹ.

Carole Barber thật xinh đẹp. Mái tóc vẫn còn vàng,

thẳng và dài, bà thường buộc thành đuôi ngựa hay

bện thành bím. Từ năm mười tám tuổi, những người

thợ làm tóc ở trường quay đều thích mái tóc vàng

mượt, óng ả của bà. Bà có khuôn mặt và thân hình

của người mẫu chứ không chỉ là ngôi sao điện ảnh.

Mọi cử chỉ và hành động của bà đều biểu hiện sự

39

chững chạc, ngay thẳng, duyên dáng. Bà không tỏ ra

kiêu ngạo, lúc nào cũng khiêm nhượng, bình dị, mọi

hành động đều nhịp nhàng uyển chuyển. Việc trước

tiên bà làm khi vào nghề là tập vũ ba lê, cho nên

bây giờ bà vẫn đi đứng như một vũ công với dáng dấp

hoàn hảo. Bà là người rất xinh đẹp, hiếm khi bà

trang điểm nhiều. Với sự giản dị trong lối sống như

thế càng làm cho bà hấp dẫn thêm. Lần đầu tiên

Stevie đến làm cho bà, chị vô cùng kinh ngạc. Khi

ấy Carole đã ba mươi lăm, bây giờ năm mươi nhưng

nhìn vào khuôn mặt không ai tin bà ở tuổi ấy. Người

ta cứ nghĩ bà trẻ hơn tuổi đến mười năm. Mặc dù

Sean trẻ hơn bà năm tuổi, nhưng mọi người vẫn

thường nghĩ ông lớn hơn bà đến năm năm. Ông đẹp

trai, nhưng đầu hói, và có chiều hướng mập ra.

40

Carole vẫn còn vóc dáng của thiếu nữ hai mươi. Bà

rất thận trọng về việc ăn uống, nhưng cơ bản là bà

vốn có vóc dáng đẹp.

Tôi sẽ đi mua ít đồ lặt vặt, - mấy phút sau bà nói

với Stevie. Bà mặc chiếc áo len tay dài bằng

casơmia trắng và xách cái xách bằng da cá sấu màu

be mua ở cửa hàng Hermès. Bà thích sự giản dị,

nhưng mặc đồ đẹp nhất là áo quần mua ở Pháp. Tuy ở

tuổi năm mươi, nhưng khi trông Carole người ta lại

nhớ đến Grace Kelly lúc mới hai mươi. Carole cũng

có cái vẻ khoan thai quí phái xinh đẹp ấy, nhưng bà

có vẻ dễ gần hơn. Trông Carole không có nét gì

khắc khổ, và mặc dù là người nổi tiếng từ lâu,

nhưng bà khiêm nhượng một cách đáng ngạc nhiên.

Cũng như bao nhiêu người khác, Stevie thích các đức

41

tính ấy của bà. Carole không bao giờ tỏ ra tự mãn.

Bà có muốn tôi làm gì cho bà không? – Stevie hỏi.

Có chứ. Trong khi tôi đi ra ngoài, chị viết cuốn

sách cho tôi. Ngày mai tôi sẽ gửi cho người đại

diện. - Bà đã thu xếp với người đại diện văn học,

nhưng không gửi gì cho bà ta hết.

Tuân lệnh. – Stevie cười sung sướng với bà. – Tôi

làm người trấn thủ pháo đài, còn bà ra đấu trường

để thi đấu.

Tôi sẽ không ra đấu trường, - Carole nghiêm trang

đáp.

– Tôi muốn xem vài cái ghế mới để dùng trong phòng

ăn. Tôi nghĩ phòng ăn cần thay đổi một chút. Chị

biết không, tôi cũng vậy, cần phải thay đổi diện

42

mạo, nhưng tôi quá nhát gan không dám làm. Tôi

không muốn sáng mai thức dậy trông mình giống người

khác. Tôi đã quen với gương mặt mình suốt năm mươi

năm rồi. Tôi ghét thấy mình thay đổi.

Bà không cần một khuôn mặt mới, - Stevie trấn an

bà.

Cám ơn, nhưng khi soi gương tôi thấy khuôn mặt

mình bị thời gian tàn phá nhiều.

- Mặt tôi còn nhăn hơn mặt bà, - Stevie nói. Chị

nói đúng sự thật. Chị là người gốc Ailen, có làn da

mịn màng, nhưng lại có vẻ không được đẹp như bà

chủ, đây là điều đáng buồn cho chị.

Năm phút sau, Carole lái chiếc xe hơi có nơi để

hành lý phía sau. Bà đã lái chiếc xe này trong sáu

năm qua. Không giống những tài tử Hollywood khác,

43

bà không muốn người ta thấy bà ngồi trong xe Rolls

hay Bentley. Bà thấy đi chiếc xe thùng là tuyệt

rồi. Đồ nữ trang duy nhất bà đeo là đôi hoa tai có

gắn kim cương. Khi Sean còn sống, bà có đeo chiếc

nhẫn cưới bằng vàng giản dị, và khi ông qua đời, bà

tháo chiếc nhẫn ra vào mùa hè năm đó. Bà thấy

không cần thiết phải đeo nhiều nữ trang. Khi đóng

những vai cần đeo nữ trang, các nhà sản xuất phim

phải đi mượn cho bà đeo. Thứ nữ trang bà thích đeo

nhất là chiếc đồng hồ bằng vàng đơn giản.

Hai giờ sau bà trở về, trong khi đó Stevie đang ăn

bánh sandwich trong bếp. Trong văn phòng có một

góc dành cho chị để làm việc. Điều khiến chị phàn

nàn là chỗ làm việc này quá gần tủ lạnh, nên chị

thường xuyên đến thăm tủ lạnh. Mỗi tối chị đều tập

44

thể dục cho dễ tiêu những thứ chị ăn khi làm việc.

Chị đã viết xong cuốn sách chưa? – Carole hỏi khi

vào nhà. Trông bà có vẻ hưng phấn hơn khi đi nhiều.

Gần xong. Tôi đang viết chương cuối. Cho tôi nửa

giờ nữa, sẽ hoàn tất. Ghế như thế nào?

Trông không hợp với bàn, trừ phi mua luôn bàn mới.

– Bà tìm cách để thực hiện kế hoạch. Cả hai đều

nghĩ rằng bà cần trở về để làm việc, hoặc viết cuốn

sách. Bà không thích cuộc sống nhàn rỗi. Sau bao

năm làm việc không biết mệt mỏi, và bây giờ Sean đã

mất rồi, Carole cần có công việc gì để làm. – Tôi

sẵn sàng nghe theo lời khuyên của chị đây, - Carole

nói, bà ngồi xuống ghế đối diện với Stevie qua bàn

ăn, vẻ nghiêm trang.

45

Khuyên về việc gì? – Stevie không nhớ chị đã nói

gì.

Về việc đi du lịch. Tôi cần phải đi khỏi đây. Tôi

đem theo máy tính. Có lẽ ngồi trong khách sạn tôi

sẽ viết hay hơn và dễ dàng hơn. Tôi không thích

những gì tôi đã viết.

Tôi cũng thấy thế. Hai chương đầu bà viết hay. Bà

chỉ cần viết giống như thế là được. Viết cũng giống

như leo núi, đừng nhìn xuống hay dừng lại cho đến

khi đến đỉnh. – Ý kiến thật hay.

Có lẽ phải như vậy. Dù sao tôi cũng phải làm cho

đầu óc minh mẫn hơn. – Bà nói với tiếng thở dài. –

Mua vé máy bay cho tôi đi Paris vào ngày mốt. Ở đây

tôi không có gì để làm, và còn đến ba tuần rưỡi

nữa mới đến lễ Tạ Ơn. Tôi phải đi khỏi đây trước

46

khi các con tôi về nhà ăn lễ. Thời gian này rất

tuyệt. – Bà đã nghĩ đến chuyện này trên đường về

nhà. Bây giờ bà cảm thấy thoải mái hơn.

Stevie gật đầu, không đưa ra ý kiến gì thêm. Chị

tin rằng để Carole đi xa là điều tốt, nhất là đến

một nơi bà thích.

Tôi luôn sẵn sàng để trở về. – Carole nói nho nhỏ,

vẻ đăm chiêu. – Chị đặt cho tôi một phòng ở khách

sạn Ritz. Sean ghét ở đấy, nhưng tôi lại thích.

Bà muốn ở lại đấy bao lâu?

Tôi không biết. Tại sao chị không đăng ký phòng

cho tôi hai tuần, tôi muốn ở trong thời gian ấy.

Tôi nghĩ sẽ dùng Paris như căn cứ. Thực ra tôi muốn

đi Prague, tôi chưa thăm Budapest bao giờ cả. Tôi

muốn đi thăm để xem mình thấy như thế nào khi ở

47

đấy. Tôi tự do như chim trời, muốn tận dụng thời

gian này xem sao. Có thể những điều mới lạ sẽ gợi

hứng cho tôi. Nếu muốn về nhà sớm hơn, tôi có thể

về. Và trên đường về tôi sẽ ghé London vài hôm để

thăm Chloe. Nếu ngày về gần lễ Tạ Ơn, có lẽ nó sẽ

bay về với tôi luôn. Khi ấy chắc là rất vui.

Anthony cũng về ăn lễ Tạ Ơn, cho nên trên đường về

tôi không cần ghé lại New York. – Mỗi khi đi đâu,

bà thường ghé thăm các con, nhưng chuyến đi này là

dành cho bà.

Stevie cười. Bà nói tiếp cảm nghĩ của mình về

chuyến đi sắp tới:

Đi Paris có lẽ vui hơn. Từ khi chị đến đóng cửa

căn nhà ở đấy đến bây giờ tôi chưa quay lại Paris.

Thế là đã mười bốn năm rồi. – Carole có vẻ hơi bối

48

rối. Bà không được bình tĩnh.

Chắc là tôi điên. Tôi thích cùng đi với chị cho

vui. Nhưng lần này tôi phải đi một mình. Không biết

sao, nhưng tôi nghĩ tôi cần có cơ hội để động não.

Nếu tôi đem theo chị, tôi thích hỏi ý kiến chị mà

không chịu suy nghĩ. Tôi sẽ tìm ra điều gì đấy, dù

bây giờ chưa biết nó là điều gì. Tôi nghĩ mình sẽ

tìm ra được. – Bà tin chắc rằng sẽ tìm ra được câu

trả lời cho tương lai cũng như cho cuốn sách, chúng

dường như đã bị chôn vùi trong quá khứ. Bây giờ bà

muốn trở lại quá khứ để đào bới tìm kiếm thứ mà bà

đã để lại và cố quên lãng từ lâu.

Stevie có vẻ ngạc nhiên, nhưng chị vẫn cười với

bà.Thế thì tốt. Tôi chỉ sợ bà đi một mình khó nhọc

thôi. – Carole thường không làm thế và Stevie

49

không thích vậy.

Tôi cũng sợ, - Carole thú nhận, - và tôi cũng

lười. Chị đã chiều tôi quá nên hư. Tôi ghét việc

tiếp xúc với những người lao công, không thích gọi

trà đặc biệt. Nhưng có lẽ việc này sẽ làm cho tôi

dạn dĩ hơn. Vả lại sống ở khách sạn Ritz có khó

khăn gì đâu.

Nếu bà đi Đông Âu thì sao? Bà muốn có ai ở với bà

không? Tôi có thể thuê người cho bà, thông qua bộ

phận an ninh ở khách sạn Ritz không? – Từ lâu, có

nhiều chuyện xảy ra thật đáng sợ, nhưng gần đây

không có dấu hiệu gì. Ở nước nào người ta cũng nhận

ra bà. Cho dù họ không nhận ra đi nữa, thì việc

người đàn bà đẹp như bà đi du lịch một mình cũng

đáng sợ. Còn nếu bà đau ốm thì sao? Carole thấy

50

Stevie chăm sóc bà như mẹ chăm con vậy. Chị thích

chăm sóc bà, bảo vệ bà khỏi những đe dọa của cuộc

đời. Đấy là sứ mạng và công việc của chị.

Tôi không cần bảo vệ. Tôi sẽ không sao đâu. Và cho

dù người ta nhận ra tôi thì đã sao? Như Katherine

Hepburn thường nói, tôi chỉ cúi đầu xuống tránh

không nhìn họ là được. – Cả hai ngạc nhiên là làm

như vậy có hiệu quả. Khi Carole ra phố, mắt không

nhìn ai, họ ít nhận ra bà. Đây là mưu mẹo cũ của

tài tử Hollywood, mặc dù không phải bao giờ cũng

thành công, nhưng cách làm đó đã nhiều lần được

việc.

Nếu bà đổi ý, tôi có thể cùng đi với bà, - Stevie

đề nghị, và Carole cười. Bà biết người phụ tá nói

thế không phải vì muốn đi du lịch, mà chỉ vì lo cho

51

bà. Sự lo lắng này làm cho Carole cảm động. Stevie

là người trợ lý hoàn hảo về mọi mặt, luôn luôn cố

gắng làm cho Carole được thoải mái hơn, và đề phòng

những chuyện bất trắc có thể xảy ra.

Tôi hứa nếu có gì bất trắc tôi sẽ gọi chị, như cảm

thấy cô độc hay gặp khó khăn gì đó. Và ai biết, có

thể trong vài ngày tôi sẽ trở về. Tôi chỉ thích đi

để thay đổi không khí, chứ chẳng có chương trình

gì cụ thể. – Bà đã nhiều lần đi xa để đóng phim,

đến các nơi xa để ghi hình tại chỗ. Hiếm khi bà đi

vô cớ như thế này, nhưng Stevie nghĩ rằng đây là ý

kiến hay, dù chuyện ra đi này hơi bất thường.

Tôi sẽ mở điện thoại di động để bà có thể liên lạc

với tôi, ngay cả ban đêm và khi ở trong phòng tập

thể dục. Được tin, tôi sẽ bắt máy bay đi ngay, -

52

Stevie hứa, mặc dù Carole nghĩ rằng không nên gọi

chị vào ban đêm. Lâu nay bà giữ cái ranh giới ấy

rất cương quyết, ranh giới cả hai chiều. Bà tôn

trọng đời tư của Stevie, và khi có chuyện riêng tư,

Stevie cũng tôn trọng đời tư của bà. Họ đã tôn

trọng nhau trong nhiều năm qua như thế. – Tôi sẽ

gọi cho hãng hàng không và khách sạn Ritz, - Stevie

nói. Chị ăn hết cái bánh, đem đĩa dơ đến để vào

máy rửa bát đĩa. Từ lâu Carole đã giảm bớt người

làm, chỉ còn lại một phụ nữ giúp việc nhà. Người

này đến làm trong các buổi sáng, năm ngày trong một

tuần. Bây giờ không có Sean và các con đã đi hết,

bà không cần nhiều người giúp việc. Bà lục các thứ

trong tủ lạnh để ăn, không cần người làm bếp. Bà

cũng thích tự mình lái xe. Bà vui thích khi sống

53

như một người bình thường, không có những thứ hào

nhoáng bên ngoài của một minh tinh.

- Tôi đi sắp xếp đồ đạc, - Carole nói rồi ra khỏi

nhà bếp. Hai giờ sau bà chuẩn bị xong. Bà đem theo

rất ít đồ. Vài cái quần thường, vài cái quần jeans,

váy, mấy cái áo len, vài đôi giầy mềm để đi bộ, và

một đôi giày cao gót. Bà cho vào vali cái áo khoác

và cái áo mưa, rồi đem theo cái áo khoác bằng len

có mũ trùm đầu ấm áp để mặc khi lên máy bay. Thứ

quan trọng nhất mà bà đem theo là laptop. Bà ít cần

nó, và có lẽ không cần nữa, nếu trong chuyến đi

này có gì hấp dẫn.

Bà vừa đóng vali lại xong thì Stevie bước vào

phòng để báo cho bà biết việc đặt vé máy bay và

phòng ở khách sạn đã xong. Bà sẽ đi chuyến bay đến

54

Paris trong hai ngày nữa, và khách sạn Ritz dành

cho bà căn phòng ở bên phía Vendôme. Stevie nói chị

có thể lái xe đưa bà ra phi trường. Thế là Carole

đã chuẩn bị xong cho chuyến hành trình để khám phá

mình, ở Paris, hay ở bất cứ nơi nào bà đến. Dù bà

muốn đi đến thành phố nào khác, thì khi đến châu Âu

bà sẽ giữ chỗ. Carole rất hưng phấn khi nghĩ đến

chuyện ra đi. Sau một thời gian dài, bây giờ trở

lại Paris, bà thấy rất kỳ diệu.

Bà muốn đi qua ngôi nhà cũ gần đường Jacob, trên

bờ tả ngạn, để nhớ lại hai năm rưỡi bà đã sống ở

đó. Khi bà rời Paris, bà còn trẻ hơn Stevie. Con

trai bà, Anthony, khi ấy đã được mười một tuổi, rất

sung sướng được trở lại Hoa Kỳ. Chloe mới bảy

tuổi, cô bé buồn khi rời Paris, từ giã bạn bè ở

55

đấy. Cô bé nói tiếng Pháp thông thạo. Họ đến đây

lần đầu khi Anthony mới tám tuổi và Chloe lên bốn,

họ theo Carole khi bà làm phim ở Paris. Bà làm bộ

phim mất tám tháng, sau đó ở lại đến hai năm rưỡi.

Thời gian có vẻ quá lâu, nhất là đối với các con

bà, thậm chí bà cũng thấy lâu, và bây giờ Carole

trở lại, như chuyện viếng thăm nơi mình đã từng

sống. Bà không biết có tìm được gì ở đấy không, và

cảm thấy như thế nào. Nhưng bà đã sẵn sàng. Bà rất

mong đợi đến giờ ra đi. Bà nghĩ rằng chuyến đi này

rất quan trọng trong việc viết cuốn sách. Có lẽ khi

trở về bà sẽ được tự do, sẽ mở được những cánh cửa

đã bị niêm phong. Ngồi trước máy tính ở Bel Air,

bà không thể mở chúng được. Nhưng có lẽ khi đi du

lịch xa, những cánh cửa này sẽ tự động mở rộng. Bà

56

hy vọng như thế.

Nghĩ đến chuyện mình sắp đi Paris, đêm đó Carole

có thể viết được. Sau khi Stevie về, bà ngồi vào

máy tính hàng giờ và sáng hôm sau khi chị đến, bà

lại ngồi vào máy vi tính.

Bà đọc cho chị viết vài lá thứ, trả tiền các hóa

đơn và làm những công việc lặt vặt cho xong. Ngày

hôm sau, khi Carole ra phi trường trông bà rất

thoải mái và đã sẵn sàng lên đường. Trên đường ra

phi trường, bà nói chuyện vui vẻ với Stevie, nhắc

chị làm những việc đến bây giờ mới nhớ.

Khi họ đến phi trường, Stevie hỏi bà:

Nếu các con bà gọi, tôi sẽ nói sao với họ? – Chị

lấy vali của Carole ra khỏi xe. Bà đi với hành lý

nhẹ nhàng, cho nên có thể tự mình xách thoải mái.

57

Cứ nói tôi đi xa thôi, - Carole đáp một cách thản

nhiên.

Nói đi Paris chứ? – Stevie rất kín đáo, chỉ nói

với mọi người y như lời Carole dặn, ngay cả với các

con bà.

Cứ nói như thế. Chẳng có gì bí mật hết. Có lẽ tôi

cũng gọi chúng để báo cho chúng biết. Trước khi tôi

đi London, tôi sẽ gọi cho Chloe. Tôi muốn xem tôi

sẽ làm cái gì trước.

– Bà thích cảm giác được tự do, đi du lịch một

mình, tự quyết định đến đâu hàng ngày. Hiếm khi bà

được sống không gò bó như thế này, muốn làm gì thì

làm. Đây là món quà rất có ý nghĩa đối với bà.

Stevie dặn:

Bà đừng quên báo cho tôi biết bà làm gì. Tôi rất

58

lo cho bà. – Có lẽ chị còn lo cho bà nhiều hơn các

con bà. Stevie nhiều lúc cư xử với bà như mẹ đối

với con. Chị biết điểm yếu của Carole mà nhiều

người khác không thấy, đấy là dễ bị tổn thương. Đối

với những người khác, Carole có vẻ bình tĩnh, mạnh

bạo, nhưng bên dưới cái bề ngoài đó, bà không như

thế.

Khi tôi đến khách sạn Ritz, tôi sẽ gửi e-mail báo

cho chị biết. Sau đó nếu không nghe tin gì của tôi,

chị đừng lo. Nếu tôi đi đâu, đi Prague hay Vienna

có lẽ tôi sẽ để máy tính ở Paris. Trong khi tôi đi

xa, tôi không muốn bận bịu với việc e-mail. Thỉnh

thoảng viết lên giấy mà lại vui. Sự thay đổi có thể

làm cho tôi sung sướng. Nếu tôi cần giúp đỡ gì tôi

sẽ gọi.

59

Bà nên gọi. Chúc bà vui vẻ. – Stevie nói rồi ôm

ghì bà. Carole cười với chị.

Chị hãy cẩn thận. Nghỉ ngơi vui vẻ, - Carole nói.

Người phụ việc xách vali bà vào kiểm tra. Bà đi

hạng nhất. Anh ta nhìn bà, vẻ mặt sửng sốt, rồi khi

nhận ra bà, anh ta cười.

Kìa, chào cô Barber, hôm nay cô khỏe chứ? – Anh ta

sung sướng được đối diện với nữ minh tinh.

Khỏe, cám ơn anh. – Bà cười, cặp mắt xanh to sáng

lên trên khuôn mặt bà.

Đi Paris à? – Anh ta bàng hoàng hỏi. Bà đẹp như

trên màn bạc, có vẻ thân mật, nhiệt tình và rất

thật.

Vâng, tôi đi Paris. – Bà cảm thấy sung sướng khi

nói vậy, như thể Paris đang chờ bà. Bà tặng anh ta

60

món tiền thù lao hậu hĩ, anh ta chạm tay vào mũ

mình để chào bà. Hai người phụ việc khác chạy đến

xin chữ ký của bà. Bà ký cho họ, vẫy tay chào

Stevie lần cuối cùng, rồi biến mất trong phi

trường. Bà mặc chiếc áo khoác dày màu xám đen, tay

mang cái túi du lịch lớn. Mái tóc vàng buộc thành

đuôi ngựa mượt mà ở sau gáy, và khi đi vào phi

trường bà đeo cặp kính râm lên. Không ai nhận ra bà

khi bà đi bên cạnh. Bà đã trở thành một người phụ

nữ khác, vội vã đến trình diện ban an ninh rồi đi

ra máy bay. Bà đi máy bay của hãng Air France. Dù

đã xa nước Pháp mười lăm năm, nhưng bà vẫn còn nói

tiếng Pháp được. Bà sẽ có dịp để thể hiện điều đó

trên máy bay.

Máy bay rời phi trường đúng giờ. Khi máy bay cất

61

cánh, bà đọc cuốn sách đã mang theo. Bay được nửa

đường, bà ngủ, và nhân viên hàng không đánh thức bà

dậy bốn mươi phút trước khi máy bay hạ cánh, đúng

như lời yêu cầu của bà, để bà có thì giờ đánh răng,

rửa mặt, chải tóc, và uống tách trà có hương vị

vani của mình. Khi máy bay hạ cánh, bà ngồi nhìn

mưa rơi, tim thổn thức hồi hộp. Không biết vì lý gì

mà bà về thăm lại chốn xưa đúng vào lúc trời mưa,

và sau bao nhiêu năm xa cách, bà cảm thấy như thể

mình đang về lại ngôi nhà cũ.

62

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát