Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Nhật Ký Mèo Liggen

Nguyễn Thị Kim Ngân

Nhật kí mèo Liggen

Truyện dài

Dành tặng cho người anh trai tinh thần vốn là chủ

nhân của chú mèo Liggen bé bự

I

Có thể nói, cuộc sống là một chuỗi những điều bất

ngờ mà ta không thể lường trước được.

Tôi là Liggen. Vâng. Tôi là Liggen chứ không phải

“I am legend – Tôi là truyền thuyết” theo như một

số người có cách phát âm tiếng Anh không được chuẩn

lắm. Muốn phát âm tên tôi cho chính xác 100%, bạn

hãy học tiếng Hà Lan đi nhé.

Nhật kí cuộc đời tôi bắt đầu vào một ngày trời

nắng rất đẹp với những tia sáng nhảy nhót lung linh

1

trong làn không khí vô hình. Thú thật trước đây

tôi chưa từng nghĩ sẽ có lúc mình rảnh rỗi mà ngồi

viết nhật kí, cái mớ giấy xấu xí nhưng được xực

nước hoa thơm đến nghẹt mũi để người ta viết vào đó

một cách vội vàng khi nước mắt giàn giụa, những gì

còn sót lại của một cuộc tình chóng vánh hay những

mối quan hệ bạn bè, gia đình đỗ vỡ. Thế mà giờ

đây, tôi đang viết nhật kí. Mà tôi không thể nhấc

bàn tay năm ngón, trong đó có một ngón cái tự dưng

bị bạch tạng của mình lên cầm bút mà viết. Tôi cũng

chẳng có một cuốn sổ nào. Ấy thế mà tôi viết nhật

kí, từng dòng chữ được gõ bằng mười đầu ngón chân

xinh xinh của tôi trên chiếc máy tính cá nhân của

người chủ mới: David.

Trước đây, tôi là Daniel Nguyễn, một ngôi sao bóng

2

đá sáng chói trên bầu trời với nhan sắc thuộc hàng

“hot boy”. Biết bao cô người mẫu sẵn sàng "xin

chết vì tình" để rồi được lên trang nhất các tờ báo

lá cải, và dĩ nhiên nhờ đó mà cát-sê của họ cũng

tăng lên vùn vụt tỉ lệ thuận với thời gian làm bạn

gái của tôi. Nhưng than ôi, đứng trước mặt tôi bây

giờ là hắn: Baggen! Một con mèo mập ú đang tìm cách

ve vãn tôi. Hắn nhìn tôi với ánh mắt say đắm và

gọi tôi là "Liggen bé nhỏ của anh". Ôi, tôi muốn

chết đi cho rồi khi mà người chủ nhà gọi chúng tôi

là một cặp mèo đồng tính. Đúng là địa ngục. Tôi

trải nỗi lòng mình trong những tháng ngày bị đoạ

đày này trên laptop, khi người chủ vắng nhà hoặc

lúc họ đã đi ngủ. Tôi cẩn thận che giấu tập tin này

với chế độ ẩn và cài mật khẩu hẳn hoi. Trang nhất

3

của nhật kí của mèo Liggen, à không Daniel Nguyễn,

là hình ảnh của tôi - anh chàng người Pháp mang

thêm một nửa dòng máu châu Á Việt Nam - có mái tóc

đen lúc nào cũng bóng mượt mà tôi chắc chắn đến 95%

là không có con ruồi nào không bị trượt chân ngã

khi đậu trên đó. Hàng tháng tôi phải chi trả đến

hai mươi nghìn đô la cho cái đầu của mình. Họ phải

giúp mái tóc của tôi luôn luôn được hoàn mĩ nhất

khi tham dự các sự kiện, hay thậm chí khi tôi chạy

tung tăng ăn mừng bàn thắng sau khi đánh đầu một cú

vào khung thành đối phương thì cánh nhà báo hay

đám quay phim phải đưa được vẻ đẹp của mái tóc tôi

lên trang nhất.

Tôi xin nói rõ hơn chút xíu về nguồn gốc hết sức

"đặc biệt" của mình, vì đôi khi nằm trằn trọc không

4

tài nào ngủ được tôi thường thầm "tự hào" về dòng

máu "con lai" của mình lắm lắm. Một nửa con người

tôi mang đặc trưng phong cách Pháp của quý tộc châu

Âu hết sức lãng mạn và có vẻ bề ngoài cực kì lôi

cuốn. Một nửa còn lại trong tôi là những nét vô

cùng cuốn hút phương Đông. Tôi thật sự là một món

quà hoàn mĩ của tạo hóa (Báo chí nói ầm ầm ra đó

chứ tôi không hề thêm mắm thêm muối tẹo nào).

Amsterdam, nơi đặt dấu chấm hết cho một kiếp

người. Mọi chuyện đã thay đổi vào cái đêm định mệnh

đó.

Chỉ còn nhớ, khi ấy khoảng hai hay ba giờ sáng,

tôi rời hộp đêm trong tình trạng say khướt, chẳng

hiểu sao lúc đó lại nổi hứng muốn ngửi mùi biển,

cái vị mằn mặn khi gió thổi vào mắt khiến tôi mê

5

mẩn. Tôi phóng như bay từ cái hộp đêm mà tôi cũng

chẳng nhớ nổi tên để đến với thiên đường đang vẫy

gọi. Ầm! Xoảng! Mọi thứ trở nên mơ hồ. Tôi không

còn nghe thấy âm thanh sôi động của bản nhạc It’s

my life mà tôi đang gào thét cùng nó. Thay vào đó,

tôi cảm thấy thân thể nhẹ bẫng. Tôi đang bay lơ

lửng trong không khí và nghẹn ngào nhìn người ta

lôi tôi ra khỏi cái đống đổ nát tôi vừa được tặng

cách đây một tuần từ hãng Lamborgini. Tôi không

chen lấn được để nhìn thấy thân xác hoàn mĩ của

mình đang bị người ta làm gì. Nhưng tôi có thể thấy

được nạn nhân của vụ tai nạn mình vừa gây ra. Một

con mèo béo ú.

Tôi gào thét đến lạc cả giọng khi thức giấc sau

một giấc ngủ dài. Sự thật bàng hoàng đến thế sao!

6

Tôi nhìn những móng vuốt sắc nhọn và toàn thân đầy

lông lá. Tôi bị nhốt trong một cái lồng sắt, xung

quanh toàn là mèo. Tôi ghét cay ghét đắng những con

vật lắm lông này. Chúng nhìn tôi chằm chằm. Tôi

nhìn chúng đầy thách thức. Chuyện gì đang xảy ra

vậy? Tại sao tôi lại bị biến thành mèo thế này? Ôi,

tại sao chuyện này lại xảy ra được cơ chứ. Tôi thà

chết còn hơn. Tôi gào thét bằng cái tiếng meo meo

kinh khủng. Tôi đang chửi rủa cơ mà, tại sao lại

thành ra tiếng rên ư ử như thế. Tôi không thể nào

ăn nổi mấy miếng bánh quy hình con cá. Tôi nhảy

dựng lên gầm gừ, lông xù lên như thể muốn khiêu

chiến với mấy con mèo bên cạnh. Tôi căm ghét chúng.

Mệt lả vì không còn sức để chống chọi lại bất

công, tôi lê thân tàn đến bên bát sữa và uống lấy

7

uống để. Tôi chưa bao giờ dám nghĩ cái lưỡi của

mình lại có khả năng liếm sữa như thế. Chao ôi! Tôi

thật bất hạnh. Tôi ngủ thiếp đi với những giọt

nước mắt không chảy ra được nhưng đã bóp nghẹn lấy

trái tim bé nhỏ của mình.

Một bà cô mập mạp cao khoảng mét rưỡi đang lê từng

bước chân đầy những mỡ là mỡ tiến lại gần tôi.

Không! Buông tôi ra! Người như bà không được phép

đụng chạm vào tôi. Nhưng bàn tay củ chuối của bà ta

đã chộp lấy tôi. Tôi khóc ròng. Thời oanh liệt của

tôi nay còn đâu. Trước đây chỉ những em chân dài

mét tám trở lên, mang những nét gợi cảm nóng bỏng

đủ sức thiêu đốt cả sa mạc mới được tôi để ý đến và

được ôm tôi, nhưng nay đến cả người phụ nữ xấu xí

này cũng có thể làm điều đó. Giá mà tôi được lao

8

đầu vào tường để bảo vệ danh dự của mình lúc này.

Ôi, tôi không tin vào mắt mình nữa. Tôi đang từ

địa ngục trở về với thiên đường. Một thiên thần tóc

vàng óng mượt như ánh mặt trời bế tôi trong vòng

tay nàng. Tôi có thể ngửi thấy mùi hoa ải hương

đang bay trong không khí tạo thành một dải băng

quấn quanh đầu mình. Đầu óc tôi mụ cả đi. Tôi cảm

thấy cái nóng như thiêu đốt tràn tới từ xứ nhiệt

đới khi nàng ôm chặt tôi vào lòng, giọng hát du

dương của Bon Iver đang ngân nga I Can’t Make You

Love Me khiến tôi đê mê trong thiên đường đang vẫy

gọi.

“Liggen bé bỏng”. Nàng gọi tôi như vậy. Tôi đã yêu

nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thôi vậy là giã từ

cái tên Daniel, tôi chấp nhận là Liggen bé bỏng

9

của nàng, thiên thần tóc vàng của tôi.

Một bàn tay khá to rờ lên đầu tôi khiến tôi choàng

tỉnh cơn mộng mị.

- Liggen, cái tên hay đó. Nó sẽ làm bạn với Baggen

nhà mình.

Trời đất, nàng đã có bạn trai. Tôi khóc thút thít

và nhìn gã đàn ông cao lớn đó với ánh mắt căm hờn

như muốn thiếu sống hắn.

Lại một lần nữa, định mệnh tước đoạt đi những điều

yêu thương nhất của tôi.

10

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát