Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thẻ Đọc Tâm

Lời tựa

Thời gian viết Bốn năm phấn hồng tới Cô đơn vào

đời cách nhau năm năm. Tôi đã nhận được hàng nghìn

bức thư từ độc giả, có rất nhiều người đặt câu hỏi

giống nhau: Chị đang làm gì thế? Sao lâu rồi chị

không viết sách?

Tôi không làm gì cả, cuộc sống bình thường với

những niềm vui và nỗi buồn, chỉ như thế mà thôi.

Tất cả những gì tôi cố gắng làm là hy vọng hiểu sâu

hơn về cuộc sống, giống như một con cá, biển sâu

và đáy nước là nơi chúng vô cùng hiếu kỳ và luôn

muốn hướng đến. Sáng tác cũng chỉ là ngẫu nhiên có

hứng viết.

Có người nói Thẻ đọc tâm là một cuốn tiểu thuyết

khoa học viễn tưởng. Tôi không nghĩ thế.

1

Thực ra nó chỉ là một vài câu chuyện bình thường

nhất ở bên bạn, cũng giống như Bốn năm phấn hồng và

Cô đơn vào đời. Có điều, lần này câu chuyện kể về

cuộc sống tàn khốc nhưng con người ta buộc phải

chấp nhận. Tôi không chọn cách ngoảnh mặt làm

thinh, hay lạnh lùng kể chuyện, mà hy vọng có thể

có sức mạnh để bước vào thế giới, để cuộc sống của

chúng ta trở nên tươi đẹp hơn. Tôi đã đem sức mạnh

này hợp lại trong một tấm Thẻ đọc suy nghĩ.

Tôi luôn viết về câu chuyện của những người bình

dị và luôn có một tâm nguyện, hy vọng mỗi cuốn tiểu

thuyết của mình đều không cần miêu tả quá nhiều mà

bạn đọc vẫn cảm nhận được một cách rõ ràng: Tôi và

bạn, vào lúc này, chúng ta cùng đi trên một con

đường, cùng chiêm ngưỡng phong cảnh, gặp gỡ mọi

2

người. Được cùng bạn lớn lên chính là tâm nguyện

không cô đơn của tôi.

Cuốn Thẻ đọc tâm này cũng không ngoại lệ. Thực ra

nó viết về câu chuyện của một người mười tám tuổi

rất bình thường. Nói đến câu chuyện ở tuổi đời mười

tám luôn khiến người ta nghĩ đến trường học, nhưng

thực tế thì không chỉ có thế. Việc một người xót

thương hay yêu thích một người đều có nguyên nhân

sâu xa của nó. Mười tám cũng là độ tuổi có thể phát

sinh rất nhiều chuyện. Họ đều có biết bao gian nan

trắc trở và những sự đấu tranh hoặc từ bỏ.

Ở độ tuổi còn rất trẻ, người ta nhìn thế giới này

là một tờ giấy trắng. Tất cả những thứ mắt nhìn

thấy, tất cả những thứ cảm nhận được đều sẽ rơi

xuống từng giọt, từng giọt như mực. Không đen thì

3

trắng, chính là trạng thái người ta nhìn thế giới

khi ấy.

Sau này, thời gian sẽ là giới hạn giữa hai màu đen

trắng đó, màu xám sẽ xuất hiện và nhanh chóng lan

rộng. Nó sẽ làm thay đổi tất cả suy nghĩ, cũng thay

đổi cả quan điểm nhìn thế giới của bạn.

Có rất nhiều điều rõ ràng được bắt đầu từ những

thứ mơ hồ, khi đen trắng được phân rõ thì sẽ dần

trở thành ảo ảnh. Người và vật mà ta yêu thích hoặc

chán ghét cũng sẽ không được rõ ràng nữa, ranh

giới giữa yêu và hận cũng trở nên mông lung. Không

phải thế giới biến đổi mà là chúng ta đã thay đổi

cách suy nghĩ khi đối diện với thế giới. Bí mật sâu

kín của thời gian chính là sự trưởng thành từng

chút, từng chút một.

4

Tôi luôn cho rằng trái tim con người là một vật vô

cùng kỳ diệu. Nhìn trong vô số bức ảnh thì nó chỉ

là một khối thịt. Nhưng tôi lại luôn cảm thấy, mọi

buồn vui, họa phúc, vận mệnh đều từ đó mà ra. Tất

cả niềm vui, hạnh phúc, những oán hận, đau khổ, bất

hạnh cũng đều được chưng cất ở đó. Nhưng cái tạo

nên tất cả không phải là bản thân trái tim con

người, mà là chúng ta không đọc được suy nghĩ của

nhau, tất cả mọi buồn vui đều từ đó sinh ra.

Chúng ta cố gắng để nhìn thật rõ nhưng mãi mãi chỉ

thấy một dải mù mịt.

Nếu có một bảo vật, có thể biết rõ người đang đứng

trước mặt mình, nhìn dáng vẻ thì bình thường nhưng

trong lòng họ lại có câu chuyện khó nói và những

nỗi đau riêng, vậy phải làm thế nào đây?

5

Đó có thể là người bình thường nhất ở bên bạn. Khi

ống kính dừng lại, có thể thấy tất cả đều rất bình

thường: Một cô gái xinh đẹp đang nghe điện thoại,

một người yêu anh tuấn đang đợi bạn bên bồn hoa,

một thiếu niên tay đang run rẩy cầm dao và hét lên

“cướp đây!”, một thiếu nữ trong sáng đang bắt bướm,

một anh chàng tâm thần nằm trên giường bệnh, một

hiện trường vụ uy hiếp con tin được truyền hình

trực tiếp, một cô gái sau khi được cứu sống thì lại

bị cha mẹ bỏ mặc và cả chú chó của cô ấy nữa.

Hy vọng trong những câu chuyện này sẽ có một cảnh

tượng khiến bạn cảm động, có một người được bạn

nghĩ đến.

Nhưng nếu tôi có một tấm Thẻ đọc suy nghĩ, tôi

muốn đọc được: Hình bóng của tôi trong lòng bạn có

6

giống như hình bóng thân yêu của bạn trong lòng tôi

không.

Phần kết được viết vào tháng Bảy năm 2011 và phần

mở đầu được viết vào tháng Tám năm trước, đây là

cuốn tiểu thuyết của một tác giả thuộc chòm sao Sư

Tử, hy vọng bạn thích nó và cũng hy vọng hạnh phúc

luôn ở bên chúng ta trong suốt cuộc đời.

Dịch Phấn Hàn

Vũ Hán, ngày 12 tháng 08 năm 2011

Chương 1

Trong lòng mỗi người phụ nữ hoàn mỹ đều có một

quái thú

1. Dửng dưng xem cuộc sống thay đổi.

“Cuộc sống như một bàn trà bày đầy những chiếc

cốc”, đây là lời giải thích về cuộc sống phổ biến

7

nhất trong năm 2010.

Bạch Tiêu không hiểu tại sao mọi người đều có dáng

vẻ “bi thương ngược dòng thành sông” như vậy. Vì

trên bàn trà của cô luôn bày những món điểm tâm

thơm ngon, không biết những “chiếc cốc” ấy được đặt

ở đâu?

Thực ra điều mà những người hận đời không muốn tin

nhất chính là: một số người có thiên mệnh tốt. Có

thiên mệnh tốt mới là người chiến thắng một cách

chân chính.

Bạch Tiêu năm nay mười tám tuổi, cô mới vào đại

học.Trường của cô chất lượng rất tốt, vào hạng

nhất trong nước. Cô cũng chẳng cần cặm cụi ngày

đêm, không thèm đổi dân tộc, sửa hộ khẩu, hay khai

là có hoàn cảnh ly hương để hưởng điểm ưu tiên, thế

8

mà vẫn thi đỗ ngon lành. Ngoài ra, cô còn có cha

mẹ hiền lành, luôn coi cô là báu vật; một gia đình

hạnh phúc và không bao giờ xảy ra cãi vã.

Cô có một thế giới ấm áp như mùa xuân, một cuộc

sống như hoa như mơ.

Bạch Tiêu rất hài lòng về cuộc sống của mình, gia

đình cô có đóng góp rất lớn trong bảng thống kê chỉ

số hạnh phúc của toàn dân.

Cuộc sống của cô đã chuyển từ hài kịch sang bi

kịch, bước ngoặt ấy bắt đầu từ một buổi chiều mưa.

Hôm đó là sinh nhật Bạch Tiêu, cô hẹn bạn bè đến dự

tiệc. Ba giờ chiều, Bạch Tiêu từ ký túc đi tới

cổng trường để đợi xe. Một chiếc ô dưới làn mưa

nhỏ, cho dù thiếu một cô gái buồn thì hình ảnh cũng

tuyệt đẹp và vô cùng yên tĩnh.

9

Đến cổng trường, Bạch Tiêu bỗng nhìn thấy một đám

người ở phía trước. Cô liền chạy chen vào đám đông

đang xúm đen xúm đỏ đó.

Mọi người đang đứng vây quanh một bà lão, xì xèo

bàn luận. Một bà lão rất bình thường, khoảng hơn

bảy mươi tuổi, tóc bạc, đôi dép cao su lấm đất,

chiếc ô cũng bị hất ngược. Bà lão ngã ngửa trên mặt

đất. Xe cộ tấp nập, rất đông người đứng vây quanh

để xem.

Quần áo của bà lão ướt sũng nước mưa, chiếc quần

lấm lem bùn đất dính sát đôi chân khô gầy. Bà ngồi

quỳ trên mặt đất kêu rên, mấy lần định đứng lên,

nhưng không biết bà bị thương ở đâu, cứ đứng lên

lại ngã quỵ. Người già động tác vụng về, cứ một lần

bị ngã xuống là bùn đất lại bắn tứ tung.

10

“Hay là, để em nhặt ô giúp bà ấy, trời mưa càng

lúc càng to như thế…”, một nữ sinh còn chưa nói hết

câu đã bị bạn trai ngăn lại.

“Em đừng làm gì, em mà nhặt ô cho bà ấy thì sẽ phá

hỏng hiện trường! Hơn nữa, có khi bà ấy còn ăn vạ

là bị em xô ngã đấy, lúc đó xem em làm thế nào.”

Cô gái vừa bước được mấy bước thì dừng lại.

Bà lão đau khổ kêu than ai oán, cố gắng nói: “Là

tôi bị ngã, thực sự là tôi bị ngã, ai đỡ tôi dậy

với, giúp tôi cầm ô che mưa cũng được…”.

Mọi người xung quanh dần quây kín, một vòng, hai

vòng, rồi ba vòng… Nhưng không ai đưa tay ra giúp

đỡ, không ai tiến lên dù chỉ một bước, cũng chẳng

có ai đỡ bà lão dậy.

Bởi ai cũng sợ làm việc tốt có khi bị vu oan là

11

người gây ra vụ việc. Tất cả chỉ dửng dưng đứng xem

cuộc sống thay đổi.

Bạch Tiêu sau hai phút chen lấn trong đám người,

cô quyết định đưa tay ra đỡ bà lão dậy. Bà lão nắm

tay Bạch Tiêu như nắm lấy phương thuốc cứu mạng,

không ngừng nói: “Cảm ơn cháu gái, cảm ơn cháu!”.

Tay bà lão lạnh ngắt, những đường vân hằn sâu và

nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Bạch Tiêu đau lòng đến nỗi đôi mắt rưng đỏ.

Bà lão đứng dậy nhưng gần như không còn sức để đi

tiếp, bỗng ngã nhào vào Bạch Tiêu, bùn đất trên

quần áo bà dính đầy vào chiếc váy trắng mà cô đang

mặc.Bạch Tiêu nhặt ô lên, rút điện thoại ra gọi

120, trong lúc đợi xe cứu thương, mọi người dần tản

đi hết.

12

Có một cô trung niên với mái tóc đen tuyệt đẹp

nói: “Cháu gái, cô cho cháu số điện thoại, khi nào

cần, cô sẽ là nhân chứng chứng minh cháu vui vẻ

giúp đỡ người khác, chứ không phải là người đã xô

ngã bà lão”.

Bạch Tiêu mỉm cười lắc đầu. Cô vốn không tin trên

thế gian này lại có nhiều người xấu như thế, từ nhỏ

đến lớn cô cũng chưa từng gặp ai xấu xa.

Mười lăm phút sau khi bà lão và Bạch Tiêu đến bệnh

viện thì một anh chàng tầm hai mươi tuổi đi đến.

Anh ta là cháu của bà lão, lại học cùng trường với

cô.Sau khi rối rít cảm ơn, anh lưu số điện thoại

của Bạch Tiêu. Vì anh muốn trả lại một nghìn nhân

dân tệ tiền viện phí mà Bạch Tiêu đã giúp anh thanh

toán. Lúc đến đây vì vội quá nên anh không mang

13

theo tiền và thẻ ATM, nên đành nhờ cô trả giúp.

Thành phố đông như thế, đi đi về về đã mất bao

nhiêu thời gian rồi, hơn nữa Bạch Tiêu đã hẹn những

bạn học cùng cấp ba đến dự sinh nhật mình, cô cũng

không có thời gian ở lại thêm với bà lão. Vì thế,

Bạch Tiêu nhận thẻ học viên của anh ta rồi rời đi.

Bên ngoài trời vẫn mưa, Bạch Tiêu cẩn thận bước

đi. Bởi cô lo rằng, nếu không cẩn thận mà bị trượt

chân ngã thì liệu có người nào tình nguyện đỡ mình

đang lấm lem bùn đất dậy không.

Lên xe, Bạch Tiêu lấy thẻ học viên của anh ta ra

xem, trên đó viết:

Khuất Sái, học viên cao học Viện Sinh học, khóa

2010.Bạch Tiêu cầm lấy thẻ học viên đó và vội vàng

chạy đến nơi tổ chức tiệc sinh nhật. Hôm đó, cô

14

không vui lắm, vì các bạn sau khi nghe câu chuyện

về bà lão trên đường, đều tỏ ra nghi ngờ về chỉ số

IQ của cô.

Mang tâm trạng buồn rầu trở về trường học, ngay cả

những bạn ở cùng phòng cũng cho rằng Bạch Tiêu đã

bị lừa. Có người nói cô đọc nhiều sách quá nên đầu

óc mụ mẫm. Chỉ có Phí Nhan bảo Bạch Tiêu nhanh

chóng đến Viện Sinh học để xác minh xem có học viên

nào tên là Khuất Sái không. Nếu không có tên đó

thì phải lập tức đi báo cảnh sát vì đích thực cô đã

bị lừa.

Bạch Tiêu nghe mọi người nói thế cũng thấy hoang

mang, cô do dự, im lặng một lúc. Cô không biết mình

đã làm sai điều gì, coi việc giúp người là niềm

vui mà cũng bị xoi mói. Các bạn cứ thì thà thì thầm

15

với nhau, nhìn Bạch Tiêu bằng ánh mắt khinh

thường, giống như đang nhìn sinh vật lạ vậy.

Cuối cùng, vẫn là Phí Nhan đứng lên bênh vực Bạch

Tiêu, cô ấy nói: “Bạch Tiêu là người tốt, tại sao

các cậu lại nói cậu ấy như thế chứ? Hơn nữa, đáng

ra cậu ấy phải được khen thưởng một vạn tệ vì đã

làm việc tốt. Chẳng lẽ các cậu không xem thời sự

sao?”.

Bạch Tiêu cảm kích nhìn Phí Nhan. Ở trường học

này, Phí Nhan là người bạn tốt nhất và luôn luôn

giúp đỡ cô. Bạch Tiêu nghĩ: Lần sau, nếu Phí Nhan

bị bắt nạt, mình cũng sẽ đứng lên bênh vực cậu ấy.

Cũng có người nói giọng mỉa mai: “Cũng đúng, nói

không chừng cậu cũng giống anh chàng ở Thâm Quyến,

được học bổng vì đã ra tay làm việc nghĩa. Giúp

16

người bây giờ đã trở thành nghề có thu nhập cao

rồi, giúp một người có thể kiếm được một vạn tệ

đấy”.

Không khí trong phòng còn pha lẫn sự im lặng

ngượng ngùng và những tiếng cười châm biếm khe khẽ.

Đúng lúc đó, điện thoại ký túc đổ chuông phá vỡ

không khí ngột ngạt, khó xử này. Bạn trai của Bạch

Tiêu - Phạm Sam - gọi đến.

Bạch Tiêu nóng lòng kể về sự việc đó cho Phạm Sam

nghe, mong anh lên tiếng ủng hộ, cô nói giọng nũng

nịu: “Anh nói người ta có làm sai điều gì không, đi

mà!”.

“Em không làm sai gì cả, chỉ là ngốc nghếch thôi”,

Phạm Sam lạnh lùng nói.

Đúng là đôi khi lòng lương thiện có mối quan hệ

17

trăm tơ nghìn mối với sự ngu đần.

Bạch Tiêu không nhận được sự ủng hộ của bạn trai,

cô cảm thấy vô cùng thất vọng. Gác điện thoại, cô

lại lấy thẻ học viên của Khuất Sái ra, cảm thấy anh

ta là người đàng hoàng, không hề có dáng vẻ của

một tên lừa đảo.

Nghĩ nhiều cũng không giải quyết được gì, cứ để

người khác nghĩ mình là đứa đần độn cũng được.

Chẳng qua chỉ là bị tổn thương chút tự tôn mà thôi.

Được người ta coi mình là người thông minh quả là

đen đủi - nếu bạn thông minh thì luôn bị mọi người

đề phòng. Dường như họ cho rằng núi vàng núi bạc

của họ bị người thông minh như bạn chiếm mất vậy.

Nghĩ thế, Bạch Tiêu lại vui vẻ lên giường ngủ,

không băn khoăn suy nghĩ nữa. Vừa chìm vào giấc

18

ngủ, cô lại nhận được điện thoại của một người lạ.

“Bạch Tiêu, chào em, anh là Khuất Sái. Bà anh đã

khỏe rồi, số tiền một nghìn tệ đó, em xem lúc nào

tiện để anh qua trả?”

Bạch Tiêu nhìn đồng hồ, đã chín rưỡi tối rồi. Véo

mình mấy cái, cảm thấy đau đau. Hóa ra không phải

là mơ.

Khuất Sái lại hỏi dồn: “Bây giờ anh muốn trả tiền

cho em, em ở tầng mấy? Anh đang đứng ở sân ký túc”.

“Em ở tầng chín.” Tắt điện thoại, Bạch Tiêu mặc áo

khoác, chạy xuống sân để gặp Khuất Sái. Cô đi đôi

giày hiệu Hello Kitty màu hồng phấn ôm chặt bàn

chân mềm mại.

Thời tiết rất lạnh, gió rét quất vào da thịt như

dao cắt. Cái lạnh ở phương Nam lạnh đến thấu da

19

thấu thịt. Bạch Tiêu co ro đứng ngóng về phía cổng

chính của ký túc. Bỗng phía sau có người vỗ nhẹ vai

cô.

Một anh chàng dáng người bình thường, tóc xoăn,

đứng sau Bạch Tiêu, đưa cho cô một phong bì màu

trắng, nói: “Bạch Tiêu phải không? Em đợi Khuất Sái

à? Đây là bức thư mà cậu ấy nhờ anh gửi cho em”.

Bạch Tiêu nhận lấy phong bì, cô chưa bóc ra vội mà

hỏi: “Thế anh ấy đâu?”.

“Cậu ấy phải ở bệnh viện chăm sóc bà.”

“À”, Bạch Tiêu tỏ vẻ biết chuyện.

“Em còn chuyện gì muốn nói không? Nếu không thì

anh đi trước nhé!”, trông bộ dạng anh chàng tóc

xoăn có vẻ đang vội đi.

Bạch Tiêu gật gật đầu rồi vẫy tay nói: “Tạm biệt”.

20

Mãi đến khi lên tầng, Bạch Tiêu mới chợt nhớ ra là

mình vẫn chưa đếm tiền trong phong bì. Phong bì

màu trắng, không dày cũng chẳng mỏng, sờ thì có vẻ

đủ một nghìn tệ.

Bạch Tiêu vừa đi vừa mở phong bì ra. Bỗng cô dừng

bước. Trong phong bì không phải tiền, mà là tệp thẻ

phát sáng có viền răng cưa màu vàng và một tờ

giấy. Bạch Tiêu thở dài một tiếng chán nản. Đúng là

gặp phải tên lừa đảo!

Bạch Tiêu run run rút tờ giấy trong phong bì ra,

trên một mặt giấy có viết: Thẻ đọc suy nghĩ.

Mặt khác của tờ giấy lại viết:

Sử dụng thông minh:

Cảm ơn bạn đã cứu một người máy tên là Nam Kha.

Nam Kha là người máy mà Giáo sư Dương Chân Lý ở

21

Phòng Thực nghiệm Tổ B, trường Đại học A của chúng

tôi đã nghiên cứu và tạo ra. Người bị thương trên

đường hôm đó chính là người máy Nam Kha được tạo

hình giống như một bà lão.

Trái tim của con người trên hành tinh này là một

khối gồm nhiều góc cạnh, thậm chí nếu nhìn ở các

góc độ khác nhau thì màu sắc cũng không giống. Màu

sắc và ánh sáng đều có khác biệt rất lớn, sóng điện

tim lại càng muôn hình vạn trạng, giống như một

quả tim do vô vàn trái tim chắp vá thành. Điều kỳ

lạ là, thiết bị khoa học trị liệu bình thường lại

không thể kiểm tra được. Trước khi thiết bị y học

phổ biến, tim người chỉ là một khối thịt bình

thường.

Phòng Thực nghiệm của chúng tôi vì thế đã nghiên

22

cứu ra một thiết bị có thể nhìn thấu suy nghĩ của

con người, đem máy đó đặt vào trong cơ thể người

máy Nam Kha, không ngờ Nam Kha chưa thể thích ứng

với tình hình giao thông hỗn loạn trên đường phố,

vừa ra khỏi phòng thí nghiệm thì đã bị xe đâm vào.

Điều khiến người máy càng khó tưởng tượng hơn chính

là trong thành phố này, không ai dám đỡ người bị

ngã dậy.

Chiều nay, trong một nghìn người đứng vây quanh để

xem, bạn là người duy nhất khảng khái đưa tay ra

giúp đỡ.

Bây giờ bạn có thể thay thế Nam Kha để hoàn thành

thí nghiệm này. Chỉ cần viết tên của một người bất

kỳ nào đó lên Thẻ đọc suy nghĩ, ấn vào nút hơi gồ

lên ở giữa tấm thẻ, bạn có thể đọc được suy nghĩ

23

của đối phương. Đây là một phương pháp nhận biết

nội tâm thực sự của con người.

Ngoài ra, điều cần phải nói là, may mà bạn chưa

kiểm tra xem trong phong bì có tiền không, nếu

không thì, chúng tôi sẽ nói là đã đưa nhầm, sau đó

sẽ lấy phong bì đựng một nghìn tệ để thay thế cho

phong bì đựng Thẻ đọc suy nghĩ. Chúng tôi tuyển

nhân viên thực nghiệm rất nghiêm ngặt, chỉ có người

thực sự lương thiện mới có hành động như thế. Chúc

mừng bạn đã nhận được cơ hội này.

Sở Nghiên cứu Phân tích tâm lý con người, Phòng

Thực nghiệm Tổ B, trường Đại học A.

2. Một cuộc thử nghiệm chất lượng

Bạch Tiêu không thể hiểu hết về những tấm Thẻ đọc

suy nghĩ này. Trên thế giới, vẫn có những sự thật

24

mà khoa học không thể lý giải nổi sao? Có thiết bị

đọc được suy nghĩ của con người thật sao? Tim người

không phải chỉ là một khối thịt thôi sao?

Bạch Tiêu thẫn thờ ngồi trước bàn học, nắm chặt

phong bì màu trắng, không biết nên giải quyết nó

như thế nào.

Phí Nhan đi đến, nhẹ vuốt bím tóc của Bạch Tiêu,

dịu dàng hỏi: “Sao thế? Như kiểu mất hồn ý, có

chuyện gì không vui nói tớ nghe xem nào”.

“Ừm, cậu có chuyện gì buồn chán thì chia sẻ để mọi

người cùng vui vẻ một chút chứ!”, một cô bạn cùng

phòng khác nói chêm vào. Một số người sinh ra đã có

tính cứ mở miệng là đả kích người khác, nếu không

nói những lời khiến người khác buồn thì trong lòng

họ sẽ vô cùng bức bối. Bạn cùng phòng của Bạch Tiêu

25

chính là người mắc chứng đó.

Phí Nhan bảo vệ Bạch Tiêu, cô nói: “Mọi người đừng

trêu chọc Bạch Tiêu nữa, sao cậu lúc nào cũng nói

những lời khó nghe đến thế?”. Sau đó cô lay lay tay

Bạch Tiêu, ý nói đừng để tâm những lời đó.

Bạch Tiêu cảm kích gật đầu, Phí Nhan luôn đối tốt

với mình như thế.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Bạch Tiêu đã

nảy sinh ý định thử dùng Thẻ đọc suy nghĩ này áp

dụng với Phí Nhan xem sao. Dù gì thì cậu ấy cũng là

người bạn tốt nhất của mình, nếu thật sự tấm thẻ

này có tác dụng, mình có thể cho cậu ấy mấy tấm! Có

thể giúp cậu ấy kiểm tra xem bạn trai có thực lòng

không.

Trong tâm trạng bán tín bán nghi, Bạch Tiêu rút

26

một tấm thẻ huỳnh quang lấp lánh ra. Cô cúi gục đầu

trên bàn, lén lén lút lút viết tên của Phí Nhan

lên đó.

Thực ra, Phí Nhan không chỉ là người bạn tốt nhất

của Bạch Tiêu, mà còn là nữ sinh mà Bạch Tiêu

ngưỡng mộ nhất. Vì Phí Nhan rất ưu tú nên có rất

nhiều người nhỏ mọn luôn ghen ghét đố kị. Cô ấy học

giỏi, xinh đẹp, tốt tính, gia cảnh tốt, có phong

cách, đúng là “tài nghệ song toàn”, xứng đáng là

tấm gương sáng để mọi người học tập.

Cô ấy được bạn trai yêu mến, bạn gái ngưỡng mộ.

Nếu nói cuộc đời của Bạch Tiêu là “thuận buồm xuôi

gió”, thì cuộc đời của Phí Nhan đúng là “mười phân

vẹn mười”.

Viết hai chữ “Phí Nhan” lên tấm thẻ, Bạch Tiêu cảm

27

thấy lòng bàn tay mình như bị một luồng điện giật

tê tê, dường như còn có âm thanh của những tia lửa

bắn ra tứ phía. Mấy phút sau, Bạch Tiêu mới trở lại

bình thường. Cô nhìn mấy bạn nữ xung quanh, mọi

người đều rất bình thường. Còn Phí Nhan thì đã lên

giường chuẩn bị ngủ.

Bạch Tiêu nghĩ, chắc chắn Thẻ đọc suy nghĩ này

không hiệu nghiệm, liền bắt chuyện: “Sao đi ngủ sớm

thế?”.

Phí Nhan vẫn đáp lại với nụ cười như cũ: “Ừ, tớ

mệt rồi, sáng mai còn phải đi học nữa, cậu cũng ngủ

sớm đi chứ!”.

Bạch Tiêu cảm thấy ấm áp bởi sự quan tâm thân

thiết ấy. Cô sờ vào tấm Thẻ đọc suy nghĩ trong túi,

ấn nút nhỏ gồ lên ở đó. Bỗng nhiên Bạch Tiêu thấy

28

trên ngực của Phí Nhan bắt đầu xuất hiện từng hàng

chữ ngay ngắn sáng như huỳnh quang:

“Bạch Tiêu, ngày nào tớ cũng đi ngủ sớm như thế,

đâu có đi ngủ muộn như cậu, thật chẳng khoa học

chút nào! Muộn thế này rồi mới về, chắc chắn là đi

ăn chơi trác táng với bạn trai đây!”

Bỗng nét mặt của Bạch Tiêu trở nên ảm đạm, miệng

nhếch lên được nửa nụ cười.

Sao Phí Nhan lại như thế? Cậu ấy cười thân mật vậy

mà trong lòng lại có những suy luận ác độc về mình

đến thế sao?

Bạch Tiêu nghi ngờ tấm Thẻ đọc suy nghĩ này là

“Thẻ làm buồn lòng”, tại sao dùng xong lại khiến

lòng người ấm ức như thế?… Phí Nhan trở mình, xoa

xoa đầu Bạch Tiêu, lo lắng hỏi: “Lại sao nữa, sắc

29

mặt cậu bỗng rất khó coi, có phải mắc bệnh gì rồi

không? Có cần tớ đưa đi bệnh viện không?”.

Bạch Tiêu đang định nói không thì bỗng nhìn thấy ở

ngực của Phí Nhan lại bắt đầu hiện lên dòng chữ:

“Chắc chắn là thất tình rồi, bị bạn trai đá nên sắc

mặt mới khó coi như thế. Không phải tất cả các cô

gái đều giống như mình, có thể khiến nam sinh ‘cúi

đầu tuân theo’, rồi bị mình trêu đùa như trái bóng

lăn qua lăn lại”.

Bạch Tiêu không nói gì, cô lặng lẽ đi đến bên

giường của mình, sờ vào tấm Thẻ đọc suy nghĩ trong

túi áo, tâm trạng rối bời. Hóa ra, đồ chơi này thực

sự đọc được suy nghĩ của con người! Hóa ra, trên

thế giới này thực sự có kỳ tích! Hóa ra, kỳ tích

thực sự xảy ra với mình!

30

Bạch Tiêu nằm trên giường trằn trọc, nắm chặt

những tấm Thẻ đọc suy nghĩ còn lại trong phong bì,

không sao ngủ nổi.

3. Một buổi sáng bình thường

Sáng hôm sau, mọi người đều dậy khá muộn.

Mấy cô gái tay chân luống cuống sắp xếp sách vở để

chuẩn bị đến trường. Phí Nhan thân mật nắm tay

Bạch Tiêu đi đến cổng chính của ký túc. Hôm nay Phí

Nhan ăn mặc không quá trau chuốt, cổ áo có một dây

đeo màu hồng, bên ngoài là chiếc áo khoác liền mũ

màu đen, quần bò, trang điểm bình thường nhưng vẫn

toát lên vẻ tươi trẻ. Nhìn cô ấy ăn mặc phong phanh

hơn những người khác.

Trên con đường rợp bóng mát, những chiếc lá ngô

đồng bị gió lạnh thổi rơi xào xạc, Bạch Tiêu quan

31

tâm hỏi: “Cậu lạnh không? Hôm nay có không khí lạnh

tăng cường đấy!”.

“Không, tớ còn thấy ấm ấy!”, Phí Nhan khoác chặt

cánh tay Bạch Tiêu.

Bạch Tiêu lại ấn Thẻ đọc suy nghĩ lần nữa, rồi

nhìn ngực Phí Nhan. Trong tim cô ấy hiện rõ dòng

chữ: “Tớ lạnh sắp chết đây! Nhưng vì đẹp, vì để nổi

bật hơn cậu nên tớ phải mặc phong phanh một chút.

Mặc những bộ đồ gợi cảm thì mới khiến những nam

sinh kia mê tớ. Nhìn cậu ăn mặc như gói bánh chưng

thế kia vừa ngốc vừa xấu, sống thì phải biết làm

thế nào để mình nổi trội chứ”.

Bạch Tiêu bỗng cảm thấy buồn hơn bao giờ hết, cô

luôn coi Phí Nhan là người đáng tin cậy và là bạn

tốt nhất của mình thời đại học. Còn trong lòng Phí

32

Nhan lại chỉ viết hai chữ: nổi trội. Đúng lúc ấy,

có một nhóm nam sinh từ ký túc nam đi ra, họ đi về

hướng phòng học. Phí Nhan một tay ôm chặt cánh tay

của Bạch Tiêu cho ấm, tay kia kéo khóa áo xuống

khoảng mười milimet, để lộ làn da vùng cổ trắng nõn

và cổ áo với chiếc dây màu hồng, vô cùng gợi cảm.

Đây là lần đầu tiên Bạch Tiêu biết được thế nào là

“Phải nhờ vào trang phục để trở thành mỹ nhân mưu

trí”.Hóa ra đây chính là mỹ nhân mưu trí, mặc bộ

đồ đó vào, nhìn thì rất bình thường và kín đáo,

cũng rất nhiều chi tiết “thấp thoáng”. Tất cả sự

đẹp đẽ và mê hoặc ấy đều phải có tính toán trước.

Cho dù chỉ là những bộ trang phục bình thường,

nhưng ai nhìn thấy những chi tiết tưởng như tự

nhiên đó cũng nảy sinh lòng thèm muốn.

33

Trước đây, Bạch Tiêu chưa hề có cảm giác Phí Nhan

tốn nhiều công sức để mưu tính cho cách ăn mặc và

trang điểm, thậm chí cô còn luôn cho rằng, cái đẹp

không nằm ở vẻ ngoài; Phí Nhan không mê đồ hiệu,

cũng rất ít khi trang điểm, cô ấy có vẻ đẹp trời

phú như sen trên mặt nước, nên được nhiều nam sinh

để ý đến.

Giờ Bạch Tiêu mới biết, Phí Nhan chú trọng việc

trang điểm hơn bất cứ ai, có điều không quá lộ liễu

mà thôi. Cô ấy rất thích hấp dẫn các chàng trai,

và thường phải nghĩ cách như thế…

Bạch Tiêu cảm thấy, mình thật giống một chiếc bánh

chưng, cô buồn chán đi vào lớp học. Hôm đó, lớp cô

học môn Triết học, thầy giáo tên là Đồng Hạ Bân,

là thầy giáo trẻ tuổi đẹp trai nhất trong trường.

34

Vì đẹp trai nên được rất nhiều nữ sinh thầm yêu.

Bạch Tiêu cũng có cảm tình với thầy, bởi dù sao thì

số tiết của môn này cũng cao hơn hẳn các môn học

khác. Phí Nhan không nói không rằng liền kéo Bạch

Tiêu ngồi xuống bàn đầu tiên trong dãy giữa của lớp

học, gần như mặt đối mặt với thầy Đồng Hạ Bân.

Trong suốt tiết học, Phí Nhan cực kỳ nghiêm túc,

mắt cứ dính vào thầy Đồng mãi không rời, thỉnh

thoảng cô ấy mới chơi trò xoay bút hoặc nhẹ nhàng

kéo khóa áo lên lên xuống xuống.

Môn Triết học thực sự rất khô khan, nếu học được

chút ít thì chẳng đủ kiến thức để ứng phó với cuộc

đời, còn khi đã đạt đến mức độ tinh túy thì lại cảm

thấy đời người chẳng có ý nghĩa gì. Thế mà vì sao

Phí Nhan lại say sưa nghe giảng như thế chứ?

35

Bạch Tiêu thực sự không tin nổi, cô lại đút tay

vào túi áo, sau đó nhìn lên ngực Phí Nhan. Phí Nhan

tỏ vẻ chăm chú nghe giảng như thế, nhưng thực chất

cô ấy đang nghĩ: “Phải quyến rũ thầy Đồng… Xinh

đẹp chính là sức mạnh trong những cuộc cạnh tranh,

không uổng công mình ăn mặc phong phanh trong tiết

trời lạnh giá thế này. Lát nữa mình phải tìm thầy

để hỏi đề thi cuối kỳ mới được”.

Bạch Tiêu lắc đầu nhìn thầy Đồng. Thầy có đôi mắt

sáng, ánh nhìn đứng đắn, có vẻ không hề để tâm đến

sự tồn tại của Phí Nhan. Khi đó cô mới cảm thấy

thoải mái hơn.

Giờ ra chơi, Phí Nhan đi đến trước mặt thầy Đồng.

Cô ấy khom người, cúi đầu, hỏi thầy Đồng về bài

học. Thầy Đồng có chút căng thẳng, người hơi ngả về

36

phía sau để khoảng cách với Phí Nhan xa hơn một

chút.

Hai người đã nói chuyện được mười phút, Bạch Tiêu

nhìn hai người họ có vẻ đang nghiêm túc bàn luận về

các thuật ngữ Triết học. Cô lại nghi ngờ ấn nút

trên tấm Thẻ đọc suy nghĩ. Thực ra trong suốt câu

chuyện, trước ngực của Phí Nhan luôn hiển thị câu:

“Mau nói cho em những phần trong đề thi đi, mau nói

cho em những phần trong đề thi đi…”. Cuối cùng,

trước ngực của Phí Nhan lại hiển thị: “Thành công

lớn rồi! Haizzz, chỉ cần bỏ ra chút công sức, đến

cả thầy giáo cũng khó tránh được ma lực của mình!

Lần này biết trước được thầy ra đề gì rồi, nhất

định mình sẽ có thành tích cao nhất lớp”.

Phí Nhan nở nụ cười bí ẩn, vô cùng hài lòng đi về

37

chỗ ngồi.

Bạch Tiêu hỏi: “Cậu vừa nói với thầy Đồng về vấn

đề gì thế?”.

Phí Nhan nói: “Tớ với thầy thảo luận về Triết học

nhân sinh của Quách Mỗi Mỗi. Tin hay không tùy cậu,

còn tớ tin”.

Bạch Tiêu không nói gì nữa, Phí Nhan không muốn

nói trọng tâm của đề thi cho người khác biết.

Suốt buổi học, Bạch Tiêu cứ nghĩ ngợi lung tung.

Trong lòng cô đầy nghi hoặc: Vì sao sau khi dùng

Thẻ đọc suy nghĩ, mình không thấy Phí Nhan là người

bạn tốt nữa nhỉ? Lẽ nào Thẻ đọc suy nghĩ lại biến

người ta thành một người hoàn toàn khác?

Nghi hoặc trong lòng cô chưa được giải tỏa thì

tiếng chuông hết tiết học vang lên. Phí Nhan khoác

38

tay Bạch Tiêu đi đến quán ăn ngoài cổng trường.

Đi qua một tiệm bánh ga tô nhỏ, Phí Nhan chỉ một

chiếc có hình rừng cây màu đen, cao hứng nói: “Loại

ga tô rừng cây màu đen của cửa hàng này ăn rất

ngon, bọn mình mua hai chiếc nhé!”. Nói xong liền

kéo Bạch Tiêu đi vào tiệm bánh, chọn có hai chiếc

mà làm gãy mất một chiếc.

Bước đến trước quầy thu tiền, Phí Nhan lục đi lục

lại cặp sách, rồi tỏ vẻ chán nản quay sang nói với

Bạch Tiêu: “Tớ quên mang ví tiền rồi, cậu trả giúp

tớ nhé, về ký túc tớ sẽ trả cậu sau!”.

Không biết đã bao nhiêu lần Phí Nhan đi mua đồ

cùng Bạch Tiêu mà “quên mang ví tiền” như thế rồi.

Lần nào Bạch Tiêu cũng trả giúp, nhưng Phí Nhan

chưa bao giờ nhớ trả lại cô.

39

Bạch Tiêu đang để tay trong túi áo, cô không rút

ra ngay mà lại lần nữa ấn vào Thẻ đọc suy nghĩ.

“Lợi dụng một chút thì làm gì được nhau”, Phí Nhan

có khuôn mặt như thiên sứ, đôi mắt mở to đáng yêu,

nhưng trong lòng lại có suy nghĩ thô thiển như

thế.Bạch Tiêu quay đi, không muốn rút tiền trả. Cô

rất muốn nói: “Tớ cũng có mang ví tiền đâu!”.

Nhưng Bạch Tiêu không mở lời được, cô cảm thấy xấu

hổ, vì nghĩ mình giống như một kẻ nhìn trộm có một

tấm kính thần kỳ, có thể nhìn thấy mọi điều bí

mật. Hình ảnh mà tấm kính phản chiếu dơ dáy như

thế, khiến người ta phải đỏ mặt vì xấu hổ.

Bạch Tiêu nén tiếng thở dài trong cảm giác oan ức,

lặng lẽ rút tiền trả.

Trên đường, Phí Nhan hớn hở khoác tay Bạch Tiêu,

40

cười cười nói nói. Cô ấy nở nụ cười rực rỡ, tươi

đẹp như ánh mặt trời, dịu dàng, trong trắng như hoa

bông. Ừm… giống như một cô gái xinh đẹp trẻ trung

làm người ta si mê trong tưởng tượng của các chàng

trai.

Nhưng Bạch Tiêu lại muốn khóc.

Hai người trở về ký túc, Phí Nhan cắt bánh ga tô

chia cho các bạn trong phòng. Họ đều tươi cười với

Phí Nhan: “Ôi, cậu thật tốt, khi nào ăn đồ ngon

cũng nhớ mang phần về cho bọn tớ!”.

Nhưng Phí Nhan không hề nói rằng đó là do Bạch

Tiêu mua về. Còn Bạch Tiêu vẫn im lặng như mọi khi,

không hề tranh cãi.

Đây là một buổi sáng hết sức bình thường, hai nữ

sinh ở cùng phòng ký túc, cùng đến trường, cùng tan

41

học và cùng đi ăn trưa. Đây cũng chỉ là cách ứng

xử bình thường nhất của Bạch Tiêu và Phí Nhan. Cũng

là sự đối đãi thông thường nhất giữa những người

bạn thân.

Nhưng Bạch Tiêu từ trước tới nay không hề biết

rằng, người bạn tốt nhất trong lòng mình lại không

coi mình ra gì như thế.

Không coi mình là bạn, mà là một người làm nền cho

cậu ấy.

Biết được đề thi mà không nói cho mình, bởi cậu ấy

muốn đạt kết quả đứng đầu lớp.

Đến cả ăn một chiếc bánh nhỏ, cũng nghĩ cách lợi

dụng mình.

Bạch Tiêu đang lúc buồn rầu thì điện thoại trong

42

phòng đổ chuông, người gọi điện là một chàng trai,

anh ta hẹn Phí Nhan đến một quán bún bò bên ngoài

trường học để cùng ăn tối. Đó là quán bún bò nổi

tiếng nhất trong thành phố, nghe nói món bún ở đó

được chế biến từ năm mươi hai nguyên liệu khác

nhau. Bạch Tiêu nghĩ đến món bún bò với đầy đủ

hương vị, màu sắc ấy mà nhỏ cả nước miếng.

Phí Nhan cầm ống nghe, dịu dàng nói: “Bún bò? Món

đó cay lắm. Gần đây cổ họng tớ đang có vấn đề, để

lần khác nhé!”.

Bạch Tiêu cảm thấy Phí Nhan đang nói dối, cổ họng

của cô ấy có bị sao đâu. Cô lại ấn vào nút trên Thẻ

đọc suy nghĩ trong túi áo, quả nhiên, những điều

Phí Nhan đang nghĩ là: “Một bát bún bò thì có ai là

chưa từng ăn đâu chứ! Còn cần anh mời tôi đi ăn

43

sao? Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Muốn

hẹn hò với mình mà lại mời mình đi ăn món đó?

Nhưng có thêm vài tên cóc ghẻ như thế cũng chẳng

sao cả, dù sao thì cũng đủ đầy tớ để bổn cô nương

sai khiến”.

Bạch Tiêu nghĩ: Mình chẳng qua cũng chỉ là một nô

bộc của nữ sinh mắc bệnh công chúa này thôi.

Cô bỗng có cảm giác chán ghét Phí Nhan, mặc dù hôm

qua tình bạn của họ vẫn thắm thiết keo sơn, cô còn

cảm thấy Phí Nhan là người bạn đối xử với mình tốt

nhất.

Giờ nghỉ trưa đã đến, mọi người lục tục đi ngủ,

thả mình vào những giấc mơ. Bạch Tiêu lại trở mình

liên tục, không sao ngủ nổi.

Người ta nói, những thứ được phản ánh trong giấc

44

mơ của con người, mới là những suy nghĩ sâu kín,

chân thành, mới là cái tôi chân thực nhất.

Vậy Phí Nhan đang nghĩ gì trong mơ nhỉ?

Bạch Tiêu lại ấn vào Thẻ đọc suy nghĩ. Một lúc

sau, Bạch Tiêu ngượng chín mặt vì giấc mơ hiện lên

ngay trước mặt mình.

Giấc mơ của Phí Nhan thật dâm dục. Đối tượng là

thầy Đồng.

Chẳng phải Phí Nhan luôn gắn lên mình cái mác là

ngây thơ trong sáng sao?

Mỗi khi nhìn thấy cảnh ôm hôn ở trên màn hình vi

tính, Phí Nhan đều lấy tay che mắt, ngại ngùng nói:

“Trời ơi, phim ảnh ngày nay chẳng trong sáng gì

cả, cảnh nào cũng lộ liễu!”. Thậm chí cô ấy còn hỏi

Bạch Tiêu: “Diễm chiếu môn là gì? Có phải là một

45

cánh cửa được ánh mặt trời chiếu sáng không? Có

phải là trẻ con được sinh ra từ rốn của người mẹ

không?”.

Bạch Tiêu cảm thấy Phí Nhan giống một diễn viên,

còn mình lại là một kẻ ngốc.

Hai người là bạn thân bao lâu như thế mà bây giờ

lại như hai người xa lạ vờ thân thiết nhau như vậy.

Buổi chiều trống tiết, Bạch Tiêu nói với Phí Nhan:

“Chiều nay phải học môn tự chọn, tớ đi trước nhé.”

Lần này thì Phí Nhan không muốn Bạch Tiêu làm kẻ

hầu của mình.

Phí Nhan mặc áo sơ mi trắng, không cài ba cúc gần

cổ mà thắt một chiếc nơ đáng yêu, mặc một chiếc gi

lê cùng với váy xếp nếp siêu ngắn, trang điểm rất

giống với diễn viên Nhật Bản.

46

Kỳ thực thì đó là đồng phục của trường Bạch Tiêu.

Nhưng khi mặc lên, trông Bạch Tiêu giống như nhân

viên phục vụ trong nhà hàng, còn Phí Nhan thì lại y

sì một cô gái tiêu biểu của nước Nhật Bản.

Nguyên nhân chính là Phí Nhan luôn có thói quen

buông hơn hai cúc áo gần cổ, váy cũng kéo rõ cao.

Những nam sinh mới nhìn thì không nhận ra suy tính

của Phí Nhan, họ chỉ bàn luận vì sao lại có cô gái

mặc bộ đồng phục của trường trông gợi cảm đến thế.

Bạch Tiêu đưa mắt nhìn Phí Nhan đã đi cách xa

mình, cô ấn vào Thẻ đọc suy nghĩ nhưng nhân vật mục

tiêu đã cách xa phạm vi của thẻ. Bạch Tiêu cảm

thấy mình thật phung phí của Trời, một báu vật tốt

như thế mà không thể tận dụng được hết khả năng của

nó, thật đáng tiếc.

47

Tám giờ tối, Phí Nhan mới về.

Thẻ đọc suy nghĩ đó được sử dụng sắp qua hai mươi

bốn tiếng rồi, Bạch Tiêu rất muốn biết rốt cuộc Phí

Nhan đang nghĩ gì. Cô liền nhìn Phí Nhan và ấn vào

Thẻ đọc suy nghĩ.

“Lẽ nào thầy Đồng là GAY!”, một câu nói trong dòng

suy nghĩ của Phí Nhan.

Vì sao Phí Nhan lại nghĩ như thế? Bạch Tiêu kinh

ngạc, bị kích động đến mức ngón tay không ngừng ấn

vào Thẻ đọc suy nghĩ.

Kỳ tích đã xuất hiện.

Một lần ấn vào Thẻ đọc suy nghĩ thì có thể đọc

được lúc đó nhân vật mục tiêu đang nghĩ gì.

Tiếp tục ấn mạnh vào Thẻ đọc suy nghĩ, có thể biết

đầu đuôi ngọn ngành của sự việc mà nhân vật mục

48

tiêu đang nghĩ đến.

Cứ như thế, tiếp tục ấn vào Thẻ đọc suy nghĩ thì

có thể đọc được ký ức sâu sắc nhất trong lòng họ.

Từng đoạn ký ức cứ thế xuất hiện trước ngực Phí

Nhan. Chiều nay cô ấy đi quyến rũ thầy Đồng Hạ Bân,

tiếp theo đó là dòng ký ức:

Đồng Hạ Bân => người đàn ông xấu xa => quyến rũ =>

trả thù => mẹ…

Bạch Tiêu sững sờ vì kinh ngạc, hóa ra phía sau

mỗi người đều có một câu chuyện.

Bởi thế, sau khi có được Thẻ đọc suy nghĩ, câu

chuyện đầu tiên mà Bạch Tiêu đọc được chính là quá

khứ của Phí Nhan.

4. Ánh sáng soi chiếu quá khứ của mỗi người

Thực ra, cha của Phí Nhan đã qua đời năm cô ấy

49

mười hai tuổi.

Mẹ Phí Nhan là một diễn viên kịch nói, tên là Lý

Phi Ảnh.

Phí Nhan cảm thấy mẹ của mình là một diễn viên quê

mùa nhất trên thế giới. Hát thì ê a ê a chẳng theo

giai điệu, khuôn mặt sau khi trang điểm và cả quần

áo đều lỗi thời.

Nhưng cha cô ấy lại cảm thấy Lý Phi Ảnh có vẻ đẹp

mê hồn, ông hết mực yêu thương vợ con, gia đình.

Đáng tiếc, người đàn ông hoàn hảo đó lại yểu mệnh.

Cha Phí Nhan lâm bệnh qua đời năm ba mươi bảy

tuổi. Khi đó Phí Nhan mới mười ba.

Trước khi qua đời, ông nói với Lý Phi Ảnh: “Mấy

năm nữa, em hãy chọn cho mình một người thích hợp,

nhất định không được đày đọa làm khổ bản thân”.

50

Lý Phi Ảnh nước mắt lưng tròng, nắm tay chồng thật

chặt, nức nở thề thốt: “Em nhất định sẽ không tái

giá. Cho dù có khổ sở thế nào, em cũng sẽ nuôi nấng

Phí Nhan nên người”.

Nghe lời thề thốt chân tình của người vợ xinh đẹp,

cha Phí Nhan đã nhắm mắt trong niềm vui mừng thanh

thản.

Lúc anh sống, ngày nào cũng cùng em nói những lời

ngọt ngào.

Khi anh ra đi, những lời nói ngọt ngào ấy cũng

theo người đi mất.

Từ xưa đến nay đều như thế.

Ba tháng sau, Lý Phi Ảnh có quan hệ tốt với Chu

Đại Nhĩ - nhân viên phụ trách trang phục diễn xuất.

Nhưng Phí Nhan không hề có cảm tình với Chu Đại

51

Nhĩ.Chẳng ai có tên giống như tên của Chu Đại Nhĩ.

Đúng như quan niệm: nhìn người đoán tên, chú ấy

giống như một con lợn béo trắng, mỡ màng, mặt phính

tai to.

Lúc hút thuốc, chú ấy cũng nói rất nhiều. Tay thì

kẹp điếu thuốc, còn miệng cứ oang oang không ngừng,

thậm chí tàn thuốc rơi lả tả khắp nơi, hệt như bã

mía để lâu ngày.

Điều đáng ghét nhất là, Chu Đại Nhĩ còn có tật xấu

- thích vỗ vỗ vào mặt của Phí Nhan.

Vả lại, Phí Nhan xinh đẹp ghét nhất cách biểu đạt

được coi là thân thiết ấy. Cô cảm thấy sự thể hiện

này có xu hướng thô bạo. Đôi má trắng trẻo của Phí

Nhan vừa bị Chu Đại Nhĩ vỗ vỗ vào một cái đã ửng đỏ

lên, giống như đổ mực đỏ đang còn nóng lên tờ giấy

52

trắng vậy.

“Khuôn mặt con thật đẹp, khiến chú cứ muốn vỗ vỗ

lên đó!”

“Phiền chết đi! Tránh ra!”, Phí Nhan luôn bực bội

đánh vào tay của Chu Đại Nhĩ.

“Nhan Nhan, sao con lại ăn nói với chú Chu Đại Nhĩ

như thế?”, Lý Phi Ảnh rất chú trọng việc rèn luyện

tính cách thục nữ cho Phí Nhan.

“Không sao đâu, trẻ con mà em! Vỗ vỗ một cái, sau

này con lớn lên sẽ rất đáng yêu!”, Chu Đại Nhĩ xoa

xoa tay, rồi muốn thử lần nữa xem sao, lại vỗ vỗ

vào má Phí Nhan.

Phí Nhan bực bội quát lớn: “Vỗ vào cái mặt lợn của

chú ấy”.

Điều đáng buồn là, cho dù Phí Nhan có không thích

53

Chu Đại Nhĩ thế nào đi chăng nữa, cô vẫn không thể

ngăn cản quan hệ của hai người kia. Vì Lý Phi Ảnh

thích tính cách xa hoa của Chu Đại Nhĩ.

Trở thành góa phụ, Lý Phi Ảnh yêu bản thân nhất,

sau đó là đàn ông và cuối cùng mới là con gái.

Khi đi siêu thị, Chu Đại Nhĩ luôn đi sau Lý Phi

Ảnh và Phí Nhan, cứ khi nào hai mẹ con cô nhi quả

mẫu băn khoăn lưỡng lự trước bộ quần áo hay chiếc

túi xách có giá tiền quá cao thì Chu Đại Nhĩ lại

quyết định dứt khoát: Mua!

Lý Phi Ảnh đã không còn là người phụ nữ chung tình

nữa. Khi quyết định lấy Chu Đại Nhĩ, bà nói với

Phí Nhan: “Con còn nhỏ, không biết rằng những người

đẹp trai thì không thể là người mà ta có thể nương

nhờ vào họ. Đẹp trai thì có ăn được không? Nhiều

54

anh chàng rất đẹp trai, nhưng đến năm ba mươi tuổi

là trở nên béo phì và xấu xí!”.

Lần đầu tiên Phí Nhan cảm thấy khoảng cách của hai

mẹ con đã dần xa. Cô đang ở độ tuổi trăng tròn,

cũng là thời kỳ cảm nhận rằng đẹp trai mới là một

điều kiện tốt của nhân vật anh hùng.

Đáng tiếc, cho dù có phản đối như thế nào thì Chu

Đại Nhĩ vẫn trở thành cha dượng của Phí Nhan.

Thực ra, Chu Đại Nhĩ luôn đối tốt với Phí Nhan,

thậm chí nhiều lần còn khiến cô cảm động, điều này

suýt chút nữa thì trở thành một truyền thuyết đẹp

của quan hệ cha con không cùng huyết thống: Tinh

thành sở chí, kim thạch vi khai.

Sự sụp đổ của truyền thuyết, bắt đầu trong một đêm

mùa hạ.

55

Đêm tối ẩm thấp và nóng nực, cả thành phố như biến

thành một hồ cá, khiến cho những người không biết

bơi có ảo giác bị rơi vào dòng nước sâu và sắp ngạt

thở trong đó.

Hôm đó, Phí Nhan phải đến trường thi, lòng dạ rối

bời, cứ trằn trọc mãi. Cô lén lút mở ngăn kéo, lấy

ra một điếu thuốc, rón ra rón rén đi đến ban công

của phòng khách, rồi “phụt” một tiếng châm thuốc.

Phí Nhan không phải là cô gái hư, nhưng cô không

nhớ từ lúc nào mình bắt đầu lén lút hút thuốc.

Ban công của phòng khách rất thoáng gió, có thể

mau bay hết mùi khói, vì thế nếu ở nhà, sau khi cha

mẹ đã ngủ, Phí Nhan lại lén lút ra đó hút thuốc.

Như thế, cho dù bị phát hiện, thì cũng có thể tiện

tay vứt điếu thuốc xuống lầu, tiêu hủy chứng cớ.

56

Hôm đó, đang thong thả hút thuốc, Phí Nhan nghe

thấy mẹ và dượng Chu Đại Nhĩ đang lời qua tiếng lại

trong phòng ngủ.

Phòng ngủ của họ vẫn sáng đèn, chỉ cách ban công

của phòng khách một bức tường. Thành phố về đêm rất

tĩnh lặng, vì thế Phí Nhan nghe thấy tiếng bàn cãi

của họ.

“Theo em, nếu anh Phí còn sống, liệu anh ấy có

phát hiện ra quan hệ của chúng ta, rồi chủ động đề

xuất ly hôn để tác thành cho hai ta không?”

“Em nghĩ không đâu, chẳng phải chúng ta đã rất cẩn

thận sao? Hơn nữa anh Phí là người cố chấp, không

đời nào chủ động ly hôn đâu.”

Hóa ra, mẹ và dượng Chu Đại Nhĩ đã yêu nhau lâu

rồi.Hóa ra, khi cha còn sống, hai người họ đã là

57

tình nhân.

Hóa ra, mẹ và dượng Chu Đại Nhĩ luôn gạt bố, phụ

lòng bố.

Tàn của điếu thuốc cháy hết rơi xuống làm ngón tay

Phí Nhan bỏng rát nhưng cô không hề hay biết vì

quá đau lòng. Vào chính giây phút này, thế giới của

cô đã hoàn toàn sụp đổ.

Hồi ức về tất cả những câu chuyện, những tình tiết

nhỏ về tình yêu, về sự ấm áp ấy bỗng chốc bị rơi

vào vũng đầm lầy, trở nên vô cùng ô uế.

Mùi thuốc trở nên khó chịu như thế cũng giống như

tuổi thơ năm cô mười ba tuổi. Hóa ra sự thất vọng

lớn nhất chính là một loại đau khổ cùng cực.

5. Cô gái không được tin tưởng thì cũng sẽ không

58

tin tưởng vào thế giới này.

Từ đó về sau, Phí Nhan đã thay đổi, cô lạnh nhạt

với mẹ, nhìn Chu Đại Nhĩ bằng ánh mắt thù hằn.

Từ năm mười ba đến mười bảy tuổi, điều quan trọng

nhất trong cuộc sống của cô chính là đấu tranh với

Chu Đại Nhĩ. Cô nghĩ mình còn trẻ, còn có rất nhiều

thời gian để khai trừ Chu Đại Nhĩ ra khỏi cuộc

sống của mình.

Sự đấu tranh bước đầu chính là nhìn Chu Đại Nhĩ

bằng ánh mắt lạnh nhạt, tìm cơ hội để mỉa mai châm

chọc.Ví như, ngày nào cũng nói là muốn ăn tai lợn.

Cô vừa ra sức cắn tai lợn, trong lòng vừa đay

nghiến: Cắn chết ông đi!

Ví như, quanh năm suốt tháng không trò chuyện với

Chu Đại Nhĩ, không bao giờ tươi cười với ông ta.

59

Ví như, tìm cách làm Chu Đại Nhĩ hao tốn tiền bạc,

phá hỏng những món đồ mà ông ta mới mua, làm hỏng

xe…Những chuyện này luôn bị Chu Đại Nhĩ phát hiện.

Lòng nhẫn nhịn của mỗi người đều có giới hạn.

Chu Đại Nhĩ cảm thấy lấy lòng một cô bé vị thành

niên khó khăn hơn rất nhiều so với lấy lòng phụ nữ

trưởng thành. Nếu đã bị thiếu nữ ghét thì cho dù có

cho một khoản tiền lớn thì cô ấy vẫn ghét bạn. Dần

dần ông ta cũng trở nên lạnh nhạt với Phí Nhan.

Một ngày thu năm đó, Chu Đại Nhĩ tắm gội xong,

phát hiện ví tiền trong túi áo gió của mình hình

như đã bị chuyển từ túi bên trái sang bên phải.

Thực ra ông ta cũng không nhớ rõ, không biết ví

tiền có bị đổi vị trí không. Nhưng khi đếm lại thì

ông chắc chắn rằng ví tiền của mình đã bị thiếu,

60

vốn dĩ là ba mươi hai tờ một trăm tệ giờ chỉ còn ba

mươi tờ.

Chu Đại Nhĩ đi đến phòng ngủ, gọi Lý Phi Ảnh dậy

và hỏi: “Có phải gần đây Phí Nhan muốn em mua cho

đồ gì đó mà em vẫn chưa mua không?”.

“Sao?”, Lý Phi Ảnh sững sờ một lúc.

“Con lớn rồi, rất nhiều thứ cần dùng đến tiền, sau

này nếu con bé xin tiền thì em cho nó, tránh để

con bé có những tật xấu”, Chu Đại Nhĩ bật máy lửa

châm một điếu thuốc, nói vẻ như không có chuyện gì.

Lý Phi Ảnh hiểu ra vấn đề rất nhanh, lập tức nhảy

từ trên giường xuống, phi thẳng vào phòng ngủ của

Phí Nhan, nặng lời trách mắng: “Có phải con lấy

trộm tiền của dượng không?”.

61

“Tiền gì ạ? Con không lấy”, Phí Nhan đang nằm trên

giường nghịch điện thoại liếc nhìn mẹ một cái, hờ

hững nói.

Lý Phi Ảnh cầm cặp sách trên bàn học, lục loạn lên

mới tìm ra ví tiền màu hồng phấn lấp lánh, khám

xét một lượt, quả nhiên trong đó có bốn tờ tiền màu

hồng phấn. Lý Phi Ảnh bỗng sa sầm mặt mày: từ

trước tới nay không bao giờ mình cho Phí Nhan tiền

để trong ví vượt quá một trăm tệ. Tại sao lại có

bốn trăm tệ trong ví con bé? Chắc chắn là tiền con

bé lấy trộm của anh Đại Nhĩ rồi.

Sự thực rành rành đây thì hết đường chối cãi, Lý

Phi Ảnh ném cặp sách về phía Phí Nhan, bắt đầu quát

mắng: “Con tuổi còn nhỏ, học gì tốt không học, lại

học cách trộm tiền sao? Tiền thì có điểm nào tốt

62

hả?”.

Phí Nhan ngồi dậy, cô vốn định giải thích: “Đây

thực sự không phải là tiền con ăn trộm, tiền trong

ví là khoản lãi mà con bán đáp án thi cho các bạn

kiếm được!”.

Nhưng giây phút ấy, cô ôm đầu vì bị cặp sách ném

trúng, cảm thấy tất cả lời giải thích đều không có

ý nghĩa.

Cho dù nói thế nào, làm những gì thì mình cũng là

người không được người thân tin tưởng.

Phí Nhan oán hận và nhìn mẹ bằng con mắt coi

thường, nói: “Có nhiều tiền rất tốt, điều này mẹ rõ

hơn con mà, nếu không vì sao mẹ lại lấy người đàn

ông ngu xuẩn mập ú ấy?”.

Lý Phi Ảnh mím chặt khóe miệng, không thể nghĩ ra

63

được lý do thích hợp nào để chối cãi.

Sự gia trưởng của cha mẹ thể hiện ngay từ khi

những đứa con còn nhỏ, muốn đánh thì đánh. Lý Phi

Ảnh bước đến phía trước, cho Phí Nhan một cái bạt

tai.Phí Nhan sờ lên vết hằn đỏ, nóng rát trên mặt,

lòng đã kết thành băng đá, ngay cả hô hấp cũng bị

đóng băng toàn bộ.

Chu Đại Nhĩ vội chạy vào can ngăn, “Đừng đánh nữa,

đừng đánh nữa, có chuyện gì thì từ từ nói chuyện”.

Phí Nhan hét lớn: “Cút! Ông cút ngay! Ông không

được phép vào phòng tôi!”.

Chu Đại Nhĩ liền kéo Lý Phi Ảnh sắc mặt tái xanh

ra ngoài. Phí Nhan nhảy xuống giường, đóng cửa cái

“rầm” rồi khoá trái lại.

Cô bắt đầu khóc không thành tiếng, nước mắt giàn

64

giụa, nước mắt rơi gột rửa những đau thương trong

lòng. Cô cảm thấy:

Cả thế giới đều đối đầu với cô.

Cả thế giới đều bỏ rơi cô.

Cả thế giới đều không tin tưởng cô.

Cả thế giới đều làm tổn thương cô.

Con người trên thế giới đều dối gian.

Bởi mẹ cô chính là một trong những người giả tạo

nhất trên thế giới này.

6. Nhanh chóng trưởng thành thì sẽ mau hư hỏng

Cái bạt tai ấy đã khiến Phí Nhan trưởng thành rất

nhanh.Mau chóng trưởng thành thường đi kèm với sự

tuyệt tình, lạnh nhạt, ương ngạnh và độc ác.

Cũng giống như thực vật, từ nụ hoa sau một đêm đã

nở mà chưa trải qua ánh nắng, sương mưa thông

65

thường, khó tránh có những tính bất thường.

Phí Nhan quyết định: Từ nay về sau nhất định mình

sẽ không để cho mẹ và lão Chu Đại Nhĩ đó có những

tháng ngày hạnh phúc. Hai người không cho mình vui

vẻ thì mình cũng sẽ khiến họ phải nếm đau thương.

Đây chính là nguyên tắc xử thế của Phí Nhan.

Sự lạnh nhạt và chửi đổng đối với Chu Đại Nhĩ lúc

đầu chỉ là của một đứa trẻ nhất quyết không vứt bỏ

quyền lợi vốn thuộc về mình. Cáu giận chính là một

biểu hiện khác của nũng nịu để đối phương nhượng

bộ, chấp nhận, nếu được như thế thì cơn cáu giận

cũng tan biến. Thật sự là tâm trạng thất vọng tới

một mức độ nhất định thì sẽ không cần cáu giận với

đối phương nữa.

Bây giờ Phí Nhan biết rằng, không ai chấp tính trẻ

66

con của mình, vì thế cô phải dùng phương thức đại

nhân để đối mặt.

Phương thức đại nhân là gì? Nghĩa là tôi đối với

bạn tốt, chắc chắn ẩn chứa một mục đích. Nếu tôi

đối xử với bạn không tốt, thế thì biểu hiện phải

giả tạo, nhìn thì có vẻ vẫn là đối tốt với bạn.

Phí Nhan cũng không tỏ thái độ ra mặt với Chu Đại

Nhĩ, lúc cáu giận cũng không ra sức ăn tai lợn nữa.

Cô cung kính gọi ông ta là chú Chu. Thậm chí đôi

khi vẻ mặt còn mang theo nụ cười mỉm lúng túng,

thẹn thùng, như kiểu thật sự hối lỗi vậy.

“Đúng là có công mài sắt có ngày nên kim”, Lý Phi

Ảnh nhìn cô con gái hiểu chuyện nên sự áy náy vì

cái bạt tai đó cũng sớm tiêu tan. Thực ra đó là lần

đầu tiên bà đánh con gái, tâm trạng cũng không

67

thoải mái gì, trái lại, còn vô cùng bứt rứt. Cuộc

sống của bất cứ ai cũng không dễ dàng, ai mà chẳng

ép mình một mặt thì tỏ ra mềm mỏng thỏa hiệp, mặt

khác thì kiên trì chờ đợi để cho nguy hiểm không

xâm hại được mình.

May mà cái bạt tai ấy lại khiến con gái ngoan

ngoãn nghe lời, hiền lành, không gây chuyện.

Phí Nhan không dằn vặt, trải qua những tháng ngày

đẹp đẽ, thuận hòa cùng gia đình.

Lý Phi Ảnh và Chu Đại Nhĩ lao vào kiếm tiền làm

giàu cho gia đình, còn Phí Nhan thì học hành ngày

càng tiến bộ.

Ăn cơm tối xong, cả nhà cùng nhau xem thời sự,

cuối tuần nếu thời tiết tốt thì sẽ tổ chức đi

picnic. Rất nhiều gia đình mong muốn có hạnh phúc

68

hài hòa như thế, có thể gọi đó là bản mẫu của cuộc

sống.

Thậm chí đã nhiều lần khu phố tặng cờ “gia đình

văn hóa” cho gia đình Phí Nhan để cảm ơn sự cống

hiến nhỏ nhoi của họ vì sự hài hòa của xã hội.

Gia đình hòa thuận, con cái ngoan ngoãn, Lý Phi

Ảnh và Chu Đại Nhĩ ngày càng yêu thương nhau, hai

người thậm chí còn nóng lòng muốn sinh thêm một đứa

con trái luật nữa, để Phí Nhan có thêm em gái hoặc

em trai cùng mẹ khác cha.

Phí Nhan ngoài mặt thì đồng ý, nhưng trong lòng

thì rất hận.

Cô thậm chí còn cảm thấy, có thể cha bị chính hai

người họ hại chết. Chẳng phải những chuyện như thế

trong phim ảnh có rất nhiều hay sao? Gian phu dâm

69

phụ tính kế giết chồng.

Nhưng Phí Nhan liền dập tắt suy nghĩ này khi nó

vừa xuất hiện, vì điều đó quả thực quá đáng sợ, quá

ghê tởm. Cô chỉ cần nghĩ đến điều này thì lập thức

tim đập nhanh dữ dội.

Nhưng bây giờ mẹ và Chu Đại Nhĩ hình như thật sự

định sinh thêm một thằng nhóc nữa. Hơn thế: Chỉ cần

mình còn sống thì nếu họ sinh con sẽ là trái pháp

luật vì Chu Đại Nhĩ và vợ trước đã có hai con, thế

thì liệu họ có nghĩ cách hại chết mình không? Có

thể không cho mình ăn cơm, để mình chết vì đói;

không cho mình mặc quần áo, để mình chết vì xấu hổ;

giết chết bằng thuốc độc; dùng tay bóp chết… Nghĩ

như thế, Phí Nhan lại run cầm cập.

Cô đối với thế giới đầy sự hoài nghi và không hề

70

có cảm giác an toàn.

Những ảo tưởng vừa đáng sợ vừa không thực tế ấy đủ

để khiến cô sợ hãi trong từng giây từng phút.

Không được, không thể giả vờ ngoan ngoãn mãi được,

phải bắt đầu hành động thôi. Nhất định phải chia

rẽ mẹ và lão mặt lợn đó.

7. Quyến rũ

Đó là một buổi tối cuối tuần của tháng Mười.

Lý Phi Ảnh phải đi diễn, chỉ có Chu Đại Nhĩ và Phí

Nhan ở nhà.

Phí Nhan vẫn như thường lệ, trốn ở phòng mình để

làm bài tập, viết nhật ký, lên mạng.

Đến hơn chín giờ, Chu Đại Nhĩ giục Phí Nhan tắm

rửa đi ngủ sớm. Phí Nhan lẳng lặng cầm quần áo vào

nhà tắm.

71

Ánh sáng trong phòng tắm vừa đủ mà ấm áp, giống

như ánh mặt trời.

Phí Nhan nhìn mình trong gương, sự bi thương như

lan tỏa khắp không khí, ẩm ướt mà nhức mắt.

Cô mở vòi hoa sen, trong lúc hoảng hốt, cô không

xoay được vòi về vị trí nước nóng.

Dòng nước lạnh ngắt như kim châm bỗng chốc đâm vào

da thịt Phí Nhan.

Phí Nhan vội quấn khăn tắm quanh mình, như bị nước

lạnh làm sực tỉnh, bỗng lóe lên một ý nghĩ.

Phí Nhan không mở nước nóng ngay, mà nói vọng ra

phòng khách: “Bình nóng lạnh hỏng rồi, sao chỉ vặn

được nước lạnh thôi ạ?”.

Khi Chu Đại Nhĩ đi đến cửa phòng tắm, Phí Nhan đã

hé cửa.

72

Cô đứng nép phía sau cửa phòng tắm, nắm chặt khăn

tắm, che cơ thể nhỏ bé, run lẩy bẩy, dưới ánh đèn

mờ ảo, cô như mầm non đang cựa quậy chồi lên mặt

đất trong tiết trời ngày xuân.

Chu Đại Nhĩ như bị điện giật, đứng đó bất động.

Thiếu nữ ngây thơ, đáng yêu.

Thiếu nữ ngây thơ, đáng yêu.

Thiếu nữ ngây thơ, đáng yêu.

Sự quyến rũ của thiếu nữ ngây thơ, đáng yêu.

Sự quyến rũ của thiếu nữ ngây thơ, đáng yêu là một

tội ác đẹp đẽ.

...

Thời gian ngưng lại mười phút.

Phí Nhan cúi đầu, cô đỏ mặt, thật sự đỏ mặt. Đây

là lần đầu tiên trong đời cô mặc ít như thế trước

73

một người khác giới.

Chu Đại Nhĩ vội đóng cửa, nói cô mặc quần áo vào

và đi ra, sau đó ông vào sửa bình nóng lạnh.

Phí Nhan lau khô người rồi mặc áo choàng tắm đi ra

ngoài.

Đã rất lâu rồi mà vòi nước nóng vẫn chưa được sửa

xong.Phí Nhan biết rõ, tâm lý ông Chu Đại Nhĩ

không ổn định.

Rõ ràng là cô chỉ mở công tắc nước lạnh mà thôi.

Trong tình hình này, bình thường bước đầu tiên

chính là kiểm tra xem có phải mở nhầm hướng công

tắc không.

Nhưng Chu Đại Nhĩ không làm thế, ông ta đi ra cùng

với bình nóng lạnh, tâm trạng có phần hoảng loạn,

chân tay luống cuống, bất an.

74

Suy nghĩ tà ác luôn khiến những người không có

lương tâm cảm thấy hoảng loạn.

Trước mắt Chu Đại Nhĩ luôn xuất hiện cơ thể nhỏ bé

của Phí Nhan ẩn sau lớp khăn tắm.

Càng cảm thấy phải né tránh, càng mê mẩn trong

lòng.Thái độ của Chu Đại Nhĩ đối với Phí Nhan đã

thay đổi.

Những khi Phí Nhan làm bài tập xong đã là tối

muộn, Lý Phi Ảnh lại làm bữa ăn khuya cho cô, Chu

Đại Nhĩ đang nằm xem ti vi trên giường sẽ chủ động

nhảy xuống và nướng cho Phí Nhan loại bánh Nguyên

Tiêu mà cô thích ăn.

Khi trời lạnh, Phí Nhan không thích uống sữa quá

nóng, Chu Đại Nhĩ sẽ chủ động thổi cho sữa nguội

bớt rồi bưng vào để lên bàn học cho cô.

75

Những việc này, trước đây Chu Đại Nhĩ chưa từng

làm, những việc được coi là ông ta đối đãi tốt với

mẹ con cô, chính là hào phóng chi tiền, nhưng bây

giờ thì khác, ông ta bắt đầu chăm chút từng tí cho

hai mẹ con.

Có một lần, Phí Nhan học môn Mỹ thuật, cần một số

tiêu bản bươm bướm, ở nhà cô nói bâng quơ vài

tiếng, Chu Đại Nhĩ liền kiếm về cho cô một bộ.

Hôm cầm tiêu bản đó về, vừa hay Chu Đại Nhĩ có

cuộc hẹn đi nhậu, khi ông uống đến mức say bí tỉ,

không nhớ mình là ai, còn không quên lảm nhảm:

“Tiêu bản, đừng để tôi đánh rơi mất tiêu bản bươm

bướm”.

Sau đó, sự việc này được người ta kháo nhau, đến

tai Lý Phi Ảnh, tìm ở đâu ra người cha dượng tốt

76

như thế?!

Phí Nhan thích ăn loại dâu tây rất hiếm là những

quả mới lớn giống như những thiếu nữ đang độ tuổi

trăng tròn. Dâu tây trong cửa hàng hoa quả đa phần

đã chín mọng, trái nào trái nấy to như quả táo nhỏ,

xấu xí và không thơm. Mấy tuần liền, Chu Đại Nhĩ

đều lái xe đến những vườn dâu tây ở ngoại thành để

hái về.

Trong một đêm mưa lớn, Phí Nhan bị sốt, Chu Đại

Nhĩ cõng cô đến bệnh viện. Ông ta béo như thế, lên

cầu thang cứ hổn hà hổn hển, lại còn phải cõng cô

xuống lầu rồi chạy tới bãi đỗ xe của khu chung cư,

đến bệnh viện lại tiếp tục cõng cô lên lên xuống

xuống. Đợi đến khi Phí Nhan yên lặng nằm trên

giường châm cứu, ông ta mới kêu la: “Cánh tay mỏi

77

rã rời rồi, mỏi quá”.

Nếu bạn hỏi Chu Đại Nhĩ làm cha dượng tốt đến mức

khiến cả đất nước Trung Quốc cảm động, vậy liệu Phí

Nhan có cảm động không?

Không, Phí Nhan từ đầu chí cuối chưa hề có giây

phút nào cảm động.

Phí Nhan chính là người tuyệt tình như thế. Thẻ

đọc suy nghĩ lùng tìm ghi chép về toàn bộ tâm tư

của cô, không hề phát hiện được giây phút nào cô

cảm động, đây là từ vốn không tồn tại trong cuộc

đời cô.

Có khi, Phí Nhan cảm thấy mình đúng là một đứa con

hư hỏng. Cô nhất định thuộc loại người “nhân chi

sơ, tính bản ác”. Chu Đại Nhĩ đối tốt với cô như

thế, mà cô lại ngày ngày nguyền rủa cho ông ta sớm

78

chết đi, ngày ngày nghĩ cách làm thế nào để Chu Đại

Nhĩ và mẹ mình không hạnh phúc.

Quả nhiên, cuối cùng Phí Nhan cũng đợi đến một cơ

hội.Tối hôm đó, Lý Phi Ảnh phải đi diễn, khi Chu

Đại Nhĩ về nhà là khoảng chín giờ, người toàn mùi

rượu.Phí Nhan nhìn đồng hồ, nếu như không phát

sinh chuyện gì thì khoảng chín rưỡi là mẹ về tới

nhà.Cô nhìn Chu Đại Nhĩ đầy căm ghét, hỏi: “Có cần

cháu lấy cho chú một cốc nước để tỉnh rượu

không?”.Chu Đại Nhĩ tuy say túy lúy nhưng nghe

thấy câu nói đó, ông vô cùng cảm động, liền kích

động đưa bàn tay với những chiếc móng dài ra nắm

tay Phí Nhan để biểu thị cảm ơn.

Phí Nhan nhẫn nhịn để ông ta nắm tay mình.

Vài giây sau, Chu Đại Nhĩ bắt đầu ruột gan nôn

79

nóng, không ngừng nói rất yêu mẹ con Phí Nhan, ông

rất muốn hai mẹ con cô cảm thấy hạnh phúc… Nói đến

mức cảm động, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

Phí Nhan không cảm động. Cô hờ hững như đang nghe

thời sự. Thậm chí cô hy vọng Chu Đại Nhĩ kích động

hơn nữa, cuối cùng chết trong men rượu, như thế mới

gọi là đúng người đúng tội.

Chu Đại Nhĩ sau khi say rượu đã thực sự cảm kích,

nói trong tiếng nấc nghẹn ngào.

Phí Nhan trợn mắt nhìn ông ta rồi đi về phòng ngủ

bưng ra một cốc Sprite. Sau đó lấy bột ngọt rắc vào

đó.

Cốc Sprite trong vắt gợn lên như từng lớp sóng.

Phí Nhan bưng cốc xuân dược tự pha chế với công

thức được lưu truyền trên mạng đến đặt “phịch”

80

trước mặt Chu Đại Nhĩ, lạnh lùng nói: “Uống chút

nước cho tỉnh rượu”.

Thấy “con gái” bưng nước cho mình, Chu Đại Nhĩ cảm

động đến nỗi rơi nước mắt. Ông ta cầm lên uống một

hơi hết sạch, không hề có cảm giác cốc Sprite này

có vị lạ.

Nhìn cốc nước đã được uống cạn, tim Phí Nhan bắt

đầu đập dữ dội.

Lão ta thật sự sẽ không cợt nhả mình chứ?

Nếu phương thuốc này không quá mạnh, liệu có khiến

lão ta chảy máu não không?

Lão ta sẽ không phát hiện ra mưu mô của mình chứ?

Trong khi Phí Nhan thấp thỏm bất an, Chu Đại Nhĩ

đã có phản ứng - ông nằm trên sô pha ngủ khì.

81

Hóa ra, Sprite pha thêm bột ngọt lại vô hiệu. Cách

lừa đảo trên mạng thật hại chết người ta.

Phí Nhan nhìn Chu Đại Nhĩ nằm ngủ giống như một

con lợn chết, thở phào một hơi, rồi lại thấy thất

vọng: Lẽ nào kế hoạch hôm nay của mình đổ xuống

sông xuống biển hết sao?

Cô không cam lòng.

Nhìn đồng hồ, đã chín giờ hai mươi phút rồi, chỉ

mười phút nữa thôi là mẹ sẽ về.

Phí Nhan nghĩ, đâm lao thì phải theo lao, cô trốn

trong phòng ngủ của mình, xé rách quần áo ra rồi

làm cho chăn gối trên giường thật bừa bộn.

Cô lặng lẽ nằm trên giường, lắng nghe động tĩnh

bên ngoài.

Đúng chín rưỡi, Lý Phi Ảnh về.

82

Vừa đặt túi xách xuống, bà đã thấy Chu Đại Nhĩ say

khướt nằm ngủ trên sô pha, trong lòng thở dài một

tiếng rồi mệt mỏi la mắng. Sau đó bà lại đi về

phòng Phí Nhan theo thói quen, lắng nghe xem con

gái đã ngủ chưa, đang nghe nhạc gì, nói chuyện điện

thoại với giọng điệu như thế nào và nội dung câu

chuyện ra sao.

Phí Nhan không cho phép cha mẹ tùy tiện vào phòng

cô. Lý Phi Ảnh đã phải bao lần khom lưng bên cửa

nghe ngóng thế giới khép kín của con gái.

Tối đó, Lý Phi Ảnh nghe thấy con đang khóc, kêu la

trong nước mắt: “Mẹ ơi!”.

Bà kinh ngạc đẩy cửa bước vào.

Cảnh tượng trước mắt khiến Lý Phi Ảnh sững sờ, cô

con gái quần áo xộc xệch, nằm cuộn tròn, run lẩy

83

bẩy ở góc giường, đầu tóc rối bời, hai mắt đỏ au.

Thấy Lý Phi Ảnh bước vào, Phí Nhan khóc lóc kêu

lên: “Mẹ!” rồi bổ nhào vào lòng mẹ, khóc lóc thảm

thiết.“Lúc chú Chu về, con thấy chú say rượu nên

đi lấy cho chú một cốc nước để dã rượu, không ngờ

chú kéo tay rồi ấn con xuống sô pha, định hôn…”

Phí Nhan khóc lóc thảm thiết như diễn viên chuyên

nghiệp.Lý Phi Ảnh đứng ở trước giường, bà sững sờ,

nhìn con gái đáng thương đang rơi lệ, bỗng hai mắt

đỏ hoe, bà tức giận xông ra phòng khách, kêu gào

“Phải cho Chu Đại Nhĩ mấy cái bạt tai để ông ta

tỉnh dậy”.

Phí Nhan kéo Lý Phi Ảnh lại, nói vẻ hiểu chuyện:

“Mẹ, mẹ đừng hỏi lão ta, mẹ có hỏi thì lão ta cũng

không thừa nhận đâu. Chuyện này không phải hôm nay

84

lão ta mới làm, lần nào mẹ không có nhà, lão ta

cũng đến gần con ngon ngọt dụ dỗ, thậm chí việc như

thế không chỉ dừng lại ở một, hai lần, thực sự con

không còn mặt mũi nào để nói với mẹ ”.

Nhìn mặt con gái đẫm nước mắt, nỗi hổ thẹn và uất

hận trong lòng bà như nghiêng sông đổ núi.

Lý Phi Ảnh không hề nghi ngờ lời nói của Phí Nhan,

bà đã sớm cảm thấy Chu Đại Nhĩ tâm địa gian xảo.

Giờ đã có chứng cứ, hóa ra ông ta thực sự thích

người phụ nữ khác, cho dù người đó là ai. Lý Phi

Ảnh trong lòng khó chịu và căm hận vô cùng.

Kiểu quan hệ theo pháp luật của vợ chồng hóa ra

vẫn có sự thiếu sót, bất cứ vấn đề nào được phóng

đại lên đều sẽ dẫn đến tai hại cho mối quan hệ này.

Mà con cái thường được cho là phương thuốc vạn

85

năng duy nhất, có thể chữa khỏi bất cứ khuyết điểm

nào dù là nhỏ nhất trong loại quan hệ này.

Tiếc là, đứa con ấy phải là con ruột.

Nếu đứa con không cùng huyết thống thì sẽ biến

phương thuốc vạn năng thành độc dược.

Phí Nhan chính là loại độc dược đã thành công

trong việc kích thích chứng bệnh.

Vì suy nghĩ cho thể diện của con gái và chồng, Lý

Phi Ảnh không làm lớn chuyện này lên. Nhưng thái độ

của bà đối với chồng ngày càng khác biệt, quan hệ

của hai người từ lạnh nhạt dần dần trở nên tồi tệ

và chia tay, quãng thời gian đó chỉ mất nửa năm.

Lý Phi Ảnh lại một lần ly hôn. Lần này biểu hiện

của bà rất kiên quyết, không cần tiền bồi thường

của Chu Đại Nhĩ, chỉ cần căn phòng mà hai người đã

86

mua chung sau khi lấy nhau. Nó không lớn, chỉ là

một trong rất nhiều căn phòng của Chu Đại Nhĩ.

8. Kết cục là mãi mãi không có bên thắng

Thế giới không tan chảy như những gì chúng ta

tưởng tượng, trình độ văn minh cách mộng tưởng của

chúng ta rất xa. Bởi thế, một người quả phụ hay đã

ly hôn đang nuôi nấng con mình, khó tránh khỏi sẽ

bị người khác lời ra tiếng vào, cho rằng bản thân

người đó có vấn đề. Huống hồ Lý Phi Ảnh rất xinh

đẹp, chỉ mấy chữ “thiếu phụ xinh đẹp ly hôn” thôi

là đã khiến người khác thổi phồng ra biết bao câu

chuyện sau lưng người đó rồi.

Nhưng đối với đàn ông, đó chính là người phụ nữ

không thích hợp trong hôn nhân.

Phí Nhan sau bao lần ngầm gây trở ngại cho mẹ đã

87

có rất nhiều kinh nghiệm đối phó với đàn ông.

Giấc mộng tái hôn của Lý Phi Ảnh cứ lần lượt thất

bại.Một thời gian lâu sau đó, Lý Phi Ảnh hoàn toàn

tuyệt vọng với chuyện tái hôn.

Nhưng bà là phụ nữ, trong sinh hoạt rất cần có một

người đàn ông. Dần dần, Lý Phi Ảnh đã có rất nhiều

tình nhân.

Có được quan hệ từ ông A, giúp Phí Nhan dễ dàng

được vào trường điểm.

Có được tin tức từ ông B, bà đầu tư và kiếm được

khoản tiền lớn.

Có được tình cảm mãnh liệt từ ông C, bà giữ gìn sự

cân bằng nội tiết hoóc môn để nhan sắc thanh xuân

không phai nhạt.

Có được mối quan hệ từ ông D, bà đã tổ chức lớp

88

bồi dưỡng nghệ thuật của mình.

Người ngoài nhìn vào thì thấy Lý Phi Ảnh không hề

có khuyết điểm gì, là quả phụ luôn được bù đắp tinh

thần trong cuộc sống.

Nhưng khi một mình suy nghĩ, bà cảm thấy cuộc sống

của mình thật tồi tệ. Bà nhớ lại lần đầu quen biết

cha Phí Nhan. Bà mặc áo diễn, sóng mắt đong đưa,

lấp lánh, khi đó ông ngồi dưới khán đài với dáng vẻ

si mê ngây dại; nhớ cả cuộc sống gia đình hạnh

phúc năm đó nữa.

Hạnh phúc của Lý Phi Ảnh là hạnh phúc trong mắt

người khác, khiếm khuyết của bà thì chỉ mình bà mới

biết.

Phí Nhan biết những chuyện của mẹ mình. Cô là cô

gái quá ư mẫn cảm, lại sớm am hiểu tình yêu nam nữ.

89

Nhưng cô thà như thế còn hơn là tiếp nhận một

người đàn ông khác vào gia đình mẹ con cô, đảm

nhiệm vai trò cha dượng. Trong trái tim cô, cha đã

chết, mãi mãi không thể thay thế.

Phí Nhan cảm thấy mình không sai. Vì khuôn mẫu gia

đình và cuộc sống đều diễn ra theo ý đồ của cô.

Cho dù mẹ có hy sinh như thế nào, thì cũng không

phải là chuyện mà Phí Nhan quan tâm hay hiểu được.

Thế giới của Phí Nhan chỉ có riêng mình cô.

Phí Nhan muốn thế giới này chiều theo ý nguyện của

mình mà phát triển. Nếu như không thể, cô sẽ giở

mọi thủ đoạn để xoay chuyển sự tình.

Đây chính là nguyên tắc sống của cô.

Bởi thế sau khi lên đại học, nếu thi mà không chắc

chắn đứng vị trí đầu bảng thì cô sẽ nghĩ cách để

90

biết được đề thi trước kỳ hạn.

Nếu không có cách nào biết trước đề, cô sẽ nghĩ

cách để quyến rũ thầy giáo.

Nếu thầy giáo không để ý đến, cô sẽ cho rằng thầy

bị đồng tính và tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi.

Sau nửa năm, trong trường học có một câu chuyện

như sau:

“Tôi có một người bạn, ở trong một quán bar dành

cho người đồng tính, nhìn thấy cả thầy Đồng Hạ Bân

nữa…”Tin tức nhỏ nhặt này nhanh chóng bay đi khắp

nơi trong trường, Đồng Hạ Bân bị mọi người trong

trường xa lánh mà không biết nguyên do thế nào,

cũng không biết vì sao ai cũng nói mình là đồng

tính. Ban ngày giảng dạy, tối là cầm thú…

Không ai biết đến kết cục bi thương này, ngọn

91

nguồn đầu tiên là: một cô gái nhỏ lén hút thuốc

trong đêm khuya thanh vắng.

Bạch Tiêu nhìn toàn bộ tiến trình tâm lý của Phí

Nhan, cô bất ngờ, sợ hãi đến mức tay run rẩy. Cô

không thể tưởng tượng được rằng Phí Nhan lại là con

người như thế và sau khi Phí Nhan trưởng thành,

bước vào xã hội sẽ trở nên gian ác như thế nào.

Cô ngẩng đầu nhìn Phí Nhan giống như thiên sứ

trước mặt mình mà toàn thân ớn lạnh.

Bạch Tiêu đã dùng Thẻ đọc suy nghĩ đầu tiên: Cô

nhìn thấy một thiếu nữ ma quỷ đội lốt thiên sứ.

92

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát