Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

TÔI VÌ TÔI (LỜI NÓI ĐẦU)

Đó là tên của một bức tranh sơn dầu.

Ngày hôm đó, khi tôi vừa bước chân vào Bảo tàng mỹ

thuật Trung Quốc thì nhìn thấy bức tranh này. Đó

là một cuộc triển lãm tranh sơn dầu của Mexico,

trên bức tường đối diện nơi tôi vừa bước vào là bức

tranh vẽ khuôn mặt một người đàn ông dường như

đang nhìn tôi với ánh mắt đơn độc. Giây phút đó tôi

đã bị kích động. Ánh mắt ấy, như hiểu, như biết,

cũng là sự lạnh lùng đầy cố chấp.

Sau đó tôi nhìn thấy tên của bức tranh, “Tôi vì

tôi”.Ngay lập tức, tôi sững người lại.

Cái tên gì thế này? Có thể anh ta đã trải qua

nhiều bể dâu, hoặc quá hư hỏng quá vô vị, hoặc là

anh ta thất tình, hoặc anh ta cô đơn đến nỗi không

1

biết nói gì, cũng có thể, anh ta chỉ là đột nhiên

muốn khóc trong một buổi chiều yên tĩnh, bởi sự cô

độc của người đàn ông, là sự cô độc của kiếm, là sự

cô độc của đá, cứng mà lạnh.

Còn trong buổi chiều cô đơn này, cũng cô độc như

thế, tôi viết đoạn kết cho tiểu thuyết Nếu mùa hạ

ấy em không gặp anh của mình, cái kết này thê lương

mà đẹp đẽ, khiến tôi đau lòng.

Cũng giống như sự cô độc trong bức họa “Tôi vì

tôi”, mỏng manh, trong suốt và đau thương.

Chúng ta cứ nghĩ rằng mình sống vui vẻ, sống tích

cực biết bao, cứ nghĩ mình có thể dùng sự bận rộn

để khỏa lấp sự cô độc, cứ nghĩ rằng thời gian qua

đi thì có thể quên quá khứ, chỉ đến khi sự cô độc

chiếm lĩnh trái tim thì cuối cùng mới nhận ra, cảm

2

giác lạnh thấu xương này là cái lạnh của nhân tình

thế thái.

Còn bạn, vẫn luôn ở trong tim tôi. Cho dù, cho dù

tình yêu đã nguội lạnh.

Đây không phải là lời cảm thương những bông hoa

ven đường nở rồi tàn, mà là cảm giác hoang mang bất

lực, thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút

trong lòng, chỗ nào cũng lưu lại vết tích, vết tích

của tình yêu đã qua, vết tích của hận thù, vết

tích của sự đơn độc giữa sự sống và cái chết, những

vết tích đó, tròn vành vạnh như giọt nước mắt. Đã

từng khóc chưa? Đã từng say chưa?

Thì ra đã bị trúng độc của tình yêu.

Những thứ có độc bao giờ cũng khiến người ta say

mê, cũng dễ khiến người ta nghiện, mà nghiện những

3

thứ này thường rất khó cai.

Ví dụ như say mê tình yêu.

Say mê nụ cười của anh ấy, giọng nói của anh ấy,

lông mày của anh ấy, bờ môi của anh ấy, sự say mê

này bắt đầu từ khi nào? Câu đầu tiên trong Du viên

kinh mộng(*) đã nói rất hay: Tình không biết khởi

nguồn từ đâu, nhưng tình sâu vô cùng vô tận.

____________

(*) Du viên kinh mộng là tên một bộ phim chuyển

thể từ vở côn

khúc Mẫu đơn đình nổi tiếng của Trung Quốc.

Vì vậy, quên một người chắc là việc khó nhất, anh

ấy ở trong tim, như hình với bóng, như mầm cây đâm

chồi nảy lộc, như âm hồn không tan, biến người ta

thành một kẻ si tình.

4

Nhưng, anh ấy là kiếp sau. Xét cho cùng, chẳng

liên quan gì đến bạn.

Bạn yêu tới chết đi sống lại, đến cuối cùng mới

phát hiện ra, tình yêu của bạn chẳng qua chỉ là

tình yêu tưởng tượng của một mình bạn mà thôi,

chẳng liên quan gì tới anh ấy.

Nhưng, anh ấy lại trở thành hình xăm ở nơi sâu

thẳm trong trái tim bạn, cứ ở mãi trong đó, suốt

nhiều năm.

Hoa ven đường nở như gấm, mạnh mẽ như tường vi,

tất cả mọi đau đớn cuối cùng cũng quay về, bạn đột

nhiên phát hiện ra, tất cả những thứ đã qua trong

tuổi thanh xuân, dù là đau đớn, dù là buồn thương,

vẫn đẹp tới nao lòng.

Trong tuổi thanh xuân luôn có hai chữ sáng lấp

5

lánh, bạn nhìn kĩ lại, thì ra là hai chữ: bất

hối(*).___________

(*) Không hối hận.

Tôi đã từng yêu bạn, rừng rực dung nham; tôi đã

từng yêu bạn, như pháo hoa tháng tư; tôi đã từng

yêu bạn, chết đi sống lại… đã đủ rồi, tất cả mọi

tình yêu đều sẽ nở cho tới khi tàn lụi, cũng giống

như tất cả mọi màu xanh đều sẽ đậm rồi nhạt dần, ai

có thể ngăn cản thời gian? Cũng giống như bạn,

người đã từng yêu, hồi ức của bạn dần dần nhạt

nhòa, khi quay đầu lại, chỉ còn lại một mảnh nhỏ

xíu trong bàn tay, mở ra xem, đã lạnh như thế rồi.

Không kịp nữa, tất cả đều không còn kịp nữa.

Lúc này, tôi mặc chiếc áo sơ mi trắng to và rộng,

đi chân đất, ngồi trên ghế hóng gió, tâm trạng thản

6

nhiên và vui vẻ, đây là thời gian của một mình

tôi, mỏng rồi dày rồi nhạt rồi ngán… đều là của

tôi, thời gian tốt đẹp, thời gian tồi tệ, đều là

của tôi, tôi không chạy thoát được.

Tôi nhìn mình trong gương, khuôn mặt tỏa ra ánh

sáng mộc mạc. Tôi châm một điếu thuốc, sau đó để nó

cháy, tôi biết câu nói trong tiểu thuyết Nếu mùa

hạ ấy em không gặp anh đã đúng: Tôi vì tình yêu của

tôi, đó là tình yêu của một người.

Còn bạn, là kiếp sau của tôi.

7

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát