Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Những Trái Tim Vàng

DANIELL STEEL

NHỮNG TRÁI TIM VÀNG

NXB VĂN HỌC

Chương 1

Sarah Sloane bước vào phòng khiêu vũ của khách sạn

Ritz Cariton ở San Francisco, bà hài lòng khi thấy

cảnh trưng bày trong phòng quá tuyệt. Các bàn ăn

được trải khăn vải màu kem, trên bàn có giá đèn cầy

bằng bạc, dao nĩa thìa dùng để ăn thì sáng bóng.

Những thứ này được thuê ở nơi chuyên cho thuê để

dùng vào các buổi lễ sang trọng, chứ không dùng đồ

ở khách sạn. Dĩa ăn được viền vàng. Các quà tặng

trong buổi tiệc được bọc giấy bạc để trước mỗi chỗ

ngồi. Thực đơn được viết bằng nét chữ đặc biệt rất

đẹp, gắn vào các giá bằng bạc. Thiệp ghi tên thực

1

khách có hình Thiên Thần Nhỏ màu vàng, chỗ ngồi của

họ được Sarah nghiên cứu rất cẩn thận cho phù hợp

với mỗi người. Những bàn danh dự đều có màu vàng

được sắp thành ba dãy ở phía trước phòng, và sau

đó, các bàn có màu bạc và đồng. Trước mỗi chỗ ngồi,

có tờ ghi chi tiết chương trình buổi lễ trên giấy

rất đẹp, cùng với danh sách các thứ bán đấu giá và

cái chầm có ghi số.

Sarah đã tổ chức buổi lễ rất kỹ càng, chi li và

chính xác như bà đã từng tổ chức các buổi lễ từ

thiện khác ở New York. Bà đã thân hành kiểm tra

từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, cho nên khi nhìn vào

những đóa hồng màu kem được bao quanh bằng những

dải vải thắt nơ màu vàng và bạc ở trên các bàn, bà

có cảm giác đây là buổi tiệc cưới chứ không phải

2

buổi lễ gây quỹ từ thiện. Hoa do nhà bán hoa nổi

tiếng nhất của thành phố cung cấp với giá chỉ bằng

một phần ba giá bình thường. Cửa hàng Saks phụ

trách việc trình diễn thời trang, còn cửa hàng

Tiffany phái những người mẫu đến, họ sẽ đeo nữ

trang đi trình diễn khắp các thực khách.

Cuộc bán đấu giá sẽ bán những thứ có giá trị rất

lớn, gồm đồ nữ trang, vé du lịch nước ngoài, những

vật dụng dùng trong thể thao, cơ hội gặp gỡ các

nhân vật nổi tiếng, và chiếc Range Rover màu đen

đậu ở trước cửa khách sạn có chiếc nơ màu vàng

khổng lồ buộc ở trên nóc xe. Người nào mua được, sẽ

sung sướng lái xe về nhà sau buổi lễ tối nay. Còn

những trẻ sơ sinh mồ côi ở bệnh viện sẽ nhận được

khá nhiều tiền từ thiện. Đây là lần thứ hai Sarah

3

tổ chức gây quỹ từ thiện cho các trẻ sơ sinh mồ

côi, mang tên Quà Cho Các Thiên Thần Nhỏ. Lần thứ

nhất bà quyên góp được hơn hai triệu đô la, gồm

tiền vé, tiền bán hàng đấu giá và tiền ủng hộ. Bà

hy vọng tối nay số tiền thu được sẽ lên đến ba

triệu.

Những tiết mục giải trí đặc sắc và hấp dẫn trong

buổi lễ sẽ giúp ban tổ chức đạt được mục đích yêu

cầu. Ban nhạc sẽ chơi suốt cả buổi lễ. Một thành

viên trong ban tổ chức là con gái của một vị có thế

lực trong ngành âm nhạc ở Hollywood. Bố cô ta đã

mời Melanie Free đến trình diễn, việc này giúp họ

tăng giá vé bán ra, nhất là các vé Vip. Melanie đã

đoạt giải Grammy mới cách đây vài tháng, cho nên

việc nàng đến trình diễn là cơ hội lớn giúp họ hái

4

ra tiền. Nàng đến để ủng hộ việc gây quỹ từ thiện

cho Các Thiên Thần Nhỏ. Chi phí trong việc đi lại,

ăn ở của các nhân viên phục vụ và ban nhạc chỉ ước

chừng ba trăm ngàn đô la, so với số tiền ban tổ

chức thu được chẳng nghĩa lý gì. Việc Melanie đến

trình diễn có tác động nâng cao rất lớn số khách

tới dự hôm nay.

Người nào nhận được giấy mời đến xem Melanie trình

diễn cũng đều rất phấn khích. Melanie hiện là ca

sĩ nổi tiếng nhất nước và có dung nhan rất đáng

chiêm ngưỡng. Nàng mới mười chín tuổi, là ca sĩ nổi

như cồn trong hai năm qua nhờ những buổi trình

diễn thành công liên tục. Vừa rồi nàng nhận được

giải Grammy, nhưng đây chỉ là lớp kem bọc ngoài cái

bánh, và Sarah mừng khi nàng đến trình diễn mà

5

không lấy cát-xê. Nỗi lo sợ lớn nhất của bà là

Melanie hủy show diễn vào phút chót. Vì là chương

trình gây quỹ từ thiện, nên có nhiều ca sĩ đã không

đến như dự kiến. Nhưng người đại diện cho Melanie

đã quả quyết nàng sẽ đến. Buổi tối hứa hẹn nhiều sự

phấn khích, nên báo chí đều cử phóng viên đến để

viết bài. Ban tổ chức đã cố mời một vài ngôi sao từ

L.A, và tất cả những nhân vật tai to mặt lớn tại

địa phương đều mua vé đến dự. Việc tổ chức lễ gây

quỹ từ thiện như thế này rất thành công và quan

trọng ở Francisco trong hai năm qua, mọi người đều

thấy việc đến dự buổi lễ là rất vui và thú vị.

Sarah có ý tưởng tổ chức lễ gây quỹ từ thiện này

là cũng có nguyên do. Chính các bác sĩ sản khoa đã

cứu sống con gái bà, Molly, khi bà sinh con sớm ba

6

tháng. Molly là con gái đầu của Sarah. Trong thời

gian thai nghén, mọi việc đều diễn ra tốt đẹp. Với

tuổi ba mươi hai, Sarah luôn cảm thấy sức khỏe mình

rất tốt, bà nghĩ chắc sẽ không có gì nguy hiểm xảy

ra. Thế rồi vào một đêm trời mưa, bà chuyển bụng,

bệnh viện không thể ngăn được bà đẻ non. Hôm sau

Molly chào đời, cô bé sống trong lồng kính hai

tháng trời tại phòng hồi sức của Bệnh viện Nhi

đồng, với Sarah và chồng bà là Seth bên cạnh. Sarah

ở tại bệnh viện cả ngày lẫn đêm, và họ đã cứu sống

Molly. Bây giờ cô bé đã ba tuổi, mạnh khỏe, vui vẻ

và chuẩn bị vào trường mẫu giáo đầu mùa thu này.

Đứa con thứ hai của Sarah là Olliver – thường gọi

Ollie – ra đời vào mùa hè vừa qua mà không gặp rắc

rối gì. Cậu bé bây giờ đã được chín tháng, bụ bẫm,

7

dễ thương và cười luôn mồm. Các bé là nguồn vui của

Sarah và chồng bà. Sarah ở nhà để chăm sóc con,

hoạt động quan trọng duy nhất của bà là hàng năm tổ

chức ngày lễ gây quỹ từ thiện này. Công việc tuy

có khó khăn và bề bộn, nhưng bà luôn hoàn thành có

một cách hoàn hảo.

Sarah và Seth gặp nhau tại Trường Kinh doanh

Stanford cách đây sáu năm, và sau đó họ từ giã New

York. Sau khi tốt nghiệp, họ cưới nhau và ở lại San

Francisco. Seth có việc làm ở Silicon Valley, và

ngay sau khi Molly ra đời, ông lập quỹ đầu tư đa

chiều. Sarah không tham gia công việc này. Bà có

thai Molly ngay vào đêm đầu tiên sau ngày cưới, bà

muốn ở nhà để nuôi dạy con cái. Trước khi vào học

Trường Kinh doanh Stanford, Sarah đã làm nhà phân

8

tích thị trường Wall Street tại New York năm năm.

Bà muốn nghỉ làm vài năm để dành trọn thì giờ cho

việc làm mẹ. Seth làm tốt công việc quỹ đầu tư đa

chiều của ông nên bà không cần phải đi làm.

Với tuổi ba mươi bảy, Seth đã tạo nên được một gia

tài kếch sù, trở thành ngôi sao sáng chói trên bầu

trời tài chính, cả ở San Francisco lẫn New York.

Họ mua ngôi nhà rộng lớn đẹp đẽ nhìn ra vịnh ở

Pacific Heights, trong nhà trang hoàng đầy những

hoạ phẩm đương đại nổi tiếng như của Calder,

Ellsworth Kelly, de Kooning, Jackson và nhiều tác

giả vô danh khác. Sarah và Seth sống thoải mái ở

San Francisco. Họ dễ dàng di chuyển chỗ ở, vì bố mẹ

Seth đã mất từ lâu, còn bố mẹ của Sarah đã dọn đến

ở tại Bermuda, cho nên không có động cơ nào đủ

9

mạnh để níu chân họ ở lại New York. Một quỹ đầu tư

đa chiều cạnh tranh, đã đề nghị Sarah về cộng tác

với họ, nhưng bà từ chối chỉ muốn dành thì giờ nuôi

dạy Molly và Olliver – và chăm sóc Seth khi ông

rãnh rỗi công việc. Ông vừa mua chiếc máy bay G5,

để bay đi L.A, Chicago, Boston, và New York. Cuộc

sống của họ sung túc đầy đủ và hạnh phúc. Thỉnh

thoảng Sarah có hơi lo vì họ xài tiền quá nhiều, họ

có một ngôi nhà tuyệt vời tại Tahoe, một ngôi nhà

trong thành phố và có máy bay riêng. Nhưng Seth nói

không sao. Ông bảo rằng tiền họ làm ra chân chính,

cứ tiêu pha thoải mái, khỏi thắc mắc lo âu gì cho

mệt.

Seth đi chiếc Ferrari, còn Sarah dùng chiếc

Mercedes Station Wagon, rất tiện lợi chở hai con

10

theo, nhưng bà vẫn để ý đến chiếc Range Rover sẽ

được bán đấu giá vào đêm nay. Bà đã nói với Seth

rằng chiếc xe ấy rất tuyệt, nhất là ý định đóng góp

tiền cho quỹ từ thiện đã khiến cả hai người quan

tâm đến chiếc xe. Dù sao thì các bác sĩ thuộc phòng

trẻ sơ sinh đã cứu sống Molly. Nếu con gái họ ở

trong một bệnh viện có kỹ thuật kém hơn, ít thuốc

men tốt hơn, thì chắc cô bé Molly của họ đã không

sống được. Sarah nhớ mãi công đó nên bà tổ chức lễ

gây quỹ phúc lợi này. Ban tổ chức sẽ giao cho bệnh

viện số tiền thu được sau khi đã trả các chi phí.

Seth bằng lòng cúng cho quỹ từ thiện này

hai-trăm-ngàn-đô-la với tên của hai vợ chồng. Ông

là ngôi sao sáng trong bầu trời của bà. Họ đã lấy

nhau bốn năm và sẽ có thêm đứa con nữa. Trong ba

11

tháng qua, bà đã bận rộn công việc tổ chức lễ gây

quỹ phúc lợi. Họ đã thuê sẵn chiếc du thuyền ở Hy

Lạp trong tháng tám, Sarah nghĩ rằng đây là thời

gian rất thuận lợi để bà có thai đứa con thứ ba.

Sarah chậm rãi đi quanh những bàn ăn để kiểm tra

các thiệp ghi tên thực khách có ngồi đúng vị trí

như trong danh sách của mình không. Buổi lễ gây quỹ

cho Các Thiên Thần Nhỏ thành công phần lớn là nhờ

sự tổ chức chu đáo này. Đây là việc quan trọng hàng

đầu. Sau khi đã kiểm tra xong các bàn có màu vàng,

Sarah đi đến các bàn có màu bạc, bà thấy có hai

chỗ để sai vị trí, bà liền thay đổi thiệp ghi tên

thực khách với vẻ mặt quan trọng. Khi Sarah vừa

kiểm tra xong bàn cuối cùng, sắp kiểm tra các gói

quà tặng thì bỗng bà phó chủ tịch ban tổ chức,

12

Angela, đi về phía Sarah với vẻ hớn hở. Bà ta cao,

tóc vàng, xinh đẹp, là vợ của một giám đốc công ty

kinh doanh lớn. Bà ta cũng là người mẫu ở New York

và đã hai mươi chín tuổi. Angela không có con và

cũng không có ý định đó. Bà ta muốn làm việc trong

ban tổ chức với Sarah, vì thích công việc gây quỹ

phúc lợi, bà cho đây là việc rất quan trọng và mang

lại niềm vui. Bà ta giúp Sarah rất nhiều việc, và

hai người rất tâm đầu ý hợp. Sarah tóc đen, còn

Angela tóc vàng. Mái tóc của Sarah dài, thẳng, làn

da của bà mịn như cánh hoa và đôi mắt to có màu

xanh lục. Bà là một thiếu phụ trẻ đẹp, mặc dù tóc

buộc thành đuôi ngựa, không trang điểm, mặc áo lao

động, quần jeans và đi dép kẹp. Trong vòng sáu giờ

nữa hai người sẽ trang điểm và thay y phục. Còn bây

13

giờ, họ phải làm việc cật lực.

- Cô ta đến rồi! – Angela nói nhỏ, miệng cười hớn

hở.- Ai? – Sarah hỏi rồi tựa tấm kẹp hồ sơ bên

hông.- Chị biết ai rồi! Melanie chứ còn ai? Họ vừa

đến. Tôi đã đưa cô ta lên phòng rồi. – Sarah vui

mừng và thấy nhẹ cả người, vì họ đã đến đúng giờ

trên chiếc máy bay riêng mà ban tổ chức đã thuê để

đưa Melanie từ L.A đến. Ban nhạc và nhân viên phục

vụ cuộc trình diễn đến bằng máy bay thương mại, họ

đã tới khách sạn được hai giờ rồi. Melanie, người

bạn thân của nàng, người quản lý, người phụ tá,

người làm tóc, cả bạn trai và mẹ của nàng đã cùng

đi trên máy bay riêng.

- Cô ta khỏe chứ? - Sarah hỏi với vẻ lo lắng. Họ

đã lập một danh sách ghi những thứ cần thiết cho

14

Melanie, gồm nước khoáng đóng chai, sữa chua ít

chất béo, một số các loại thực phẩm tự nhiên, và

một thùng sâm banh Cristal. Danh sách dài gồm hai

mươi sáu trang ghi đầy đủ các nhu cầu cá nhân của

Melanie, thức ăn hợp khẩu vị của mẹ nàng, ngay cả

loại bia mà bạn trai của nàng thích uống. Rồi cả

danh sách dài bốn mươi trang ghi các nhu cầu của

ban nhạc, các thiết bị về điện và âm thanh mà họ

cần trên sân khấu. Chiếc dương cầm lớn cao tám foot

dùng vào việc trình diễn đã được mang đến vào lúc

nửa đêm hôm trước. Melanie và ban nhạc sẽ diễn tập

vào lúc hai giờ chiều. Khi ấy mọi người đã ra hết

khỏi phòng khiêu vũ, nên Sarah phải khẩn trương

kiểm tra công việc cho xong ngay.

- Khỏe. Gã bạn trai của cô ta hơi kỳ lạ, còn bà mẹ

15

làm tôi sợ đến chết, nhưng cô trợ lý thì dễ

thương. Còn Melanie quá đẹp và rất dịu dàng.

Nhớ lại lần nói chuyện với Melanie trên điện

thoại, Sarah cũng có cảm giác như thế. Ngoài lần đó

ra, mỗi khi bàn đến công việc trình diễn của nàng,

bà chỉ nói chuyện với người quản lý, nhưng bà có ý

định sẽ gọi Melanie để cám ơn về việc nàng đã bằng

lòng đến buổi lễ từ thiện này. Và lúc ấy bây giờ

đã đến. Melanie không huỷ bỏ show trình diễn ở đây

để dành ưu tiên cho nơi khác, máy bay không rớt,

tất cả đã đến đúng giờ. Thời tiết nóng hơn mọi

ngày. Buổi chiều vào trung tuần tháng năm này trời

nắng rất gắt. Thực ra, trời nóng, oi bức là rất

hiếm thấy ở San Francisco, nó có vẻ giống ngày hè ở

New York hơn. Sarah nghĩ rằng trời sẽ dịu mát

16

thôi, nhưng ban đêm mà nóng bức, sẽ rất thích hợp

với không khí lễ hội trong thành phố lớn. Điều duy

nhất khiến Sarah không thích không khí như thế này,

là vì có người nói với bà rằng những ngày nóng bức

được xem như là có dấu hiệu động đất ở San

Francisco. Họ trêu bà về việc này, nhưng bà không

thích nghe chuyện như thế. Từ ngày gia đình bà

chuyển đến ở tại San Francisco, bà rất lo về chuyện

động đất. Nhưng mọi người đều trấn an bà rằng động

đất hiếm khi xảy ra, và nếu có xảy ra thì cũng nhỏ

thôi. Trong thời gian sáu năm sống ở Vùng Vịnh

này, bà chưa hề thấy xảy ra một việc như thế. Cho

nên bà không quan tâm đến điều người ta nói về dấu

hiệu “động đất”. Bây giờ bà có nhiều việc đáng lo

hơn, như Melanie - nữ danh ca và những người thân

17

cận của cô ấy.

- Theo cô thì tôi có nên lên gặp cô ấy không? –

Sarah hỏi Angela. Bà không muốn đến quấy rầy họ, mà

cũng không muốn tỏ ra lơ là đối với họ. - Khi cô

ấy xuống đây để diễn tập vào lúc hai giờ, tôi sẽ

đến gặp.

- Chị chỉ cần thò đầu vào chào cô ấy là được.

Melanie và đoàn người thân cận được bố trí ở trong

hai căn hộ rộng lớn và năm phòng ở tầng câu lạc

bộ, tất cả đều được khách sạn dành riêng cho họ.

Khách sạn rất hân hạnh được đăng cai buổi lễ này,

họ dành cho ban tổ chức năm căn hộ cho các ngôi

sao, và mười lăm phòng cùng những căn hộ nhỏ cho

các nhân vật quan trọng. Còn ban nhạc và các nhân

viên phục vụ ở tại lầu dưới, trong những căn phòng

18

nhỏ hơn. Ban tổ chức phải trả tiền lưu trú cho họ

lấy từ ngân quỹ của buổi lễ, số tiền này trích từ

lợi tức thu được trong buổi tối hôm nay.

Sarah gật đầu, bỏ tấm kẹp giấy tờ vào xách rồi đi

tới kiểm tra những phụ nữ đang gói những món quà

đắt tiền để tặng khách đến dự. Một lát sau, bà đi

thang máy lên tầng câu lạc bộ. Bà và Seth cũng ở

một phòng tại đây, nên có chìa khoá dùng thang máy.

Nếu không, bà không có cách gì để lên tầng ấy. Bà

và Seth nghĩ rằng họ có chỗ ở khách sạn để thay áo

quần dễ hơn là về nhà rồi vội vã đến. Chị giữ trẻ

đã bằng lòng ở lại đêm để chăm sóc các con họ, cho

nên Sarah và Seth sẽ vắng nhà cả đêm thoải mái. Bà

mong đợi đến ngày hôm sau mới có thể nằm nghỉ ngơi,

gọi khách sạn phục vụ tại phòng, nói đến diễn biến

19

trong buổi lễ vào đêm trước. Còn bây giờ, bà chỉ

hy vọng mọi việc đều tốt đẹp.

Vừa bước ra khỏi thang máy, Sarah thấy ngay căn

phòng lớn trên tầng câu lạc bộ. Trong phòng có đầy

đủ bánh ngọt, bánh xăng uých, trái cây cùng rượu

vang bày la liệt trên bàn, và có cả quầy giải khát

nhỏ nữa. Bàn ghế êm ái, có máy điện thoại, đủ thứ

báo và chiếc tivi lớn có màn hình rộng ở trong

phòng. Hai phụ nữ ngồi ở bàn làm việc để giúp khách

khi họ cần như là đặt trước bữa ăn tối, nhờ hướng

dẫn, hỏi han về thành phố, gọi thợ làm móng tay,

gọi người massage hay bất cứ thứ gì khách muốn.

Sarah hỏi họ đường đến phòng Melanie, rồi đi ra

hành lang và đi tiếp đến phòng cô ấy. Để tránh

phiền phức về vấn đề an ninh và khách hâm mộ,

20

Melanie đăng ký với tên Hastigs, tên của mẹ cô.

Những minh tinh thường ít khi đăng ký tên thật của

mình.

Bà gõ nhẹ lên số căn hộ, người đàn bà ở phòng câu

lạc bộ đã cho Sarah biết số này. Bà nghe bên trong

có tiếng âm nhạc, và một lát sau, cửa mở. Người mở

cửa là một phụ nữ thấp, có thân hình vạm vỡ, mặc áo

cánh và quần jeans. Bà ta cầm xấp giấy màu vàng,

cây bút chì giắt trên tóc, một tay cầm cái áo dài

dạ hội. Sarah đoán chắc đây là người trợ lý của

Melanie. Bà đã nói chuyện với chị ta qua điện

thoại.

- Pam phải không? – Sarah hỏi. Chị ta cười và gật

đầu. – Tôi là Sarah Sloane. Tôi đến chào người đẹp.

- Mời bà, - chị ta vui vẻ đáp. Sarah theo Pam vào

21

phòng khách, cảnh tượng chung quanh rất lộn xộn.

Nửa tá vali trên nền nhà được mở ra, đồ đạc vương

vải khắp nơi. Trong số đó có chiếc áo dài dạ hội

kích cỡ nhỏ bó sát người. Những thứ khác để khắp

nơi như giày cao cổ, quần jeans, ví xách tay, áo

cánh, áo khoác, một tấm chăn casơmia và con gấu

nhồi bông. Cảnh tượng trông như thể tất cả đồ đạc

của phụ nữ đã được đổ ra hết trên nền nhà. Bên cạnh

những thứ đó là một cô gái nhỏ tóc vàng, trông có

vẻ yêu quái. Cô ta nhìn Sarah rồi trở lại mân mê

cái ví xách tay. Rõ ràng cô ta đang chọn cái áo nào

trong đống áo quần sang trọng kia.

Sarah nhìn quanh, cố đoán xem cô ta là ai, thì

bỗng bà thấy Melanie Free đang ngồi dựa người trên

ghế nệm dài, đầu để trên vai người bạn trai. Anh ta

22

đang cầm cái remote điều khiển tivi, một tay cầm

ly sâm banh. Anh đẹp trai, và Sarah biết anh ta là

diễn viên, vừa từ giã một chương trình tivi thành

công, vì gặp rắc rối về ma tuý. Bà nhớ loáng thoáng

rằng anh ta vừa ở trung tâm cai nghiện ra, anh ta

có vẻ tỉnh táo khi cười chào Sarah, mặc dù có chai

sâm banh để trên nền nhà bên cạnh. Anh ta tên là

Jake. Melanie đứng dậy để chào Sarah. Trông nàng có

vẻ trẻ hơn tuổi của mình, vì không trang điểm.

Nàng có nét đẹp trong sáng như cô gái mười sáu, mái

tóc có màu vàng dài thẳng. Tóc người bạn trai nàng

đen tuyền, dựng đứng vì được vuốt keo. Melanie

chưa kịp nói lời nào thì mẹ nàng từ đâu đó đã hiện

ra, đến bắt tay Sarah cho đến khi tay bà phát đau.

- Xin chào, tôi là Janet mẹ của Melanie. Chúng tôi

23

rất thích nơi đây. Cám ơn đã đáp ứng mọi yêu cầu

của chúng tôi. Con gái cưng của tôi thích được

nuông chiều, chắc bà biết rồi, - bà ta nói, miệng

cười thân ái. Bà ta cỡ bốn lăm tuổi, và khi trẻ có

lẽ bà rất xinh đẹp, nhưng ngày ấy bây giờ đã qua.

Mặc dù bà ta có khuôn mặt tươi tắn, nhưng cái hông

to bè. “Con gái cưng” của bà vẫn không nói được

tiếng nào. Mẹ Melanie đang huyên thuyên nên nàng

không có cơ hội để mở môi. Janet Hastings nhuộm tóc

đỏ chói, cái màu rất khó chịu, nhất là khi ở bên

cạnh màu tóc vàng nhạt của Melanie và với vẻ gần

như trẻ con của nàng.

- Xin chào, - Melanie nhẹ nhàng nói. Trông nàng

không có vẻ gì là một ngôi sao hết, mà như một tiểu

thư xinh đẹp. Sarah bắt tay với cả hai người, và

24

mẹ Melanie tiếp tục huyên thuyên. Hai người đàn bà

khác đi qua phòng, còn người bạn trai đứng dậy, báo

cho họ biết anh ta đi đến phòng tập thể dục.

- Tôi không muốn quấy rầy các quý ông quý bà, -

Sarah nói với Melanie và mẹ nàng, rồi nhìn thẳng

vào Melanie.

– Cô sẽ diễn tập lúc hai giờ? – Melanie gật đầu

rồi nhìn người trợ lý. Người trợ lý của nàng từ

ngưỡng cửa nói vọng vào:

- Ban nhạc cho biết họ chuẩn bị đến hai giờ rưỡi

mới xong, cho nên Melanie phải ba giờ mới có mặt ở

đấy. Chúng tôi chỉ cần một giờ thôi, để cô ấy kiểm

tra âm thanh trong phòng.

- Vậy là tốt rồi, - Sarah đáp. Cô nhân viên khách

sạn đến để lấy áo quần của Melanie đi ủi. Áo quần

25

hầu hết bằng lưới và xêquin. – Tôi sẽ đợi cô ở

phòng khiêu vũ, để xem cô cần những thứ gì. – Bà

phải đi làm tóc và làm móng tay lúc bốn giờ, rồi về

khách sạn lúc sáu giờ để mặc áo quần và có mặt tại

phòng lễ tân lúc bảy giờ để kiểm tra các thứ lần

cuối, bảo đảm mọi người đã có mặt đầy đủ tại nơi

trình diễn và đón khách đến dự. Chiếc dương cầm đã

được đem đến vào đêm qua. Sáng nay người ta đã đưa

lên sân khấu rồi. – Melanie cười và gật đầu, rồi

ngồi phịch xuống ghế bành, trong khi cô bạn thân

trên nền nhà bên cạnh các vali reo lên với giọng

chiến thắng. Sarah đã nghe ai đấy gọi cô là Ashley,

cô ta cũng có vẻ trẻ con như Melanie.

- Tìm ra rồi! Mình mặc áo này tối nay được không?

– Cô ta đưa cho Melanie xem cái áo dài chật ních có

26

in hình con báo. Melanie gật đầu, và khi Ashley

tìm được đôi giày có đế cao tám phân để mang với

cái áo, cô ta cười sung sướng. Rồi Ashley chạy vào

phòng để mặc thử, Melanie cười gượng với Sarah.

- Ashley và tôi cùng học một trường khi tôi mới

năm tuổi, - Melanie nói. – Cô ấy là bạn thân của

tôi, đi khắp nơi với tôi. – Rõ ràng Ashley đã trở

thành người thân cận với Melanie, Sarah không khỏi

nghĩ rằng lối sống như vậy là quá kỳ lạ. Bà thấy

nếp sống của họ giống như trong một gánh xiếc, cùng

sống với nhau trong các phòng của khách sạn và sau

hậu trường. Họ cho bà cảm giác như họ đang biến

căn hộ sang trọng của khách sạn Ritz thành một

phòng ở ký túc xá đại học. Khi Jake đi rồi, trong

phòng chỉ còn phụ nữ thôi. Người thợ uốn tóc làm

27

cho mái tóc vàng của Melanie đổ xuống như thác

nước. Mái tóc rất đẹp.

- Cám ơn cô đã đến trình diễn hôm nay. – Sarah

cười nói và nhìn vào mắt Melanie. – Tôi đã thấy cô

trên truyền hình khi nhận giải Grammy, trông cô

thật tuyệt vời. Cô sẽ hát bài: “Don’t Leave Me

Tonight” (1) chứ?

(1) Đừng xa em đêm nay.

- Phải, con gái tôi sẽ hát bài đó, - mẹ nàng trả

lời thay cho nàng như thể cô siêu sao tóc vàng xinh

đẹp không có vậy. Bà ta đưa cho nàng chai nước

Calistoga rồi đứng ngay giữa Melanie và Sarah.

Không nói chuyện gì được nữa, Melanie ngồi xuống

ghế nệm dài, lấy cái remote điều khiển tivi rồi

uống một hơi nước. – Chúng tôi thích bài hát đó, -

28

Janet nói, miệng cười toe toét.

- Tôi cũng thích, - Sarah đáp, hơi kinh ngạc trước

thái độ lấn áp của Janet. Bà có vẻ quản lý và gò

ép quá mức con gái, như thể bà xem mình có phần

trong việc Melanie trở thành minh tinh. Melanie

không chống đối, nàng có vẻ đã quen với những việc

như thế này. Một lát sau, cô bạn quay lại phòng, đi

ngập ngừng trên đôi giày cao gót, người mặc chiếc

áo dạ hội quyến rũ. Trông cô ta có vẻ hơi lớn một

chút. Cô gái liền ngồi xuống chiếc ghế nệm dài với

bạn và nhìn vào tivi.

Không thể nào biết được Melanie là ai. Nàng có vẻ

không có cá tính riêng, ngoại trừ giọng hát.

- Ở Las Vegas tôi làm nghề trình diễn, - Janet nói

cho Sarah biết. Nghe thế, Sarah cố làm ra vẻ kính

29

phục. Janet là mẫu người có vẻ như thế, dễ làm cho

người ta tin, mặc dù chiếc quần jeans bà mặc căng

cứng và bộ ngực đồ sộ khiến Sarah hoài nghi. Mẫu

người của Melanie cũng gây ấn tượng mạnh, nhưng

nàng còn trẻ, đủ thời gian để làm cho vóc dáng mình

gầy và hấp dẫn. Janet có vẻ đang to mập ra. Thực

vậy, bà ta có vẻ đồ sộ, vạm vỡ, giọng nói oang oang

và ba hoa ồn ào. Sarah cảm thấy bị lép vế khi cố

viện cớ để rút lui, trong khi Melanie và cô bạn học

đang say sưa xem tivi.

- Tôi sẽ gặp quí vị ở dưới lầu để xem mọi thứ có

đầy đủ cho buổi diễn tập của quí vị không, - Sarah

nói với Janet, vì bà ta có vẻ là người đại diện cho

con gái trong mọi việc. Sarah tính nhanh trong đầu

rằng, nếu bà ở lại với họ trong vòng hai mươi

30

phút, bà vẫn còn đủ thời gian để đi đến tiệm làm

tóc. Mọi việc bây giờ chắc đã xong xuôi rồi, và quả

đúng như vậy.

- Hẹn gặp nhau ở dưới ấy, - Janet đáp và tươi cười

với Sarah. Sarah liền đi ra khỏi phòng, rồi theo

hành lang để đến phòng mình.

Bà ngồi xuống ghế mấy phút, xem các tin nhắn trên

điện thoại di động. Khi ở trong phòng của Melanie,

điện thoại báo hiệu có tin nhắn hai lần, nhưng bà

không muốn xem. Một tin nhắn là của người bán hoa,

nhắn cho Sarah biết rằng bốn bồn hoa lớn ngoài

phòng lễ sẽ được cắm hoa vào lúc bốn giờ. Tin nhắn

thứ hai là của ban nhạc khiêu vũ, họ xác nhận lại

giờ bắt đầu là lúc tám giờ. Xong, bà gọi về nhà để

hỏi thăm các con, chị giữ trẻ báo cho bà biết chúng

31

rất ngoan. Parmani là người phụ nữ Nepal dễ

thương, chị giúp việc cho họ từ khi Molly chào đời.

Sarah không muốn có người làm ở trong nhà, bà

thích tự mình chăm sóc con cái, nhưng Parmani có

mặt vào ban ngày để giúp bà, và tối nào Sarah cùng

Seth đi chơi thì chị ta sẽ giữ con cho họ. Đêm nay

chị ta sẽ ở lại cả đêm, hiếm khi có dịp như vậy,

nhưng chị rất sung sướng được giúp Sarah trong một

dịp đặc biệt như thế này. Chị biết buổi lễ gây quĩ

phúc lợi rất quan trọng đối với Sarah, và bà đã làm

việc cật lực suốt nhiều tháng nay để chuẩn bị.

Trước khi họ gác máy, chị ta chúc bà được may mắn.

Sarah muốn chào Molly, nhưng bé đang ngủ.

Khi nói chuyện xong, Sarah kiểm tra một số ghi chú

trên tấm kẹp hồ sơ, rồi chải lại mái tóc rối bời.

32

Đã đến giờ bà phải xuống phòng khiêu vũ để gặp

Melanie và ban nhạc của nàng. Bà nghe nói khi

Melanie diễn tập, cô ta không muốn có ai trong

phòng. Bây giờ nghĩ đến chuyện này, Sarah tự hỏi

phải chăng đây là do quyết định của bà mẹ, chứ

không phải của cô ta. Melanie có vẻ không quan tâm

đến việc có ai trong phòng, có ai đi vào hay đi ra

khi cô diễn tập. Sarah tự nhủ: có lẽ khi Melanie

trình diễn thì khác. Melanie giống như một đứa bé

dễ bảo, và dĩ nhiên cô có giọng ca tuyệt vời. Như

bất cứ người nào đã mua vé, Sarah nôn nóng đợi lúc

Melanie trình diễn vào tối hôm đó.

Khi Sarah vào phòng khiêu vũ, ban nhạc đã có ở đấy

rồi. Họ đứng quanh cười nói, trong khi các nhân

viên phục vụ đã hoàn tất việc tháo các thiết bị ra

33

và lắp vào chỗ. Cả nhóm đều ăn mặc khá lộn xộn. Có

tám người đàn ông trong ban nhạc của Melanie, Sarah

nhắc mình nhớ rằng cô gái tóc vàng xinh đẹp đang

ngồi xem tivi trên lầu hiện là ca sĩ lừng danh khắp

thế giới. Cô bé không có vẻ kiêu căng, ngạo mạn.

Điều duy nhất cần khắc phục là đám người quanh cô

bé quá đông. Nhưng cô bé không có những tật xấu,

những thói quen tồi tệ như phần đông các minh tinh

khác. Cô ca sĩ đến hát cho buổi lễ từ thiện giúp

Các Thiên Thần Nhỏ hồi năm ngoái đã làm náo động

khi hệ thống âm thanh không được hoàn hảo vào đêm

trước khi cô ta trình diễn. Cô ta đã ném chai nước

vào người quản lý, và dọa sẽ không hát nữa. Vấn đề

khó khăn đã được khắc phục, nhưng Sarah hoảng sợ

trước viễn cảnh Melanie sẽ huỷ bỏ buổi hát vào giờ

34

phút chót. Thái độ dễ chịu của Melanie làm cho

Sarah nhẹ người, dù mẹ cô bé đã nhân danh này để

yêu cầu đủ thứ.

Sarah đợi mười phút trong khi họ hoàn thành việc

lắp đặt dụng cụ vào chỗ, bà phân vân không biết

Melanie có xuống trễ hay không. Sarah thận trọng

hỏi ban nhạc cần gì và khi họ nói không, bà ngồi

vào bàn xa chỗ làm việc của họ để đợi Melanie đến.

Cô bé vào phòng lúc bốn giờ kém mười, Sarah nghĩ

mình đã trễ giờ hẹn với người thợ làm tóc, chắc

phải tranh thủ thời gian mới kịp giờ khai mạc.

Nhưng trước hết bà phải làm tròn nhiệm vụ, mà nhiệm

vụ hàng đầu là lấy lòng cô bé minh tinh.

Melanie đi vào, chân mang dép kẹp, áo thun ngắn

cũn cỡn và quần jeans cắt ngắn. Tóc nàng kẹp cao

35

bằng chiếc kẹp lớn hình vòng cung, và cô bạn thân

đi một bên. Mẹ nàng đi trước, người trợ lý và người

quản lý theo phía sau, có hai vệ sĩ mặt hầm hầm đi

sát bên hông. Người bạn trai, Jake, không thấy

mặt. Có lẽ anh ta đang còn ở trong phòng tập thể

dục. Melanie là người ít nổi bật nhất trong đoàn

người đi vào, trông nàng gần như bị biến mất giữa

đám đông. Người chơi trống đưa cho nàng lon cô-ca,

nàng mở ra và uống một hơi rồi nhảy lên sân khấu,

đưa mắt nhìn quanh phòng. So với nhiều nơi nàng đã

đến trình diễn, chỗ này nhỏ hơn. Phòng khiêu vũ làm

cho nàng có cảm giác ấm cúng, thân mật, nhất là

với lối trang hoàng theo phong cách của Sarah. Khi

trời tối, ánh đèn lờ mờ và đèn cầy thắp lên, căn

phòng sẽ rất đẹp. Bây giờ căn phòng sáng sủa, cho

36

nên sau khi Melanie đã nhìn quanh một vòng, nàng

nói với người phụ trách ánh sáng.

- Tắt đèn đi! – Melanie đã bắt đầu sinh động.

Sarah có thể thấy được điều ấy khi nàng đưa mắt

nhìn quanh. Bà bước đến gần sân khấu để nói chuyện

với nàng. Melanie nhìn Sarah và cười.

- Mọi thứ được chứ? – Sarah hỏi. Bà lại cảm thấy

như mình đang nói chuyện với một cô bé, rồi nhớ ra

Melanie dù sao cũng đang còn lứa tuổi teen, dù đã

thành ngôi sao.

- Tuyệt lắm. Bà đã chuẩn bị quá tuyệt vời, -

Melanie nói dịu dàng khiến cho Sarah xúc động.

- Cám ơn cô bé. Ban nhạc có cần gì nữa không?

Melanie quay đầu nhìn ai. Khi ở trên sâu khấu, nàng

có vẻ rất sung sướng. Thế giới đó đã quen thuộc

37

với nàng,

và nơi đây còn có vẻ dễ chịu hơn những nơi khác.

Nàng thích khách sạn này và Jake cũng thế.

- Này các ông, các ông cần gì nữa không? – Nàng

hỏi ban nhạc. Họ đáp họ đã có đầy đủ các thứ và bắt

đầu thử nhạc cụ. Melanie quay lại, nàng nói với

ban nhạc nàng muốn chơi bài gì trước nhất. Sau đó,

họ thảo luận với nhau một lúc lâu.

Sarah thấy họ không cần mình nữa, nên rút lui. Đã

bốn giờ năm phút, bà trễ hẹn với người thợ làm tóc

nửa giờ. May mắn lắm bà mới còn thời gian để làm

móng tay, nhưng có lẽ không làm được. Bà vừa ra

khỏi cửa phòng khiêu vũ liền đụng ngay một người

trong ban tổ chức, người này chặn Sarah lại. Đi với

chị ta là người quản lý công việc cung cấp thực

38

phẩm. Chị ta cho biết có vấn đề rắc rối về món khai

vị. Sò Olympia không còn, hiện họ chỉ có sò không

được tươi, nên bà phải chọn món khác. Đây chỉ là

vấn đề nhỏ. Sarah đã quen giải quyết các vấn đề

lớn. Bà bảo người trong ban tổ chức tự chọn món

khác, miễn là đừng chọn trứng cá hay món gì đắt

tiền khiến cho ngân sách bị thiếu hụt là được. Nói

xong, Sarah chạy đến thang máy, rồi vội vàng đi ra

tiền sảnh khách sạn bảo người tài xế đi lấy xe. Anh

ta đã đậu xe gần đấy. Sáng nay bà đã boa cho anh

ta số tiền khá lớn để anh tích cực giúp bà. Bà

phóng xe chạy ra phố, hướng về phía Nob Hill. Mười

lăm phút sau, Sarah đến tiệm làm tóc. Bà vội vã

bước vào tiệm, thở hồng hộc và vội vàng xin lỗi vì

đến trễ. Khi ấy đã bốn giờ ba mươi lăm phút, mà bà

39

phải ra về trước sáu giờ. Bà hy vọng ít ra họ phải

xong lúc năm giờ bốn mươi lăm. Họ biết tối nay bà

là chủ toạ buổi lễ gây quỹ phúc lợi quan trọng, nên

bà ngồi vào ghế ngay. Họ đem đến cho bà nước

khoáng và tách trà, rồi bắt tay vào việc. Trong khi

người thợ làm tóc gội đầu cho bà, người thợ sửa

móng tay cũng tranh thủ làm móng, họ làm thật

nhanh.

Người thợ uốn tóc gợi chuyện, chị hỏi:

- Melanie Free như thế nào? Jake có đi theo cô bé

không?- Có, - Sarah đáp. – Cô ta trông như đứa bé

dễ thương. Tôi tin tối nay cô ta sẽ rất tuyệt vời.

– Sarah nhắm mắt, cố thư giãn. Đêm nay sẽ rất dài,

bà hy vọng kết quả thành công mỹ mãn. Bà trông mau

đến giờ mở màn.

40

Trong khi Sarah đang được bới một kiểu tóc Pháp

lịch sự, có những ngôi sao bằng kim cương giả đính

vào, thì Everett Carson đang đăng ký phòng trong

khách sạn. Ông cao hơn một mét tám, người Montana,

trông ông còn dáng dấp của anh cao bồi chăn bò như

thời trai trẻ. Ông cao lêu đêu, mái tóc dài không

chải, mặc quần jeans, áo thun, mang giày cao cổ

chăn bò, và chính đôi giày khiến người ta phải chú

ý đến ông. Đôi giày cũ kỹ, làm bằng da như da cá

sấu màu đen. Nó là vật đáng giá nhất trên người

Everett, ông mang với bộ đồ vía mà tòa báo đã thuê

cho ông mặc vào tối đó. Ông đưa thẻ nhà báo cho

người tiếp tân của khách sạn xem, mọi người đều

cười nói họ đang đợi ông. Everett thường ở trọ tại

khách sạn Ritz – Carlton, vì ông nghĩ ở đấy dễ chịu

41

hơn nhiều nơi khác. Ông mới làm cho tờ báo này, và

đêm nay ông đến đây để tường thuật buổi lễ gây quỹ

phúc lợi cho tờ Scoop, một tạp chí thông tin ở

Hollywood. Ông đã sống nhiều năm ở những nơi có

chiến tranh để đưa tin cho hãng thông tấn AP, và

sau thời gian nghỉ làm cho hãng này một năm, ông

cần có một công việc khác. Everett làm cho tờ báo

này được ba tuần rồi, trong đó ông đã tường thuật

ba buổi hoà nhạc rock, một đám cưới ở Hollywood, và

đây là lần tường thuật lễ gây quỹ phúc lợi lần thứ

hai. Công việc này không hợp với sở trường của

ông. Ông cảm thấy mình như tên bồi bàn khi mặc bộ

vest sang trọng vào người. Ông nhớ cảnh khốn khó mà

ông đã trải qua trong hai mươi chín năm làm cho

hãng AP. Bây giờ ông đã bốn mươi tám tuổi, cho nên

42

ông rất mừng khi khách sạn chỉ cho ông căn phòng

nhỏ, gọn gàng. Ông thả cái xách cũ mèm xuống nền

nhà, cái xách đã theo ông đi khắp thế giới. Nếu ông

nhắm mắt, có lẽ ông tưởng mình đang ở Sài Gòn,

Pakistan, hay New Delhi... Afganistan... Lebanon...

Bosnia trong thời chiến. Ông thường tự hỏi tại sao

một người như ông cuối cùng lại đi làm công việc

tường thuật các buổi lễ gây quỹ phúc lợi và đám

cưới của những nhân vật danh tiếng. Đối với ông thì

đây là sự trừng phạt độc ác phi thường.

- Cám ơn, - Everett nói với nhân viên khách sạn

dẫn ông vào phòng. Trên bàn làm việc có tờ giấy

giới thiệu về phòng sinh của bệnh viện và cái thẻ

nhà báo để vào dự lễ gây quỹ quà cho Các Thiên Thần

Nhỏ, những thứ Everett chẳng thèm lưu tâm. Nhưng

43

ông phải làm công việc này. Ông đến đây để chụp ảnh

các nhân vật danh tiếng và tường thuật buổi trình

diễn của Melanie. Ông tổng biên tập đã nói rằng đây

là việc rất quan trọng cho tờ báo, nên ông mới có

mặt ở đây.

Ông lấy chai nước chanh trong tủ lạnh, mở ra uống

một hơi. Căn phòng nhìn sang tòa nhà ở phía bên kia

đường, mọi thứ đều rất sang và cực kỳ đẹp đẽ. Ông

ước mơ nghe được âm thanh và ngửi mùi hang chuột ở

nơi mà ông đã ngủ ba mươi năm, mùi ngai ngái của sự

nghèo nàn trong các con đưởng hẻm ở New Delhi, và

tất cả những nơi xa xôi kỳ lạ mà ông đã đến trong

suốt ba thập kỷ qua.

- Hãy thoải mái đi, Ev, - ông nói to với mình rồi

với tay mở đài CNN, ngồi xuống chân giường, lấy

44

trong túi ra tờ giấy xếp hai. Ông đã in tờ giấy từ

trong Internet trước khi rời khỏi văn phòng ở L.A.

Ông nhủ thầm: Chắc hôm nay là ngày may mắn của

mình. Cách đây một khu phố, có một buổi họp trong

nhà thờ ở đường California. Buổi họp diễn ra lúc

sáu giờ, sẽ kéo dài trong một giờ, và ông phải trở

về khách sạn lúc bảy giờ khi buổi lễ từ thiện bắt

đầu. Nghĩa là ông phải mặc đồ vía để đi họp, cho

nên ông phải chuẩn bị ngay để khỏi trễ. Ông không

muốn người ta phàn nàn mình với tòa soạn. Ông

thường như thế, bỏ không làm những công việc chán

phèo. Nhưng hồi ấy ông nghiện rượu. Bây giờ đang

bắt đầu làm lại cuộc đời, ông không muốn vượt qua

giới hạn cho phép. Ông từng là một chàng trai tốt,

có lương tâm, chân thật. Ông cảm thấy bây giờ mình

45

như đứa bé bắt đầu vào trường mẫu giáo. Sau khi đi

chụp ảnh các binh sĩ tử trận trong chiến hào, đạn

bay vèo vèo xung quanh, bây giờ đi tường thuật một

buổi lễ từ thiện ở San Francisco là một việc hết

sức tẻ nhạt, mặc dù nhiều người ưa thích. Ông không

phải loại người đó, thật khổ. Công việc này đối

với ông rất đáng chán.

Ông thở dài, uống hết chai nước chanh, ném cái vỏ

không vào sọt rác, rồi đi tắm.

Nước vòi sen xối xuống làm ông cảm thấy dễ chịu.

Hôm nay ở L.A. trời nóng, nhưng ở đây còn oi bức

khó chịu hơn. Phòng có máy điều hòa không khí, ông

cảm thấy thật thư giãn khi bước ra khỏi nhà tắm.

Ông tự nhủ đừng cau có với cuộc đời nữa, hãy vui

sống đi. Ông lấy kẹo sôcôla ở trên giường để ăn,

46

rồi ăn hai cái bánh qui ở quầy rượu nhỏ. Ông soi

gương, thắt nơ vào cổ và mặc chiếc áo vest lên

mình.

- Lạy Chúa, trông anh như nhạc sĩ... hay một nhà

quí tộc, ông cười nói với mình. – Không... như anh

bồi... đừng nghĩ điên. – Ông là nhà nhiếp ảnh nổi

tiếng đã từng đoạt giải Pulitzer. Nhiều bức hình

ông chụp đã được đăng trên trang bìa ở tạp chí

Times. Ông có tên tuổi trong nghề, tuy một thời vì

nghiện ngập mà tên tuổi bị mai một, nhưng ít ra ông

đã bỏ được rượu. Ông đã sống sáu tháng trong một

trung tâm cai nghiện, và năm tháng sống ẩn cư trong

một ngôi chùa Ấn Độ giáo để suy ngẫm về cuộc đời.

Bây giờ ông nghĩ mình đã khắc phục được tật xấu.

Không có cách gì khác hơn. Khi cơn nghiện đến cực

47

điểm, ông suýt chết trong một khách sạn rẻ tiền ở

Bangkok. Cô gái điếm đã cứu ông và gọi bác sĩ đến.

Một nhà báo đồng nghiệp đã đưa ông về Mỹ. Hãng AP

đã sa thải ông vì sao nhãng nhiệm vụ suốt ba tuần.

Ông không thể hồi phục được, nên người ta phải đưa

ông vào trung tâm cai nghiện. Ông bằng lòng vào đấy

trong một thời gian, ông nghĩ hoặc là bỏ rượu hoặc

là chết, và ông đã ở đấy sáu tháng với quyết tâm

bỏ hẳn việc uống rượu.

Sau đó ông lên cân và khỏe mạnh ra. Hàng ngày ông

đến họp với Hội cai rượu, thỉnh thoảng đi họp ba

lần trong một ngày. Bây giờ đối với ông việc này

không khó khăn như lúc ban đầu, nhưng ông nghĩ nếu

những buổi họp không giúp gì cho ông, thì việc ông

đến dự sẽ giúp được người khác. Ông có người đỡ

48

đầu, người này cũng đã từng cai nghiện và dứt

nghiện hơn một năm nay.

Everett bỏ cái thẻ chứng nhận hết nghiện một năm

vào túi, mang đôi giày cao cổ may mắn vào, và quên

chải tóc. Ông lấy chìa khoá phòng, đi ra khỏi khách

sạn lúc sáu giờ ba phút, với cái bao máy ảnh đeo

tòn teng trên vai và nụ cười nở trên môi. Ông cảm

thấy thoải mái hơn nửa giờ trước đây. Cuộc đời đối

với ông không phải ngày nào cũng thoải mái, nhưng

so với cách đây một năm thì cuộc sống bây giờ tốt

đẹp hơn nhiều. Một gã nào đấy có lần đã nói với ông

trong buổi họp của những người cai nghiện rằng:

“Tôi vẫn còn những ngày buồn tẻ, nhưng trước đây

tôi đã từng trải qua nhiều năm khốn đốn”. Khi ông

bước ra khỏi khách sạn, rẽ phải vào đường

49

California để đi bộ xuống đồi đến nhà thờ Old St.

Mary chỉ cách đấy một khu phố, ông cảm thấy cuộc

đời thật đáng sống. Ông mong đợi đến dự buổi họp.

Tối nay ông thích như vậy. Ông sờ cái thẻ cai rượu

một năm trong túi, như ông thường làm, để nhắc mình

nhớ rằng ông đã tiến bộ rất nhiều trong năm qua.

- Hãy tiến tới..., - Ông nói nhỏ với mình khi đi

vào nhà của ông mục sư để gặp nhóm người dự họp.

Khi ấy đúng sáu giờ tám phút. Ông nghĩ mình sẽ tích

cực tham gia buổi họp như mọi lần trước.

Khi Everett đi vào nhà thờ Old St. Mary, thì Sarah

nhảy ra khỏi xe hơi chạy vào khách sạn. Bà còn 45

phút để mặc áo quần, năm phút để đi từ phòng mình

xuống phòng khiêu vũ. Móng tay đã được làm xong,

nhưng vì bà đưa tay vào xách quá sớm để lấy đồ, nên

50

hai móng bị xước. Nhưng trông mình vẫn đẹp và bà

thích kiểu tóc họ đã làm cho mình. Khi bà chạy qua

tiền sảnh, đôi dép kẹp kêu loạp xoạp khiến người

gác cửa nhìn bà, cười và nói lớn;

- Chúc bà đêm nay may mắn!

- Cám ơn. – Bà vẫy tay chào anh ta và bước nhanh

vào thang máy đẫn lên tầng câu lạc bộ. Ba phút sau,

bà vào phòng, lấy chiếc áo dạ hội trong cái xách

có dây kéo bằng nhựa. Chiếc áo có màu trắng bạc

sáng óng ánh, sẽ phô bày rõ thân hình quyến rũ của

bà. Bà đã mua đôi cao gót của hãng Manolo Blahnik

có màu bạc, đôi giày rất cao, nhưng mang vào sẽ phù

hợp với cái áo, trông rất đẹp.

Bà vào bồn tắm rồi bước ra chỉ trong năm phút, sau

đó ngồi vào bàn trang điểm. Khi bà đeo đôi hoa tai

51

bằng kim cương thì Seth đi vào, lúc ấy là bảy giờ

kém hai mươi. Tối thứ sáu, ông đã yêu cầu bà làm

công việc gây quỹ vào cuối tuần để cho ông khỏi dậy

sớm vào sáng hôm sau, nhưng hôm nay là ngày duy

nhất do khách sạn và Melanie ấn định, nên họ phải

làm theo.

Trông ông có vẻ căng thẳng như mọi khi mỗi lần ở

văn phòng về nhà. Ông làm việc nhiều và kiếm được

rủng rẻng tiền. Nếu làm việc thoải mái và tuỳ tiện

thì ông sẽ không thành công được vậy. Nhưng đêm nay

bà thấy ông có vẻ phờ phạc. Ông ngồi xuống mép bồn

tắm, cào tay lên tóc, rồi cúi đầu hôn vợ.

- Trông anh quá mệt mỏi, - bà nói với vẻ thương

cảm. Họ là cặp vợ chồng tuyệt vời. Từ khi gặp nhau

ở trường kinh doanh, hai người rất tâm đầu ý hợp.

52

Cuộc hôn nhân của họ tràn trề hạnh phúc, họ yêu đời

và yêu thương các con. Trong mấy năm qua, ông đã

cho bà cuộc sống rất sung túc. Bà thích cuộc sống

chung của họ và nhất là thích mọi thứ về ông.

- Anh quá mệt, - Seth đáp. – Công việc tối nay như

thế nào? – Ông hỏi. Ông thích nghe về những việc

bà làm. Ông ủng hộ bà hết mình. Thỉnh thoảng ông

nghĩ rằng việc bà ở nhà là sự phí phạm đầu óc kinh

doanh tài giỏi và uổng cái bằng Cử nhân Quản trị

Kinh doanh của bà, nhưng ông mừng vì bà đã ở nhà

chăm sóc con cái và chăm sóc ông.

- Tuyệt! – Sarah đáp, miệng cười tươi. Bà mặc

chiếc áo lót bằng vải đăng ten vào để khi mặc áo dạ

hội người ta khỏi thấy áo lót ở trong. Trông bà

mặc áo lót quá hấp dẫn khiến ông rung động. Ông

53

không kiềm chế được mình, bèn đưa tay sờ vào đùi

bà. Bà liền cười, can ông:

- Đừng làm thế, anh yêu, nếu không em sẽ trễ đấy.

Anh có thể xuống trước, nếu anh muốn. Anh xuống

đúng giờ ăn thì càng tốt, khoảng bảy giờ rưỡi. –

Ông xem đồng hồ và gật đầu. Đã bảy giờ kém mười. Bà

còn năm phút để mặc áo.

- Nửa giờ nữa anh sẽ xuống. Anh phải gọi điện

thoại đi hai nơi trước đã. – Ông thường gọi điện

thoại, và đêm nay cũng giống như bao lần trước,

Sarah biết. Việc kinh doanh khiến ông bận bịu suốt

ngày đêm. Điều này nhắc bà nhớ lại những ngày họ

làm việc cho cơ quan Công ước Quốc tế ở Wall

Street. Cuộc sống của ông bây giờ giống như lúc ấy,

vì thế mà ông hạnh phúc và thành công. Họ có cuộc

54

sống đầy đủ, sung túc. Họ sống cuộc đời giàu sang,

phú quí như những người đã gấp đôi tuổi của họ.

Sarah rất mừng, bà nghĩ điều này quả kỳ lạ thật. Bà

quay lưng cho ông kéo dây kéo sau chiếc áo dạ hội

dài. Trông bà quá quyến rũ, ông cười. – Chà, trông

em tuyệt lắm!

- Cám ơn anh. – Bà cười đáp, và họ hôn nhau. Bà bỏ

vài thứ vào cái ví nhỏ màu bạc, mang đôi giày đẹp

vào chân, rồi vẫy tay chào ông và đi ra cửa. Ông đã

nói chuyện với người bạn thân ở New York qua điện

thoại di động để thu xếp công việc vào ngày mai. Bà

không quan tâm đến việc nghe ông nói gì. Bà để

chai Scotch nhỏ cạnh ly nước đá bên trái ông, khi

cửa phòng đã đóng, ông rót rượu vào ly.

Bà vào thang máy để xuống phòng khiêu vũ. Mọi thứ

55

ở đây đều hoàn hảo. Những bình hoa đã được cắm hoa

hồng màu trắng kem. Các thiếu nữ xinh đẹp mặc áo dạ

hội đủ màu sắc đã ngồi sẵn ở các bàn dài, đợi để

dẫn khách vào đúng chỗ của họ. Những người mẫu đi

loanh quanh trong chiếc áo dạ hội màu đen, mang đồ

nữ trang đẹp tuyệt của tiệm kim hoàn Tiffany, và

chỉ mới có một số người đến trước bà. Sarah thấy

mọi thứ đều ngăn nắp, ổn định. Rồi bà thấy một

người đàn ông cao đi vào, tóc ông có màu hung xám

bờm xờm không chải, chiếc máy ảnh đeo trước ngựa.

Ông nhìn bà với ánh mắt mến phục, nhoẻn miệng cười

chào rồi nói cho bà biết ông ta là phóng viên của

tờ Scoop. Bà rất mừng. Báo chí càng tường thuật

nhiều bao nhiêu, sang năm khách càng đến đông bấy

nhiêu. Đối với họ, báo chí rất quan trọng.

56

- Tôi là Everett Carson, - ông tự giới thiệu, chỉ

cái thẻ nhà báo găm trên túi áo vest. Trông ông có

vẻ thoải mái, thanh thản.

- Tôi là Sarah Sloane, người tổ chức buổi lễ từ

thiện này. Ông cần uống một ly không? – Bà hỏi. Ông

cười và lắc đầu, ông rất ngạc nhiên là bây giờ mọi

người đều nói thế với người đến làm việc, sau khi

họ đã giới thiệu xong. Đôi khi sau khi “chào” xong

là họ hỏi ngay: “Ông cần uống một ly không?”.

- Không, cám ơn, tôi không khát. Đêm nay bà cần

tôi để mắt chú ý đến ai nhất? Các nhân vật danh

tiếng ở địa phương, những người có máu mặt trong

thành phố phải không? – Bà nói cho ông biết gia

đình Detty sẽ có mặt ở đây, sẽ có Sean, Robin

Wright Penn và Robin Williams, cùng với một số

57

người có tên tuổi khác mà ông không biết, nhưng bà

hứa khi họ đến, bà sẽ chỉ cho ông thấy.

Rồi bà quay lại đứng gần những chiếc bàn dài để

chào khách khi họ bước ra khỏi thang máy, đến gần

bàn đăng ký vào dự lễ. Everett Carson bắt đầu chụp

ảnh các người mẫu. Hai người trông có vẻ rất hấp

dẫn, họ có bộ ngực tròn và cao, chỗ hõm giữa hai

bầu ngực là sợi dây chuyền bằng kim cương lấp lánh

thật quyến rũ. Ông quay lại chụp cho Sarah một tấm

trước khi bà bận bịu công việc. Bà trẻ đẹp, mái tóc

đen chải cao lên, những ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh

trên tóc, và đôi mắt to màu lục có vẻ như đang

cười với ông.

- Cám ơn ông, - bà lịch sự nói, và ông đáp lại

bằng nụ cười thân ái. Bà tự hỏi tại sao ông không

58

chải tóc, không biết có phải ông quên hay là ông

thích thế. Bà chú ý nhìn đôi giày cao cổ chăn bò

bằng da đen như da thằn lằn. Trông ông có vẻ là

người có cá tính đặc biệt, bà tin chuyện đời của

ông rất hấp dẫn, nhưng bà không có thì giờ để tìm

hiểu. Ông chỉ là nhà báo của tờ Scoop từ L.A được

phái đến để tường thuật buổi lễ hôm nay.

- Chúc buổi lễ từ thiện của bà thành công tốt đẹp,

- ông nói, rồi đi chỗ khác khi thang máy nhả ra

chừng ba mươi người cùng một lúc. Đối với Sarah đêm

quyên góp cho Các Thiên Thần Nhỏ đã bắt đầu.

59

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát