Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Phần 1 - Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Mở to đôi mắt xinh đẹp của em (Phần 1)

Tác giả Liêu Uyển Hồng

Nguyễn Thu Phương dịch

Lời mở đầu

Khi gặp nhau, chat trên MSN (Window Live

Messenger), Uyển Hồng có kể cô ấy đang viết một

cuốn tiểu thuyết tình yêu và muốn xây dựng hình

tượng một anh chàng Trung Quốc hoàn hảo, tôi đã

phản pháo ngay: “Cậu đúng là mơ mộng, hão huyền quá

đấy!”. Và chỉ cần một cái click chuột tôi đã liệt

kê ra hàng loạt tin tức, chuyện phiếm, bồ nhí liên

quan đến các quan chức cấp cao, người nổi tiếng, kẻ

giàu có. Như thế đã được tính là hình mẫu nam nhân

Trung Quốc hoàn hảo tuyệt mĩ rồi chứ? Không phải

cậu muốn nói đến Tống Tư Minh, anh chàng trong phim

1

hot “Căn hộ nhỏ” chứ hả? Anh chàng mà khiến không

biết bao phụ nữ, từ trẻ tới có tuổi phải nức nở gào

thét: “Hãy cho tôi một chàng Tống Tư Minh, dù có

phải ngồi cô đơn khóc trong BMW tôi cũng cam lòng”.

Uyển Hồng vui vẻ: “Cậu thật là... người đàn ông có

bồ nhí thì sao có thể coi là perfect man được chứ?

Tớ muốn xây dựng hình ảnh một chàng IT vừa tài

giỏi vừa có tiền, như ông anh hàng xóm từ thuở nhỏ

của tớ, anh ấy mới từ Mĩ về, thế mới đúng là người

đàn ông mơ ước chứ...”. Tôi như giội gáo nước lạnh

vào Uyển Hồng đang thao thao bất tuyệt: “Cậu tỉnh

đi cho tớ nhờ, “nổ” quá rồi đấy! Dân IT cùng lắm là

mặc hàng hiệu Polo, không khôi ngô tuấn tú, cũng

chả có tiền, không biết chừng ông anh hàng xóm của

cậu cũng chỉ là “hữu danh vô thực”; Hải ngoại về

2

hả? Biết đâu lại chả vừa bơi về từ bờ Tây Thái Bình

Dương. Còn những “quý ông” nhìn thì lịch lãm đấy

nhưng biết đâu lại đang núp bóng bà vợ giàu có nào

đó cũng nên, có những kẻ trông rất “đàn ông” nhưng

lại làm những việc bẩn thỉu. Vậy thì đâu còn là

“quý ngài” đáng kính nữa. Uyển Hồng ngắt lời: “Vì

thế tớ mới muốn xây dựng hình ảnh một perfect man

có mác “made in China”. Nếu như sự lãng mạn chỉ là

giấc mơ giữa ban ngày của Đỗ Lệ Nương (nhân vật

trong vở kịch nổi tiếng Trung Quốc Mẫu đơn đình),

mãi mãi không trở thành sự thực, thì thế mới càng

khiến chúng ta mơ ước, đúng không nào?”. Tôi gửi

biểu tượng mặt cười nhăn nhó: “Vậy cậu hãy xây dựng

cho tớ hình tượng anh Darcy hay một chàng Nhĩ

Khang đi”.

3

Nếu quả thực xây dựng hình tượng A Ca trong truyện

của nhà văn Quỳnh Dao thì thật là buồn cười. Tôi

còn nhớ thời tiểu học, những năm 90 mấy, xem phim

“Hoàn Châu Cách Cách”, dần dần ngay cả đến thú cưng

của bà Quỳnh Dao cũng trở nên hot vô cùng, tình

yêu chất chứa đầy sự ghen tuông của Nhĩ Khang đã

trở thành điểm đáng ghét nhất. Còn anh chàng Darcy

trong truyện của nhà văn Anh nổi tiếng Austin đã

từng là người tình trong mộng của lũ con gái khoa

ngoại ngữ chúng tôi một thời. Thực tế, đến tận bây

giờ thì hình tượng Darcy vẫn là mẫu bạn trai mà các

cô gái mộng tưởng, hay như tượng đài David Beckham

cũng vậy. Thời chúng tôi, những thần tượng trong

các tác phẩm văn học rất ít. Những cuốn tiểu thuyết

được nhiều người đón đọc ngày đó, các nhân vật nam

4

chính nếu không phải là một anh hai chín chắn thì

là những chủ trang trại chăn heo ở những khu xây

dựng kinh tế mới hoặc là những anh nông dân vùng

sơn cước. Những hình tượng đó mà sống mãi với thời

gian thì thật là kỳ tích, một chiếc bánh mì cũng có

thể coi là vật làm tin, đêm về tựa đống cỏ thơm,

ngắm sao trời đã là lãng mạn lắm rồi. Các hình

tượng như Cao Gia Lâm, Tần Thư Điền... có thể là

những đề tài nghiên cứu cho nền văn học đương đại,

nhưng để họ trở thành hình mẫu lý tưởng trong lòng

các cô gái thì vô cùng khó. Các cuốn tiểu thuyết

tình yêu được viết vào thời kỳ đổi mới, hầu hết

không thoát khỏi sự câu nệ của thể chế chính trị.

Có nhiều lúc, quan niệm về tình yêu gắn liền với

khổ cực, buồn đau. Trong hoàn cảnh như vậy, để nảy

5

nở những mối tình “yêu hết mình” còn khó huống chi

là phong cách yêu. Chúng tôi chỉ có được những cảm

nhận đơn thuần từ những bộ phim nhập khẩu. Hồi đó

có không ít các anh chàng học chiêu thức “cua gái”

của Zorro (Nhân vật trong bộ phim cùng tên của

Pháp) không tuấn mã, không hoa hồng. Trong hoàn

cảnh Trung Quốc có những quy định khắt khe với các

tác phẩm văn học nước ngoài, thanh niên chúng tôi

vẫn may mắn được tiếp xúc với những tiểu thuyết

tình yêu truyền thống và có cơ hội phát huy trí

tưởng tượng. Các tác phẩm vô cùng nổi tiếng như:

“Kiêu hãnh và định kiến” (Pride and Prejudice - tác

giả Jane Austen, nhà văn Anh), “Đỏ và Đen” (The

Red and The Black - nhà văn người Pháp Stendhal),

“Jane Eyre” hay một tác phẩm tuyệt vời khác của nhà

6

văn Mĩ F. Scott Fitzgerald “Đại gia Gastby” đã dần

góp phần giáo dục tư duy tình cảm của chúng tôi.

Những chàng như Darcy, Julien Sorel, Rochester hay

Gastby đã trở thành hình mẫu vô cùng lý tưởng với

những cô gái mơ mộng tụi tôi. Ở thời kỳ ấy, nội

dung buôn chuyện của các chị em tưởng chừng rất

“sách vở”. Nếu chuyện trường lớp không còn gì để

kể, thì những nhân vật nam chính trong các cuốn

tiểu thuyết thường là chủ đề chúng tôi bàn tán

trước giờ đi ngủ. Tôi nhớ có lần Uyển Hồng nêu ra

chủ đề: Darcy hay Cathernin (Nhân vật trong tác

phẩm văn học Đồi gió hú) có sức hấp dẫn hơn. Cô ấy

còn đưa ra ba yếu tố quan trọng ở một người đàn ông

lý tưởng là: Đẹp trai - dĩ nhiên, tự chủ và sexy.

Phải nói thật rằng, lúc cô ấy nói đến từ sexy, tôi

7

đã vô cùng ngạc nhiên, mắt chữ O mồm chữ A. Mặc dù

đã có mấy năm học chuyên ngành Tiếng Anh nhưng tôi

thật rất mơ hồ về ý nghĩa nội hàm của từ này. Ngay

cả khi lũ con trai giấu giếm đọc những quyển tạp

chí thời trang mà ngày đó tôi dám chắc chỉ có hội

con trai mới dám xem mấy cái đó, thỉnh thoảng bọn

họ còn đọc to từ Sexy và cười rất bí hiểm, nụ cười

đó đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in. “Quyến rũ,

gợi cảm” ở thời chúng tôi là những từ cấm kị, mặc

dù có thể dễ dàng tra ra ý nghĩa của nó nhờ từ điển

Oxford nhưng chúng tôi vẫn không thể tưởng tượng

nổi một người đàn ông sexy là như thế nào. Nhằm cứu

vãn sự “ngu muội” của chúng tôi, Uyển Hồng liền so

sánh sự khác nhau của hai nhân vật nam chính trong

truyện Đồi gió hú, chúng tôi ai cũng đều rất thích

8

thú: Thì ra xung đột giữa Linton và Catherine

Earshaw không chỉ là xung đột giai cấp mà còn là sự

tranh đấu về nội tâm. Và điều rõ ràng Catherine là

người chiến thắng. Vậy còn nhân vật Darcy? Anh ấy

có vẻ như lịch lãm, sang trọng thì có thừa nhưng

chưa đủ quyến rũ. Những lần “tám” chuyện như thế,

đều là Uyển Hồng khơi ngòi, chưa chờ đến phân người

thắng, kẻ thua thì có người đã ngáp ngắn, ngáp dài

buồn ngủ và chúng tôi cứ thế ấp ôm những suy nghĩ,

chìm vào giấc mộng.

Xem ra, Uyển Hồng đã ấp ủ chủ đề người đàn ông lý

tưởng từ ngày đó. Chính vì thế khi cô ấy nói muốn

viết tiểu thuyết tình yêu có hình tượng người đàn

ông Trung Quốc hoàn hảo, tôi đã nghĩ ngay đến ba

yếu tố quan trọng mà cô ấy từng nói. Mấy tháng sau

9

đó, cô ấy gửi bản thảo hoàn chỉnh tới, tôi đã đọc

ngấu nghiến liền một mạch - đã lâu lắm rồi tôi

không đọc như vậy. Là một giáo viên khoa Văn học,

hàng ngày tôi đều đối mặt với các văn bản, hầu hết

là các tác phẩm cần tôi phải tỉ mẩn, kiên nhẫn,

nhưng khi đọc “Mở to đôi mắt xinh đẹp của em” khiến

tôi có lại được cảm giác vui sướng khôn tả như hồi

tôi ngấu nghiến cả đêm đọc tiểu thuyết tình yêu

của văn sĩ nổi tiếng người Anh Barbara Cartland. Rõ

ràng một điều là: Trước khi đặt bút, Uyển Hồng đã

có sự chuẩn bị chu đáo, các cuốn tiểu thuyết tình

yêu kinh điển, cô ấy đã quen thuộc như lòng bàn tay

nhưng cuốn tiểu thuyết này vẫn toát lên màu sắc

riêng, vô cùng mới mẻ. Các tình tiết trong truyện

có vẻ rất quen thuộc: một cô gái Trung Quốc xinh

10

đẹp, hai kẻ theo đuổi - tính cách hoàn toàn khác

biệt, một kẻ người Mĩ, kẻ kia Trung Quốc. Trong câu

chuyện, những diễn biến tình cảm phức tạp đã được

khai thác một cách triệt để, sự đấu tranh của các

nhân vật được thể hiện một cách kịch tính nhất,

nhiều khi trở thành bi kịch. Mối tình tay ba này

lại xảy ra nơi đất khách quê người, hai kẻ tình

địch đến từ hai nền văn hóa khác nhau, vì thế các

chi tiết kịch tính thông thường sẽ tập trung khai

thác những yếu tố văn hóa phức tạp. Thú thực, đọc

cuốn tiểu thuyết này lần đầu tiên, tôi có hơi bất

ngờ. Bởi lẽ nhân vật Ngô Vũ dường như không giống

với hình tượng lý tưởng mà Uyển Hồng từng quan

niệm: không đẹp trai, cũng không quá tự chủ, hấp

dẫn, quyến rũ lại càng không. Còn anh chàng tình

11

địch Lancer thì hội tụ đầy đủ cả ba yếu tố đó.

Nhưng khi đọc lại lần nữa, tôi thấy dường như Uyển

Hồng đang áp dụng triết lý “Tình yêu chính là một

ngôi trường” của nhà văn Austin. Bởi vì một Ngô Vũ

không rành về lãng mạn kiểu phương Tây nhưng luôn

luôn cố gắng suy nghĩ mọi cách để thấu hiểu tâm tư

tình cảm của Tuyết Nhung. Còn chiến thuật “đòn tâm

lý” mà Lancer áp dụng, đối với chàng trai Mĩ mà

nói, chiến thuật ấy rất hao tâm tổn sức, nhưng chắc

chắn có rất ít cô có thể thoát khỏi sự cám dỗ này,

bởi người con trai đẹp có vẻ ngoài nóng bỏng đều

là những cám dỗ không thể cự tuyệt. Ngay cả thông

minh, xinh đẹp như Tuyết Nhung cũng không phải

ngoại lệ, cũng rơi vào lưới tình. Giống như con

ngài tự biết là đau đớn, thậm chí là chết nhưng vẫn

12

lao vào chỗ ánh sáng. Cũng may đây là thế kỉ 21,

phụ nữ không còn phải chịu những tư tưởng hà khắc

như thời nhà văn Austin, ví như hôn nhân không trọn

vẹn, đổ vỡ thì họ không có cơ hội làm lại. Nếu như

coi mối tình của ba nhân vật trong truyện là một

ngôi trường tình, thì đã không thành công khi không

đào tạo được một Lancer cao thượng, nhưng đã khiến

Tuyết Nhung nhận ra đâu là tình yêu đích thực và

với nhân vật Ngô Vũ, dường như ngôi trường này đã

tôi luyện thêm cho anh ý chí quyết tâm, kiên trì.

Anh chịu đựng bao khổ đau, vứt bỏ đi những quan

niệm về “kiêu hãnh” và “định kiến” chờ đợi ngày cô

em gái hàng xóm hoàn thiện lý trí và tình cảm. Một

hình ảnh hiếm gặp ở thời đại “nhanh yêu, chóng đi

đến hôn nhân và sớm chia tay” này.

13

Vậy rốt cuộc như thế nào mới là người đàn ông lý

tưởng? Trong cuốn tiểu thuyết này, Uyển Hồng dường

như đã phá vỡ hình mẫu của chính bản thân mình bao

năm qua quan niệm, đẹp trai, tự chủ, sexy tất cả

đều là những thứ vô thực. Người đàn ông lý tưởng,

trước hết phải là người mà phụ nữ có thể tin tưởng,

gửi gắm cuộc đời mình và chỉ có những người đàn

ông vị tha mới là những người đáng trông cậy, đáng

trao thân gửi phận. Những điều này không có mối

liên quan nào tới văn hóa hay loại người nhưng lại

liên quan mật thiết tới nhân cách mỗi người. Tuyết

Nhung kiếm tìm gì trong cuộc hôn nhân, không phải

chính là hình ảnh một Ngô Vũ ư?

Thì ra, cuốn truyện này của Uyển Hồng đã vượt

ngoài trí tưởng tượng của tôi. Hình tượng ba nhân

14

vật ở đây không mang dáng dấp của những nhân vật

trong những cuốn tiểu thuyết tình yêu truyền thống,

nhưng các đặc điểm lại được thể hiện một cách nổi

bật. Một điểm khiến tôi rất mơ hồ là: Chẳng lẽ

Tuyết Nhung thông minh mà đơn thuần (rất giống với

nhân vật Amelia trong Hội chợ phù hoa) lại ích kỷ

lợi dụng tấm chân thành của Ngô Vũ, khiến chàng say

mê để ở bên cô những lúc cô tỉnh mộng?

Chính xác là phải đọc đến lần thứ ba, tôi mới hiểu

được những ẩn ý của Uyển Hồng: Cuốn tiểu thuyết về

một chuyện tình tay ba, nhân vật có tính cách

riêng biệt, kết cấu chuyện chặt chẽ, ngôn từ sống

động, giống như củ hành tây vậy, nhìn vẻ bề ngoài

rất đơn giản nhưng khiến người đọc phải bóc đọc

từng câu, từng lớp nghĩa. “Mỗi một lớp được bóc ra,

15

lại lộ ra những chuyện sớm đã vào quên lãng, khi

tất cả các lớp đều hiện ra thì nước mắt không ngừng

tuôn rơi”.

Quả thực vậy, khi đọc đến chương cuối, đến đoạn

Ngô Vũ cố gắng hết sức đập vỡ cửa kính xe ô tô, đẩy

Tuyết Nhung ra, rồi sau đó vật lộn với dòng nước

đẩy Tuyết Nhung lên một chạng cây nhỏ, còn bản thân

mình thì bị dòng nước cuồn cuộn cuốn trôi đi. Thời

khắc đó, tôi không kìm được lòng, nước mắt mặn

khóe môi. Uyển Hồng không cần áp dụng những câu văn

mĩ lệ như phương cách của nhà văn Quỳnh Dao, trong

truyện chỉ có vài cảnh tình cảm nhưng đã đủ lấy đi

bao giọt lệ của người đọc. Như vậy không phải là

đã đạt đến cảnh giới của văn chương ư?

Phần I

16

“Tháng tư, mùa tàn tạ, mùa thê lương”. Tuyết Nhung

không nhớ mình đã từng đọc câu thơ này ở đâu,

nhưng lúc ấy cô thực không hiểu vì sao một mùa tràn

đầy sức sống, ngập tràn sắc màu tươi đẹp như tháng

Tư lại được miêu tả là ảm đạm. Rồi cho đến tháng

Tư đó, tháng Tư năm 2008... bao nỗi đau thương cùng

sự tuyệt vọng đã mãi mãi ghi sâu vào những kí ức

tuổi trẻ của cô - mẹ, người mà cô yêu thương, kính

trọng nhất trong suốt cuộc đời mình đã mãi mãi ra

đi vào một ngày tháng Tư.

Bên ngoài, những cơn mưa phùn lâm thâm, nhẹ nhàng

lướt qua cảnh vật, từng luồng không khí mang theo

hơi ẩm, lạnh buốt len lỏi vào từng ngóc ngách căn

phòng, táp cả vào người mẹ. Mẹ cô mang trong mình

trọng bệnh, đang nằm yếu ớt trên giường. Những

17

luồng không khí như những mũi kim nhọn hoắt, lạnh

lùng tấn công chút sinh lực nhỏ nhoi của bà. Tuyết

Nhung vội vã trải thêm cho mẹ lớp chăn trải giường.

Cô đã khóc tự bao giờ, những dòng lệ ướt nhòe trên

mắt, khiến cô nhìn không rõ những nếp nhăn trên

khuôn mặt gầy guộc của mẹ, nhưng cô vẫn thấy rất rõ

đôi mắt mẹ tràn đầy yêu thương. Và chỉ có con gái

mẹ mới có thể hiểu những điều chất chứa trong đôi

mắt ấy.

Mẹ đưa đôi tay yếu ớt, nhẹ nhàng lau dòng nước mắt

trên khuôn mặt Tuyết Nhung. “Tuyết Nhung con...”.

Mẹ phải ngừng lại để thở, rồi tiếp tục nói: “Mẹ con

ta bao năm qua luôn gắn bó cùng nhau, nhưng sau

này mẹ sẽ mãi không còn nhìn thấy con nữa rồi. Con

hãy đến gần bên mẹ, để mẹ ngắm nhìn con lần cuối

18

xem nào...” Cô quỳ xuống gần mẹ, đôi tay lạnh lẽo

nhưng tràn đầy ấm áp của mẹ nhẹ nhàng sờ lên khuôn

mặt cô, bà dùng chút hơi sức cuối cùng cẩn thận, tỉ

mỉ... đôi mắt vừa đẹp vừa chứa đựng bao nỗi khổ

đau của con gái, dường như bà muốn mang theo chúng

cùng linh hồn mình sang thế giới bên kia. “Con gái,

con biết là mình có một đôi mắt rất đẹp không...?

Làm sao mẹ có thể đành lòng đây...? Mãi mãi không

còn cơ hội ngắm nhìn nữa rồi...”. Nói đến đây, bà

không tiếp tục được nữa vì thở không ra hơi, bà ra

hiệu cho Tuyết Nhung đỡ mình dậy, dựa vào gối, đợi

hơi thở ổn định trở lại, mới tiếp tục nói: “Mẹ có

một nguyện vọng cuối cùng là con đừng giống như mẹ,

cả cuộc đời này không có một người đàn ông để

nương tựa”. Trái tim bà đang nhỏ lệ, đau đớn, ở

19

thời khắc này dường như bao nhiêu khổ đau của cả

cuộc đời đều hiện lên khuôn mặt yếu ớt, nhợt nhạt

của bà. Bên ngoài mưa mỗi lúc một nặng hạt, không

khí trong phòng càng trở lên ẩm ướt, nặng nề. “Con

gái à, phụ nữ trong gia đình chúng ta đều có những

cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Nhưng có thể trách

ai đây? Người đàn ông chỉ cần có chút tiền, chút

địa vị là muốn ra ngoài mây gió, trăng hoa. Vì thế

khi bước chân ra cuộc đời, con hãy dùng đôi mắt,

trái tim mình, chịu khó kiếm tìm người đàn ông mà

con có thể gửi gắm cả cuộc đời”.

Nói vừa dứt những lời này, bà bắt đầu ho những cơn

ho dữ dội. Vừa ho, bà vừa run run chìa đôi bàn tay

lau nước mắt cho Tuyết Nhung, “Con đã nhớ những

lời mẹ chưa? Phải luôn ghi nhớ lời mẹ nghe

20

không...”. Tuyết Nhung nắm chặt tay mẹ, không biết

từ đâu mà cảm nhận thấy chắc hẳn tình yêu của mẹ

rất đau đớn. Nghĩ tới cảnh sắp phải rời xa người mẹ

vô cùng yêu thương, Tuyết Nhung lại không cầm được

lòng mình, cô sà vào lòng mẹ, khóc rưng rức.

“Tuyết Nhung, con đừng khóc nữa, mau đi lấy chiếc

vĩ cầm của con lại đây, mẹ muốn nghe con chơi

nhạc”. Tuyết Nhung kìm nước mắt, chạy về phía căn

phòng có chiếc bàn để hộp đựng đàn, lấy ra chiếc

đàn violon đã gắn bó bao năm với mẹ con cô. Đôi tay

không còn chút sức lực của mẹ nhè nhẹ sờ khắp thân

cây đàn tao nhã, bóng sáng. “Con yêu, con bốn tuổi

đã bắt đầu chơi đàn rồi, đến bây giờ con đã 23,

những ngày tháng của mẹ trôi qua gắn liền với những

điệu nhạc của con... Bây giờ con hãy kéo bản nhạc

21

đầu tiên mà con chơi, để mẹ sống lại những năm

tháng đã qua của hai mẹ con mình”. Tuyết Nhung xúc

động, ôm chặt mẹ, không ngừng khóc. Mẹ nhẹ nhàng

đẩy cô ra: “Ra chơi đàn đi con, mẹ muốn nghe rồi,

con hãy đứng ở chỗ mà hàng ngày con vẫn đứng luyện

đàn nhé”. Tuyết Nhung cầm chiếc violon, gối lên cổ,

nhìn về phía mẹ đang nằm đó không xa, mẹ mỉm cười

gật đầu, Tuyết Nhung hiểu ý mẹ bảo cô hãy chơi đàn

đi. Bản nhạc “Ngôi sao nhỏ lấp lánh” là điệu nhạc

đầu tiên mà Tuyết Nhung chơi violon. Từ ngày lớn

lên, bao năm qua cô không chơi lại bản nhạc này.

Bây giờ thả hồn theo những nốt nhạc trầm bổng, cô

như đang trôi về ngày thơ bé, hình ảnh mẹ cúi

xuống, ôm chiếc mặt nhỏ xinh của cô: “Tuyết Nhung

con đừng sợ đau, nếu con biết chơi bản nhạc này,

22

con sẽ là một ngôi sao nhỏ, ngôi sao trong bầu trời

lòng mẹ”.

Những giọt nước mắt của Tuyết Nhung lã chã rơi

trên đàn, cô thầm nghĩ: Mẹ ơi, mai này mẹ có ra sao

thì con mãi là ngôi sao bé nhỏ của mẹ! Có kiếp

sau, con vẫn mong muốn là con gái của mẹ.

Tuyết Nhung đau đớn trong lòng không thể chơi tiếp

được nữa. Mẹ cô nhìn lúc này dường như đã muôn

phần mệt mỏi, như thể bà muốn ngủ một giấc. Nghe

thấy Tuyết Nhung ngừng chơi đàn, bà miễn cưỡng nhấc

mình, cố gắng làm động tác đưa đi đưa lại. Tuyết

Nhung hiểu ý mẹ muốn bảo mình tiếp tục chơi nhạc.

Nước mắt cô không ngừng tuôn rơi khi cô kéo bản

nhạc “Bản concerto dành cho đàn violon” của nhà

soạn nhạc Traicốp-xki. Lúc này, trái tim cô như

23

muốn vỡ tung ra. Đây là điệu nhạc cuối cùng mà mẹ

cùng cô luyện tập, chuẩn bị cho cô đi du học. Mẹ đã

giúp cô chọn mua gần 20 đĩa CD, bảo cô hãy dùng

trái tim để cảm nhận các phong cách biểu diễn khác

nhau của nhiều nghệ sĩ. Sau khi ghi âm bản nhạc này

và đem dự thi trường Học viện Âm nhạc Mĩ, tinh

thần và thể chất của mẹ bắt đầu đi xuống, căn bệnh

đã quật ngã mẹ, mẹ dường như cũng cảm nhận được sứ

mệnh của mình sắp hết nên bà cũng buông xuôi, phó

mặc số phận.

Bây giờ khi đang đứng trước mẹ chơi lại bản nhạc

đó, Tuyết Nhung đã kéo những giai điệu ấy bằng tất

cả tình cảm từ trái tim mình.

“Mẹ, mẹ thấy lần này con kéo bản này thế nào ạ?”

“Con ngoan, mẹ thấy rất hay. Xem ra con đã tìm

24

thấy tâm hồn đồng điệu cùng âm nhạc rồi đó”.

“Mẹ ơi, con chẳng mong tìm thấy tâm hồn âm nhạc

hay tâm hồn của bất cứ thứ gì khác, mẹ chính là tâm

hồn của con rồi. Con tin rằng trong cuộc đời này

con sẽ mãi không tìm thấy một tâm hồn nào giống như

tình mẹ thương con”.

“Con ngốc ạ, tâm hồn của mẹ cần con phải tìm ư, nó

sẽ mãi bên cạnh con, che chở, bao bọc con...” Mẹ

bỗng nhiên quay đầu ra, nhìn ngắm Tuyết Nhung lần

cuối, dòng nước mắt ấm tuôn rơi. Con gái. Từ ngày

hôm nay, hai mẹ con ta mỗi người một thế giới.

25

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát