Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Phần 2 - Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Mở to đôi mắt xinh đẹp của em (Phần 2)

Tác giả Liêu Uyển Hồng

Nguyễn Thu Phương dịch

Chương 19: Trên đường tình, sự lãng mạn là vô tận.

Ánh mặt trời len lỏi chiếu qua rèm cửa màu cà phê

vào phòng, rồi trườn lên chiếc giường ngổn ngang,

đánh thức Tuyết Nhung dậy. Khi vừa mở mắt ra, cô

tưởng như mình vẫn đang ở Trung Quốc, như quay trở

lại ngày hôm đó, ngày cô vội vã đến đoàn nhạc, để

rồi được người ta thông báo mình đã bị loại ra khỏi

danh sách. Tuyết Nhung bỗng sợ hãi bừng tỉnh, toàn

thân mướt mát mồ hôi. Lúc đó, cô mới phát hiện ra

mình đang nằm trên giường trong phòng Bách Thụ

10001 nổi tiếng của Las Vegas. Tuyết Nhung nhìn

sang bên cạnh, thấy Lancer đang ngủ ngon lành như

1

một đứa trẻ. Tất cả những gì đã xảy ra ngày hôm qua

lập tức hiện lên trước mắt cô như một thước phim

quay chậm. Đó là một đêm cuồng si biết bao! Cô

không còn nhớ rõ mình và Lancer đã làm tình bao

nhiêu lần, cũng không biết hai người đã thiếp đi

lúc nào. Bây giờ, một cánh tay của Lancer vẫn vòng

qua eo cô, chẳng khác nào một đứa bé con nũng nịu

không chịu rời xa mẹ. Vì chuyện hôm qua diễn ra

trong bóng tối, nên Tuyết Nhung không nhìn thấy gì

cả. Chỉ khi ánh sáng mặt trời chiếu qua ô cửa vào

phòng, cô mới có thể thỏa thích ngắm nhìn toàn bộ

người đàn ông đã thuộc về mình. Hàng mi vàng óng,

cong vút rủ xuống đôi mắt đang khép chặt, mái tóc

hơi bết lại vì mồ hôi sau một đêm cuồng si, bờ vai

và bộ ngực gợi cảm, cường tráng, tràn trề sức

2

trẻ... mọi thứ của anh đều hoàn mĩ.

Tuyết Nhung hít một hơi thật sâu, thỏa thích ngửi

mùi hương vương lại sau những cuộc làm tình. Cái

mùi tanh tanh có khả năng kích thích giác quan của

con người, khiến khắp người cô dâng trào một niềm

hạnh phúc và mãn nguyện trước nay chưa từng có. Đó

chính là đêm đầu tiên cô làm đàn bà, là đêm mà cả

đời này cô sẽ không nuối tiếc.

Bỗng nhiên, Lancer giở mình. Trong cơn mê, anh

quay người lại, ôm chầm lấy Tuyết Nhung, rồi lại

ngủ thiếp đi trong khi vẫn ôm thật chặt cô trong

lòng.Nếu trên thế gian này có cảm giác nào được

gọi là ngọt ngào thì đó chính là cảm giác của Tuyết

Nhung lúc này đây. Cô chăm chú ngắm nhìn chiếc

nhẫn đeo ở ngón tay áp út, nhớ lại lần đầu tiên hai

3

người tình cờ gặp nhau dưới gốc cây táo nọ, nhớ

lần cãi nhau trong quán cà phê, nhớ lần dán ba chữ

“I love you” lên cửa, nhớ Lễ Tình nhân với những

sáng kiến bất ngờ và ầm ĩ, và nhớ cả cảm giác hạnh

phúc tột cũng mà khoái lạc xác thịt đã đem đến cho

cô đêm hôm qua... Lúc này, Tuyết Nhung không còn

nghi ngờ tấm chân tình mà Lancer dành cho mình nữa,

cũng không nghi ngờ vào sự lựa chọn của mình. Cô

thầm nghĩ, liệu có chàng trai Trung Quốc nào, kể cả

Ngô Vũ có thể khiến cô cảm thấy hạnh phúc và mãn

nguyện nhiều như Lancer không? Liệu có chàng trai

người Mĩ nào có thân thế như Lancer lại khiêm tốn

và biết trân trọng một người con gái Trung Quốc như

cô không?

Tình yêu dịu dàng, tình yêu nồng nàn, tình yêu

4

lãng mạn, tình yêu xác thịt, tình yêu ngọt ngào...

Tuyết Nhung tưởng như mình đang được bao bọc, được

vỗ về bởi những đám mây tình yêu mênh mang vô tận.

Mọi nỗi đau khổ mà cô phải chịu đựng trong quá khứ

bỗng chốc tiêu tan, cứ như thể nó chỉ là sự chuẩn

bị cho những tháng ngày hạnh phúc sắp tới.

Cô nhớ đến người mẹ thân yêu của mình, và khẽ nói

với bà: “Mẹ, trên thiên đường, chắc mẹ đang vui

mừng và chúc phúc cho con đúng không mẹ? Con gái mẹ

đã không làm mẹ thất vọng, con đã tìm được một

người đàn ông tuyệt vời ở vùng đất xa xôi nhưng

xinh đẹp này. Từ giờ trở đi, con sẽ không còn đơn

độc nữa. Anh ấy sẽ thay mẹ cùng con đi hết quãng

đời sau này”.

Hai hàng lệ bỗng lăn dài trên má Tuyết Nhung, rồi

5

nhỏ xuống cánh tay Lancer.

“Em yêu, em làm sao vậy?” Lancer bừng tỉnh, lấy

tay vuốt những giọt nước mắt trên mặt cô, ân cần

hỏi.“Em nhớ đến mẹ em”. Tuyết Nhung buồn bã nói.

“Bây giờ, ở trên thiên đường, mẹ em chắc chắn đang

vui mừng vì em lắm đấy!” Sau đó, Lancer nhấc bàn

tay đeo nhẫn của Tuyết Nhung lên, rồi nói tiếp: “Mẹ

à, mẹ nhìn xem, hôm nay con gái mẹ sẽ kết hôn với

người con trai yêu cô ấy nhất trên thế giới này! Mẹ

chúc phúc cho chúng con nhé mẹ!”

“Hôm nay?” Tuyết Nhung hỏi Lancer với vẻ nghi

hoặc: “Anh chắc chắn là mình sẽ không hối hận khi

kết hôn với em chứ?”

Lancer không trả lời câu hỏi ngay lập tức, mà xoay

người, tụt khỏi giường, rồi rút một tờ giấy đỏ

6

trong va li hành lý ra, đưa đến trước mặt Tuyết

Nhung: “Em có còn nhớ lời tuyên ngôn này không?”

Vừa nhìn thấy, Tuyết Nhung liền phì cười: “Anh

đúng là đô ngốc, sao vẫn còn giữ thứ chán ngắt vô

vị này chứ!” Tờ giấy này vốn là tờ “thông báo vừa

kết hôn” mà Lancer đã tùy hứng thảo ra ở quán cà

phê Starbucks, cũng chính nó là nguyên nhân của một

trận sóng gió ồn ào suốt một thời gian dài.

Lancer vừa vuốt vuốt tờ thông báo, vừa nói với

Tuyết Nhung: “Từ ngày viết tờ giấy này ở quán cà

phê Starbucks, rồi bị em hắt cho ướt như chuột lột,

anh đã thề nhất định sẽ cưới em làm vợ”. Anh lại

cười đắc ý rồi nói tiếp: “Em xem, cuối cùng em vẫn

không thể chạy ra khỏi lòng bàn tay của anh. Bây

giờ, em đã là người đàn bà của anh rồi. Thế nên,

7

hôm nay chúng ta sẽ đi đăng kí kết hôn. Anh sẽ dùng

tờ thông báo này để một lần nữa nói cho cả thiên

hạ biết: Lancer không nói đùa, Lancer và Tuyết

Nhung đã thực sự kết hôn”.

Las Vegas là một địa danh kỳ diệu nhất và giàu

tính kịch nhất. Chỉ trong vỏn vẹn một tiếng đồng

hồ, Tuyết Nhung và Lancer đã làm xong tất cả thủ

tục ở tòa án địa phương, để cầm trong tay tờ chứng

nhận kết hôn. Cũng chỉ trong đúng một tiếng sau đó,

hai người đã mua được một chiếc xe mà Lancer gọi

là “Chiếc xe chỉ dùng để chở cô dâu xinh đẹp nhất

thế giới”. Đó là loại xe đua hiệu BMW Z4 ánh bạc mà

Tuyết Nhung chưa từng nhìn thấy bao giờ, nói đúng

hơn cô chưa bao giờ dám mơ đến. Tuyết Nhung không

biết Lancer đã phải chi bao nhiêu tiền mới mua được

8

chiếc xe này, thậm chí cô cũng không muốn hỏi anh

bất kỳ thứ gì liên quan đến chuyện tiền nong. Cô tự

đặt ra cho mình một nguyên tắc: Mặc dù bây giờ đã

trở thành vợ của Lancer, nhưng vẫn phải giữ lòng tự

tôn của mình, không bao giờ được quan tâm đến tiền

bạc của anh ấy.

Họ cùng lái xe quay trở về khách sạn. Sau khi vào

phòng, Lancer nói với Tuyết Nhung vẻ thần bí: “Bây

giờ chúng ta sẽ phải đến nơi tiến hành hôn lễ”.

“Không phải chúng ta đã đăng kí kết hôn ở tòa án

rồi sao?” Tuyết Nhung chỉ vào tờ chứng nhận kết hôn

nằm trên giường, sau đó lắc lắc ngón tay đeo nhẫn.

“Chúng ta cũng đã đi trăng mật ở Las Vegas, như

thế với em là đã quá đủ rồi!”

“Em đã làm cô dâu của anh, thì sao lại không tổ

9

chức hôn lễ được?” Lancer trừng mắt: “Em không cần

phải lo gì hết cả. Anh đã sớm chuẩn bị hết cả rồi.

Em chỉ cần mặc thứ này lên người là được”. Nói

đoạn, anh đưa Tuyết Nhung một chiếc túi giấy lớn.

Cô mở ra nhìn, bên trong là một bộ váy cưới đẹp

tuyệt và những trang sức rườm rà đi kèm. Lancer lại

nói tiếp: “Bên trong đó thứ gì cũng có, chỉ thiếu

một đôi giầy thủy tinh! Anh nghĩ em vốn không phải

là cô bé Lọ lem, vậy nên cũng chẳng cần đến đôi

giày đó làm gì, đúng vậy không?”

Tuyết Nhung không nhịn nổi cười, cốc yêu lên đầu

Lancer: “Anh đúng là thông minh thật đấy!” Sau đó,

cô liền tò mò hỏi: “Vậy của anh đâu?”

Không biết từ đâu, Lancer lại rút ra một chiếc túi

giấy khác: “Em đừng lo, của anh đều ở trong này cả

10

rồi!” Anh đắc chí giơ chiếc túi lên trước mặt

Tuyết Nhung đập đập, rồi nhìn cô cười tinh quái.

“Em vào phòng tắm nữ thay đồ đi nhé, thay xong rồi

hãy ra”. Dứt lời, anh chẳng nói chẳng rằng đẩy

Tuyết Nhung vào trong phòng tắm, rồi đóng cửa lại

giúp cô.

Nửa tiếng sau, trong phòng tắm, Tuyết Nhung đã

thay váy cưới xong, bắt đầu soi gương tỉ mẩn trang

điểm. Khăn đội đầu, váy cưới, bông tai ngọc trai,

dây chuyền, lắc tay... tất cả đều đẹp lộng lẫy.

Những thứ này chắc Lancer đã âm thầm chuẩn bị từ

trước khi đến Las Vegas. Không ngờ anh ấy lại là

một chàng trai chu đáo đến vậy. Nghĩ đến đây, Tuyết

Nhung bỗng thấy ấm ức. Cuối cùng, cô đứng im lặng

ngắm nhìn người con gái trong gương. Hôm nay, mình

11

chính là cô dâu hạnh phúc nhất trên thế gian này!

Nếu thượng đế có thật, thì xin Ngài đừng bao giờ

lấy đi niềm hạnh phúc này của con!

Khi Tuyết Nhung ra khỏi phòng tắm, Lancer đang

nhét một thứ gì đó vào trong gầm giường. Nghe thấy

tiếng bước chân của cô, anh liền đứng bật dậy.

“Trời ơi!” Tuyết Nhung bịt miệng, ngạc nhiên đến

không thốt nên lời. Lancer bỗng dưng biến thành con

gái, một cô gái cao lớn nhưng lại vô cùng đẹp

trai. Anh đội một bộ tóc ngang vai vàng óng ả,

khoác trên mình chiếc váy cưới giống hệt cô, đeo

bông tai, dây chuyền và lắc tay bằng thủy tinh,

thậm chí còn nhét cả đôi chân to đùng của mình vào

một đôi giày bằng thủy tinh nữa chứ. Vừa rồi Lancer

loay hoay cúi xuống là để cố gắng xỏ chân vào

12

giày.

Nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của Tuyết Nhung,

Lancer liền ngẩng đầu lên, nhìn cô cười rất tươi.

Khuôn mặt anh trát đầy phấn, lông mày, lông mi kẻ

đen sì, môi bôi son bóng nhẫy. Nhìn bộ dạng đó của

Lancer, Tuyết Nhung suýt tí nữa ngất xỉu. Thấy vậy,

Lancer liền chạy đến đỡ lấy cô, vừa không ngừng vỗ

lên mặt cô vừa cười nói: “Em yêu à, em tỉnh lại

đi! Anh vẫn là Lancer của em đây mà!”

Lúc này, Tuyết Nhung mới dám mở mắt ra. Cô nhìn

chằm chằm bộ dạng trang điểm lòe loẹt, nam chẳng ra

nam nữ chẳng ra nữ của anh chỉ cách mình ba tấc,

yếu ớt nói: “Mr Lancer à, em vẫn chưa được anh đưa

về nhà thì đã bị anh dọa cho chết khiếp rồi!”

Được thể, Lancer ôm lấy Tuyết Nhung xoay liền mấy

13

vòng giữa phòng: “Em yêu à, không phải em vẫn thích

chàng Lancer “hạt dẻ cười” luôn chọc cho em vui,

luôn đem lại tiếng cười cho em đó sao?”

Đúng vậy, đây chính là chàng Lancer mà cô yêu! Đây

chính là niềm vui của cô, là hạnh phúc mà cô đã

lựa chọn.

Khi họ mặc váy cưới, cùng nắm tay nhau bước ra

khỏi thang máy, tất cả mọi người đều dừng lại,

hướng ánh mắt hiếu kỳ về phía họ. Đến ngay cả những

người phục vụ lâu năm cũng bắt đầu xì xầm bàn tán

với nhau.

Lancer nắm tay Tuyết Nhung, ưỡn cao bộ ngực giả

tiến về phía trước. Trong khi đó, Tuyết Nhung thì

xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất. Cô vừa liếc

nhìn xung quanh, vừa dè dặt nhích lên từng bước

14

một. Chỉ đến lúc ngồi trong xe, cô mới thở phào nhẹ

nhõm: “Hôn lễ như vậy là đã xong rồi đúng không

anh?” Tuyết Nhung giơ tay lên, định tháo khăn đội

đầu xuống.

“Em đừng có tháo xuống! Ai bảo với em là đã xong

rồi? Hôn lễ vẫn chưa được tiến hành mà! Tại sao em

lại vội vã thế nhỉ?” Lancer nói lớn.

“Anh đúng là đồ đáng ghét! Anh định để em phải mất

mặt đến thế nào nữa? Em không...” Chẳng đợi Tuyết

Nhung nói xong, Lancer đã ôm chầm lấy cô, rồi lấy

miệng mình bịt kín miệng cô. Tuyết Nhung chỉ còn

biết cam chịu, hôm nay dù có phải vào núi đao biển

lửa, cô cũng chấp nhận đi cùng người con trai này.

Vài phút sau, xe của Lancer đã đỗ bên cạnh một tòa

nhà trắng nằm cạnh đại lộ trung tâm. Tuyết Nhung

15

ngẩng đầu lên nhìn, liền thấy dòng chữ lớn màu đỏ

“Nhà thờ tổ chức hôn lễ trắng” được sơn trên nền

tường trắng. Cô cảm thấy dòng chữ này có gì đó rất

thân quen, nhưng chưa kịp phản ứng gì thì Lancer đã

lái xe đến một góc nhà thờ. Một cửa hầm với những

cây cột trắng hiện ra trước mắt cô, trên cửa nổi

bật dòng chữ mạ vàng “Đường hầm tình yêu chào mừng

các bạn đến đây kết hôn”.

“Trời ơi! Thì ra đây chính là đường hầm tình yêu

nổi tiếng lãng mạn nhất thế giới”. Năm đó Britney

Spear đã tiến hành hôn lễ chớp nhoáng ở đây. Năm

đó, nhờ câu chuyện trấn động báo chí khắp thế giới

này, Tuyết Nhung mới biết đến sự tồn tại của nơi

được gọi là “đường hầm tình yêu”. Nghe nói, rất

nhiều người nổi tiếng, trong đó có cả minh tinh

16

điện ảnh Demi Moore, cầu thủ nổi tiếng Micheal

Jordan, ca sĩ nổi tiếng Frank Sinatra cũng đã đến

đây kết hôn.

Lancer và Tuyết Nhung đến đây đúng vào 3 giờ

chiều. Thật may, lúc này không có ai ghé thăm

“Đường hầm tình yêu” ngoài họ. Vì thế hai người

không cần đợi, mà được lái xe thẳng vào trong.

Lancer chỉnh lại váy cưới của mình, rồi lấy son

trong chiếc sắc nhỏ của Tuyết Nhung ra, thoa lên

miệng. Trong khi đó, Tuyết Nhung lại toát cả mồ hôi

vì căng thẳng. Cô giật thỏi son từ tay Lancer, rồi

nói giọng cầu khẩn: “Em thấy hay là mình dừng lại

ở đây thôi. Em sợ...”

Lancer quay mặt lại, nói như thể muốn nuốt chửng

người khác: “Em yêu, em sợ cái gì chứ? Chúng ta có

17

đến để ăn thịt họ đâu.” Nói đoạn, anh nắm chặt lấy

tay Tuyết Nhung, hùng dũng tiến vào “Đường hầm tình

yêu”.

Vừa bước vào trong, vẻ lãng mạn và thần bí của nơi

đây đã khiến cô hoàn toàn bị choáng ngợp. Mái vòm

hình cung được trang trí bởi hình trời xanh mây

trắng, những thiên thần nhỏ đáng yêu đang mặc sức

bay lượn, đánh đàn, thổi sáo, cùng nhau hát thánh

ca, trêu ghẹo nhau trong vườn... Chính giữa trần

nhà là dòng chữ tưởng như dài vô tận: “I love you,

I need you, I never live without you...” Hai bên

đường hầm, những cây cột hình trụ được nối với nhau

bằng những hàng lan can trắng muốt, phía trên cứ

cách vài bước lại xuất hiện một trái tim tình yêu

xinh đẹp. Dọc đường đi, bạn còn có thể ngắm nhìn

18

những khóm tường vi màu hồng phấn quấn quýt lấy

nhau. Thật là đẹp không bút nào tả xiết! Hèn chi có

nhiều người trên khắp thế giới tìm đến đây để kết

hôn đến vậy. Tuyết Nhung nghĩ, được cùng Lancer đi

dạo một vòng quanh đường hầm này, thì cô đã không

sống uổng cuộc đời này.

Nhưng chuyện khiến Tuyết Nhung phải nhớ cả đời vẫn

còn ở phía sau.

Khi họ lái xe ra khỏi đường hầm, đến một vùng

trồng toàn hoa hồng, không biết Lancer đã lẩm bẩm

câu thần chú gì, mà một ô cửa sổ nằm giấu mình giữa

những khóm hồng bỗng mở tung, giống hệt như cánh

cửa trong truyện “A-li-ba-ba và bốn mươi tên cướp”.

Cùng lúc đó, tiếng nhạc cử hành hôn lễ cũng ngân

vang. Trong tiếng nhạc rộn rã, một vị mục sư trọc

19

đầu, đeo kính, tay ôm một cuốn Kinh thánh xuất hiện

ở ô cửa sổ. Khi cả hai nhìn chằm chằm vào vị khách

không mời mà đến, kính của ông ta suýt tí nữa thì

rơi xuống. Nhưng ngay sau đó, vị mục sư liền quay

người lại, dùng tay ra hiệu cho những người ở bên

trong, nhạc hôn lễ bỗng dừng lại. Sau đó, ông ta

quay về phía hai người, chống tay sang hai bên cửa,

hết nhìn Tuyết Nhung, lại nhìn sang Lancer, rất

lâu sau mới cất tiếng hỏi đầy nghi hoặc: “Hai người

đến đây để kết hôn thật chứ?”

Lúc này, đám phóng viên đã vây kín xung quanh,

“tách tách tách” ánh đèn flash bắt đầu nháy sáng

liên hồi.

Tuyết Nhung kêu lên kinh hãi, loạng choạng ngã về

phía Lancer. Anh ôm chặt cô vào lòng trong khi ngực

20

vẫn đeo bộ ngực giả. Đám phóng viên đã tiến mỗi

lúc một gần hơn, “tách tách tách”. Tuyết Nhung còn

nghe thấy tiếng tay phóng viên đang cầm micro dẫn

chương trình trực tiếp: “Các bạn thân mến, đây là

đường hầm tình yêu nổi tiếng thế giới của Las

Vegas, chắc các bạn vẫn còn nhớ, đây chính là nơi

đã từng diễn ra hôn lễ của Britney Spear. Song ngày

hôm nay, đường hầm tình yêu lại là nơi tổ chức hôn

lễ của... của hai cô gái.” Anh ta ngừng một lúc,

đưa micro ra xa, rồi vừa nhìn về phía hai người vừa

nói tiếp: “Đáng tiếc là bây giờ đôi vợ chồng này

đang hoang mang sợ hãi vì thái độ thô lỗ của vị mục

sư kia.” Anh chàng phóng viên lại liếc nhìn Lancer

và Tuyết Nhung rồi đính chính: “Xin lỗi, có vẻ họ

không chỉ hoang mang sợ hãi thôi đâu, mà sắp ngất

21

rồi thì phải”.

Mặc dù gặp phải chuyện bất ngờ, nhưng vị mục sư

trọc đầu vẫn tỏ ra rất điềm tĩnh, như thể ông ta đã

quá quen với những việc như thế này. Có lẽ, đối

với ông ta, chuyện này cũng chẳng có gì hiếm gặp.

Điều ông ta cảm thấy kỳ lạ là tại sao hai cô gái

lái xe BMW này lại có thể xuất hiện ở thánh địa

tình yêu của đạo Thiên chúa. Cho dù Las Vegas có là

thành phố của những canh bạc đi chăng nữa, thì ông

ta vẫn là một bề tôi trung thành của Chúa, liệu có

nên phản bội lời thề với Chúa để tác thành cho hai

người con gái, giúp họ kết thành vợ chồng hay

không?

“Trừ phi hai người được luật pháp bang Nevada cho

phép kết hôn, nếu không tôi không thể đọc lời thề

22

cho các bạn, xin lỗi”. Nói đoạn, vị mục sư kéo cửa

sổ lại. Thấy vậy, đám phóng viên lại được thể nhốn

nháo hết cả lên.

Lúc này, Lancer mới bình thản rút tờ giấy đăng kí

kết hôn từ trong chiếc túi đính ngọc trai xách trên

tay ra, rồi ung dung tự đắc đưa cho vị mục sư nọ.

Ông ta cầm lấy, nhìn vào tờ giấy với vẻ đầy nghi

ngờ, nhưng khi ngẩng đầu lên, nét mặt lập tức thay

đổi. Vị mục sư gấp giấy vào, trả lại cho Lancer rồi

xoay người lại ra hiệu cho những người ở bên

trong. Nhạc cử hành hôn lễ lại rộn rã ngân vang.

Tất cả phóng viên đều đứng ngây ra nhìn. Nhưng chỉ

trong tích tắc, họ chợt hiểu ra điều gì đó, như

thể vừa tỉnh dậy sau cơn mê. Ai nấy vội vàng chạy

ùa về phía cửa, nhao nhao giơ micro về phía vị mục

23

sư: “Nội dung tờ giấy mà ngài vừa cầm là gì?”, “Đó

có phải là bộ luật mới của bang Navada không?”,

“Hôn lễ của người đồng tính có thể được tổ chức ở

đây sao?”.

Vị mục sư mặt không chút biến sắc, bình tĩnh đẩy

ống kính và những chiếc micro đang dí sát vào mặt

mình ra xa, sau đó nói với Tuyết Nhung và Lancer

vẫn đang ngồi trong xe: “Hai người đã chuẩn bị xong

chưa?” Cả hai không hẹn mà gặp, nhất loạt gật đầu.

“Vậy thì, bây giờ ta sẽ làm lễ tuyên thệ cho hai

người.” Sau đó, ông ta hỏi Lancer: “Anh Lancer, anh

có đồng ý cưới cô Tuyết Nhung làm vợ không?” Mặc

dù vị mục sư này phát âm tên của Tuyết Nhung thành

“Thành Long”, nhưng Lancer vẫn nhanh nhẹn nói: “Con

đồng ý.” Giọng giả gái ưỡn ẹo của anh suýt nữa làm

24

Tuyết Nhung phì cười.

Trong khi đó, đám phóng viên nghe vị mục sư gọi

Lancer là “anh”, mặt đều biến sắc. Anh chàng phóng

viên dẫn chương trình trực tiếp lại nhìn về ống

kính đưa tin: “Xem ra để có được sự đồng ý của mục

sư Kingston, cô gái đó đã đổi ngôi xưng hô thành

“anh”. Liệu có phải họ đã dùng cách che mắt này để

lách luật? Điều này tạm thời chưa rõ. Phóng viên ở

hiện trường sẽ tiếp tục đi sâu tìm hiểu và đem đến

câu trả lời cho các bạn...”

Lúc này, mục sư Kingston vẫn không đếm xỉa đến

cảnh nhốn nháo của đám phóng viên. Ông quay đầu về

phía Tuyết Nhung, hỏi: “Thành Long Đinh, con có

đồng ý lấy anh Lancer Horton làm vợ không?”

Giọng Tuyết Nhung trở nên yếu ớt và gấp gáp: “Con

25

đồng ý.” Thực sự, bây giờ, cô chỉ muốn đào một cái

lỗ ở dưới gầm xe để chui xuống.

Sau đó, vị mục sư nọ còn lầm bầm nói gì đó, Tuyết

Nhung chẳng còn tâm trạng để nghe xem ông ta nói

những gì nữa. Cuối cùng, ông ta cất cao giọng tuyên

bố: “Bắt đầu từ giờ phút này, hai con đã là vợ

chồng của nhau”.

Lancer ôm chầm lấy Tuyết Nhung, rồi đặt lên môi cô

một nụ hôn thật sâu. Không cần nghi ngờ gì nữa, nụ

hôn đó chẳng khác nào một thứ gia vị đậm đà cho

ống kính của đám phóng viên đứng đó. Cô chỉ còn

biết trợn mắt nhìn Lancer, trợn mãi trợn mãi, cuối

cùng không chịu nổi bật cười khanh khách.

Vị mục sư lại nói: “Bây giờ mời hai người xuống

xe, theo thông lệ chúng tôi phải chụp một tấm ảnh

26

cưới cho các bạn, để lưu làm kỉ niệm mãi mãi”.

Khi nghe yêu cầu này, Lancer liền ghé vào tai

Tuyết Nhung thì thầm: “Ngày hôm qua đáng nhẽ không

nên gọi điện kéo đám phóng viên đáng ghét này đến.

Thế là xong, lộ hết cả rồi!” Lancer vẫn tỏ ra bình

tĩnh, vuốt lại mái tóc dài ngang vai cho ngay ngắn

lại, vui vẻ nhìn đám phóng viên, tay trái anh duyên

dáng nắm lấy tay Tuyết Nhung, tay phải chụm lại

như bàn tay thiếu nữ cầm hoa lan, điệu đà xách váy

cưới lên, vung vẩy bước ra khỏi xe.

Trong khoảnh khắc Lancer đặt đôi chân trần của

mình xuống đất, Tuyết Nhung thoáng giật mình. Thôi

xong, thế này thì lộ hết rồi. Anh ấy nghĩ ra nhiều

trò như vậy, chỉ để cô không phải trở thành cô bé

Lọ lem, nhưng tại sao lại đến cả giày cũng không đi

27

vậy?

Đương nhiên, hình ảnh đó đã lọt vào đôi mắt cú vọ

của đám phóng viên. Bọn họ chạy ùa đến như ong vỡ

tổ, suýt tí nữa đè Lancer và Tuyết Nhung ngã lăn ra

đất. Những ống kính thi nhau đặc tả lại đôi chân

của Lancer, thậm chí có cái còn gí sát vào chân

anh. Tuyết Nhung nghĩ, chắc bọn họ còn muốn quay cả

những chiếc lông tơ trên đầu ngón chân anh ấy mất.

Nhưng cũng có một bộ phận nhỏ phóng viên chĩa ống

kính về phía bàn chân của cô. Tất nhiên, cô cũng có

thể phán đoán được mục đích của họ là để mọi người

có sự so sánh giữa hai bàn chân, và nhìn ra chân

tướng sự việc.

Chẳng dễ dàng gì tay thợ chụp ảnh của nhà thờ mới

đẩy được đám phóng viên ra, để chụp một tấm ảnh

28

cưới cho Lancer và Tuyết Nhung. Cô bị dồn sang một

bên giống như một chú chuột nhỏ đang sợ hãi, còn

anh thì bắt chéo đôi chân to đùng của mình, đứng

trơ trơ ở đó như một bé gái ngốc nghếch.

Chụp ảnh xong, đám phòng viên lại ào tới, gí micro

vào miệng Lancer, hỏi dồn dập: “Xin cho hỏi, bạn

là nam hay là nữ thế?” “Xin cho hỏi, tại sao chân

bạn lại mọc lông giống nam giới vậy?” “Tại sao hai

bạn lại không đi giày?” “Tại sao vị mục sư đó lại

có thể làm lễ tuyên thệ cho hai bạn?”

Nghe những câu hỏi ngốc nghếch này, đến Tuyết

Nhung cũng không nhịn nổi, bật cười lớn.

Lancer nhanh chóng kéo cô nhảy lên xe. “Rầm!” anh

đóng cửa xe lại, một tay vòng qua ôm lấy người con

gái mình yêu, tay kia nắm lấy vô lăng, nổ máy phóng

29

đi, bỏ đám phóng viên lại phía sau. Hai người đi

mỗi lúc một xa, để lại những tràng cười rộn rã vang

vọng mãi trong đường hầm tình yêu này.

30

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát