Sự Tích Trầu Cau

Sự Tích Trầu Cau

Tác giả: Sưu tầm
Giá bìa: 10.000 VNĐ
Giá bán: 2.000 VNĐ
Lượt đọc: 1634
Đánh giá:
(00 )

Chia sẻ Sách

Giới thiệu

Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em nhà họ Cao giống nhau như đúc, đến nỗi người nhà cũng khó phân biệt được.

Cha mẹ mất sớm, hai anh em sống với nhau rất mực yêu thương, hòa thuận.

Trước khi qua đời, người cha đã gửi gắm hai anh em cho thầy giáo họ Lưu. Hai người học hành chăm chỉ lại đứng đắn nên được thầy yêu như con.

Thầy Lưu có một người con gái vừa xinh đẹp, lại chăm chỉ, nết na nhất trong vùng.

Thấy hai anh em họ Cao vừa được người vừa được nết, người con gái đem lòng yêu mến, muốn kén người anh làm chồng, nhưng ngặt nỗi không biết người nào là anh, người nào là em.
Một hôm, nhân nhà nấu cháo, người con gái bưng mâm cháo nhưng chỉ có một đôi đũa ra mời hai người ăn. Thấy người em nhường anh, nàng mới nhận được ai là anh, ai là em.

Sau đó, nàng xin cha mẹ cho phép lấy người anh làm chồng.
Từ khi người anh có vợ, tình cảm giữa hai anh em không được thắm thiết như xưa. Người em rất buồn, nhưng người anh vô tình không để ý đến.

Một hôm, hai anh em cùng lên nương, tối mịt mới về. Người em vừa bước vào nhà thì chị dâu tưởng là chồng mình, vội ôm chầm lấy.

Đúng lúc ấy, người anh về tới cửa nhìn thấy, từ đó lại càng lạnh nhạt với em hơn trước.

Một buổi chiều, anh chị đều đi vắng cả, người em ngồi một mình nhìn ra khu rừng xa xa, cảm thấy cô quạnh, lại càng buồn tủi, vùng đứng dậy ra đi.

Chàng đi mãi, tới một con sông rộng không thể lội qua được, đành ngồi bên bờ khóc thổn thức. Qua một đêm lạnh giá, chàng biến thành một tảng đá.

Không thấy em, người anh hối hận đi tìm.
Chàng đi đến bên bờ con sông rộng, ngồi tựa vào tảng đá mà than khóc rồi hóa thành một cây lạ, không có cành, mọc thẳng, trên cao có những tàu lá xòe rộng.

Ở nhà, người vợ không thấy chồng đâu, vội đi tìm và cũng theo con đường mòn đi vào rừng thẳm. Nàng đi mãi, cuối cùng cũng tới con sông nọ.

Không còn đi được nữa, nàng ngồi tựa vào gốc cây không cành mọc bên tảng đá, khóc thảm thiết rồi biến thành một cây leo quấn chặt lấy thân cây.

Về sau chuyện ấy đến tai mọi người, ai nấy đều thương xót.
Một hôm, vua Hùng đi ngang qua đó, biết chuyện sai lính lấy quả trên cây cao và lá của cây leo nhai thử thì thấy vị cay cay, nồng nồng.

Nhổ nước xuống phiến đá thì thấy thành màu đỏ thắm tươi.
Từ đó, nhân dân gọi cái cây mọc thẳng kia là cây cau, cây dây leo kia là cây trầu.

Ở các đám cưới, nhà trai mang trầu cau làm lễ vật tới nhà gái.
Khi có khách tới nhà chơi, người ta cũng đem trầu ra mời.
Vì thế tục ngữ có câu: "Miếng trầu là đầu câu chuyện".

Bình luận

Chưa có bình luận...
Gửi Bình luận

Sách cùng thể loại

Sách cùng tác giả