Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Phần 2 - 11 Tai Tiếng Hạ Gục Công Tước

11 Tai Tiếng Hạ Gục Công Tước ( Phần 2)

Chương 10

Cỏ khô và những con ngựa tạo ra mùi chẳng mấy dễ

chịu.Chuồng ngựa không phải là nơi dành cho những

quý cô tao nhã.

- Một luận thuyết trên chuyên đề “Nét tinh tế của

những quý cô”

Trên khắp đất nước tuyệt vời của chúng tôi, những

linh mục thảo ra những bài giảng nói về đứa con

hoang đàng...

- Trang báo về những vụ tai tiếng

Tháng Mười, 1823

Ngay lúc anh đi ngang qua chuồng ngựa, Juliana đã

bị anh mê hoặc. Anh đuổi theo cho đến khi cô không

thể đi xa hơn, dùng cánh tay dài giam giữ và chạm

1

vào người - trao cho cô sự tiếp xúc mà cho đến tận

lúc này cô mới biết là mình khao khát nó. Và giọng

nói của anh, tiếng thì thầm nhỏ trầm và dịu dàng,

đã làm rối loạn những suy nghĩ của cô, khiến cô

quên mất tại sao ban đầu mình lại ở trong chuồng

ngựa tối tăm này.

Anh đã lảng vảng ở đây, nín thở, chờ đợi cô. Chờ

đợi như thể anh có thể đứng đó trong nhiều giờ,

trong nhiều ngày, trong khi cô cân nhắc lựa chọn,

trong khi cô quyết định làm gì tiếp theo.

Nhưng cô không cần ngần ấy thời gian.

Cô chỉ cần vài giây thôi.

Cô không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau tối nay,

ngày mai hay tuần tới. Cô không biết mình muốn

chuyện gì xảy ra. Ngoại trừ điều này. Cô muốn anh.

2

Cô muốn khoảnh khắc này, trong chuồng ngựa tăm tối.

Cô muốn giây phút đam mê này sẽ đưa mình vượt qua

bất cứ điều gì sắp đến.

Anh to lớn, hai vai rộng che đi ánh sáng lờ mờ từ

chiếc đèn xách treo trên vách chuồng ngựa, khiến cả

người anh chìm vào bóng tối. Cô không thể nhìn

thấy mắt anh nhưng có thể hình dung ra đôi mắt màu

hổ phách ấy chứa đựng sự đam mê.

Có lẽ không phải như thế... nhưng cô thích tin

rằng anh không thể có đủ cô.

Cô đặt tay lên anh, cảm nhận những múi cơ chuyển

động bên dưới lớp áo choàng len, ước gì giữa họ có

ít quần áo hơn. Những ngón tay của cô lần theo bờ

vai rộng căng lên của anh, đi đến cổ, chạm vào làn

da ấm áp mềm mại. Khi cô dùng tay vò rối những lọn

3

tóc quăn vàng óng mềm mại, anh cúi đầu để cô có thể

dễ dàng làm việc đó hay bởi không đủ sức kháng cự

lại.

Cô thích suy nghĩ thứ hai hơn.

Môi anh đặt ngay tai cô, hơi thở trở nên rời rạc

và cô thích âm thanh đó, nó trái ngược hoàn toàn

với vẻ bình tĩnh lạnh lùng ngày thường của anh.

“Ngài không có vẻ gì là nhàm chán cả.”

Anh cười khàn khàn và tra tấn bằng cách thì thầm

vào tai cô. “Nếu tôi có một trăm năm để miêu tả cảm

giác lúc này của mình, nhàm chán sẽ không xuất

hiện trong bản miêu tả đó.”

Cô xoay đầu vì những lời nói ấy, mắt hai người

chạm nhau. “Cẩn thận đấy, Simon. Ngài sẽ khiến tôi

thích ngài. Rồi sau đó chúng ta sẽ đi đến đâu?”

4

Anh không trả lời và cô chờ anh rút ngắn khoảng

cách giữa họ. Cô kinh ngạc trước khả năng kiểm soát

của anh. Khả năng kiềm chế vững vàng vô tận.

Cô không sánh được, cũng không cố gắng làm thế.

Cô ấn môi lên môi anh và đắm chìm trong nụ hôn.

Khoảnh khắc môi hai người chạm nhau, anh di

chuyển. Anh hít vào thật sâu và quấn tay vòng quanh

người cô, bao bọc cô trong hơi nóng, sức mạnh và

mùi hương của mình - hương chanh tươi mới và hoa

thuốc lá.

Anh kéo cô lại gần hơn, nắm tay rắn chắc và mạnh

mẽ, hai tay anh châm lên ngọn lửa trong người cô.

Nụ hôn này có gì đó khác biệt so với nụ hôn buổi

sáng tại Hyde Park... Nụ hôn đó chất chứa sự thất

vọng và thịnh nộ, sợ hãi và tức giận.

5

Nhưng nụ hôn này là một sự thăm dò.

Nó tìm kiếm, truy đuổi và bắt giữ. Đó là nụ hôn

trọn vẹn mà họ có được trong suốt thời gian học hỏi

lẫn nhau và khi lưỡi anh quét ngang bờ môi dưới,

một làn xúc cảm mạnh bắn xuyên qua cô và cô hy vọng

nó là mãi mãi. Chắc chắn cô sẽ mất khoảng thời

gian rất lâu để chán ghét việc này. Chán ghét anh.

Cô thở hổn hển trước cảm giác về anh, quá mạnh mẽ,

quá tội lỗi.

Anh ngẩng đầu lên trước âm thanh đó, đôi mắt tối

đi tìm kiếm ánh mắt của cô. “Nó...”

Những ngón tay của cô duỗi ra luồn vào mái tóc

quăn vàng óng mềm mại của anh, kéo anh trở lại với

mình. “Nó tuyệt vời.”

Anh gầm gừ thỏa mãn trước câu trả lời của cô, di

6

chuyển tay khum lấy mặt, nghiêng đầu cô sang một

góc hoàn hảo và chiếm lấy miệng cô trong chuyển

động duy nhất mạnh mẽ trộm đi hơi thở của cô. Anh

giày vò với những nụ hôn sâu, khoái lạc khiến cô

không thể nghĩ, nói hay làm bất cứ thứ gì ngoài

việc cảm nhận.

Hai chân của cô trở nên yếu đi và anh bắt lấy cô,

nhấc lên như thể cô nhẹ hẫng. Cô đáp lại anh, quấn

tay vòng quanh người anh khi hai chân bắt đầu quấn

vào những lớp lụa và vải bông. Cô cố thoát chân ra,

gần như đập vào cẳng chân anh và anh nhấc môi lên,

vẻ mặt tò mò.

“Bộ váy này có quá nhiều lớp vải”, cô thất vọng

cất tiếng nói.

Anh đặt cô xuống và bàn tay ấm áp mạnh mẽ mơn trớn

7

từ cổ đến chỗ làn da trần lộ ra. “Tôi tìm được một

nơi thích hợp.” Anh rê một ngón tay dọc theo mép

váy, khiến da cô trở nên nóng lên. “Bộ váy này là

thứ đẹp nhất mà tôi từng nhìn thấy.”

Cô không thể ngăn bản thân ấn người về phía anh.

Cô biết đó là cách hành xử phóng đãng. “Em may nó

vì ngài.” Cô hôn anh một lần nữa, cắn lấy môi dưới

của anh trước khi nói thêm. “Em nghĩ ngài sẽ thích

nó. Em nghĩ ngài sẽ không thể kháng cự lại nó.”

“Em đã nghĩ đúng. Nhưng tôi đang xem xét quan điểm

của em. Đúng là nó có quá nhiều lớp vải.” Và sau

đó anh kéo mép váy của cô xuống, để lộ ra một bên

đầu ngực cứng lên đầy nhức nhối. “Quá xinh đẹp.”

Tiếng thì thầm trầm nhẹ nhàng và cô nhìn anh lần

một ngón tay vòng quanh đó một lần, rồi hai lần.

8

Sau đó ngón tay ấy di chuyển, nâng cằm cô lên. “Có

hay không?”

Đó là một câu hỏi độc đoán, anh nói như thể mình

đang ban cho cô một chốc lát thoáng qua để quyết

định cô muốn gì trước khi anh chiếm quyền lãnh đạo

lần nữa và cô sẩy chân rơi thẳng vào thế giới nơi

anh làm chủ.

“Vâng”, cô thì thầm, những ngón tay luồn vào tóc

anh và kéo anh về phía mình. “Có, Simon.”

Một thứ gì đó lóe lên, tối đi và bối rối trong mắt

anh, và anh cúi đầu, chiếm lấy môi cô trong một nụ

hôn nóng bỏng trước khi đi đến cổ họng và ngang

qua làn da nhợt nhạt nơi bầu ngực của cô. Những

ngón tay của cô trong tóc anh cong lại.

Có. Simon.

9

Anh nắm quyền kiểm soát.

Anh đang làm tổn hại cô.

Nhưng cô không quan tâm.

Lưỡi anh chạm nhẹ vào vùng da vô cùng nhạy cảm nơi

đầu ngực của cô và cô cắn lấy môi, ưỡn người. Hoàn

toàn chấp nhận.

“Juliana?”

Nếu như kho thóc bốc cháy, nó cũng không khiến cô

hoảng hốt hơn việc nghe thấy tiếng anh trai gọi tên

mình.

Simon ngay lập tức bất động, vươn thẳng người và

nhanh chóng kéo mép váy lại đúng vị trí và cô trườn

người đi qua anh, mò mẫm sửa lại váy, xoay một

vòng để tìm lại phương hướng trước khi cất tiếng

nói. “Em… em ở đây, anh Gabriel.” Cuối cùng cô nhặt

10

bàn chải lông ngựa lên lần nữa và nói lớn hơn. “Và

ngựa của em đang đặc biệt tận hưởng việc em chải

phần lông bên mạng sườn của nó.”

“Anh đã đi khắp nơi để tìm em - em đang làm gì một

mình trong chuồng ngựa vào giữa…” Ralston bước vào

và bất động, nhìn Simon trước tiên, sau đó đến

Juliana. Không cần quá lâu để nhận biết tình huống

vừa xảy ra.

Một cách chuẩn xác.

Khi di chuyển, Ralston như một tia chớp.

Phớt lờ hình ảnh Juliana đang há hốc miệng, anh

trai lao ngang qua cô và túm lấy ve áo choàng ngoài

của Simon, kéo anh rời khỏi vị trí đang đứng tựa

lưng, cố gắng tạo vẻ bình thường. Ralston xoay tròn

Công tước, ném anh qua cửa chuồng ngựa khiến anh

11

va vào bức vách đối diện, làm những con ngựa một

dọc đó hòa âm hí vang.

“Anh Gabriel!”, cô hét lên, theo họ vào dãy hành

lang ngay thời điểm nhìn thấy anh trai một tay túm

lấy cà vạt Simon và tay còn lại đấm mạnh vào cằm

anh.“Tao đã muốn làm điều này trong hai mươi năm

qua, tên kiêu ngạo chết tiệt”, Ralston gầm lên.

Tại sao Simon không đánh trả?

“Anh Gabriel, dừng lại đi!”

Anh trai cô không nghe. “Đứng lên đi.”

Simon đứng dậy, dùng tay xoa cái cằm sẽ sớm bầm

tím. “Cậu chỉ được làm thế lần đầu thôi, Ralston.”

Hai vai của Ralston căng ra, nắm đấm giơ lên và

sẵn sàng cho một trận chiến. Nếu như đang có cảm

giác giống như cảm giác của Juliana khi rời khỏi

12

nhà, anh trai sẽ không dừng lại cho đến khi một

trong hai người bọn họ ngất đi. Xem xét đến ánh mắt

tức giận và những múi cơ căng ra, Juliana nghĩ

rằng cả hai sẽ đánh nhau đến mức bất tỉnh.

“Tao sẽ không do dự chi tiền cho những cú đấm còn

lại đâu”, Ralston lao vào Công tước lần nữa, ra một

đòn bất ngờ trước khi Leighton chặn lại cú đòn kế

tiếp và thực hiện nhanh một cú đấm móc vào đầu

Ralston.

Juliana co rúm người vì âm thanh vừa được tạo ra

và không cần suy nghĩ, cô xen vào giữa.

“Không! Không ai phải trả gì cả! Lúc này không, về

sau cũng không!” Juliana chen vào giữa, hai tay

giơ cao - làm trọng tài trong một trận quyền anh

sai lầm.

13

“Juliana, tránh ra.” Giọng Leighton nhỏ và trầm

thấp.“Cứ nói với con bé bằng giọng điệu quen thuộc

đó lần nữa xem, tao sẽ hẹn gặp mày lúc bình minh

đó”, Ralston tức giận nói. “Thực tế, hãy cho tao

một lý do để không quyết đấu với mày ngay lúc này.”

“Bởi vì chúng ta đã có đủ bê bối trong buổi tối

nay rồi, anh Gabriel”, Juliana trả lời. “Thậm chí

em có thể nhận ra điều đó.”

Và, trận chiến ngừng lại.

Cô không hạ tay xuống cho đến khi anh trai làm thế

sau đó nói. “Không có chuyện gì xảy ra cả.”

Anh trai khẽ cất tiếng cười không chút hài hước,

ngó qua đầu cô để nhìn thẳng vào mắt Leighton. Cô

nhìn thấy ý định muốn giết người trong mắt anh ấy.

14

“Em quên mất việc không phải lúc nào anh cũng là

một người đàn ông đã lập gia đình, em gái à. Anh

biết khi nào không có gì xảy ra. Khi không có gì

xảy ra, những quý cô không hành động như em và

những người đàn ông như Leighton không vui vẻ chịu

đòn.”

Cô cảm thấy hai gò má ửng đỏ nhưng vẫn đối mặt với

tình huống. “Anh sai rồi. Không có gì xảy ra cả.”

Ngoài trừ một thứ gì đó đã xảy ra, một giọng nói

thì thầm nho nhỏ xuất hiện nơi góc tối trong đầu

cô. Một thứ gì đó tuyệt vời.

Cô phớt lờ nó. “Đức ngài, hãy nói với anh ấy là

không có gì xảy ra.”

Simon không nói gì và cô nhìn qua vai lặp lại.

“Nói với anh ấy đi.”

15

Như thể cô không có mặt ở đây. Anh nhìn thẳng vào

mắt Ralston.

“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đó là em gái mày,

Leighton”, Ralston khẽ nói từ phía sau. “Nó sẽ được

xem là không có gì sao?”

Có điều gì đó hiện lên trong ánh mắt của Simon. Sự

tức giận. Không. Là sự thất bại. Không phải, là

một thứ gì khác. Một thứ gì đó phức tạp hơn.

Và cô nhìn ra điều anh sẽ làm.

Cô phải ngăn anh lại.

“Không! Đừng…”

Nhưng đã quá trễ.

“Tôi sẽ kết hôn với cô ấy.”

Cô nhìn thấy lời nói đó hơn là nghe nó - cô ngắm

nhìn đôi môi hoàn hảo của anh tạo ra những âm tiết

16

ngay khi âm thanh của chúng đến được tai cô.

Cô lập tức xoay người về phía anh trai. “Không.

Ngài ấy sẽ không kết hôn với em.”

Im lặng kéo dài và căng thẳng, lấp đầy từ kho thóc

lên đến nóc. Sự không chắc chắn lóe lên và cô nhìn

Simon lần nữa. Gương mặt anh lạnh lùng và không

thay đổi, hai mắt dán chặt vào Ralston như thể đang

chờ tin báo tử.

Và đúng như thế.

Anh không muốn kết hôn với cô. Cô không phải cô

dâu người Anh tốt đẹp, người nhanh chìm vào giấc

ngủ và rời xa khỏi những vụ tai tiếng. Nhưng anh sẽ

làm thế bởi vì đó là việc phải làm. Bởi vì anh là

người luôn làm những việc không gây tranh cãi.

Không gây ra trận chiến.

17

Anh sẽ kết hôn với cô không phải bởi vì anh muốn

cô... mà bởi lẽ anh phải làm thế.

Không phải cô muốn anh có ý nghĩ muốn có được cô.

Nhưng cô biết mình đang nói dối.

Cô sẽ ở dưới địa ngục nếu chịu đau khổ bởi tính

cao thượng đặt nhầm chỗ của anh.

Ralston không nhìn vào mắt cô cũng không dời mắt

khỏi Công tước.

Cô nhìn Leighton, đôi mắt màu hổ phách mang vẻ đề

phòng. Anh gật đầu lần nữa.

Ôi vì…

Cô xoay người trở lại phía Gabriel. “Hãy nghe em,

anh trai. Em sẽ không kết hôn với ngài ấy. Không có

gì xảy ra cả.”

“Không, em sẽ không kết hôn với hắn ta.”

18

Cô kinh ngạc. “Không sao?”

“Không. Ngài Công tước đây dường như quên mất ngài

ấy đã đính hôn.”

Cô há hốc miệng bàng hoàng. Điều đó không thể là

sự thật. “Gì cơ ạ?”

“Thôi nào, Leighton. Nói cho con bé biết đó là sự

thật đi”, Ralston nói, cơn thịnh nộ ẩn trong giọng

nói. “Nói cho con bé nghe mày chẳng hoàn hảo một

chút nào.”

Sự tức giận lóe lên trong mắt của Simon. “Tôi chưa

ngỏ lời với vị tiểu thư đó.”

“Chỉ mới nói với cha của cô ta”, Ralston nói, bằng

tất cả sự thiển cận tự mãn.

Cô muốn Simon bác bỏ vấn đề đó nhưng cô lại nhìn

thấy sự thật trong ánh mắt của anh.

19

Anh đã đính hôn.

Anh đã đính hôn và anh vừa mới hôn cô. Trong

chuồng ngựa. Như thể cô chỉ...

Như thể cô chính là mẹ cô vậy.

Thậm chí, ngay cả khi anh đã nói rằng cô không hề

giống mẹ của mình.

Cô xoay người về phía anh, không hề che giấu sự

buộc tội trong ánh mắt và để anh tin rằng anh đã

không cố nói điều đó với cô. “Juliana…”

Cô không muốn nghe anh nói. “Không. Không có gì để

nói ở đây cả.”

Cô nhìn thấy yết hầu anh di chuyển lên xuống và

nghĩ có thể anh đang tìm kiếm điều gì đó đúng đắn

để nói trước khi cô nhớ ra người này là Leighton,

anh luôn có những điều đúng đắn để nói ra.

20

Ngoại trừ thời điểm này, rõ ràng là không có gì

cả.Ralston bước vào, kết thúc khoảnh khắc ấy.

“Leighton, nếu còn đến gần em gái tao trong phạm vi

ba feet một lần nữa, tốt hơn hết mày nên chọn vài

tên trợ giúp trong cuộc đấu súng đi.”

Một khoảng dài căng thẳng diễn ra trước khi

Leighton cất tiếng nói. “Việc tránh xa khỏi cô ấy

sẽ không phải là vấn đề nếu như cậu chịu khó kiểm

soát em gái mình chặt chẽ hơn.”

Với những từ ngữ vô cảm lạnh lùng đó, Công tước

Khinh người rời khỏi chuồng ngựa.

Mẹ cô đã trở về.

“Redeo, Redis, Redit...”

Chỉ có Chúa mới biết lý do bà trở lại.

“Redimus, Reditis, Redeunt...”

21

Chỉ có Chúa mới biết lý do mẹ cô trở về và Juliana

đã gần như hủy hoại chính mình trong chuồng ngựa.

“Mình trở lại, bạn trở lại, cô ấy trở lại...”

Chỉ có Chúa mới biết lý do mẹ cô trở về và Juliana

đã gần như để Công tước Leighton hủy hoại mình

trong chuồng ngựa.

Và cô đã tận hưởng nó.

Không phải việc mẹ cô trở về mà là phần còn lại.

Phần thật sự... tuyệt vời.

Cho đến khi cô biết tin anh đã đính hôn. Và anh đã

vui vẻ xoay lưng rời khỏi cuộc sống của cô.

Để cô lại đó đối mặt với mẹ mình.

Người đã quay trở về.

Cô thở dài, đập hai lòng bàn tay vào tấm trải

giường thêu kim tuyến.

22

Có lạ lùng không khi cô không thể chìm vào giấc

ngủ?Chính xác là cô dường như không có được những

buổi tối dễ chịu hơn.

Anh đã bỏ đi.

Coi nào, đầu tiên anh cầu hôn.

Tiếp theo anh khiến cô cảm thấy tuyệt vời.

Rồi sau đó cầu hôn một người phụ nữ khác.

Điều gì đó vặn xoắn sâu bên trong. Điều gì đó dễ

dàng nhận ra.

Sự khao khát. Cô thậm chí không hiểu rõ nó. Anh là

một người đàn ông đáng kinh sợ, kiêu ngạo và tự

đắc, lạnh lùng và vô cảm. Ngoại trừ những lúc anh

không như thế. Ngoại trừ những khi anh trêu ghẹo,

quyến rũ và đầy nhiệt tình. Đầy đam mê.

Cô nhắm mắt, cố lờ đi cơn đau nhói nơi lồng ngực.

23

Anh làm cô muốn có anh. Và sau đó anh bỏ đi.

“Mình bỏ đi, bạn bỏ đi...”

Những cách chia động từ chẳng giúp ích được gì.

Thất vọng, cô nhảy khỏi giường, giật cửa ra và

hướng về hành lang rộng tối tăm của Dinh thự

Ralston, lần đầu ngón tay dọc theo tường, đếm những

cánh cửa cho đến khi đến được cầu thang trung tâm.

Bước chân xuống lầu, cô nhận thấy ánh sáng lờ mờ

tỏa ra từ phòng làm việc của anh trai.

Cô không gõ cửa.

Ralston đứng ngay dãy cửa sổ lớn trong phòng làm

việc, một tay nhàn nhã đùa với một quả cầu thủy

tinh mà vài tháng trước cô đã mua cho anh trai. Anh

nhìn chằm chằm khoảng không sâu thẳm tối tăm phía

ngoài. Mái tóc đen bù xù, anh đã cởi bỏ áo choàng,

24

áo gi lê lẫn cà vạt.

Juliana co rúm người khi nhận ra vết thâm tím nơi

cằm của anh trai, đó là chỗ Simon đã đánh.

Cô chỉ mang lại rắc rối cho anh trai.

Nếu như đảo ngược vị trí giữa họ, cô ắt hẳn sẽ

tống khứ mình đi cách đây vài tháng.

Anh ngó qua vai khi Juliana bước vào nhưng không

khiển trách việc cô tự tiện vào phòng mình. Cô ngồi

vào chiếc ghế cạnh bàn và kéo đôi chân trần của

mình để dưới váy ngủ ngay khi anh xoay người rời

khỏi chỗ đang đứng.

Không ai nói gì trong một lúc lâu, im lặng kéo dài

và có gì đó thoải mái hiện diện giữa họ. Juliana

hít một hơi dài. “Em thích làm sạch không khí.”

Ralston cười điệu. “Clear the air.”

25

Nó có nghĩa hơn. Cô nheo mắt. “Em đang định xin

lỗi và anh lại nói móc em sao?”

Anh ấy cười nửa miệng. “Tiếp đi.”

“Cảm ơn.” Cô tạm dừng. “Em xin lỗi.”

“Vì điều gì?” Anh trai trông thật sự bối rối.

Cô khẽ cười. “Có rất nhiều sao?” Cô nghĩ trong

giây lát. “Em cho rằng mình muốn xin lỗi vì tất cả

mọi chuyện đã gây ra cho anh.”

Anh ấy không đáp lời.

“Bà ấy đâu ạ?”

Quả cầu thủy tinh xoay tròn giữa những ngón tay.

“Đi rồi.”

Juliana ngập ngừng, chuỗi cảm xúc bắn xuyên qua

người. Cô không dừng lại để xem xét nó. Cô không

chắc mình có muốn làm thế không. “Mãi mãi?”

26

Anh cúi đầu và cô nghĩ mình nghe thấy tiếng anh

trai cười. “Không. Giá như nó dễ dàng thế. Anh

không muốn bà ta ở trong căn nhà này.”

Cô nhìn anh, người anh trai mạnh mẽ cương quyết

của cô, người dường như phải gánh cả thế giới trên

vai. “Anh đưa bà ấy đến đâu?”

Anh quay lại nhìn cô, quả cầu vẫn xoay tròn. “Em

biết không, bà ta không biết em ở đây. Bà ta không

mong đợi gặp em. Đó là lý do vì sao bà ta không

nhìn khắp phòng để tìm em. Tại bữa ăn tối.”

Cô gật đầu. Nó không làm những lời bác bỏ của mẹ

cô trở nên đơn giản hơn. “Bây giờ thì bà ấy đã biết

em ở đây?”

“Anh đã nói với bà ta.” Câu nói thật nhẹ nhàng,

kèm theo đó có thể là một lời xin lỗi. Cô gật đầu

27

và sự thinh lặng buông xuống lần nữa. Anh trở lại

bàn và ngồi vào chỗ đối diện cô. “Em là em gái của

anh. Em được ưu tiên.”

Anh đang nhắc nhở cô hay chính bản thân mình?

Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Bà ấy muốn gì?”

Anh chống cùi chỏ rướn người về trước. “Bà ta nói

không muốn gì cả.”

“Ngoại trừ vị trí Nữ hầu tước thừa kế của mình.”

Juliana không thể ngăn sự châm biếm trong giọng nói

của mình.

“Bà ta sẽ không bao giờ có được địa vị đó.”

Bà ấy không thể. Xã hội thượng lưu sẽ không bao

giờ chấp nhận bà ấy. Những kẻ thích ngồi lê đôi

mách đã sống bằng vụ tai tiếng đó trong những năm

qua. Khi Juliana đến London vào thời điểm cách đây

28

sáu tháng, họ đã tụ tập lại và câu chuyện về cuộc

bỏ trốn kịch tích của mẹ cô đã bị nạo vét từ đáy

sông lên và tiếp tục được giới quý tộc nuôi dưỡng.

Thậm chí ngay lúc này, việc có mối quan hệ với vài

gia đình có quyền lực nhất London, Juliana nằm

trong nhóm những người quý tộc lịch thiệp - được

chấp nhận vì mối quan hệ hơn là vì chính giá trị

con người cô.

Tất cả sẽ bắt đầu lại một lần nữa. Nó còn tồi tệ

hơn lúc trước.

“Anh không tin bà ấy đấy chứ?”, cô hỏi. “Việc bà

ấy không muốn bất cứ thứ gì?”

“Không.”

“Thế nó là gì?”

Anh lắc đầu. “Tiền, gia đình...”

29

“Và sự tha thứ?”

Anh suy nghĩ một lúc lâu trước khi nhún vai theo

cách họ làm mỗi khi không có câu trả lời. “Đó là

một động cơ mạnh mẽ. Ai biết được chứ?”

Cơn tức giận lóe lên và cô rướn người ra trước,

lắc đầu. “Bà ấy không thể có nó. Bà ấy không thể...

sau những gì bà ấy đã làm với anh... với anh

Nick... với hai người cha của chúng ta...”

Một bên miệng Ralston nhấc lên theo cách hầu như

không thể nhìn thấy. “Cả với em...”

Với mình.

Anh ngả lưng ra sau ghế, chuyển quả cầu sang tay

bên kia. “Anh chưa bao giờ nghĩ bà ta sẽ quay về.”

Cô lắc đầu. “Người ta sẽ nghĩ vụ bê bối kia ắt hẳn

sẽ khiến bà ấy không dám trở về.”

30

Anh khẽ cười. “Em quên bà ta là mẹ của chúng ta

sao - một người phụ nữ luôn sống tốt như thể lời

gièm pha là dành cho kẻ khác. Và thẳng thắn mà nói,

nó luôn như thế.”

Mẹ của chúng ta.

Juliana nhớ đến cuộc trò chuyện cùng Simon trong

chuồng ngựa. Trong Juliana có bao nhiêu phần giống

người phụ nữ ấy? Sự vô tâm và hoàn toàn coi thường

người khác đã ẩn sâu bao nhiêu bên trong con gái bà

ấy?

Juliana cứng người.

“Em không giống bà ta.” Sự chú ý của cô ngay lập

tức chuyển đến chỗ anh trai, đôi mắt xanh mang vẻ

tức giận không thôi nhìn cô.

Cô có cảm giác đau nhói trước sự trung thực của

31

anh trai. “Làm thế nào anh biết điều đó?”

“Anh biết. Và một ngày nào đó, em cũng sẽ biết.”

Lời nói đó quá đơn giản, lời ngụ ý quá chắc chắn

khiến Juliana muốn hét lớn lên. Làm thế nào anh

biết. Làm thế nào anh lại chắc chắn rằng cô hoàn

toàn không phải là người phụ nữ giống như mẹ của

họ? Với chiều cao, mái tóc, đôi mắt xanh, cô không

hề thừa hưởng hoàn toàn bản tính coi thường những

người quanh mình, những người cô yêu thương sao?

Dòng dõi thấp kém.

Thay vào đó, cô nói. “Vụ tai tiếng... khi họ nghe

được việc... bà ấy đã trở về...”

“Nó sẽ trở thành một vụ tai tiếng vô cùng lớn.” Cô

nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thành thật của anh.

“Theo anh thấy, chúng ta có hai lựa chọn. Chúng ta

32

sẽ thu dọn đồ đạc rồi về miền quê - mang theo cả bà

ta - và hy vọng rằng tin đồn sẽ lắng dần.”

Nếu điều ước thành sự thật...

Cô nhăn mũi. “Hoặc là?”

“Hoặc là chúng ta thẳng vai và đối mặt với nó.”

Nó không phải là một lựa chọn. Không phải cho cô.

Cũng không cho anh trai.

Cô cười nửa miệng. “Thôi được, chúng ta không thể

để người ta nói rằng Dinh thự Ralston cản trở việc

người dân London vui vẻ ngồi lê đôi mách.”

Có một khoảng tạm dừng và anh bắt đầu cười, âm

thanh phát ra từ sâu trong lồng ngực. Và chẳng mấy

chốc cô cũng phá lên cười.

Bởi vì lúc này, họ chỉ có thể cười hoặc khóc.

Khi tiếng cười tan dần, Ralston tựa lưng ra sau và

33

nhìn lên trần nhà. “Nick cần phải biết chuyện

này.”Dĩ nhiên. Anh trai và cô vợ mới của anh ấy

hiện đang sống ở Yorkshire nhưng đó là tin mà anh

ấy cần phải được nghe càng sớm càng tốt. Cô gật

đầu. “Anh ấy sẽ đến đây chứ ạ?”

Lông mày anh trai nhướng lên như thể không cho

rằng nó có thể xảy ra. “Anh không biết. Nick và bà

ta... họ...” Giọng Ralston nhỏ dần rồi ngừng lại,

thinh lặng bao trùm căn phòng một lần nữa, mỗi

người lạc trong suy nghĩ của riêng mình.

Bà ấy đã trở về.

Với những câu hỏi được chôn vùi mấy thập kỷ.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh trai. “Anh Gabriel”, cô

thì thầm, “chuyện gì sẽ xảy ra nếu bà ấy cứ ở lại

đây?”.Có điều gì đó lóe lên trong đôi mắt xanh của

34

anh trai, đó là hòa trộn giữa tức giận và lo âu.

Anh hít một hơi dài như thể đang gom góp suy nghĩ.

“Đừng tốn một phút nào hình dung việc bà ta ở đây,

Juliana. Nếu có điều gì về người phụ nữ đó mà anh

biết, thì chính là bà ta không thể kiên trì. Bà ta

muốn điều gì đó. Và sau khi giành được nó, bà ta sẽ

đi.” Anh đặt quả cầu thủy tinh xuống bàn. “Bà ta

sẽ đi. Bà ta sẽ đi và mọi thứ sẽ trở lại bình

thường.”

Trong sáu tháng kể từ khi đặt chân đến London,

Juliana có nhiều cơ hội nhìn thấy người đàn ông bên

dưới vẻ bề ngoài bất cần đời của Hầu tước Ralston.

Đủ cơ hội để biết rằng anh ấy không tin những lời

mình nói.

Anh ấy không thể tin.

35

Việc mẹ họ trở về sẽ làm thay đổi tất cả mọi thứ.

Không chỉ đơn giản là bà sẽ khai quật vụ tai tiếng

cách đây hai mươi lăm năm do chính mình tạo ra.

Không chỉ đơn giản là việc bà ấy không quan tâm đến

những tác động mình tạo ra cho giới quý tộc và

thậm chí không hề ăn năn về những việc làm của bản

thân. Nó cũng không đơn giản là bà bước chân vào

Dinh thự Ralston như thể chưa từng rời nó mà đi.

Ngay cả nếu như tất cả có thể được xóa bỏ - nếu

anh Gabriel tống bà ấy lên chuyến tàu đến Outer

Hebrides, không bao giờ nghe thấy tin tức gì của bà

- thì cũng không thể trở lại bình thường như

trước.

Trước tối nay, họ có thể giả vờ - đã giả vờ - việc

bà ấy ra đi là tốt. Tất nhiên, Juliana luôn tự hỏi

36

không biết mẹ mình còn sống hay không, bà đang ở

đâu, đang làm gì, cùng với ai. Nhưng ở nơi nào đó

sâu thẳm trong tâm hồn, cô luôn cho rằng mẹ mình đã

ra đi mãi mãi.

Và cô bắt đầu chấp nhận điều đó khi đặt chân đến

London, gặp hai anh trai, nhận cơ hội tạo dựng một

cuộc sống mới. Một cuộc sống mà bóng ma của mẹ vẫn

tiếp tục lù lù hiện ra nhưng không còn nặng trĩu và

báo điềm gở như trước.

Không còn nữa.

“Anh thực sự không tin điều đó”, cô nói.

Sự ngập ngừng kéo dài rồi Ralston cất tiếng. “Bà

ta muốn nói chuyện với em.”

Cô chú ý việc anh trai thay đổi chủ đề nhưng không

điều chỉnh nó lại. Cô kéo phần xơ vải không nhìn

37

thấy ra khỏi tay áo ngủ. “Em chắc bà ấy muốn thế.”

“Em có thể cư xử với bà ấy như cách em muốn.”

Cô cẩn thận quan sát. “Anh nghĩ em sẽ làm gì?”

“Anh nghĩ em sẽ có quyết định của riêng mình.”

Cô nâng đầu gối, đặt cằm lên đó lần nữa, để gót

nằm trên mặt ghế da mềm mại. “Em không nghĩ mình

muốn nói chuyện với bà ấy. Chưa phải lúc.”

Có thể là một ngày nào đó. Đúng thế. Nhưng không

phải bây giờ.

Anh gật đầu lần nữa. “Tốt.” Im lặng buông xuống,

anh sắp xếp chồng thư từ, ánh nến tỏa bóng mờ lên

vết bầm tím trên cằm.

“Đau không ạ?”

Anh dùng đầu ngón tay xem qua vết thương.

“Leighton luôn có khả năng tung ra một nắm đấm. Đó

38

là cái lợi của vóc dáng to lớn đấy.”

Juliana nhếch khóe môi. Anh trai không trả lời câu

hỏi của cô. Cô nghĩ rằng nó rất đau.

“Em cũng xin lỗi về chuyện đó.”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt xanh ánh lên sự

tức giận. “Anh không biết cả hai đã ở đó bao lâu…”

“Hai người bọn em…”

Anh phất tay ngăn lại. “Và thẳng thắn mà nói, anh

không muốn biết.” Anh mệt mỏi cất tiếng thở dài.

“Nhưng hãy tránh xa hắn ta ra, Juliana. Khi bọn anh

nói muốn em có một cuộc hôn nhân tốt đẹp, Leighton

không nằm trong số những người mà bọn anh nghĩ.”

Thậm chí đến anh trai cũng nghĩ cô không thích hợp

với Simon.

“Bởi vì ngài ấy là một Công tước sao?”

39

“Gì cơ? Không”, Ralston nói, thực sự trở nên bối

rối vì lời đáp tự vệ ngay lập tức của cô. “Bởi vì

hắn ta là một con lừa.”

Cô không thể không mỉm cười. Anh nói nó theo

cách-đấy-là-sự-thật-hiển-nhiên. “Tại sao anh nghĩ

thế?”“Phải nói Công tước và anh hay tranh cãi với

nhau. Hắn ta là kẻ kiêu ngạo, khinh khỉnh và hoàn

toàn không thể chịu nổi. Hắn quá đề cao tên tuổi

lẫn tước vị của mình. Trung thực mà nói, anh không

thể chịu đựng được hắn và luôn nhớ điều đó trong

suốt những tuần qua, nhưng hắn dường như quá quan

tâm đến thanh danh của em khiến anh sẵn lòng phớt

lờ định kiến của mình.” Anh nhăn nhó nhìn cô. “Bây

giờ anh thấy mình đáng lẽ nên biết rõ hơn.”

“Anh không phải là người duy nhất trở nên ngu

40

ngốc”, cô đang tự nói với mình hơn là với anh.

Anh đứng lên. “Trên phương diện sáng sủa, trong

hai mươi năm qua, anh vẫn chờ được đánh hắn. Hôm

nay nó đã trở thành sự thật.” Anh gập tay lại. “Em

nghĩ hắn ta có bị bầm tím giống anh không?”

Sự tự tôn của phái mạnh trong giọng nói của anh

làm cô cười, cô cũng đứng dậy. “Em nghĩ nó lớn hơn

nhiều. Và xấu hơn. Đau hơn. Ít nhất, em hy vọng

thế.”Anh đi vòng qua bàn và lắc nhẹ cằm cô. “Câu

trả lời chính xác.”

“Em là một bài học hỏi nhanh.”

Lần này anh cười một cách vui vẻ. “Một người nhanh

học hỏi.”

Cô nghiêng đầu. “Thật vậy à?”

“Thật. Bây giờ. Giúp anh một chuyện được chứ?”

41

“Vâng?”

“Tránh xa hắn ta ra.”

Cơn đau nhói nơi lồng ngực trở lại vì lời nói đó.

Cô phớt lờ nó. “Em không muốn có mối quan hệ với

người đàn ông khó chiều lòng ấy.”

“Rất tốt.” Anh trai tin cô.

Bây giờ, cô chỉ cần phải tin chính bản thân mình.

Chương 11

Thậm chí, ở những buổi tiệc khiêu vũ, người ta

cũng phải cảnh giác đề phòng.

Quý cô tao nhã nên lánh xa những góc tối.

- Một luận thuyết trên chuyên đề “Nét tinh tế của

những quý cô”

Những chú chim sẻ run rẩy và bạn đồng hành của

chúng hiện đã có được những thứ chúng đáng nhận...

42

- Trang báo về những vụ tai tiếng

Tháng Mười, 1823

Những bậc thang dẫn lên Dinh thự Dolby được bao

phủ bởi rau củ.

Nữ hầu tước Needham và Dolby đã tổ chức vũ hội mùa

thu hoạch của mình một cách đúng nghĩa, phía trước

nhà được bao phủ bởi hành, khoai tây cùng thứ gì

đó giống vài loại lúa mì và những quả bầu có hình

dáng lẫn màu sắc khác nhau. Một lối đi được tạo ra

dành cho khách, không phải con đường thẳng tắp dẫn

vào nhà, mà uốn lượn quanh co, hai bên được trang

trí với nông phẩm thu hoạch được khiến bảy nấc

thang có cảm giác giống bảy mươi bậc, và nó cho ta

cảm giác hoàn toàn lố bịch.

Juliana bước xuống xe ngựa và ngắm nhìn lối đi rải

43

rác đầy lúa mì và bầu bí một cách hoài nghi.

Callie bước xuống sau và cười khúc khích trước cách

bài trí đó. “Ôi, Chúa ơi.”

Ralston giữ lấy cánh tay của vợ và dẫn lối đi qua

mê cung quá lãng phí kia. “Em biết không, tất cả là

vì em đấy”, anh trai thì thầm vào tai chị dâu và

Juliana nghe thấy sự hài hước trong giọng nói đó.

“Anh hy vọng là em vui.”

Callie cười vui vẻ. “Em chưa bao giờ có cơ hội đi

lang thang qua một lối đi đầy rau củ như thế này,

Đức ngài của em. Và đúng thế, em hoàn toàn thấy

vui.”Ralston đảo tròn mắt nhìn lên trời. “Sẽ không

có cuộc dạo chơi nào đâu, thưa Nữ hoàng. Vượt qua

cái này thôi.” Anh trai xoay hướng về phía Juliana,

ngụ ý cô nên đi lên cùng mình. “Em gái?”

44

Juliana mỉm cười rạng rỡ và bước đi bên cạnh.

Ralston cúi người và nói khẽ. “Cứ giữ nụ cười ấy và

họ sẽ không biết làm thế nào để đáp lại em đâu.”

Không phải nghi ngờ gì, một ngày sau khi mẹ họ trở

về, giới thượng lưu sẽ rì rầm bàn tán tin tức đó.

Một cuộc thảo luận ngắn ngủi đã được tổ chức chiều

nay về việc họ không nên đến dự buổi vũ hội được tổ

chức tại nhà tiểu thư Penelope - Nữ công tước

Leighton tương lai - nhưng chị Callie đã khăng

khăng rằng nếu muốn vượt qua cơn bão này, họ cần

phải tham dự bất cứ sự kiện nào mà mình được mời,

bất kể Leighton có tham dự hay không. Xét đến cùng,

rõ ràng sẽ có vài thứ được chấp nhận.

Ít nhất tối nay, bài tường thuật chi tiết về những

sự việc xảy ra tối hôm trước tại Dinh thự Ralston

45

sẽ trở nên mơ hồ.

Cô cười càng rạng rỡ và bước dọc theo con đường

hai bên được trang trí bằng củ cải và bí ngô, bầu

và bí xanh, dẫn vào đích đến là nơi diễn ra một

trong những buổi tối dài nhất cuộc đời cô.

Khi đã cởi áo khoác ngoài, Juliana xoay người đối

mặt với đám người nham hiểm đã chờ sẵn trong phòng

khiêu vũ của Dinh thự Dolby.

Điều đầu tiên cô chú ý chính là những ánh nhìn

chằm chằm. Lối vào phòng khiêu vũ ở bên trên, bậc

thang được thiết kế không cao mấy để tạo ra lối vào

tốt nhất - hay ít nhất là vô hại. Khi lảng vảng

tại bậc thang trên cùng, Juliana cảm thấy nhiều ánh

mắt đang quan sát mình. Nhìn bao quát phòng, cô

không để nụ cười biến mất thậm chí khi nhìn thấy

46

những dấu hiệu tiết lộ việc xì xầm to nhỏ bên dưới:

Đầu cúi xuống, những cái quạt lay động, ánh mắt

sáng rạng rỡ, háo hức nhìn thoáng qua xem có bất cứ

thứ gì kịch tính tồi tệ lộ ra hay không.

Callie xoay người về phía cô và cô nhận ra nụ cười

quá mức rạng rỡ tương tự hiện trên gương mặt của

chị dâu. “Em đang làm rất tuyệt. Một khi chúng ta ở

trong đám đông, mọi thứ sẽ lắng xuống thôi.”

Cô muốn tin đó là thật. Cô nhìn quanh đám đông,

mong mỏi thể hiện như có thứ gì đó lôi cuốn ánh mắt

của mình. Và rồi nó hiện ra.

Simon.

Cô nín thở khi hồi ức nóng bỏng tràn ngập trong

đầu.Anh đứng ở phía cuối phòng khiêu vũ, cao lớn

và điển trai, trên người là bộ lễ phục hoàn hảo và

47

chiếc cà vạt lanh thẳng thớm. Cô để ý thấy vết mờ

đỏ một bên gò má - nó có vẻ là dấu vết từ một trong

những nắm đấm chuẩn xác của anh Ralston tối hôm

trước - nhưng nó chỉ khiến Simon trông điển trai

hơn. Gây ấn tượng hơn.

Nó chỉ làm cho cô muốn có anh hơn.

Anh không nhìn cô và cô vẫn kháng cự những thôi

thúc đồng thời giữa việc vuốt thẳng lại váy và xoay

người bỏ chạy khỏi đây. Thay vào đó, cô tập trung

bước tới sàn khiêu vũ, nơi không thể nhìn thấy anh.

Có thể nếu không nhìn thấy anh, cô sẽ ngừng nghĩ

quá nhiều về anh - về những nụ hôn, cánh tay mạnh

mẽ và cảm giác môi anh trên làn da trần của mình.

Và cả cách anh cầu hôn tiểu thư Penelope trước khi

48

đến gặp cô tại chuồng ngựa.

Juliana hiện đang có mặt tại nhà của tiểu thư

Penelope.Cô gạt những suy nghĩ ấy sang một bên khi

anh trai giữ lấy khuỷu tay cô và thì thầm. “Hãy

nhớ những gì hai anh em ta đã thảo luận.”

Cô gật đầu. “Em sẽ là cô gái đẹp nhất buổi vũ hội

hôm nay.”

Anh trai cười toe toét. “Như mọi khi.” Cô khịt mũi

cười vui vẻ và Ralston nói thêm. “Nào, hãy cố gắng

khiến sự việc càng dịu xuống càng tốt.”

“Tôi sống để làm theo mệnh lệnh của ngài, thưa Đức

ngài của tôi.”

Anh trai cô phá lên cười. “Giá như đó là sự thật.”

Ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Cố tận hưởng đi em

gái. Khiêu vũ hết mức có thể.”

49

Cô gật đầu. Đó là nếu có ai đó mời cô.

“Quý cô Fiori?” Lời thỉnh cầu với chất giọng ấm áp

sâu lắng đến từ phía sau và cô xoay người đối mặt

với anh trai của Callie, Bá tước Allendale. Anh ta

mỉm cười, sự thân thiện ánh lên trong đôi mắt nâu.

Anh ta đưa tay ra. “Nàng sẽ cho ta vinh hạnh được

khiêu vũ với nàng chứ?”

Cô biết việc này đã được lên kế hoạch. Kế hoạch là

cô sẽ được ai đó mời khiêu vũ ngay khi bước vào

phòng. Và người đó sẽ là một Bá tước.

Cô chấp nhận và họ nhảy điệu vũ bốn cặp. Benedick

là một quý ngài hoàn hảo, anh ta đưa cô dạo quanh

chu vi phòng sau khi khiêu vũ và không rời cô một

bước. “Ngài biết không, ngài không cần phải quá

quan tâm đến tôi như thế”, cuối cùng cô nhẹ nhàng

50

nói. “Trong phòng khiêu vũ, họ không thể làm gì

được tôi đâu.”

Anh ta cười nửa miệng. “Họ hoàn toàn có thể đấy.

Và ngoài ra, ta không có nơi nào tốt hơn để đi.”

Họ đi đến một nơi yên tĩnh sát tường và đứng lặng

bên nhau, ngắm nhìn những cặp đôi khác lướt trên

sàn trong guồng quay của điệu nhạc đồng quê. “Ngài

không đeo đuổi vị tiểu thư nào khác sao?”, cô trêu.

Anh ta lắc đầu giả vờ buồn bã. “Không có một ai.

Ta thấy khuây khỏa với nhiệm vụ là chàng Bá tước

độc thân tối nay.”

“À”, cô nói. “Rắc rối tại Dinh thự Ralston cũng

mang lại ích lợi gì đấy chứ.”

Anh ta nhìn cô cười toe toét. “Ít nhất là về phía

51

ta.” Họ trở lại với việc ngắm nhìn những cặp đôi

khiêu vũ trong chốc lát trước khi Benedick nhỏ

giọng nói. “Nàng biết không, tất cả sẽ ổn cả thôi.”

Cô không nhìn anh ta vì sợ sẽ làm mất lớp mặt nạ

bình tĩnh của mình. “Tôi không biết nhưng cảm ơn

ngài rất nhiều vì đã nói thế.”

“Ralston sẽ làm tất cả những gì cần thiết để khiến

mọi việc trở nên ổn thỏa. Cậu ta có sự trợ giúp

của Rivington, ta... và hàng tá người khác.”

Nhưng không phải là người đàn ông tôi hy vọng sẽ

đứng về phía chúng tôi.

Cô xoay người trước lời khẳng định nhẹ nhàng và ấm

áp của anh ta, nhìn thẳng vào đôi mắt thân thiện

kia và tự hỏi, một cách nhanh chóng, tại sao người

52

đàn ông này không thể đốt lên ngọn lửa trong cô.

“Tôi không biết tại sao ngài lại mạo hiểm quá nhiều

như thế.”

Anh ta tạo ra âm thanh ngụ ý lời từ chối. “Mạo

hiểm sao”, anh ta nói, như thể đó là một từ ngu

xuẩn. “Chẳng có gì mạo hiểm cả. Bọn ta là những

chàng quý tộc trẻ, vẻ ngoài điển trai với nhiều đất

đai lẫn tiền bạc. Điều gì là mạo hiểm chứ?”

Cô ngạc nhiên trước tính cách thẳng thắn đó.

“Dường như không phải tất cả các ngài đều xem nhẹ

những nguy hiểm có thể ảnh hưởng đến thanh danh của

mình trong những sự việc có liên quan đến gia đình

chúng tôi.”

“À, Rivington và ta không có nhiều lựa chọn, vì

tất cả chúng ta có mối quan hệ với nhau, nếu nàng

53

nhớ.” Cô nghe thấy sự trêu đùa trong giọng anh ta

nhưng lại không thấy nó thú vị. Sự thinh lặng kéo

dài. “Ta cho rằng nàng đang ám chỉ đến Leighton.”

Cô cứng người và không thể ngăn mình nói ra điều

này. “Trong số những người khác.”

“Ta đã nhìn thấy cách anh ta nhìn nàng tối qua. Ta

nghĩ Leighton sẽ đứng về phía nàng nhanh hơn nàng

mong đợi đấy.”

Những lời đó khiến người ta đau nhói - bởi xét

trên lập luận khoa học, nó vô lý. Cô lắc đầu. “Ngài

sai rồi.”

Benedick có thể nghĩ rằng mình đã nhìn thấy sự ủng

hộ trong thái độ của Leighton đêm qua, nhưng anh

ta đã hiểu sai cảm xúc đó. Có lẽ anh ta nhìn thấy

sự thất vọng, khó chịu, khao khát. Nhưng không phải

54

quan tâm.

Ngược lại, nếu như Benedick nhìn thấy Công tước

lao khỏi chuồng ngựa tối muộn qua, sau khi việc

đính ước bị lộ, anh ta sẽ không nghĩ đến những điều

đó.

Simon sẽ kết hôn.

Những từ ấy cứ văng vẳng trong đầu, như thể cô đã

phù phép triệu gọi cô dâu tương lai của anh,

Juliana thoáng thấy hình ảnh trái nho trong đám

đông, cô ta đang hướng về phòng nghỉ dành cho các

quý cô.

Và cô không thể kháng cự việc đi theo cô ta.

“Tôi sẽ quay trở lại”, cô thì thầm, bắt đầu bước

đi.Ngay khi hướng đến phòng nghỉ, cô biết rằng

mình đáng lẽ không nên bám theo tiểu thư Penelope,

55

biết rằng bất cứ cuộc trò chuyện nào họ có với nhau

sẽ khiến cô đau đớn hơn việc không trò chuyện,

nhưng cô không thể ngăn bản thân. Trái nho đã làm

được những gì Juliana không thể làm - cô ta đã

giành được Simon. Và một phần ngoan cố trong

Juliana đơn giản muốn biết người phụ nữ Anh hoàn

hảo giản đơn này là người thế nào.

Muốn biết được điều gì về cô gái đó đã khiến chàng

Công tước Leighton kiên định và vô cảm lựa chọn

làm Nữ công tước của anh.

Vào thời điểm này, phòng nghỉ vắng lặng, bên trong

chỉ có vài người hầu, Juliana băng ngang phòng

chính đi đến căn phòng nhỏ sát bên, và tìm thấy

Penelope đang đổ nước vào cái chậu rửa nhỏ, sau đó

nhúng hai tay vào, hít thở thật sâu.

56

Trái nho nhìn có vẻ không khỏe.

“Cô sẽ không gửi tiền mặt vào tài khoản ngân hàng

phải không?”

Penelope xoay người về phía cô, sự ngạc nhiên

trong mắt cô ta chuyển nhanh thành nét bối rối.

“Gửi tiền mặt vào tài khoản của tôi?”

“Có thể tôi đã dùng từ không đúng.” Juliana xoay

tròn tay. “Không khỏe ấy. Trong tiếng Ý, chúng tôi

dùng từ vomitare.” Đôi mắt trái nho mở to vì hiểu

ra ý của cô trước khi hai gò má cô ta ửng đỏ lên.

“À, tôi thấy cô đã hiểu ý tôi rồi.”

“Vâng. Tôi hiểu.” Tiểu thư Penelope lắc đầu.

“Không. Tôi không buồn nôn. Ít nhất tôi không nghĩ

thế.”Juliana gật đầu. “Bene.” Cô chỉ tay về phía

chiếc ghế gần bồn rửa. “Tôi có thể nói chuyện với

57

cô được chứ?”

Trái nho cau mày. Rõ ràng không phải ngày nào cô

ta cũng có buổi trò chuyện thế này.

Dù có muốn từ chối thì cô ta cũng là người quá

lịch sự để không làm thế. “Được.”

Juliana ngồi xuống, phẩy tay. “Cô không cần ngưng

những gì đang làm đâu.” Cô tạm dừng. “Nhưng cô đang

làm gì thế?”

Penelope nhìn chậu rửa trước khi nhìn thẳng vào

ánh mắt tò mò của Juliana. “Tôi chỉ làm điều khiến

bản thân bình tĩnh thôi.”

“Rửa tay sao?”

Penelope nở nụ cười tự ti. “Nó thật ngu ngốc.”

Juliana lắc đầu. “Còn tôi thì chia động từ.”

“Bằng tiếng Ý ư?”

58

“Tiếng Latin. Và tiếng Anh.”

Penelope dường như cân nhắc đến ý tưởng đó. “Và nó

có hiệu quả chứ?”

Với mọi thứ, ngoại trừ Leighton. “Hầu như mọi

lúc.”“Tôi sẽ thử cách đó.”

“Tại sao cô cần phải bình tĩnh?”

Penelope lấy một chiếc khăn vuông để lau khô tay.

“Không có nguyên nhân gì cả.”

Juliana khẽ cười trước lời nói dối rõ ràng đó.

“Tiểu thư Penelope, tôi không có ý xúc phạm nhưng

cô là người rất dở trong việc che giấu cảm xúc của

mình.”Penelope nhìn thẳng vào mắt Juliana. “Cô hay

nói ra bất cứ điều gì mình suy nghĩ, phải thế

không?”Juliana khẽ nhún vai. “Khi có danh tiếng

như tôi, cô không cần cân nhắc lời nói của mình.

59

Buổi vũ hội khiến cô thấy căng thẳng sao?”

Penelope quay đi, nhìn vào ánh mắt cô phản chiếu

trong chiếc gương gần đó. “Trong số những nguyên

nhân khác.”

“Thôi được, tôi có thể chắc chắn mình hiểu điều

đó. Chúng là những sự kiện kinh khủng, những buổi

vũ hội ấy. Tôi không hiểu tại sao mọi người quan

tâm chúng đến thế. Tất cả những lời thì thầm cay

độc và những điệu vũ ngu ngốc.”

Penelope nhìn thẳng vào ánh mắt của Juliana trong

gương. “Buổi khiêu vũ tối nay sẽ trở thành một

trong những sự kiện được nhắc đến nhiều năm sau.”

“Ý cô muốn ám chỉ đến tin đồn về mẹ tôi?”

“Tối nay, lễ đính hôn của tôi sẽ được công bố.”

Lời nói đó đáng lẽ không phải là điều đáng ngạc

60

nhiên nhưng chúng vẫn giáng mạnh vào người Juliana.

Tối nay anh ấy sẽ công bố đính ước.

“Cô đính ước với ai?” Cô biết mình đáng lẽ không

nên hỏi. Nhưng không thể ngăn bản thân. Một cách

ngoan cố, cô phải nghe lời đó từ chính miệng người

phụ nữ này - vợ tương lai của anh.

“Với Công tước Leighton.”

Juliana biết những từ ấy sẽ được thốt ra nhưng

chúng vẫn khiến cô đau nhói.

“Cô sẽ kết hôn với Công tước Leighton.” Ngừng nói

đi. “Ngài ấy đã cầu hôn cô.”

Penelope gật đầu, lạc mất trong suy nghĩ của chính

mình, mái tóc xoăn lọn bồng bềnh vàng óng của cô

ta giống như tóc của một trong những con búp bê hồi

nhỏ của Juliana. “Vào sáng nay.”

61

Juliana nuốt nghẹn. Rõ ràng, tối trước anh rời

khỏi Dinh thự Ralston với quyết tâm thoát khỏi cuộc

hôn nhân tồi tệ với Juliana... anh đã vui vẻ đảm

bảo một cuộc hôn nhân tốt đẹp với...

Một ai khác.

Và trong số mệnh khinh khủng đó, Juliana đang tham

dự buổi đính ước ấy.

Trong khi thanh danh gia đình cô bị xé rách thành

từng mảnh nhỏ.

Cô chợt nhớ ra thái độ của mình. “Cô ắt hẳn...

hạnh phúc... lắm!”

“Vâng. Tôi nghĩ mình nên thấy vui.”

Dường như cô ta không thế.

Thực tế, đôi mắt của Penelope ươn ướt gần như

khóc.Và đột nhiên Juliana cảm thấy thương cảm cho

62

người phụ nữ này.

Người phụ nữ sẽ kết hôn với Simon.

“Cô không muốn kết hôn với ngài ấy.”

Phải mất một lúc để Penelope kiểm soát bản thân và

trở nên bình tĩnh. Juliana ngạc nhiên nhìn những

giọt nước mắt hiện ra trong mắt người phụ nữ kia,

nó khiến màu mắt xanh nhạt đi và nụ cười tươi sáng

hiện trên mặt cô ta. Cô ta hít một hơi dài. “Công

tước Leighton là một người đàn ông tốt. Đó là một

cuộc hôn nhân tốt đẹp.”

Juliana để ý thấy Penelope không trả lời câu hỏi

của cô. Juliana nhướng một bên mày. “Cách nói của

cô giống như một trong số họ.”

Penelope nhíu mày. “Họ?”

Juliana vẫy tay chỉ ra phía ngoài phòng nghỉ, là

63

phòng khiêu vũ ngoài kia. “Những người Anh đấy.”

Penelope nháy mắt. “Tôi cũng là người Anh mà.”

“Tôi cho rằng cô đúng là thế.” Juliana nhìn

Penelope một lúc lâu. “Ngài ấy là một người đàn ông

tốt.”

“Ngài ấy sẽ là một người chồng tốt cho tôi.”

Juliana đảo tròn mắt. “Tôi đáng lẽ không nên nói

thế này. Nhưng ngài ấy là kẻ kiêu ngạo, độc đoán và

muốn tất cả mọi thứ theo phương cách lạnh lùng đầy

tính toán của mình.”

Bây giờ cô sẽ dừng lại. Simon đã kết hôn với tiểu

thư Penelope. Và Juliana không nên dính líu vào.

Penelope cân nhắc những lời đó một lúc lâu. Điều

đó khiến Juliana bắt đầu hối tiếc vì cách nói

chuyện táo bạo của mình. Ngay khi cô định xin lỗi,

64

Penelope nói. “Hôn nhân là thế.”

Câu nói đơn giản được nói ra như thể đó là một

thực tế không thể chối cãi khiến Juliana tan nát

cõi lòng. Cô rướn người đứng dậy, không còn lựa

chọn nào khác ngoài việc rời đi. “Chuyện gì với cô

thế? Cô nói về hôn nhân cứ như một thỏa thuận làm

ăn ấy.”

“Nó chính là thế”, Penelope nói đơn giản.

“Nhưng còn tình yêu?”

“Tôi chắc rằng... một lúc nào đó... hai chúng tôi

sẽ phát triển một sự yêu mến... dành cho nhau.”

Juliana không thể ngưng cười. “Tôi đã trở nên yêu

thích những chiếc bánh nhân táo nhưng tôi không

muốn kết hôn với một trong số chúng đâu.” Penelope

không mỉm cười. “Còn đam mê thì sao?”

65

Penelope lắc đầu. “Trong một cuộc hôn nhân tốt đẹp

của người Anh không có chỗ dành cho sự đam mê.”

Juliana bất động trước những từ ngữ đó, một tiếng

vang vọng từ buổi khiêu vũ khác. Một kẻ quý tộc

khác. “Ngài ấy đã nói thế với cô sao?”

“Không, nhưng thực tế... nó là vậy.”

Ngay lập tức, căn phòng trở nên nhỏ hơn, mang vẻ

ngọt ngào giả tạo hơn và Juliana cần không khí.

Penelope là người hoàn hảo dành cho Simon. Cô ta sẽ

không thách thức anh, sẽ sinh cho anh những đứa

con xinh đẹp với mái tóc vàng óng và làm chủ những

bữa tiệc trong khi anh sống cuộc đời bình lặng,

không bị gông cùm bởi tai tiếng, không bị đam mê

làm cho mọi thứ trở nên rắc rối.

Juliana chưa bao giờ có một cơ hội với anh.

66

Và chỉ lúc này, khi sự thật quấn khắp người, cô

nhận ra mình muốn điều ấy nhiều như thế nào.

Trong một cuộc hôn nhân tốt đẹp của người Anh

không có chỗ dành cho sự đam mê.

Cô xoay người hướng ra cửa. “Thôi được, ít nhất

trong vấn đề đó, cô là một sự kết hợp tuyệt vời.”

Ngay khi Juliana đến lối dẫn ra phòng nghỉ lớn,

trái nho bực tức cất tiếng nói. “Cô biết không, nó

không hề dễ dàng. Cô nghĩ rằng những quý cô người

Anh lớn lên mà không tưởng tượng đến tình yêu sao?

Dĩ nhiên họ có. Nhưng chúng tôi không sinh ra vì

tình yêu mà vì thanh danh. Vì lòng trung thành.

Chúng tôi được dạy phải quay lưng lại với đam mê và

giữ lấy sự yên bình. Đó có phải là đề tài cho

những cuốn tiểu thuyết không? Không. Chúng tôi

67

thích nó hay không? Nó chẳng quan trọng. Đó là

nhiệm vụ của chúng tôi.”

Juliana hiểu được những từ đó. Nhiệm vụ. Thanh

danh. Yên bình. Cô sẽ không bao giờ hiểu được xã

hội này, nền văn hóa này. Cô sẽ không bao giờ trở

thành một trong số họ. Và nó sẽ mãi mãi khiến cô

trở nên khác biệt. Luôn khiến cô trở thành đề tài

phù hợp cho những lời xì xầm của bọn họ.

Cô không bao giờ phù hợp với anh.

Không giống như người phụ nữ mạnh mẽ này.

Cơn đau nhói trở lại và trước khi cô có thể nói

lời xin lỗi, Penelope đã khẽ nở nụ cười. “Chúng tôi

để tình yêu lại cho những người Ý.”

“Tôi không chắc chúng tôi muốn nó hay không.” Cuộc

trò chuyện kết thúc. “Hãy nhận lấy những lời chúc

68

mừng của tôi, tiểu thư Penelope.”

Cô bỏ Penelope cùng tương lai của cô ta lại đó và

đi ngang qua phòng chính, phớt lờ một nhóm phụ nữ

đang tụ tập, cúi đầu say sưa về đề tài thuần túy

nhất của những buổi khiêu vũ - ngồi lê đôi mách và

thời trang.

“Tôi nghe nói bà ta đã trở về và thề rằng mình

chưa bao giờ ở Ý.” Lời nói lớn hơn, ngụ ý muốn

người khác nghe thấy. Mang ý gây tổn thương và kích

động.

Juliana không thể ngăn bản thân đứng lại.

Cô xoay người và thấy phu nhân Sparrow là người

đang kể chuyện mua vui cho những kẻ khác. Cô ta

cười điệu, một con rắn độc đang định tấn công kẻ

thù, nhìn thẳng vào mắt Juliana và nói một cách

69

không hề che đậy. “Ngụ ý người nào đó không phải là

người như cô ta đã nói.”

Một loạt tiếng há hốc kinh ngạc thốt ra vì lời ám

chỉ đó. Ám chỉ sự ra đời không hợp pháp của ai đó

là đỉnh cao cho sự xúc phạm đến phẩm giá. Và người

được nói đến đang ở trong căn phòng này...

Tối nay gia đình ấy không cần đến những kịch tính.

Sparrow đáng lẽ nên đổi thành Vulture. Cô ta xoay

vòng như thể đang xem xét kỹ lưỡng tìm xác thối.

“Không hề đáng kinh ngạc nếu cô ta nghe nói ở đây

có tiền tài lẫn địa vị chờ sẵn. Ý tôi là, chúng ta

không biết bất cứ điều gì về cô ta. Cô ta có thể

không phải là người Ý. Cô ta hoàn toàn có thể là

một thứ gì khác, đúng không?”

Juliana muốn quay lại và chứng minh mình là người

70

Ý. Những từ ngữ xấu xa kia sẽ làm thủng hai lỗ tai

của Sparrow.

Nhưng nó sẽ làm thay đổi điều gì sao?

Cô không cần sự chấp thuận của bọn họ. Nó sẽ không

làm cho buổi tối nay hay những tối kế tiếp trở nên

dễ chịu hơn. Nó sẽ không thể xóa bỏ tai tiếng ra

khỏi tên tuổi của gia đình cô cũng không khiến cô

trở nên đáng giá trong mắt bọn họ.

Hay trong mắt anh.

Cô kháng cự suy nghĩ đó. Điều này không phải vì

anh.Hay đúng thế?

Anh không phải là một trong số họ sao? Không phải

anh cũng chỉ trích cô như họ? Chẳng phải anh cũng

nghĩ rằng cô thích gây ra tai tiếng bất cứ nơi nào

cô đi qua sao?

71

Cô chẳng phải đã chứng minh anh đúng sao?

“Thứ gì khác?”

“Dân gypsy?”

“Người Tây Ban Nha?”

Nếu như không quá tức giận, Juliana ắt hẳn đã phá

lên cười trước cách họ nói về mình, như thể nó đồng

nghĩa với từ phù thủy. Người Tây Ban Nha thì sao

chứ?“Chúng ta có thể tự mình hỏi cô ta”, phu nhân

Sparrow nói và nhóm phụ nữ đó quay lại đối mặt với

cô. Nụ cười điệu trên gương mặt từng người dường

như trở nên xấu xa hơn lúc trước.

Đó là điều xảy ra bây giờ.

Đây là điều xảy ra khi tai tiếng vây quanh bạn -

một vụ tai tiếng thật sự, không phải những vết nhơ

tầm thường trên thanh danh bởi vì bạn là người Ý,

72

thẳng thắn, vụng về hay bởi vì bạn chống lại những

quy tắc ngu ngốc của họ.

Đây chính là điều anh đã e sợ.

Khi nhìn trân trối vào những nụ cười xấu xa kia,

thấy được bản chất độc ác trong mắt họ, cô không

thể khiển trách anh.

Nếu là cô, cô cũng sẽ kết hôn với trái nho.

Sự tức giận cùng bối rối quét qua người và Juliana

muốn hét lớn, nói huênh hoang và ném thứ gì đó vào

những người phụ nữ kinh khủng kia. Những thớ thịt

căng lên với khao khát muốn mắng chửi té tát vào

mặt ai đó. Nhưng cô đã ở London trong tám tháng và

biết rằng có những thứ còn đau đớn hơn những cú đấm

tác động đến thể xác.

Và cô đã nhận đủ rồi.

73

Thay vì thế, cô xoay người và kiểm tra hình ảnh

phản chiếu của mình trong gương, nhét lọn tóc ngay

ngắn lại trước khi chuyển sự tập trung trở lại với

họ, thể hiện sự nhàm chán hết mức có thể.

“Phu nhân Sparrow, bà cũng như tôi đều biết tôi là

bất cứ thứ gì mà bà và…”, cô vẫy tay lười biếng về

đám phụ nữ kia, “… những kẻ độc ác kia quyết định.

Người Ý, Tây Ban Nha, gypsy, đứa bé bị tráo đổi.

Tôi tiếp nhận bất cứ lớp vỏ bọc nào các bà lựa

chọn... miễn là đừng biến tôi thành người Anh”.

Cô quan sát nét mặt sửng sốt khi họ hiểu ra ý

nghĩa của những lời nói kia.

“Chắc chắn không có thứ gì tồi tệ hơn việc trở

thành một người giống như các bà.”

Anh đã giả vờ không nhìn thấy cô đến.

74

Giống như anh đã giả vờ không để tâm việc cô cười

và khiêu vũ trong vòng tay của Bá tước Allendale.

Giống như việc anh giả vờ không đếm từng phút cô ở

trong phòng nghỉ dành cho các quý bà.

Thay vào đó, anh giả vờ hứng thú với cuộc trò

chuyện quanh mình - với ý kiến của những người đàn

ông háo hức chia sẻ suy nghĩ của họ về hóa đơn quân

phí và thu lấy sự chú tâm lẫn trợ giúp của Công

tước Leighton.

Khi cô thinh lặng rời khỏi phòng khiêu vũ, hướng

ra phía hành lang dài tối tăm sau nhà, nơi chỉ có

Chúa mới biết ai hay điều gì đang chờ đợi, anh

không thể giả vờ lâu hơn.

Vì thế, anh băng ngang phòng, lịch sự khước từ

những ai có ý định dừng anh lại để trò chuyện và

75

theo Juliana bước vào nơi vắng vẻ trong căn nhà tổ

tiên của người phụ nữ anh đã đính hôn.

Người phụ nữ thứ hai anh cầu hôn trong vòng hai

mươi tư tiếng đồng hồ qua.

Người duy nhất chấp nhận lời cầu hôn của anh.

Juliana đã từ chối anh.

Anh vẫn không thể để đầu óc thoát khỏi sự thật nực

cười đó.

Cô chưa từng xem xét đến khả năng kết hôn với anh.

Cô đơn giản quay về phía anh trai và dùng chất

giọng mà hầu hết mọi người dành cho trẻ con và

những người hầu để nói rằng Simon Pearson, Công

tước đời thứ mười một của Leighton, không biết anh

ta đang nói gì.

Như thể bất cứ ai xuất hiện, anh đều ngỏ lời cầu

76

hôn.Anh đáng lẽ nên cảm thấy rộn ràng vì... xét

đến cùng, bây giờ mọi thứ sẽ đúng theo kế hoạch.

Anh sẽ kết hôn với tiểu thư Penelope hoàn hảo không

chê vào đâu được và trong chốc lát nữa, mối quan

hệ giữa hai nhà sẽ thay đổi, nó chính thức tạo ra

lá chắn chống đỡ cho những cuộc công kích sẽ đến

khi tai tiếng bị hé lộ.

Anh đi qua vài cánh cửa đang đóng trước khi quẹo

về bên phải, dừng lại trong bóng tối, chờ cho đến

khi mắt có thể thích nghi. Khi có thể nhận ra những

cánh cửa dọc theo chiều dài hành lang, anh tiếp

tục bước đi.

Anh nên nghĩ mình là người đàn ông may mắn nhất vì

đã tránh được cuộc hôn nhân tồi tệ với Juliana

Fiori.Anh đáng lẽ nên quỳ xuống, cảm tạ Đấng tối

77

cao đã quên mất mình.

Thay vào đó, anh lại theo cô đi vào nơi tối tăm

này.Anh không thích phép ẩn dụ này.

Cô là một mụ phù thủy.

Dường như cô quá mỏng manh khi đứng trong chuồng

ngựa nhỏ, chải lông cho ngựa, nói với nó bằng chất

giọng dịu dàng tự ti.

Người đàn ông nào có thể kháng cự lại cảnh đó chứ?

Ralston có thể nghĩ Leighton là kẻ có tội, một quý

ngài lớn tuổi hơn lợi dụng một cô gái vừa bước qua

tuổi hai mươi. Tất nhiên, Simon đã đóng vai trò

đó... và anh chấp nhận những nắm đấm cùng lời buộc

tội. Rồi anh cầu hôn cô.

Anh đã cố thuyết phục bản thân rằng mình làm thế

vì trách nhiệm nhưng sự thật ngay khoảnh khắc đó,

78

anh cầu hôn bởi vì muốn cô. Muốn đóng dấu cô là của

anh và hoàn tất những gì họ đã bắt đầu.

Nụ hôn đó cho cảm giác không giống bất cứ thứ gì

anh từng trải qua. Làn da mềm mại của cô, cảm giác

những ngón tay của cô luồn trong tóc anh, cách cô

khiến anh bật ra tiếng thở dài nho nhỏ, cách anh

trở nên cứng ngắc và nhức nhối chỉ với ký ức về

việc cô thì thầm tên anh, cách cô nài xin anh nếm

lấy nơi mềm mại, hồng hào...

Anh mở một cánh cửa, nhìn vào trong một căn phòng

tối tăm. Dừng lại, lắng nghe. Cô không có ở đây.

Anh đóng cửa kèm theo tiếng nguyền rủa.

Anh chưa bao giờ cảm thấy thế này. Chưa bao giờ

hao mòn vì thất vọng hay khao khát hoặc...

Đam mê.

79

Anh bất động vì từ đó, lắc đầu xua đi ý nghĩ.

Anh đang làm gì thế này?

Đây là khoảnh khắc cuối cùng trước khi lễ đính ước

giữa anh với tiểu thư Penelope được công khai...

trước khi những cánh cổng đóng lại và khóa tất cả

những lối đi khác chỉ dành lại cho Nữ công tước

tương lai của anh và cuộc sống chung của họ. Nhưng

anh lại đang đuổi theo một người phụ nữ khác trong

hành lang tối tăm này.

Đã đến lúc để anh nhớ ra mình là ai.

Penelope sẽ trở thành một người vợ phù hợp. Một Nữ

công tước hoàn hảo.

Một hình ảnh hiện lên - không phải Penelope. Không

gì giống với Penelope. Những lọn tóc đen nhánh và

đôi mắt mang màu của biển Aegean. Đôi môi đầy đặn

80

thì thầm tên anh như lời kinh cầu nguyện. Tiếng

cười lan trong gió khi Juliana cưỡi ngựa cùng anh

trong Hyde Park, trêu đùa anh tại bữa ăn tối, trên

những con đường ở London, trong chuồng ngựa nhà cô.

Cô sống với đam mê. Và cô cũng sẽ yêu nó.

Anh phớt lờ suy nghĩ đó.

Cô không dành cho anh.

Anh xoay vòng quanh. Một cách kiên quyết. Anh nhìn

thấy ánh sáng trong bóng tối, đánh dấu hành lang

quay trở lại phòng khiêu vũ. Hướng tới đó.

Ngay lúc ấy, tiếng nói của cô cất lên trong bóng

tối.“Simon?”

Tên thánh của anh được cất lên bằng giọng Ý du

dương, hòa quyện với sự kinh ngạc giống như tiếng

81

gọi của nàng tiên cá.

Anh xoay người về phía cô.

“Ngài làm gì…”

Anh nắm lấy vai, kéo cô vào căn phòng đầu tiên tìm

thấy và khép cửa lại phía sau, một cách nhanh

chóng, hai người đang ở trong nhà kính.

Bước lùi hướng đến cánh cửa sổ lớn phía xa và ánh

trăng bàng bạc, cô đi vài bước trước khi đá vào

chiếc đàn cello. Khẽ nguyền rủa bằng tiếng Ý nhưng

nó lại quá lớn để được gọi là tiếng thì thầm, cô

nhanh chóng giữ cây đàn không đổ xuống đất.

Nếu như không quá tức giận với cô về việc quấy rầy

không gian, suy nghĩ và cuộc sống của anh, anh có

thể đã cất tiếng cười.

Nhưng anh quá bận tâm lo lắng đến việc anh trai

82

của cô có thể vui vẻ mổ bụng anh nếu họ bị bắt gặp

và chẳng ai tin đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Không thể nào chịu đựng nổi người phụ nữ này.

Và anh cảm thấy rộn ràng khi cô có mặt ở đây.

Vấn đề là đó.

“Ngài làm gì mà lại theo tôi vào hành lang tối tăm

này?”, cô rít lên.

“Em làm gì mà lại đi vào một nơi như thế?”

“Tôi đang cố tìm chút không gian!” Cô quay đi,

hướng về phía cửa sổ, lầm bầm bằng tiếng Ý. “Cả

thành phố này, không có nơi nào để tôi không bị

quấy rầy hay sao?”

Simon không di chuyển, ngoan cố cảm thấy thích thú

vì sự kích động của cô. Anh không phải là người

duy nhất thấy bối rối. “Em đáng lẽ không nên ở đây,

83

cả tôi cũng vậy.”

“Sao, vì đây là nhà vợ tương lai của ngài sao?”,

cô nạt lại trước khi chuyển sang nói bằng tiếng

Anh. “Và làm thế nào ngài cũng nói bằng tiếng Ý

thế?”“Tôi thấy không đáng để làm những thứ không

mang lại kết quả.”

Cô kiên nhẫn nhìn anh. “Dĩ nhiên ngài sẽ nói điều

đó.”Thinh lặng kéo dài. “Dante.”

“Người đó thì sao?”

Một bên miệng anh nhướng lên trước sự cáu kỉnh của

cô. “Tôi quý mến ông ta. Và vì thế tôi đã học

tiếng Ý.”

Cô xoay người về phía anh, mái tóc đen lấp lánh

ánh bạc, chiếc cổ thon dài trắng như sứ trong ánh

trăng. “Ngài học tiếng Ý vì Dante.”

84

“Đúng thế.”

Cô dời sự chú ý đến khu vườn phía ngoài cửa sổ.

“Tôi cho rằng mình đáng lẽ không nên thấy ngạc

nhiên. Đôi khi tôi nghĩ xã hội thượng lưu giống như

một tầng địa ngục.”

Anh cười, không thể ngừng lại được. Đôi khi cô

thật quyến rũ. Khi cô không cáu kỉnh.

“Không phải ngài nên ở ngoài kia thay vì trong này

sao, hờn dỗi trong sự tối tăm?”

“Tôi nghĩ ý em là đang lẩn trốn.” Cô không cần

biết mình đã nhầm lẫn thế nào.

Cô tức giận đặt bản nhạc trở lại giá đỡ. “Tốt

thôi. Lẩn trốn. Dù thế nào đi nữa, đó là một từ ngu

ngốc.”

Đó là một từ ngu ngốc nhưng anh lại thấy mình

85

thích cách cô nói nó ra.

Anh thích cách cô nói nhiều thứ.

Không phải anh có quyền làm thế.

“Em đang làm gì ở đây?”, anh hỏi.

Cô ngồi xuống chiếc ghế đàn piano, liếc mắt nhìn

anh trong bóng tối. “Tôi muốn ở một mình.”

Anh ngạc nhiên vì sự trung thực của cô. “Tại sao?”

Cô lắc đầu. “Nó không quan trọng.”

Đột nhiên, không có gì trong thế giới này dường

như quá quan trọng. Anh đứng đó, biết rằng mình

đáng lẽ không nên đến gần cô hơn nữa.

Dù thế nào đi nữa anh vẫn làm thế.

“Tin đồn sao”, anh nói. Dĩ nhiên đó là về lời đồn

đại. Cô chắc chắn phải chịu đựng nó.

Cô khẽ cười, nhường chỗ để anh ngồi xuống bên

86

cạnh. Sự dịch chuyển quá tự nhiên - như thể trong

chốc lát, cô không nghĩ gì cả.

Như thể anh thuộc về nơi này.

Anh ngồi xuống, biết rằng đó là một ý tưởng không

hay ho gì.

Anh biết sẽ chẳng có gì tốt đẹp khi ngồi gần cô

thế này.

“Hình như tôi không phải là con gái của bà ấy mà

là dân gypsy ma mãnh kéo khăn lanh che mất đôi mắt

của ngài.” Cô mỉm cười vì lời nói đó, cuối cùng

nhìn thẳng vào mắt anh.

Cô có thể là dân gypsy, với ánh trăng bàng bạc phủ

lên tóc và nét cười dịu dàng vương buồn trong đôi

mắt xanh tuyệt đẹp đã chuyển thành màu đen trong

bóng đêm. Cô khiến người khác say mê.

87

Anh nghẹn nuốt xuống. “Wool.”

Cô bối rối. “Wool?”

“Pulled the wool over our eyes“, anh sửa lại, ngón

tay ngứa ngáy muốn chạm vào cô, muốn gạt những lọn

tóc quăn rơi ra nơi thái dương cô. “Em dùng từ

linen.”Cô nghiêng đầu, xem xét những từ đó. “Trong

tiếng Ý, nó là lana. Tôi bị nhầm lẫn.”

“Tôi biết.” Chính anh cũng cảm thấy bối rối.

Cô thở dài. “Tôi sẽ chẳng bao giờ là một trong số

những người như ngài.”

“Bởi vì em không thể nói ra sự khác biệt giữa vải

lanh và len?”, anh trêu cô. Anh không muốn thấy cô

buồn. Không phải lúc này. Không phải trong khoảnh

khắc bình yên trước khi mọi thứ thay đổi.

Cô mỉm cười. “Trong số những thứ khác.” Họ nhìn

88

thẳng vào mắt nhau một lúc lâu và anh cứng rắn

kháng cự khao khát chạm vào cô. Lướt những ngón tay

ngang qua làn da mịn màng kia, kéo cô gần lại và

hoàn thành những gì họ đã bắt đầu đêm trước. Nhưng

ắt hẳn đã nhận ra, bởi vì cô quay mặt đi. “Ngài đã

đính ước.”

Anh không muốn thảo luận về nó. Không muốn nó là

thực. Không phải ở nơi này.

“Đúng thế.”

“Nó sẽ được thông báo vào tối nay.”

“Đúng.”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Rốt cuộc ngài đã có

được cuộc hôn nhân hoàn hảo của mình.”

Anh ngả người ra sau và duỗi thẳng chân. “Em ngạc

nhiên sao?”

89

Cô nhún vai một cách tao nhã. Anh sẽ thích cái

nhún vai ấy nếu không có lời nói tiếp theo. “Một

trò chơi tôi không bao giờ có thể chiến thắng.”

Anh ngạc nhiên. “Em thừa nhận mình thua cuộc?”

“Tôi nghĩ thế. Giờ tôi giải thoát cho ngài khỏi vụ

cá cược kia.”

Nó hoàn toàn là những gì anh mong đợi cô sẽ làm.

Những gì anh muốn. “Nghe không giống một chiến binh

mà tôi biết.”

Cô gượng cười. “Tôi không thể kiên cường như một

chiến binh lâu hơn.”

Anh nhíu mày. “Tại sao không?”

“Tôi…” Cô dừng lại.

Anh sẽ giao toàn bộ tài sản của mình để nghe phần

còn lại của câu nói đó. “Em…?”, anh thúc giục.

90

“Tôi quan tâm quá nhiều đến hậu quả.”

Anh cứng người quan sát, ghi nhận cách yết hầu cô

di chuyển khi nuốt xuống, cách cô nghịch bộ váy màu

hồng của mình. “Điều đó có nghĩa là gì?”

“Không có gì cả.” Cô không nhìn vào mắt anh, thay

vào đó là lắc đầu. “Tôi xin lỗi vì để ngài có cảm

giác phải trông chừng tôi. Tôi xin lỗi việc anh

Gabriel đã đánh ngài. Tôi xin lỗi vì đã trở thành

điều... ngài hối tiếc.”

Hối tiếc.

Từ đó gây đau đớn hơn bất cứ cú đấm nào mà Ralston

đã trao cho anh.

Trong tuần qua, những tháng qua, anh đã cảm nhận

được nhiều thứ từ cô. Nhưng hối tiếc chưa bao giờ

là một trong số chúng.

91

“Juliana…” Tên cô được thốt ra một cách thô ráp

khi anh với đến cô, biết rằng khi có cô trong tay,

anh có thể không để cô đi.

Cô đứng dậy trước khi anh có thể chạm vào cô.

“Việc chúng ta bị phát hiện sẽ trở thành rắc rối.

Tôi phải đi.”

Anh cũng đứng dậy. “Juliana. Dừng lại.”

Cô quay người, lùi lại một bước, đi vào bóng tối

khiến bản thân ngoài tầm với của anh. “Chúng ta

không cần nói chuyện. Không cần gặp mặt nhau”, cô

nói nhanh, như thể những từ đó có thể tạo nên bức

tường ngăn cách giữa họ.

“Đã quá trễ rồi.” Anh bước về phía cô. Cô lùi lại.

“Anh Ralston sẽ tìm tôi.”

Anh tiến tới trước. “Ralston có thể chờ.”

92

Cô vội vã bước về phía sau. “Và anh đã có vị hôn

thê.”“Cô ấy cũng có thể chờ.”

Cô dừng lại, tìm kiếm sức mạnh. “Không, cô ấy

không thể.”

Anh không muốn nói về Penelope.

Anh đứng sát vào cô, chân chạm vào mũi chân của

cô. “Hãy tự giải thích.” Tiếng thì thầm nhỏ trầm

thấp.“Tôi…” Cô cúi xuống, anh có thể nhìn thấy

đỉnh đầu cô. Anh muốn vùi mặt vào những lọn tóc

quăn kia, hít lấy mùi hương và cảm giác về cô.

Nhưng đầu tiên, cô sẽ phải tự giải thích.

Cô không nói - quá lâu, khiến anh nghĩ rằng cô sẽ

không nói gì. Rồi sau đó cô hít một hơi dài và nói.

“Tôi nói rằng ngài đừng làm tôi thích ngài.” Lời

nói đó hoàn toàn mang tính phòng thủ.

93

“Em thích tôi?” Cô ngước lên, đôi mắt xanh phản

chiếu ánh sáng từ ô cửa phía sau và anh nín thở

trước vẻ đẹp ấy. Anh nhấc một tay lên, lướt những

ngón tay trên gò má cô. Cô nhắm mắt trước sự vuốt

ve đó.

“Đúng.” Tiếng thì thầm nghe dịu dàng và buồn bã,

hầu như không thể nghe rõ. “Tôi không biết tại sao.

Ngài là một người đàn ông kinh khủng.” Cô tựa vào

anh. “Ngài kiêu ngạo và khiến người khác tức điên

lên và ngài là một kẻ cáu kỉnh.”

“Tôi không phải là người hay cáu kỉnh”, anh nói,

nâng mặt cô lên để có thể nhìn rõ cô. Cô mở mắt và

vẻ mặt hoàn toàn lộ vẻ khó tin, rồi anh sửa lại.

“Chỉ khi tôi ở bên em thôi.”

“Ngài nghĩ mình là người đàn ông quan trọng nhất

94

nước Anh này”, cô nói tiếp, giọng như lời đe dọa

trong màn đêm, lời nói bị ngắt quãng khi những ngón

tay của anh rê dọc theo quai hàm cô. “Ngài nghĩ

lúc nào mình cũng đúng. Ngài nghĩ mình biết tất cả

mọi thứ...”

Làn da của cô quá mềm mại.

Anh nên rời khỏi đây. Việc anh ở đây cùng cô là

một sai lầm. Nếu họ bị bắt gặp, cô sẽ bị hủy hoại

và anh không còn lựa chọn nào khác để cô lại với sự

hủy hoại đó. Anh đã đính ước chỉ mới vài tiếng

đồng hồ trước.

Tất cả là sai lầm.

Anh nên đi.

Một quý ngài sẽ làm thế.

“Ngài bao phủ tất cả bằng ‘sự ngạo mạn’ của mình.”

95

Anh đi đến cần cổ của cô.

“Tôi…” Cô thở hổn hển khi anh ấn một nụ hôn nhẹ

vào cổ họng cô. “Tôi nghĩ ngài cần giải thích

thêm.”“Mmm”, anh nói khi môi áp vào làn da nơi vai

cô. “Một luận điểm xuất sắc. Tiếp đi.”

Cô hít một hơi dài khi môi và lưỡi anh chơi đùa

một bên cổ của cô. “Chúng ta đang thảo luận về điều

gì?”

Anh mỉm cười bên tai cô trước khi cắn lấy thùy tai

mềm như nhung của cô. “Em đang nói với tôi tất cả

những lý do em sẽ không thích tôi.”

“Ồ...” Từ đó chuyển thành tiếng rên rỉ nho nhỏ khi

anh liếm vùng da nhạy cảm nơi tai cô. Cô giữ chặt

lấy cánh tay anh. “Đúng. Đó là những lý do chính.”

“Nhưng theo cách này hay cách khác, em thích tôi.”

96

Anh di chuyển, ấn những nụ hôn nhẹ dọc theo mép

váy, xuống đến làn da lộ ra ở đó, ngực cô phập

phồng khi thở hổn hển. Trong một lúc lâu, cô không

đáp lời và anh trượt một ngón tay vào bên dưới lớp

lụa, vuốt ve, tìm kiếm cho đến khi thấy được thứ

mong muốn, cứng lên và sẵn sàng vì anh. “Juliana?”

“Chết tiệt đúng thế, tôi thích ngài.”

Anh thưởng cho cô bằng việc kéo bộ váy xuống và để

lộ ra bầu ngực với núm hồng phấn sáng lên trong

ánh trăng. “Có một thứ em nên biết”, anh thì thầm,

lời nói văng vẳng.

“Điều gì cơ?”

Anh thổi hơi ngang qua nhũ hoa đang nhăn lại của

cô, thích cách nó nhăn thêm, nài xin miệng anh trên

đó.

97

Đêm nay anh sẽ thưởng thức cô.

Một lần, trước khi anh trở lại với cuộc sống đứng

đắn trầm tĩnh của mình.

Chỉ một lần duy nhất.

Khoái cảm xuyên qua và anh trở nên căng cứng vì

suy nghĩ đó.

“Simon…”, cô thở dài. “Ngài đang tra tấn tôi.”

Anh ôm trọn lấy một bên ngực hoàn hảo, dùng ngón

cái xoay tròn nhũ hoa, say mê cách cô đắm chìm

trong cảm xúc mạnh mẽ đó.

“Đó là gì?”, cô hỏi, những từ ấy vỡ tan quanh niềm

khoái cảm.

“Gì cơ?”, anh lặp lại.

“Điều mà tôi nên biết là gì?”

Anh mỉm cười trước câu hỏi đó, ngước đầu nhìn vào

98

mắt cô - đôi mắt tuyệt đẹp với hàng mi trĩu nặng.

Nhấm nháp một hương vị khác của cô. Một hương vị

mới.“Anh cũng thích em.”

99

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát