Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Phần 2 - Sự Im Lặng Của Bầy Cừu

Phần 2 - SỰ IM LẶNG CỦA BẦY CỪU

Tác giả : Thomas Harris

31

Bánh của chiếc Grumman Gulfstream chở Bác sĩ

Lecter, đáp nhẹ xuống đường băng của phi trường

Memphis, gây ra hai cụm khói xanh. Thi hành theo

chỉ thị của đài kiểm soát, nó rời xa trạm hành

khách để hướng đến một hăngga của cảnh sát phi

trường. Tại đó một chiếc Limuzin và một xe cứu

thương đang chực sẵn.

Nhìn qua cửa kính màu, bà thượng nghị sĩ Martin

theo dõi các nhân viên cảnh sát đưa Bác sĩ Lecter

ra khỏi chiếc phi cơ. Bà rất muốn nhảy bổ vào con

người đang bị trói đó để moi cho được cái tên,

nhưng bà quá khôn lanh để làm chuyện đó.

1

Điện thoại trên xe reo lên. Người phụ tá của bà,

Brian Gossage, ngồi trên cái ghế sếp, cầm tay nghe

lên.- Là Jack Crawford của FBI - anh ta nói.

Bà nhận lấy điện thoại, mắt không rời Lecter.

- Vì sao ông không nói cho tôi biết bất cứ điều gì

về

Lecter vậy, ông Crawford?

- Vì tôi ngại bà làm đúng điều mà...

- Tôi không chống đối ông đâu, ông Crawford. Nhưng

nếu ông đụng đến tôi, ông sẽ hối tiếc đấy.

- Thế hiện giờ Lecter đang ở đâu?

- Ngay trước mặt tôi đây.

- Ông ta có thể nghe bà nói chuyện không?

- Không.

- Xin bà hãy nghe tôi đây, bà thượng nghị sĩ. Bà

2

quyết định đích thân bà ban cho Lecter nhiều đặc

quyền, hay lắm. Nhưng tôi van bà, hãy hỏi ý kiến

của Bác sĩ Alan Bloom trước khi bắt đầu. Bà hãy tin

tôi đi, Alan Bloom có thể giúp bà đấy.

- Tôi đã có ý kiến của một chuyên gia rồi.- Tôi hy

vọng là một người có kinh nghiệm hơn Chilton chứ.

Bác sĩ Chilton gõ vào cửa kính xe. Bà thượng nghị

sĩra hiệu cho Brian Gossage tiếp chuyện ông ta.

- Những cuộc tranh chấp nội bộ làm cho chúng ta

mất quá nhiều thời giờ rồi, ông Crawford. Ông đã

sai một nhân viên tập sự trẻ đến gặp Lecter với một

lời đề nghị giả dối. Tôi có thể làm hay hơn thế.

Bác sĩ Chilton nói Lecter sẽ tích cực hơn với một

đề nghị thành thật và tôi sẽ làm điều đó, không có

các mắc mứu hành chánh, mà không một người nào đó

3

có quyền đòi hỏi công lao. Nếu chúng tôi cứu được

Catherine bình yên vô sự, tất cả mọi người sẽ có

phần, kể cả ông nữa. Nhưng nếu... con bé chết, tôi

cóc cần những lời xin lỗi của các người.

- Chúng tôi có thể giúp bà mà, bà thượng nghị sĩ.

Bà cảm nhận mình không hề giận dữ, gần như là sự

lãnh đạm nghề nghiệp mà thôi. Bà bảo “Ông thử nói

xem!”- Nếu bà có được một thông tin nào đó, hãy để

cho chúng tôi khai thác nó. Xin bà đừng giấu chúng

tôi bất cứ điều gì. Và bà cũng nên canh chừng đám

cảnh sát địa phương giấu chúng tôi bất cứ tin tức

nào. Bà không nên để cho họ có ý nghĩ đã làm cho bà

hài lòng khi đoạt được chỗ chúng tôi.

- Paul Krendler của Bộ Tư Pháp sẽ đến đây và ông

ta sẽ lo việc đó.

4

- Thế ai là người chỉ huy ở đó?

- Thiếu tá Bachman, của văn phòng FBI bang

Tennessee.- Tốt lắm. Nếu chưa quá trễ, xin bà hãy

giữ tuyệt đối bí mật với đám truyền thông đại chúng

giùm. Bà phải hăm dọa Chilton vì ông ta rất thích

được đăng lên báo. Chúng tôi không muốn Buffalo

Bill biết chuyện này. Khi nào chúng tôi biết được

lý lịch của hắn, chúng tôi sẽ cho biệt đội chống

khủng bố nhập cuộc. Chúng ta phải đánh mạnh để cho

hắn không kịp trở tay. Thế bà có định đích thân bà

hỏi cung Lecter không?

- Có.

- Bà có đồng ý nói chuyện trước với Clarice

Starling không? Cô ta sẽ đến đó.

- Vì lý do gì? Bác sĩ Chilton đã tóm tắt cho tôi

5

hết rồi. Chúng ta đã mất quá nhiều thời giờ rồi.

Chilton lại gõ vào cửa kính và dùng môi để nói

thành từ. Brian Gossage nắm lấy tay ông ta và lắc

đầu lia lịa.

- Tôi muốn được gặp Lecter sau khi bà nói chuyện

với ông ta, được không? - Crawford hỏi.

- Ông Crawford, ông ta đồng ý khai tên của Buffalo

Bill cho chúng tôi để đổi lấy vài đặc quyền. Nhưng

nếu ông ta không chịu thì tôi sẽ giao cho ông.

- Thưa bà Thượng nghị sĩ, tôi biết là thiếu tế nhị

khi nói ra điều này, nhưng buộc tôi phải làm thôi:

Dù bất cứ có chuyện gì đi nữa, xin bà đừng bao giờ

van xin ông ta.

- Rõ rồi. Tôi không thể nói với ông lâu hơn nữa,

ông Crawford.- Nói xong bà cúp máy ngay. “Nếu tôi

6

nhớ không lầm thì cô ta cũng sẽ chết giống như sáu

người kia, kể từ khi ông phụ trách vụ điều tra.” Bà

thì thầm, rồi ra hiệu cho Grossage lên xe.

Bà phải chờ cho đến khi Chilton bố trí xong Lecter

trong phòng làm việc. Không thể ngồi chờ trên xe

lâu hơn nữa, bà bước lòng vòng trong cái hăng ga,

nhìn vu vơ lên mái nhà rồi đến những lằn sơn dưới

đất. Có lúc bà đứng lại phía sau một chiếc F-14 cũ

và tựa đầu vào ngay hàng chữ viết TUYệT ĐốI CấM.

Chiếc phi cơ này có thể lớn tuổi hơn Catherine. ồ

Trời ơi, hãy mau lên đi.

- Thưa Thượng nghị sĩ Martin. Thiếu tá Bachman vừa

gọi bà và Chilton ra hiệu cho bà vào.

Trong phòng này có một bàn làm việc cho Chilton và

vài cái ghế cho bà thượng nghị sĩ Martin, người

7

phụ tá và ông thiếu tá. Ngoài ra còn có một người

quay phim để thâu băng video cuộc hỏi cung này.

Chilton bảo chính Lecter bắt buộc điều này.

Bà Thượng nghị sĩ Martin bước vào với dáng thật

oai vệ. Bộ cánh xanh dương của bà tỏa mùi quyền

lực. Bà cũng đã quan tâm đến bộ vét của Gossage.

Bác sĩ Lecter ngồi ngay giữa phòng, trên một cái

ghế bằng sồi thật rắn chắc, được vít chặt xuống

sàn. Một cái mền phủ lên áo trói và các sợi xích,

che giấu việc ông bị xích cứng trên ghế. Tuy nhiên

ông vẫn phải đeo cái mặt nạ nhằm ngăn cản ông ta

cắn.

“Tại sao thế?” - bà thượng nghị sĩ tự hỏi: người

ta đã muốn tạo một chút thể diện khi cho Bác sĩ

Lecter ngồi trong một phòng làm việc. Bà nhìn

8

Chilton rồi xoay qua ngó Gossage đang lay hoay với

mớ giấy tờ.

Chilton đi ra phía sau Bác sĩ Lecter và liếc nhìn

máy quay phim, rồi mới tháo các đai da của mặt nạ.

- Thưa bà Thượng nghị sĩ Martin, tôi xin giới

thiệu với bà Bác sĩ Hannibal Lecter.

Bà mới nhận ra cái màn đạo diễn này có mục đích

cho thấy một bà thượng nghị sĩ Martin hoảng sợ. Một

nỗi kinh hoàng lạnh người chiếm lấy bà, tên

Chilton này quả thật là một thằng ngu xuẩn.

Bà buộc phải ứng biến thôi.

Một lọn tóc rớt xuống giữa đôi mắt nâu của Bác sĩ

Lecter. Mặt ông ta nhợt nhạt như cái mặt nạ. Bà

Martin và ông nhìn nhau chăm chăm. Một người vô

cùng thông minh còn người kia thì không sao phỏng

9

đoán được.

Bác sĩ Chilton trở về bàn làm việc, nhìn hết người

này đến người kia, và bắt đầu.

- Bác sĩ Lecter có tiết lộ với tôi là ông ta muốn

đem sự hiểu biết của ông ta phục vụ cho cuộc điều

tra, đổi lại vài cải thiện về cách giam giữ ông ta.

Bà thượng nghị sĩ Martin mới giơ cao một văn kiện.

- Bác sĩ Lecter, đây là một lời khai được viết với

lời tuyên thệ mà tôi sẽ ký vào. Trong đó xác nhận

rằng tôi sẽ giúp ông. Ông có muốn đọc không?

Bà nghĩ ông ta sẽ không trả lời nên quay trở lại

bàn để ký, ngay lúc đó ông ta nói:

- Tôi sẽ không làm cho bà và Catherine mất thời

giờ bằng việc mặc cả vài ưu đãi mạt hạng. Mấy tên

có địa vị cũng đã lợi dụng nhiều rồi. Tôi sẽ giúp

10

bà và tin tưởng nơi bà với niềm hy vọng là bà sẽ

giúp lại tôi khi mọi thứ đã kết thúc.

- Ông có thể tin ở tôi. Brian? - Bà lên giọng.

Brian Gossage cầm cuốn sổ tay lên.

- Tên thật của Buffalo Bill là William Rubin. Hắn

tự gọi mình là Bill Rubin. Hắn được một bệnh nhân

của tôi tên Benjamin Raspail giới thiệu đến tôi vào

tháng tư hoặc tháng năm năm 1975. Rubin nói hắn cư

trú lại Philadel- phia; tôi không nhớ chính xác

địa chỉ của hắn, nhưng hắn có ở chung với Raspail

tại Baltimore.

- Thế các hồ sơ y khoa của ông hiện giờ đang ở

đâu?- Vị thiếu tá hỏi xen vào.

- Chúng đã bị hủy hết theo lệnh của tòa án một

thời gian ngắn sau đó...

11

- Ông hãy mô tả hắn cho chúng tôi.

- Xin phép ông nhé, thiếu tá? Chỉ có bà Thượng

nghị sĩ Martin...

- Ông hãy khai tên, hình dáng và tất cả những gì

ông nhớ về tên đó - Vị thiếu tá nhấn mạnh.

Ông bác sĩ Lecter nhắm mắt lại. Ông liền nghĩ đến

một việc khác, các nghiên cứu về giải phẫu học của

Gerricault cho bức tranh Chiếc bè của chiếc tàu La

Méduse, và nếu ông có nghe các câu hỏi tiếp theo,

ông không hề cho thấy là đã nghe chúng.

Một lần nữa, khi bà Thượng nghị sĩ Martin làm cho

ông phải chú ý, chỉ còn có họ trong căn phòng. Bà

ta đang cầm cuốn sổ tay của Gossage.

Bác sĩ Lecter nhìn bà ta đăm đăm.

- Viên sĩ quan đó hôi mùi xì-gà quá. Bà nuôi

12

Catherine bằng sữa mẹ à?

- Cái gì? Nếu tôi...

- Bà có nuôi cô ta bằng sữa mẹ không?

- Có.

- Nó làm cho người ta khát nước, phải không?

Mắt của bà thượng nghị sĩ sậm lại. Điều này bác sĩ

Lecter cảm thấy khoái chí. Quá đủ cho ngày hôm nay

rồi

- Ông nói tiếp:

- William Rubin cao khoảng một thước tám mươi tư

và năm nay ba mươi lăm tuổi. Hắn lực lưỡng, khoảng

tám mươi sáu ký khi tôi gặp hắn, và theo tôi nghĩ

không chừng hắn nặng thêm vài ký nữa. Tóc màu hạt

dẻ, mắt màu xanh nhạt. Bà hãy cho họ trước những

chi tiết này đi, chúng ta sẽ tiếp tục sau.

13

- Đúng rồi, tôi sẽ làm ngay. - Bà đưa quyển sổ tay

cho một ai đó ở ngoài.

- Tôi chỉ gặp mặt hắn mỗi một lần. Hắn xin tôi một

cái hẹn nhưng không bao giờ đến.

- Tại sao ông nghĩ hắn là Buffalo Bill chứ?

- Hắn đã giết nhiều người rồi và đã làm những trò

giải phẫu đó với họ. Hắn nói hắn cần người trợ giúp

để thực hiện tiếp, nhưng thật ra hắn chỉ muốn khoe

thôi. Đó là may một yếm dãi.

- Và ông không... hắn chắc là ông sẽ không tố cáo

hắn phải không?

- Hắn nghĩ như thế, vả lại hắn rất thích mạo hiểm.

Tôi đã có sự tin tưởng của người bạn Raspail của

hắn.- Raspail biết điều đó à?

- Raspail có nhiều sở thích khả nghi lắm, mình ông

14

ta đầy sẹo. Billy Rubin cho biết hắn có rất nhiều

tiền án, nhưng không có nói cụ thể. Tôi có thiết

lập một hồ sơ bệnh án. Không có gì đáng kể hết, trừ

một việc: Rubin có nói là hắn bị chứng cụm nhọt

của ngà voi. Đó là tất cả những gì tôi nhớ được,

thưa bà Thượng nghị sĩ và tôi cho là bà muốn mau

chóng rời khỏi đây. Nếu tôi nhớ thêm một điều gì

đó, tôi sẽ viết giấy gởi cho bà.

- Thế Bill Rubin có cắt cổ một người nào đó mà

người ta tìm được cái đầu trong một chiếc xe hơi

không?- Tôi chắc là thế.

- Ông có biết người đó là ai không?

- Không. Raspail gọi anh ta là Klaus.

- Còn tất cả những gì ông đã khai với FBI đều là

sự thật phải không?

15

- Cũng không thật như những gì FBI đã nói với tôi,

thưa bà thượng nghị sĩ.

- Tạm thời tôi để ông ở lại Memphis. Chúng ta sẽ

nói đến hoàn cảnh và sự chuyển giao ông đến Núi

Brushy khi nào chúng tôi... khi nào vụ này kết

thúc.- Cám ơn bà. Tôi rất muốn có một điện thoại,

và nếu chẳng may tôi nhớ lại một điều gì đó...

- Ông sẽ có điện thoại.

- Và cả nhạc nữa. Các Biến tấu của Goldberd do

GleenGould thực hiện. Đòi hỏi như vậy có quá đáng

lắm không?

- Đồng ý.

- Thưa bà Thượng nghị sĩ, bà không đặt niềm tin

quá nhiều vào FBI. Jack Crawford chơi không sòng

phẳng với các cơ quan khác. Đối với họ, đây chỉ là

16

trò chơi. Ông ta muốn đích thân bắt giữ hắn. “Hãy

chụp lấy hắn đi”, theo cách họ nói.

- Cám ơn, bác sĩ Lecter.

- Tôi rất thích bộ cánh của bà - Ông ta nói lúc bà

ta ra về.

17

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát