Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Phần 2 - Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa (Phần 2)

Chương 15

Dù tôi đã quen với việc chuyển nhà như loài chim

chuyển tổ, đồng thời sau khi chuyển nhà tôi chẳng

bị những phản ứng tiêu cực như mất ngủ hay lo

lắng..., nhưng lần này lại không giống những lần

trước.


Nằm trên chiếc giường đôi rộng hai mét, dù lăn

sang bên trái hay bên phải cũng cần phải lăn qua

lăn lại tới ba vòng mới có thể bị rơi xuống đất

khiến tôi cảm thấy trống trải. Lật sang trái, lật

sang phải, thế là mất ngủ. Khoảng bốn, năm giờ

sáng, cuối cùng tôi đã có thể chìm vào giấc ngủ,

nhưng đại não vẫn không nghỉ ngơi, lại lập tức nằm

mơ. Tôi có một ấn tượng, cảm giác tình tiết của

1

giấc mơ này rất ngoắt ngoéo ly kỳ, nhưng điều đáng

tiếc đó là, sáng sớm hôm sau khi tỉnh dậy, tôi chỉ

có thể nhớ được hai cảnh đơn giản nhất trong giấc

mơ đó.

Đầu tiên là một khung cửa sổ rộng sát đất, gió khẽ

thổi, tấm rèm cửa màu vàng nhạt bay lên rất cao,

để lộ mặt biển xanh và bãi cát trắng phía trước,

vài cánh chim hải âu đang lượn sát mép nước phơi

mình trong nắng, cảnh tượng rất hợp với những cặp

đôi nam nữ đang tìm hiểu nhau. Chính giữa bãi cát

là một mảnh đất xanh mướt, màu mỡ, trên đó nở đầy

những bông hoa thủy tiên. Mặc dù tôi vẫn còn nghi

ngờ về việc có thể trồng hoa thủy tiên trên cát,

nhưng trong bối cảnh đó, những bông thủy tiên vẫn

nở rất rực rỡ.

2

Một thiếu nữ dong dỏng cao đứng bên cạnh hoa thủy

tiên, áo sơ mi kẻ xanh khoác bên ngoài áo ba lỗ dệt

kim màu trắng sữa, quần bò đen, tóc buộc cao kiểu

đuôi ngựa. Cách chỗ thiếu nữ đó đứng khoảng hai mét

về bên trái, một chàng trai vận quần kaki màu

nhạt, áo len cổ chữ V màu đậm đang cầm một cây gậy

dài vẽ gì đó lên cát, chàng trai hơi cúi đầu xuống,

phong thái nho nhã, điềm tĩnh.

Mặc dù tầm nhìn rất rộng, không giống như ở thành

phố C, nhưng khoảng cách giữa tôi và bọn họ quá xa,

không thể nào nhận ra được dáng vẻ của hai người

đó. Cho tới khi không biết có ai đó ở bên cạnh đưa

cho tôi chiếc kính viễn vọng, tôi vui mừng đón lấy,

đưa mắt nhìn, trong ống kính chỉ thấy những bông

hoa thủy tiên rập rờn trong gió và sóng biển xô bờ

3

dưới ánh mặt trời, còn chàng trai và cô gái kia đều

biến mất. Bên tai vang lên một giọng nói: “Cô

không cảm thấy rằng hai người họ ở bên nhau rất

không phù hợp sao?”.

Tôi nghĩ người ta phù hợp hay không thì liên quan

gì tới anh, liền thuận miệng nói: “Tôi cảm thấy Lý

Á Bằng và Vương Phi rất không xứng đôi, nhưng người

ta vẫn kết hôn và sống với nhau đấy thôi”.

Những sự việc xảy ra sau đó, tôi đã không thể nhớ

nổi nữa rồi.

Tiếp theo là cảnh tượng thứ hai. Tôi ngồi trên bãi

biển, để chân trần, dưới chân tôi là làn nước biển

lạnh ngắt và những hạt cát mềm mịn. Nơi trời và

biển tiếp giáp với nhau phía xa kia có vài con

thuyền đang thả neo khảo sát dầu mỏ, gió biển ẩm

4

ướt thổi mạnh khiến tôi không thể ngồi vững được.

Tâm trạng tôi khi đó rất đau khổ, vòng tay ôm đôi

chân, cuộn tròn giống như một con tôm luộc, lại còn

đang khóc. Một đám mây mù bất ngờ ập tới, không

trung bỗng chốc tối sầm, tôi lạnh run người, vừa

khóc vừa nói: “Tôi hối hận rồi, tôi thực sự hối hận

rồi, không kịp nữa rồi, không kịp nữa rồi...”.

Trong tình cảnh đó, tôi cứ lặp đi lặp lại những câu

nói chẳng liên quan gì đến nhau, hệt như đang bị

điều khiển bởi dây cót tự động, phải đợi đến khi

dây cót chạy về hết mới có thể dừng lại được.

Tôi đã khóc rất lâu, kỳ thực suốt cả quá trình đều

khóc một cách rất kỳ lạ, vì vậy cứ luôn tìm hiểu

nguyên nhân. Mà khi đám mây mù trước mắt dần dần

tan biến, một giọng nói vang lên trong đầu tôi,

5

người đó chết rồi, chết trong cuộc nội chiến ở

Sierra Leone của Tây Phi, đó là năm 1999. Mặc dù

cho tới khi giật mình tỉnh giấc vì chuông báo thức,

tôi vẫn chưa biết người đó là ai. Nhưng dù là

trong giấc mơ, cảm giác đó cũng rất rõ ràng, tôi

đau khổ đến nỗi gần như vỡ tan, dư vị ấy chỉ có thể

sánh với cảm giác của mùa hè năm tôi mười tám

tuổi. Tên của người ấy rất khó kiếm tìm trong ký

ức, hệt như nàng trinh nữ lưu lạc trong chốn phong

trần còn tỏ ra quyến rũ bí ẩn. Có giây phút ngắn

ngủi, tôi cảm giác mình nhớ ra rồi, muốn thốt lên

gọi tên anh ấy, nhưng cũng chính lúc đó, tiếng

chuông đồng hồ báo thức đã vang lên. Tôi bừng tỉnh

giấc, lầm bầm nguyền rủa.

Trên đường đến trường, tôi luôn nhớ lại chi tiết

6

này trong giấc mơ, linh cảm rằng nó là một tư liệu

tiềm năng, thêm thắt màu sắc vào sẽ có thể viết

thành một tác phẩm gửi cho tờ Tri ân, tiêu đề tôi

cũng đã nghĩ xong rồi, nó có tên là Hỡi cuộc nội

chiến ở Sierra Leone, ngươi đã chôn vùi một tình X

bi tráng một cách tàn khốc. Tình X có thể là tình

thân, tình hữu nghị, tình cảm nam nữ, thậm chí là

tình cảm đồng giới, tùy thuộc vào thị hiếu của độc

giả.

Hai giờ học môn Văn học nghệ thuật Chủ nghĩa Mác

và Nghiên cứu văn học đương đại Trung Quốc của buổi

sáng đã bị tôi dùng để cấu tứ tiểu thuyết, buổi

chiều không phải lên lớp, tôi rời địa điểm sáng tác

sang văn phòng của Đài truyền hình, ngoài trời rất

lạnh, nơi này vừa hay còn có điều hòa.

7

Bản thảo mới viết được một nửa, Chu Việt Việt gọi

điện thoại tới, nói rằng sinh nhật lần thứ hai mươi

bảy của Hà đại thiếu gia, Hà Tất, tối nay mở tiệc

chiêu đãi bạn bè tại Ngọc Mãn Lầu vào lúc sáu giờ,

cô ấy đã nhận trước hai bàn, bảo tôi tới đúng giờ,

nhân tiện dẫn theo khoảng bảy, tám bạn có tâm hồn

ăn uống cùng đến.

Hà Tất - Hà đại thiếu gia - là bạn trai cũ của Chu

Việt Việt.

Nghe nói, năm đó Chu Việt Việt vừa lên năm thứ tư,

từ khu trường mới chuyển sang khu trường cũ, ký

túc xá không thể nối mạng kịp thời, bất đắc dĩ cô

ấy đành phải ra khỏi thế giời riêng tư, nhìn ra thế

giới rộng lớn hơn, đăng ký theo học một lớp guitar

điện để giết thời gian.

8

Hà đại thiếu gia là bạn học cùng lớp guitar của cô

ấy, không hiểu sao họ lại chơi thân và nảy sinh

tình cảm với nhau. Khi Chu Việt Việt đang trong

giai đoạn yêu đương say đắm, lại phát hiện ra Hà

đại thiếu gia và giáo viên dạy guitar điện của họ

có quan hệ với nhau, bản thân cô hóa ra chỉ là tấm

bia chắn cho mối quan hệ ngoài luồng của họ. Trong

cơn tức giận, Chu Việt Việt đã giũ áo cắt đứt quan

hệ với Hà đại thiếu gia, buổi tối hôm nói lời chia

tay, Hà đại thiếu gia kích động đến nỗi kéo đứt cả

nửa ống tay áo của Chu Việt Việt, kết quả là vẫn để

cô ấy chạy mất.

Mà chuyện này đã xảy ra cách đây hơn hai năm rồi.

Tôi than: “Sao cậu lại lừa gạt người ta tới tận

hai bàn tiệc? Lại còn ở một nơi đắt đỏ như Ngọc Mãn

9

Lầu nữa chứ”.

Chu Việt Việt nói: “Có quỷ mới biết được tại sao

anh ta bỗng nhiên lại gọi điện mời tớ. Chẳng phải

là tớ không thèm để ý tới anh ta hay sao, không

muốn đi, liền tiện thể nói rằng đã hẹn bạn bè đi ăn

cơm, hẹn tới hơn mười người, không thể từ chối họ

được. Sau đó anh ta liền nói mời hết đám bạn của tớ

cùng tới, chẳng mấy khi đến dịp sinh nhật của anh

ta, anh ta chỉ cần được vui vẻ. Gớm, ai mà chả có

sinh nhật, đám người bình thường chúng ta ngày nào

mà chẳng có người sinh nhật. Nhưng sau đó tớ nghĩ

lại, người ta có tiền, còn đã chủ động mời lũ người

nghèo khó chúng ta cùng tới, cơ hội hiếm có, không

đi thì uổng quá, vậy nên tớ đã nhận lời. Nhưng bên

tớ chỉ tìm được bảy người rảnh rỗi vào ngày mai,

10

cậu xem chỗ cậu còn có ai có thể ra mặt giúp một

tay không?”.

Tôi bối rối đáp: “Chuyện này không dễ đâu, sinh

viên bây giờ đều có tính cảnh giác cao, họ tuyệt

đối sẽ không nhận lời mời ăn cơm của người lạ mặt

đâu”.Cô ấy thuyết phục: “Cậu cứ thử xem đi đã”.

Vậy là tôi thử hỏi ý kiến của mọi người trong văn

phòng.Kết quả chứng minh rằng tôi đã đánh giá quá

cao về sinh viên thời nay.

Ngọc Mãn Lầu là nhà hàng hải sản đắt đỏ nhất trong

thành phố C, điểm đặc biệt của nó là không kinh

doanh hải sản trong nước, tất cả các món hải sản ở

đây đều được nhập khẩu từ nhiều vùng khác nhau trên

thế giới, bởi thế nên phát sinh thêm phí vận

chuyển và phí nhập khẩu, do đó giá cả cũng đội lên

11

rất cao. Khách hàng cũng rất phối hợp, cho dù tôm

hùm ở đây đắt hơn nhà hàng khác tới mười lần, hơn

nữa mùi vị về cơ bản vẫn giống nhau, nhưng mọi

người cứ nghĩ tới những chú tôm hùm sinh trưởng ở

nước khác rồi lại đi bằng máy bay về đây liền rất

thoải mái, sảng khoái móc hầu bao.

Chu Việt Việt dẫn Nhan Lãng tới trước, họ ra hành

lang đón chúng tôi. Hôm nay Nhan Lãng mặc một chiếc

áo lông vũ màu xanh lam với hình hai chú chuột cả

ở trước và phía sau lưng, mái tóc được cắt tỉa gọn

gàng tới sát da đầu, nom rất ngây thơ hồn nhiên đến

nỗi tất cả những người đã từng gặp nó đều không

nhận ra.

Hà đại thiếu gia đặt hẳn một phòng riêng, chúng

tôi đang định bước vào bên trong, cánh cửa của

12

phòng ăn bên cạnh bỗng nhiên mở ra, tôi đưa mắt

liếc nhìn một cái, nhận ra ngay bóng dáng Tần Mạc

bên bàn tiệc. Người ngồi bên anh hình như là hiệu

trưởng của chúng tôi, đang nâng ly rượu lên nói

phải cạn chén trước để tỏ lòng kính trọng, anh cũng

nâng ly lên. Tôi nghĩ, hóa ra đây là bữa tiệc mà

anh đã nói ngày hôm qua, như vậy cũng tốt, đỡ được

việc sau khi ăn xong anh phải quay về đón chúng

tôi. Anh uống cạn ly rượu, trong lúc đặt ly xuống

bỗng ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt của

tôi. Anh sững người lại một chút, tiếp đó khẽ mỉm

cười, phòng ăn rực rỡ ánh đèn, nụ cười đó của anh

đã khiến tôi hoa hết mắt, tôi cũng mỉm cười đáp

lại. Hiệu trưởng ghé sát tới gần nói với anh điều

gì đó, anh quay đầu tiếp chuyện. Thế là nhân viên

13

phục vụ từ bên trong đóng cửa phòng lại.

Chu Việt Việt hỏi: “Tống Tống, cậu đang nhìn gì

vậy?”.Tôi nói không có gì, rồi vội vàng rảo bước

đi theo họ.

Chúng tôi tiếp tục đi vào bên trong, Trần Oánh

bỗng nhiên cất tiếng gọi từ phía sau: “Ô, Điềm

Điềm”.Cô gái trong trang phục váy ngắn, áo len kẻ

trắng phía trước nghe tiếng gọi liền quay đầu lại,

mặc dù mái tóc xoăn màu vàng trước đây đã biến

thành tóc đen suôn thẳng, nhưng nhìn kỹ, mọi người

đều có thể nhận ra đó là Tưởng Điềm.

Tưởng Điềm kêu lên: “A, trùng hợp quá, trùng hợp

quá. Sao mọi người đều ở đây vậy? Cả nhóm tổ chức

liên hoan tất niên ư?”.

Tôi nghĩ, trừ phi nhóm thực hiện chương trình của

14

chúng tôi đem bán hết tất cả máy móc đi, nếu không

tuyệt đối không thể tổ chức liên hoan tất niên ở

một nơi như Ngọc Mãn Lầu này được. Nhưng chưa đợi

tôi nói ra ý đó, trưởng nhóm đã giành phần trước:

“Đâu có, đâu có. Dự sinh nhật của bạn bè thôi, ha

ha, còn em?”.

Tưởng Điềm đáp: “À, bố em có việc mời Tần Mạc ăn

cơm. Nhóm làm chương trình của mình chẳng phải muốn

mời Tần Mạc trả lời phỏng vấn hay sao? Bố em muốn

em tự nói với anh ấy nên đã dẫn cả em tới đây”.

Trong chốc lát, tất cả mọi người gần như nín thở.

Trưởng nhóm căng thẳng hỏi: “Vậy em đã nói với anh

ấy chưa? Có thành công không?”.

Tưởng Điềm hoàn toàn không thẹn với tên gọi của

mình, nở một nụ cười ngọt ngào: “Đương nhiên rồi,

15

anh ấy đã nhận lời đồng ý ngay đấy”.

Trưởng nhóm reo lên một cách đầy xúc động.

Nhạc Lai nói: “Không phải thế chứ, chẳng phải Tần

Mạc luôn từ chối các cuộc phỏng vấn của giới truyền

thông sao? Huống hồ là một đơn vị báo chí nhỏ bé

như chúng ta”.

Mãi không nói xen vào được, Trần Oánh cuối cùng

cũng đã có cơ hội, ngón tay luồn qua mái tóc dài

óng mượt đẹp đẽ của Tưởng Điềm, nở một nụ cười thản

nhiên: “Điềm Điềm xinh đẹp như vậy, chưa biết

chừng Tần Mạc đã gặp tiếng sét ái tình với cô ấy

thì sao? Chẳng phải trên ti vi vẫn thường xuyên

diễn cảnh đó ư? Chàng trai trúng tiếng sét ái tình

với cô gái, phá vỡ những quy tắc của bản thân, vì

cô gái nên đã làm rất nhiều việc mà bình thường

16

không bao giờ động tay tới, cuối cùng đã có được

tình cảm của cô ấy đấy thôi”.

Tưởng Điềm khuôn mặt ửng đỏ, xấu hổ nói: “Oánh

Oánh, cậu đừng ăn nói lung tung, cậu chỉ toàn chọc

ghẹo tớ thôi”, lại cúi đầu xuống, “Chỉ có điều tớ

cũng cảm thấy rất kỳ lạ, trước khi đến đây, bố tớ

còn nói là Tần Mạc rất khó tính trong việc này,

nhưng không ngờ khi tớ vừa lên tiếng đề nghị, anh

ấy không nói gì cả, lập tức đồng ý luôn”.

Tôi nghĩ một lát, rồi lên tiếng: “Liệu có phải vì

trước đó tôi đã nói trước với anh ấy không?”.

Mọi người cùng ồ lên cười, trưởng nhóm nói: “Nhan

Tống, em đừng gây rối nữa”. Ngay cả Nhạc Lai cũng

nói: “Tống Tống, cậu đang kể chuyện cười đấy à?”,

nói xong chỉ vào khuôn miệng, cất tiếng cười ha hả

17

một cách rất phối hợp: “Cũng rất buồn cười đấy”.

Nhan Lãng đưa mắt nhìn tôi đầy thương hại. Và thế

là mọi người không ai để ý tới tôi nữa.

Trần Oánh nói với Tưởng Điềm: “Tớ cảm thấy thật

thú vị, hai người bọn cậu, một xuất thân trong gia

đình dòng dõi thư hương, một xuất thân trong giới

kiến trúc, rõ ràng là quá hợp rồi. Còn xấu hổ gì

nữa?”.

Tưởng Điềm giơ tay lên định đánh Trần Oánh: “Bảo

cậu đừng có ăn nói lung tung, đã thành cặp đôi đâu,

hơn nữa anh ấy lớn hơn tớ nhiều tuổi như vậy”.

Nhan Lãng xoa cằm, nói với cô gái Tưởng Điềm năm

nay mới tròn mười chín tuổi: “Cô ơi, cô không phải

tự ti đâu, nhìn cô cũng chỉ tới hai mươi ba tuổi

thôi, không thể kém chú Tần Mạc tới mười tuổi được,

18

cô phải học theo nữ diễn viên Ông Phàm ấy”.

Tôi đưa tay lên lau mồ hôi trán.

Khóe miệng Tưởng Điềm giật giật, nói một cách đầy

khó khăn: “Em nhỏ, cảm ơn sự động viên của em”.

Nhan Lãng xua xua tay: “Chúng ta đều là những

người lưu lạc nơi trần gian, không cần phải khách

sáo”.Chu Việt Việt dựa vào vai tôi khó hiểu hỏi:

“Hai kẻ mắc bệnh thần kinh này là ai vậy?”.

Nhưng tôi còn đang bận suy nghĩ tới tính thực tiễn

của việc Tần Mạc và Tưởng Điềm gặp tiếng sét ái

tình, không để ý tới cô ấy. Hơn nữa, tôi luôn cảm

thấy Tần Mạc chắc chắn sẽ không để ý tới Tưởng

Điềm, bởi vì tiếng sét ái tình có liên quan rất

nhiều tới tướng mạo, Tưởng Điềm đương nhiên rất

xinh đẹp, nhưng nếu đem so sánh với Trịnh Minh Minh

19

thì hoàn toàn thuộc một đẳng cấp khác.

Trần Oánh và Tưởng Điềm lưu luyến không nỡ chia

tay, Chu Việt Việt đưa chúng tôi vào phòng ăn ở

phía cuối hành lang. Sau khi bắt đầu bữa tiệc, tôi

lập tức nhận được tin nhắn của Tần Mạc: “Đừng đi

lung tung, ăn cơm xong đợi tôi ở đại sảnh tầng một.

Còn nữa, kiểu đầu mới của Lãng Lãng không tồi, rất

giống với nhân vật hoạt hình Crayon Shin-chan”.

Tôi thử tưởng tượng ra cảnh Tần Mạc cúi đầu xuống

nhắn tin điện thoại nhưng không được, vậy là liền

cho Nhan Lãng đọc tin: “Bố nuôi của con khen kiểu

đầu mới của con không đến nỗi tồi”.

Nhan Lãng xấu hổ phẫn nộ trừng mắt nhìn Chu Việt

Việt: “Đều là do cô ấy hại con, cô ấy lợi dụng lúc

con bị ốm, không phản kháng được, đã đưa con tới

20

hiệu cắt tóc cắt kiểu đầu như thế này”.

Chu Việt Việt đang chuyên tâm bóc cua, giả vờ như

không nghe thấy. Những người khác trong bàn ăn đều

lần lượt nói rằng kiểu đầu mới của nó thực ra cũng

không xấu lắm, vẫn trong mức chấp nhận được. Kiểu

an ủi đó khiến Nhan Lãng suýt nữa thì bật khóc.

Nhan Lãng ấm ức, trừng mắt lên nhìn đĩa nước sốt

trước mặt, giật phắt chiếc điện thoại trong tay

tôi, bấm số gọi cho Tần Mạc, sau khi điện thoại

được kết nối, nó lớn tiếng nói: “Kiểu đầu mới của

con không hề xấu, hừ, đừng nghĩ rằng mấy người bọn

con không nhìn thấy bố đi ăn cơm với nữ sinh trẻ

tuổi, mẹ con tức đến nỗi tím hết cả mặt rồi đấy”.

Tôi phụt một tiếng, nước trà trong miệng phun ra

khắp bàn, mọi người ngồi cùng bàn đều nghiêng người

21

né tránh.

Chu Việt Việt trách: “Ôi chao, cái thằng nhóc chết

tiệt này, cháu nói gì thế hả?”.

Nhan Lãng nói: “Chẳng phải cô...”, nhưng đã bị Chu

Việt Việt đưa tay bịt miệng lại.

Khi Chu Việt Việt buông tay ra, khuôn mặt Nhan

Lãng đã đỏ lựng cả lên, đưa điện thoại cho tôi:

“Ông ấy muốn nói chuyện với mẹ”.

Tôi vừa mỉm cười xin lỗi với mọi người vừa đón lấy

điện thoại, đứng lên, rời khỏi bàn ăn, tới một góc

khuất, ngại ngùng nói: “Anh Tần, anh đừng nghe

Nhan Lãng nói lung tung, tôi không hề tức giận, sắc

mặt tôi rất tốt, không hề tím tái chút nào”.

Anh khẽ cười một tiếng: “Cô gọi tôi là gì nhỉ?”.

Tôi đáp: “Anh Tần...”.

22

Anh hỏi lại: “Tôi không nghe rõ, gì nhỉ?”.

Tôi trả lời: “Tần Mạc”.

Anh nói: “Ừm, nhận được tin nhắn của tôi rồi chứ?

Ăn cơm xong đưa Nhan Lãng xuống sảnh tầng một đợi

tôi, chớ đi lung tung, đừng cho Lãng Lãng ăn linh

tinh, bây giờ nó nhiều nhất cũng chỉ có thể uống

chút canh thôi”.

Tôi đáp: “À, vâng”, sau đó đợi anh cúp điện thoại.

Đầu dây bên kia bỗng nhiên vang lên giọng nói ngọt

ngào của Tưởng Điềm: “... Con Husky nhà em được

hai tuổi rồi, đôi mắt vô cùng sắc lạnh, là chú chó

đẹp trai nhất trong khu nhà em đấy, anh Tần, nhà

anh cũng nuôi chó chứ?”.

Tần Mạc trả lời: “Không, con trai tôi không thích

vật nuôi”.

23

Tưởng Điềm ngạc nhiên: “Hả? Con trai?”.

Tần Mạc cười đáp: “Con trai nuôi của tôi”.

Tôi nghĩ, quả đúng là Nhan Lãng không thích vật

nuôi.Mà việc này thực ra có nguyên nhân của nó.

Trước đây nhà tôi cũng nuôi một chú chó, tôi còn

đặt cho tên nó là Cẩu Thặng. Hồi đó bà ngoại bị ốm

rất nặng, chúng tôi không có tiền chữa bệnh cho bà,

nghe nói thịt chó có thể làm thuốc, giúp thuyên

giảm bệnh tình của bà, vậy là tôi và Nhan Lãng rưng

rưng nước mắt tiễn Cẩu Thặng về Tây thiên, sau đó

nấu thịt của nó lên cho bà ngoại ăn. Nhan Lãng mặc

dù hiểu lý do nhưng vẫn không thể nào ngăn bóng đen

ám ảnh suốt cuộc đời nó. Đó cũng là bóng đen ám

ảnh cả cuộc đời tôi, nhưng cho đến nay, những bóng

đen ám ảnh trong cuộc đời tôi quá nhiều, vệt đen đó

24

có thể bỏ qua.

Tần Mạc hỏi: “Sao không ngắt điện thoại đi?”.

Tôi đáp: “Tôi đợi anh ngắt trước”. Đây là phép

lịch sự cơ bản mà.

Anh nói: “Được, tôi sẽ cố gắng kết thúc sớm”.

25

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát