Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Phần 1 - Sự Im Lặng Của Bầy Cừu

Phần 1 - SỰ IM LẶNG CỦA BẦY CỪU

Tác giả : Thomas Harris

1

Khoa nghiên cứu về thái độ con người, chuyên trách

các vụ án mạng hàng loạt, nằm ở tầng trệt của

trường Quantico. Clarice Starling đang tiến bước,

mặt đỏ gay khi chạy về quá nhanh từ trường bắn

Hoggan Alley. Vài cọng cỏ dính đây đó trên đầu cô

còn cái áo anôrac có vết dơ vì cô đã nằm xuống đất

trong lúc thực tập một chuyên án bắt người phức

tạp.

Không có ai tại quầy tiếp tân, vì thế nhìn vào cửa

kính cô làm xù tóc mình. Cô biết mình không cần

phải trang điểm chi cho tỉ mỉ. Hai bàn tay có mùi

thuốc súng nhưng cô không có thời giờ để rửa. Ông

1

Crawford, người chỉ huy ban nãy bảo cô phải đến gặp

ông ta ngay.

Chỉ có một mình Jack Crawford đang ngồi trong dãy

văn phòng bề bộn. Ông đang đứng nói chuyện điện

thoại với một người nào đó, đây là lần đầu tiên từ

hơn một năm nay cô mới có dịp ngắm nhìn ông từ đầu

đến chân. Và hình ảnh này làm cô lo lắng.

Lúc bình thường, Crawford giống một người kỹ sư

trung niên khỏe mạnh, và có thể đã chơi bóng chày

để trả tiền học của mình, một người chụp banh thông

minh, biết cách chốt giữ khung thành của đội mình.

Nhưng ông đã gầy đi, cổ sơ mi mở rộng ra và đôi

mắt đỏ ngầu có quầng thâm. Bất cứ ai cũng đều biết

Khoa nghiên cứu về thái độ con người đang gặp nhiều

khó khăn. Mình hy vọng là ông ta không bắt đầu

2

uống rượu, Clarice thầm nghĩ. Mà điều này dường như

khó có thể xảy ra.

Crawford kết thúc cuộc nói chuyện bằng một cái

“Không” đanh thép, rồi mở tập hồ sơ của Clarice

Starling ông đang kẹp trong nách.

- Starling, Clarice, xin chào cô - Ông nói.

- Xin chào ông - cô đáp lại với một nụ cười lễ

phép.- Tôi hy vọng không làm cô lo sợ khi cho gọi

cô đến đây chứ?

- Thưa không. Nhưng điều đó không hẳn như thế, cô

thầm nghĩ.

- Huấn luyện viên của cô có nói cô là một trong

những người giỏi nhất của toán.

- Tôi hy vọng thế, nhưng họ không nói gì với tôi

cả.- Thỉnh thoảng tôi có hỏi ý kiến của họ.

3

Điều này làm cho Clarice phải ngạc nhiên, bởi cô

đã liệt kê Crawford vào hàng ngũ các trung sĩ tuyển

mộ đạo đức giả.

Chính vì đặc tính của cuộc thảo luận chuyên đề về

tội phạm học của nhân viên đặc biệt Crawford, được

trường đại học Virginie mời, đã thúc đẩy cô làm

việc cho FBI. Sau khi được thu nhận vào trường, cô

đã viết một tin nhỏ cho ông nhưng ông không bao giờ

phúc đáp, hoặc để ý đến cô, đã được ba tháng kể từ

khi cô đến đây.

Dù Starling xuất thân từ một gia đình mà người ta

không bao giờ nài xin ân huệ hoặc tình bạn, nhưng

cô vẫn không hiểu được thái độ của Crawford. Dù có

nuối tiếc, cô vẫn nhận thấy mình có thiện cảm với

ông.

4

Hiển nhiên là mọi việc xảy ra không được suôn sẻ

cho ông. Ngoài trí thông minh, có một chút gì đó

tinh tế trong con người đàn ông này. Clarice liền

nhận ra màu sắc và loại vải của quần áo ông, không

kể đến cái khía cạnh “đồng phục” của bất cứ một

nhân viên nào của FBI. Hôm nay ông rất chải chuốt,

làm như thể ông muốn hòa lẫn vào trong đám đông.

- Tôi nghĩ có công việc làm cho cô đây. Cũng không

hẳn là một công việc làm, chính xác hơn là một

nhiệm vụ lý thú đấy. Cô hãy dẹp đi mấy thứ trên

chiếc ghế của Berry và ngồi xuống đấy. Cô có biết

là một khi tốt nghiệp, cô sẽ vào làm trong ban

chúng ta không.

- Đúng vậy.

- Cô được đào tạo khá tốt về ngành pháp y, nhưng

5

chưa có kinh nghiệm chiến trường, đúng không? Thông

thường chúng tôi đòi hỏi phải là sáu năm.

- Bố tôi là nhân viên trực đêm của thành phố. Tôi

không đến nỗi ngu dốt đến thế đâu.

Crawford chỉ mỉm cười.

- Cô có hai bằng cấp, một về tâm lý học và một về

tội phạm học, và bao nhiêu lần thực tập tại một

Trung tâm bệnh tâm thần trong lúc hè… hai lần phải

không?- Vâng hai lần.

- Giấy phép hành nghề về tâm lý xã hội học của cô

vẫn còn hiệu lực chứ?

- Còn hai năm nữa. Tôi xin được nó trước khi ông

làm cuộc thảo luận chuyên đề của ông... và trước

khi quyết định gia nhập vào FBI.

- Cô có được bằng cấp không đúng lúc khi được

6

tuyển mộ.

Starling chỉ gật đầu.

- Tôi đã gặp may… tôi đã xin kịp lúc một xuất học

bổng về pháp y. Sau đó tôi đã được làm việc tại

phòng thí nghiệm cho đến khi trường có một chỗ

trống.- Cô có báo cho tôi biết việc cô đến đây và

hình như tôi không có trả lời thì phải... mà tôi

chắc là như thế. Đúng ra tôi phải làm việc đó.

- Ông còn nhiều chuyện khác để làm.

- Cô có biết về chương trình ACAV không?

- Tôi biết đó là việc bắt giữ những kẻ có hành vi

bạo lực. Tập san Tăng Cường Luật Pháp có đăng là

ông làm việc căn cứ trên nhiều dữ liệu, nhưng hình

như chưa được hoàn chỉnh thì phải.

- Chúng tôi có thiết lập một danh sách câu hỏi. Nó

7

được áp dụng cho tội giết người hàng loạt đang xảy

ra trong thời đại của chúng ta. - Crawford đưa cho

cô ta một xấp giấy được đóng kẹp lại một cách sơ

sài - Trong này có một phần dành cho các điều tra

viên và một phần cho những nạn nhân còn sống sót

nếu có. Tờ màu xanh là danh sách các câu hỏi mà thủ

phạm phải trả lời nếu hắn đồng ý; còn tờ màu hồng

là các câu hỏi điều tra viên phải đặt cho hắn, và

phải thật chú ý đến các phản ứng cũng như các câu

trả lời của hắn. Cũng khá nhiều thủ tục giấy tờ

đấy.

Thủ tục giấy tờ. Từ này làm cho Clarice Starling

phải ngờ vực. Cô đang nghĩ đến đề nghị công việc

làm... nhưng có thể đây là một công việc nhọc nhằn

thu thập dữ liệu cho một hệ thống tin học mới. Thật

8

khá hấp dẫn khi vào làm việc tại đây nhưng cô dư

biết điều gì sẽ xảy ra cho một phụ nữ khi chấp nhận

một chân thư ký... cô ta sẽ ở đó cho đến mãn đời.

Đã đến lúc phải quyết định và cô muốn mình có một

lựa chọn đúng đắn.

Crawford dường như đang chờ câu trả lời... Ông

chắc chắn đã đặt cho cô một câu hỏi. Starling phải

vắt óc để nhớ lại câu hỏi đó.

- Cô đã thực hiện các trắc nghiệm nào rồi? Cái

trắc nghiệm nhiều giai đoạn của Minnesota? Hay loại

trắc nghiệm Rorschach?

- Loại nhiều giai đoạn của Minnesota thì có, còn

loại Rorschach thì không bao giờ. Tôi có vài kinh

nghiệm về hệ thống chủ đề của Murray và tôi cũng đã

cho trẻ nít làm các bài trắc nghiệm của Bender.

9

- Thế cô có dễ dàng bị hoảng sợ không, cô

Starling?- Điều đó chưa hề xảy ra với tôi.

- Chúng tôi định hỏi và xem xét ba mươi hai tên

tội phạm giết người hàng loạt hiện giờ đang ở tù,

hầu có thể xây dựng được một nền tảng dữ liệu để

giúp chúng ta thiết lập nên một hình dạng tâm lý

của những trường hợp chưa được giải quyết. Phần

đông chúng nó đã hợp tác... bởi vì chúng thường hay

khoe khoang. Hai mươi bảy đứa đồng ý hợp tác. Bốn

tên bị kết án tử hình chống án đang chờ giải quyết

thì làm thinh, mà cũng đúng thôi. Trái lại, chúng

tôi đã thất bại với tên chúng tôi quan tâm nhất.

Tôi muốn sáng mai cô cố làm sao cho hắn nói chuyện

tại bệnh viện tâm thần.

Clarice Starling cảm thấy niềm vui pha lẫn với lo

10

âu.- Đây là trường hợp của ai vậy?

- Của ông bác sĩ tâm lý học... ông Hannibal

Lecter.Như thường lệ, một im lặng ngắn ngủi nối

tiếp ngay cái tên đó.

Clarice không cúi mặt xuống nhưng cô lại trân

người thốt lên - “Hannibal - Tên Ăn Thịt Người”?

- Đúng vậy.

- Tốt thôi... Đồng ý. Cám ơn ông đã cho tôi dịp

may này, nhưng tại sao ... lại là tôi?

- Trước hết bởi vì cô đang rảnh rỗi. Tôi cũng

không hy vọng gì ông ta hợp tác đâu. Ông ta đã từ

chối rồi, nhưng qua một người trung gian... là ông

giám đốc bệnh viện. Phải thừa nhận là một trong các

nhà tâm lý học của chúng ta đã đích thân đến đặt

câu hỏi với ông ta. Có nhiều lý do không liên quan

11

gì đến cô hết. Hiện giờ tôi không còn một ai khác

trong ban này cả.

- Ông đang ngập đầu vì công việc... vì Buffalo

Bill... và tất cả những gì đang xảy ra trong bang

Nevada phải không?

- Đúng vậy. Vẫn câu chuyện xưa đây mà, không có đủ

nhân viên.

- Ông nói ngày mai... có nghĩa là ông đang gấp

lắm. Có phải nó liên quan với một trường hợp ông

đang phụ trách không?

- Không, nhưng tôi muốn như thế thôi.

- Nếu ông ta từ chối, ông vẫn muốn có một bản đánh

giá về tâm lý, đúng không?

- Không. Tôi đã ngán đến tận cổ về các bản đánh

giá về Bác sĩ Lecter rồi, mà tất cả chúng đều kết

12

luận rằng đó là một bệnh nhân không thể tiếp cận

được; nhưng đâu có trường hợp nào giống nhau bao

giờ.

Crawford bỏ mấy viên vitamin C vào trong lồng bàn

tay và một viên Alka-Seltzer vào trong ly nước.

- Cô biết đấy, đây là một trường hợp phi lý.

Lecter là một bác sĩ tâm lý học có đăng nhiều bài

báo rất hay trong các tạp chí chuyên khoa, nhưng

không bao giờ đề cặp đến những sai lệch của chính

mình. Một lần ông ta đồng ý làm vài trắc nghiệm với

ông Chilton là giám đốc bệnh viện. Những trắc

nghiệm đó là xem các tạp chí khiêu dâm với một

huyết áp kế gắn ở đầu dương vật, và sau đó ông ta

cho đăng những gì ông ta biết về Chilton để chế

giễu ông này. Ông ta trao đổi thư từ với vài sinh

13

viên ở khoa tâm lý học để nói về những chuyện không

liên quan gì với trường hợp của mình cả. Nếu ông

ta từ chối nói chuyện thì tôi chỉ muốn có một bản

báo cáo thường thôi. Ví dụ như hình dáng ông ta,

phòng giam ông ta như thế nào, và những gì ông ta

làm. Có thể gọi đó là màu sắc địa phương ấy mà. Cô

hãy dè chừng đám báo chí đấy. Không phải loại đứng

đắn đâu mà lá cải đó. Bọn họ vẫn thích Lecter hơn

Hoàng tử Andrew đấy.

- Hình như tôi có nhớ đến một tạp chí tồi đã đề

nghị ông ta năm mươi ngàn đôla cho vài bài nấu

nướng. Có đúng vậy không?

Crawford chỉ gật đầu.

- Tôi tin chắc tờ National Tattler đã mua chuộc

một người nào đó ở bệnh viện, để báo cho họ biết

14

lúc cô đến đó một khi cuộc hẹn được quyết định.

Nói rồi ông chồm người về phía Clarice Starling.

Cặp mắt kính nhỏ làm mờ đi các túi nhỏ dưới mắt

ông.

- Bây giờ tôi cần cô nghe cho rõ đây, cô Starling.

- Có đấy, thưa ông.

- Cô phải dè chừng Hannibal Lecter. Ông Chilton,

giám đốc bệnh viện tâm thần, sẽ cắt nghĩa rõ cho cô

làm cách nào để tiếp xúc với người bệnh. Cô phải

tuân thủ thật nghiêm ngặt các chỉ dẫn của ông ta.

Dù bất kỳ với lý do gì cô cũng không được làm khác

đi một chút nào hết. Nếu Lecter đồng ý nói chuyện,

ông ta chủ yếu chỉ muốn biết tin tức về cô mà thôi.

Đó là loại tò mò thúc đẩy con rắn nhìn vào ổ trứng

chim. Chúng tôi biết không thể tránh khỏi có một

15

sự trao đổi thông tin nào đó trong lúc nói chuyện,

nhưng cô không được nói rõ tất cả những gì liên

quan đến cô. Chắc cô không thích cho ông ta nhớ

những thông tin riêng tư của cô chứ? Cô có biết

chuyện gì đã xảy ra với Will Graham không?

- Tôi có biết về chuyện này.

- Lecter đã mổ bụng của Will bằng một con dao để

cắt thảm nhựa lót sàn nhà. Nhờ phép lạ mà ông này

không chết. Cô có nhớ Con Rồng Đỏ không? Lecter đã

xua Francis Dolarhyde đến gia đình của Will. Nhờ

tên này mà mặt mày của người nhân viên của chúng ta

giống như một bức tranh Picasso vậy. Tại bệnh

viện, Lecter đã làm biến dạng bộ mặt của một nữ y

tá. Cô hãy làm công việc của mình và đừng bao giờ

quên ông ta là một con người như thế nào.

16

- Ông ta là người như thế nào? Ông có biết không?

- Tôi chỉ biết đó là một con quái vật. Có thể cô

khám phá được điều gì khác chăng? Tôi không hề lôi

cô ra từ một xó xỉnh nào đó, cô Starling. Cô có đặt

cho tôi hai hay ba câu hỏi thật lý thú khi tôi có

mặt tại trường đại học Virginie. Ông sếp sẽ đọc bản

báo cáo của cô... mang chữ ký của cô... nếu nó khá

rõ ràng, chính xác và thuận lý. Và tôi cần có nó

vào lúc chín giờ sáng ngày chủ nhật đấy. Tốt, cô

hãy làm đúng theo điều lệ đi.

Crawford mỉm cười với cô nhưng ánh mắt lại không

có hồn.

17

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát