Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Tiếng Nói Của Con Tim

TIẾNG NÓI CỦA CON TIM

Tác giả: Danielle Steel

Người dịch: Kim Thùy

Người dịch: Văn Hòa

CHƯƠNG 1

Tiếng lách cách đều đều từ chiếc máy đánh chữ cũ

kỹ vang lên trong cảnh yên lặng của căn phòng. Bill

higpen đang cặm cụi làm việc ở góc phòng, khói

thuốc lá bay bồng bềnh trên đầu chàng. Chàng đẩy

cặp kính lên cao trên đầu, những tách cà phê kem

nằm cheo leo trên mép bàn, cái gạt tàn đầy ắp tro

và tàn. Mặt chàng căng thẳng, cặp mắt xanh nhìn đăm

đăm vào hàng chữ đang đánh. Tốc độ đánh máy càng

lúc càng nhanh, chốc chốc chàng quay lui nhìn vào

chiếc đồng hồ kêu tích tắc liên hồi ở phía sau.

1

Chàng đánh mày như thể ma qủy đang rình rập gần

mình. Mái tóc màu nâu ngả xám trông như thể chàng

ngủ rồi dậy đã nhiều lần mà không nhớ chải. Mặt

chàng cạo râu sạch sẽ, đường nét cứng cỏi, nhưng

trông có vẻ dịu dàng. Chàng không thể được gọi là

đẹp trai, nhưng người khỏe mạnh, hấp dẫn, khiến ai

cũng muốn nhìn nhiều lần và thích đến gần, làm bạn.

Nhưng khi chàng càu nhàu, mắt cứ nhìn đồng hồ mãi

và mấy ngón tay cứ gõ liên hồi trên máy chữ như thế

này, không ai muốn đến gần. Cuối cùng, chàng vụt

đứng dậy, lặng lẽ lấy bút chữa vội vài chỗ, trên

tập giấy mình vừa đánh xong trong 7 giờ qua, từ 5

giờ sáng cho đến giờ. Bây giờ đã gần 1 giờ chiều…

gần đến giờ phát hình rồi… chàng liền nắm xấp giấy

băng qua phòng, kéo mạnh cửa, bước nhanh qua bàn cô

2

thư ký như một vận động viên điền kinh olympic,

rồi đi như chạy trên hành lang, tránh va chạm mọi

người, làm ngơ trước những ánh mắt ngạc nhiên và

những lời chào thân ái. Chàng đấm mạnh vào cửa,

cánh cửa chỉ vừa hé mở là chàng thò tay vào đưa xấp

giấy đã điều chỉnh cho ai đấy trong phòng. Sự điều

chỉnh nội dung như thế này thường xảy ra. Tháng

nào cũng có vài lần, bất cứ khi nào bill thấy không

hài lòng với nội dung trong chương trình sắp đem

trình chiếu. Vì chàng là người sáng tác loạt phim

truyền hình nhiều tập vào ban ngày thành công nhất,

nên bất cứ khi nào chàng không hài lòng đoạn nào

đấy sắp trình chiếu là chàng cho ngưng, viết lại

một hay hai chương, đảo lộn các tình tiết trong đó

cho đến khi vừa ý mới thôi. Ông bầu của chàng gọi

3

chàng là bà mẹ chướng của truyền hình, nhưng ông ta

nghĩ chàng là nhà văn tuyệt vời nhất. Bill thigpen

rất nhạy bén trong công việc sáng tác truyện phim

truyền hình, chàng không mắc phải sai lầm nào khi

làm việc. Lâu nay chàng chưa bao giờ mắc phải sai

lầm chương trình a life worth living (1) là chuyện

phim dài nhiều tập vào ban ngày hấp dẫn nhất trên

hệ thống truyền hình mỹ và đây là đứa con tinh thần

của bill thigpen. Chàng sáng tác ra nó để vượt qua

cảnh đói rách khi bắt đầu viết kịch ở new york.

Chàng bắt đầu sự nghiệp với kịch nghệ ở đây, chàng

sáng tác kịch phẩm để đưa lên sân khấu ở broadway

và trong thời gian này, chàng là người theo chủ

nghĩa thuần túy. Kịch nghệ trên hết. Nhưng chàng có

vợ, gia đình sống ở soho tại new york, lâm vào

4

cảnh túng thiếu. Vợ chàng, leslie, làm vũ công

trong các buổi trình diễn ở broadway, và lúc này

chị ta thất nghiệp vì có thai đứa con đầu lòng. Mới

đầu chàng mỉa mai nói đùa về việc viết truyện phim

nhiều tập, chàng nghĩ nếu viết truyện phim thì đây

quả là một sự phá sản lớn trong sự nghiệp của

mình. Nhưng khi nặn óc để viết truyện phim, sáng

tác để trình chiếu dài ngày trên tivi, chàng thôi

không đùa cợt nữa, và công việc này trở thành một

nỗi ám ảnh. Chàng phải viết cho hay… cho leslie…

cho đứa con đầu lòng. Và sự thật là chàng thích tác

phẩm này. Chàng yêu tác phẩm của mình. Đài truyền

hình cũng thích. Họ say mê thích thú. Và đứa con

đầu lòng, adam, cùng tác phẩm đã chào đời vào một

lúc. Đứa bé là con trai, bụ bẫm, nặng bốn ký. Với

5

cặp mắt xanh to giống bố và mái tóc quăn màu vàng.

Còn đứa con tinh thần đem trình chiếu thử vào mùa

hè đã được khán giả đón nhận và đánh giá cao. Khi

chương trình này biến mất vào tháng chín, lập tức

đài truyền hình gặp phải sự phản đối của khán giả.

Hai tháng sau, chương trình này được trình chiếu

lại và bill thigpen càng được đánh giá cao hơn. Về

sau, chàng chọn hẳn nghề viết truyện phim nhiều kỳ

trên truyền hình.

Chàng bắt đầu viết về những giai đoạn đầu đời của

chính mình, những giai đoạn này rất hấp dẫn, khiến

cho diễn viên và đạo diễn mê say. Và thế là chàng

đành từ giả nghề biên kịch sân khấu ở broadway.

Viết kịch bản truyện phim truyền hình trở thành

nghề sinh sống của chàng.

6

Cuối cùng, người ta đề nghị mua tác quyền của

chàng với giá rất cao để chàng yên tâm ngồi ở nhà

thu thập tư liệu, trở lại nghề viết kịch bản sân

khấu cho broadway. Nhưng tác phẩm tinh thần life đã

trở thành đứa con cưng như con đẻ của chàng, cậu

bé được sáu tháng. Chàng không thể đan tâm bỏ nghề

viết kịch bản truyện phim nhiều tập, không thể bán

đi đứa con tinh thần của mình. Chàng phải ở lại với

nó. Nó là thực thể sinh động đối với chàng, chàng

quan tâm đến những gì mình viết ra. Chàng đã nói

đến những khổ đau của đời người, sự thất vọng, nguy

hiểm, nỗi buồn lo, chiến thắng, những thử thách,

nói đến sự kích thích, tình yêu, sắc đẹp giản dị.

Tác phẩm biểu lộ sự lo âu khi chàng vượt qua nỗi

sầu khổ của mình, thể hiện niềm vui sướng trong

7

cuộc sống. Tác phẩm trình chiếu giúp người ta tìm

thấy hi vọng sau thất vọng, tìm thấy ánh mặt trời

sau giông tố, và cốt lõi cơ bản của tác phẩm cũng

như nội dung chính yếu của nó đều tích cực, lạc

quan. Dĩ nhiên tác phẩm cũng có những nhân vật khốn

nạn, đê tiện, hãm hại người tốt trong xã hội.

Nhưng tác phẩm có hậu ở chỗ kẻ gian sẽ bị trừng trị

và người tốt sẽ được cứu rỗi, vì thế khán giả luôn

tin tưởng vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Nội dung tác phẩm tích cực như thế là nhờ tác giả

có niềm tin vào cuộc sống. Chàng là tác giả có niềm

tin vào cuộc sống, chân thật, ngây thơ, thông minh

và sáng tạo. Chàng yêu chương trình này, như một

chú bé thơ ngây, chàng gắn bó với nó, quyết định

làm cho tác phẩm của mình càng lúc càng hay, nuôi

8

dưỡng chương trình như tình yêu của chàng đối với

adam và leslie.

Trong những ngày thu hình đầu tiên, chàng thường

bị phân tâm, bị lôi kéo giữa hai thế lực, một bên

là gia đình, một bên là nghệ thuật, phải để mắt coi

chừng buổi trình diễn, đảm bảo nó được tiến hành

đúng nội dung của tác phẩm, canh chừng để họ khỏi

đưa vào nhà văn viết lời thoại hay đạo diễn không

tốt. Chàng nhìn mọi người với ánh mắt nghi ngờ,

luôn luôn đề cao cảnh giác, kiểm tra thường xuyên.

Họ không hiểu gì về chương trình trình chiếu và…

đứa con của chàng. Chàng thường di chuyển trên sàn

quay như gà mẹ lo chăm sóc gà con, sẵn sàng nhảy

vào can thiệp khi sự cố xuất hiện. Chàng tiếp tục

viết những chương hồi ngẫu hứng, thường lui tới xem

9

các buỗi trình diễn, đứng ngoài để chỉ dẫn cho

diễn viên. Vào cuối năm đầu tiên, bill thigpen

thẳng thắn tuyên bố mình không về broadway nữa.

Chàng gắn bó mật thiết với truyền hình, yêu truyền

hình, yêu chương trình phim truyện do chính mình

sáng tác. Chàng không viện cớ này cớ nọ để hoãn

ngày trở lại với bạn bè ở broad- way, công khai xác

nhận chàng yêu thích công việc đang làm. Một hôm

vào lúc đêm khuya, sau khi đã viết nhiều giờ, dựng

nên nhiều cốt truyện mới, tạo ra nhiều nhân vật và

tình tiết mới cho phần trình diễn tiếp theo, chàng

nói với leslie rằng không có con đường nào khác để

đi ngoài truyền hình.

Chàng không thể bỏ nhân vật, diễn viên của mình,

không thể bỏ những tình tiết phức tạp của cốt

10

truyện với những điều bi đát đau thương, khó khăn

trong đó. Chàng yêu truyện phim nhiều tập trên

truyền hình. Buổi trình diễn được thu hình trực

tiếp mỗi tuần năm lần, và dù không có nhiệm vụ gì

trên sàn quay, chàng cũng cùng ăn, uống, thương

yêu, hít thở và ngủ với chương trình. Có nhiều nhà

văn chỉ viết lời để trình diễn hàng ngày, nhưng

bill luôn luôn nhìn xa hơn họ. Chàng biết mình phải

làm gì. Mọi người trong nghề đều đồng ý với chàng.

Chàng giỏi, thông minh và sáng tạo. Chàng tuyệt

vời.

Chàng có trực giác nhạy bén về những việc cần làm,

biết trước việc gì sẽ thành công, việc gì không

thành công, việc gì người ta quan tâm lưu ý, nhân

vật nào họ sẽ thích, nhân vật nào họ sẽ ghét.

11

Lúc đứa con thứ hai của họ chào đời, tommy, vào

Hai năm sau, chương trình a life worth living

giành được hai giải phê bình và một giải emmy. Sau

khi nhận được giải emmy ấy, đài truyền hình đề nghị

chuyển chương trình này sang california. Có nhiều

lý do dẫn đến đề nghị này, họ cho rằng việc thu xếp

về mặt sản xuất ở đó sẽ dễ dàng hơn, và theo họ

california là nơi “ưa thích” chương trình này nhất.

Đối với bill, đây là tin tốt nhưng với leslie, vợ

chàng, thì hoàn toàn ngược lại. Nàng đã đi làm trở

lại, không phải vũ công trong đoàn vũ ở broad- way.

Sau khi thấy bill say mê chương trình phim truyện

trong hai năm rưỡi qua, nàng cảm thấy chán ngán.

Trong lúc chàng viết ngày viết đêm về cảnh loạn

luân của người đời, về gái vị thành niên có thai,

12

về những vụ ngoại tình ngu ngốc, nàng trở lại với

những lớp học múa, rồi bây giờ muốn dạy vũ ba lê ở

juilliard.

- Em nghĩ sao? - chàng hỏi, nhìn vợ với vẻ kinh

ngạc trong một buổi sáng chủ nhật vào giờ ăn điểm

tâm. Mọi việc đều tiến hành tốt đẹp cho gia đình,

chàng thấy tương lai của họ đang mở rộng trước mắt.

Cho đến sáng hôm ấy.

- Bill à, em không đi đâu. - nàng bình tĩnh nhìn

chồng, cặp mắt nâu to dịu dàng, trẻ thơ như lúc

chàng mới gặp nàng ngoài nhà hát, tay cầm cái xách

đựng quần áo vũ khi nàng mới hai mươi tuổi. Nàng ở

vùng new york thượng, tính tình tốt, chân thật, tự

nhiên, tính khí dịu dàng, hơi e thẹn nhưng hài

hước, ý nhị. Trong những ngày đầu mới yêu nhau, họ

13

cười luôn miệng và nói chuyện đến đêm khuya trong

những căn hộ tồi tàn, lạnh cóng họ thuê để ở, cho

đến khi chàng mua được căn hộ trên tầng áp mái đẹp

đẽ rất đắt tiền ở soho. Chàng thiết kế một phòng

luyện tập ngay trong nhà để nàng có thể khởi động

múa vũ ba lê và tập thể dục mà khỏi phải đến phòng

tập của rạp. Thế mà bây giờ bỗng nhiên nàng nói

tình họ đến đây là chấm dứt

- Tại sao vậy? Em nói gì thế, les? Em không muốn

rời khỏi new york à? - chàng kinh ngạc hỏi. Nàng

lắc đầu, nước mắt chảy ra. Nàng quay mặt đi một

lát, rồi quay lui nhìn vào tận mắt chàng. Nhìn vào

mặt vợ, chàng hiểu hết cớ sự và lòng đau nhói.

Chàng thấy mặt nàng lộ vẻ tức giận, thất vọng và

chán nản. Chàng nhận ra dấu hiệu mà đáng lẽ chàng

14

phải thấy từ nhiều năm nay. Chàng hoảng sợ tự hỏi

không biết nàng có yêu mình không. - chuyện gì thế?

Chuyện gì đã xảy ra vậy? - chàng tự nhủ : tại sao

lâu nay mình không để ý đến chuyện này? Tại sao

mình ngốc đến như thế?

- Em không biết … anh đã thay đổi… - nói đến đây

nàng lại lắc đầu, mái tóc đen dài lắc lư quanh đầu

nhưCặp cánh đen của thiên thần hạ thế. - không. .

Thế là không công bằng… cả hai ta đều đã… - nàng

hít mạnh một hơi rồi cố trình bày cho chàng nghe.

Sau năm năm lấy nhau có hai mặt con, nàng nợ chàng

rất nhiều. - em nghĩ chúng ta đã thay đổi chỗ ở

rồi. Em từng muốn trở thành ngôi sao lớn ở

broadway, còn anh thì muốn viết kịch trung thực,

“tâm huyết” và “có ý nghĩa”. Thế rồi bỗng nhiên anh

15

xoay qua viết kịch bản truyện phim nhiều tập… -

nàng chần chừ một lát, cười buồn. - mới đầu anh

chuyên về quảng cáo, việc này trở thành nỗi ám ảnh.

Rồi trong ba năm qua, anh chuyên viết kịch bản

truyện phim nhiều tập… sheila có lấy jake không?...

Larry có thật định giết mẹ không?... Henry đồng

tính phải không?... Martha thì sao?... Martha có bỏ

chồng vì chồng theo gái không?... Sự thật hilary

là con ai?... Liệu mary có trốn nhà ra đi không?

Helen là con ngoại hôn ư? Cô ta có lấy john không?

- leslie đứng dậy, đi lui đi tới trong phòng, vừa

đi vừa nói đến những tên quen thuộc. - sự thật,

những nhân vật này làm em nổi điên. Em không muốn

nghe đến chúng nữa. Em không muốn sống với chúng

nữa. Em muốn trở về với cái gì đơn giản, khỏe mạnh,

16

bình thường, với kỷ luật của môn khiêu vũ, với sự

mong ước được dạy môn này. Em muốn sống cuộc sống

bình thường, yên lặng, không thích những cảnh dơ

bẩn, giả tạo ấy. - nàng nhìn chàng với vẻ khổ sở và

chàng muốn khóc. Chàng là đồ điên. Trong khi chàng

chơi với những người bạn tưởng tượng, chàng đã để

mất những người yêu thương của mình mà không hề hay

biết. Thế nhưng, chàng không thể hứa với nàng là

mình sẽ từ bỏ nghề viết kịch bản truyện phim để trở

về với những gì mình đã bỏ công gây dựng. Bây giờ,

chàng biết làm sao? Chàng thích nghề viết kịch bản

truyện phim. Nghề này làm cho chàng cảm thấy hạnh

phúc, thỏa mãn, khỏe mạnh… và bây giờ leslie bỏ đi.

Đời thật mỉa mai. Nghề viết kịch bản truyện phim

thành công rực rỡ, chàng đã thành công trong nghề,

17

thế mà nàng ước mơ sống lại những ngày đói rách.

- Anh xin lỗi. - chàng cố lấy bình tĩnh để lập

luận với vợ. Trong ba năm qua, anh cắm cúi viết

truyện phim để người ta diễn xuất thật đấy, nhưng

anh nghĩ mình cần phải kiểm soát việc diễn xuất.

Nếu anh lơ là không chú tâm đến, nếu anh để cho

người khác làm, họ sẽ làm cho việc diễn xuất này

kém chất lượng, họ sẽ biến tác phẩm thành loạt

truyện phim truyền hình sướt mướt, cũ rích, kỳ cục,

khiến khán giả phải sởn gai ốc. Anh không để cho

họ làm thế. Tác phẩm của anh phải được trình chiếu

trung thực. Les à, dù em xác nhận hay không, thì

khán giả cũng nghĩ là cảnh trong tác phẩm đúng như

thật. Nhưng nói thế không có nghĩa là anh sẽ được

người ta trọng dụng mãi. Anh nghĩ ở california tình

18

hình sẽ rất khác… ở đấy sẽ nặng về chuyên môn hơn…

mọi việc sẽ được kiểm soát nhiều hơn. Ở đấy, anh

sẽ được về nhà nhiều hơn. - hiện chàng chỉ viết

những đoạn ngẫu hứng. Nhưng chàng vẫn còn kiểm soát

được tác phẩm.

Leslie lắc đầu với vẻ chán nản. Nàng biết chàng

quá rõ. Khi chàng viết những kịch phẩm đầu tiên,

chàng đã sống như thế rồi. Chàng viết một mạch suốt

hai tháng không nghỉ, chỉ nghỉ khi ăn khi ngủ hay

suy nghĩ để viết tiếp, đúng hai tháng là xong.

Nhưng vào thời kỳ ấy, nàng vẫn nghĩ như thế là

tuyệt. Sau này không thế nữa. Nàng quá đau đớn,

buồn khổ, đau vì cường độ làm việc của chàng, vì

nỗi ám ảnh và mong muốn công việc quá hoàn hảo của

chàng. Nàng biết chàng yêu vợ con, nhưng không phải

19

sự yêu thương như lòng nàng mong muốn. Nàng muốn

có ông chồng đi làm việc lúc 9 giờ, về nhà lúc 6

giờ, sẵn sàng nói chuyện với vợ, chơi đùa với con,

giúp vợ làm cơm tối, đưa vợ đi xem xi nê. Nàng

không muốn có người chồng làm việc suốt đêm rồi đến

10 giờ sáng tuôn ra khỏi nhà, mệt mỏi, mắt khờ

dại, tay ôm cả chồng nào là biên bản ghi nhớ, sắc

lệnh, bản văn sửa chữ để giao cho người ta diễn tập

vào lúc 10 giờ 30. Chàng làm việc quá nhiều, quá

mệt mỏi, kiệt sức và sau ba năm như thế, nàng quá

ngán. Nàng hoàn toàn thất vọng, và nếu nghe ai nói

đến những tiếng a life worth living hay tên các

nhân vật trong tác phẩm mà chàng thường thêm vào

hay bớt đi, là nàng thấy như muốn nổi điên.

- Leslie, em hãy cho anh cơ hội tốt này… cho anh

20

dịp may. Cuộc sống ở l.a. Sẽ rất tuyệt. Em hãy nghĩ

Đến điều này đi, sẽ không có tuyết, không có thời

tiết lạnh lẽo. Cuộc sống ở đấy rất tuyệt cho các

con. Chúng ta có thể đưa chúng ra bãi biển… chúng

ta xây hồ bơi ngay ở sân sau… chúng ta có thể đi

disneyland… - nhưng nàng vẫn lắc đầu. Nàng biết

chồng quá rõ.

- không, em sẽ đem chúng đi disneyland và ra bãi

biển. Anh sẽ làm việc suốt ngày đêm, hoặc chạy đến

chỗ người diễn tập, xem họ quay phim, hay viết đoạn

khác. Anh đã đưa các con đi xem vườn bách thú ở

bronx lần gần đây là khi nào, hay đã đưa chúng đi

chơi ở đâu?

- đúng rồi… đúng rồi… anh làm việc quá nhiều…

Anh là ông bố khủng khiếp… là tên khốn nạn, là

21

người chồng đê tiện, nhưng trời đất ơi, les, nhờ

thế mà mấy năm nay gia đình ta không đói rách, em

cứ nhìn mà xem, em muốn gì có nấy, và các con cũng

thế. Rồi đây chúng ta sẽ cho các con theo học tại

những trường tốt, chúng ta sẽ cho các con những gì

chúng muốn, chúng ta có thể cho chúng theo học đại

học. Như thế có khủng khiếp không? Đấy, ta chỉ gắng

làm việc vài năm, cuộc sống của ta đã cải thiện

nhiều. Rồi bây giờ ta mới bắt đầu khám phá, em lại

muốn rút lui ư? Lựa lúc sao mà tuyệt thế. - chàng

nhìn vợ nước mắt lưng tròng. Chàng đưa tay cho

nàng. - em yêu à, anh yêu em… xin đừng cản trở anh…

- nhưng nàng không nhúc nhích, không đến gần

chàng, mà cụp mắt xuống để khỏi thấy sự đau đớn

trong mắt chàng. Nàng biết chàng yêu nàng và rất

22

yêu các con. Nhưng việc này không thành vấn đề.

Nàng nghĩ nàng phải làm điều mình muốn. - em muốn ở

đây phải không? Anh sẽ báo cho họ biết chúng ta

không dời chương trình sang bên ấy. Nếu ở lại đây

làm cho em và các con hạnh phúc, thì anh cóc cần

california… chúng ta cứ ở đây. - nhưng giọng chàng

bỗng trở nên hoảng hốt vì chàng thấy nàng có vẻ

không quan tâm đến việc chàng ở lại đây. California

không phải là vấn đề.

- việc anh ở lại đây chẳng thay đổi tình thế. -

giọng nàng trầm, nhỏ, đầy vẻ buồn bã. – tình hình

quá trễ người ta không giải thích hết được. Em chỉ

biết em phải làm công việc khác ngay bây giờ.

- như việc gì? Đi ấn độ ư? Đổi tôn giáo à?Đi tu

hay sao? Việc dạy vũ ở julliard có gì thay đổi ư?

23

Mẹ kiếp, em đang nói gì với anh thế? Em muốn nói em

chia tay với anh phải không? – chàng bối rối, đau

đớn, và trở nên giận dữ. Tại sao nàng cư xử với

chàng như thế? Chàng đã làm gì để mang lấy hậu quả

như thế này? Chàng làm việc cật lực, làm việc giỏi,

bố mẹ chàng nếu còn sống chắc họ sẽ rất tự hào về

chàng, nhưng cả hai đã chết khi chàng mới ngoài hai

mươi tuổi, họ chết vì bệnh ung thư, chỉ cách nhau

một năm và chàng không có anh chị ruột. Chàng chỉ

có nàng với hai cậu con trai, thế mà bây giờ nàng

nói họ sẽ ra đi, để chàng sống trơ trọi một mình,

không có ba người mà chàng thương yêu, vì chàng đã

mắc phải sai lầm, chàng làm việc quá nhiều và đã

thành công rực rỡ. Chính nàng đã đối xử quá bất

công khiến chàng bừng bừng nổi giận.

24

- anh không hiểu gì hết, - nàng cố biện minh cho

mình.- đúng là anh không hiểu. Em vừa nói mình sẽ

Không đi california. Vì vậy, anh nói không đi thì

thôi, chúng ta cứ ở lại đây, mặc kệ ý kiến của đài

truyền hình. Họ cứ lo lấy việc của họ. Và bây giờ

sao đây? Chúng ta đi đâu bây giờ? Chúng ta trở về

với công việc trước đây phải không? Hay sao? Chuyện

gì thế, les? – chàng bị giằng xé giữa sự giận dữ

và nỗi thất vọng, chàng không biết nói sao để thay

đổi cục diện. Nhưng chàng không biết là nàng đã

quyết định, và chàng không còn cách gì để thuyết

phục nàng.

- em không biết nói sao với anh về chuyện này… -

mắt nàng rưng rưng hai hàng lệ, nàng nhìn chàng và

bỗng chàng có cảm giác điên khùng là chàng đang

25

tham dự một buổi trình diễn tác phẩm của chính mình

và không thể nào rút lui được… liệu leslie có bỏ

bill không?... Bill có thay đổi được cục diện

không?... Leslie có hiểu bill yêu nàng đến dường

nào không?... Bỗng chàng muốn cười hay khóc nhưng

không làm được. - hết rồi. Tôi nghĩ đấy là cách duy

nhất để nói về chuyện này. California không có

liên quan gì đến chuyện này. Tôi không muốn sống

như thế này lâu rồi, và bây giờ tôi hết chịu nổi.

Tôi không thể sống như thế này được nữa. Tôi muốn

sống cuộc sống riêng tư, với các đứa bé. Tôi muốn

làm việc của tôi, bill à… tôi không muốn sống với

chương trình của anh thâu đêm mãn ngày… - và không

muốn có chàng. Nhưng nàng không muốn nói ra ý ấy.

Thấy mắt chàng hiện ra vẻ quá đau đớn, nàng não cả

26

lòng, nếu nói thẳng ra như thế chắc nàng xỉu mất.

Trông chàng như thể bị sét đánh. Mặt chàng trắng

bệch, mắt to xanh lộ vẻ đau đớn. - em sẽ bắt mấy

đứa bé à? - chàng làm gì mà phải chịu đựng cảnh

này? Cả hai đều biết chàng rất thương con, mặc dù

trong ba năm qua chàng luôn bận bịu với công việc.

- anh không thể đem chúng đi california được. -

nàng đáp một cách đơn giản như thế, và chàng nhìn

nàng sửng sốt.

- đúng, nhưng em sẽ cùng đi để giúp anh chứ. - đấy

chỉ là lời nói đùa vớt vát, nhưng không ai cảm

thấy muốn đùa.

- bill, đừng…

- em sẽ để cho chúng đi thăm anh chứ? - nàng gật

đầu và chàng mong sao nàng thật sự bằng lòng. Bỗng

27

chàng nghỉ đến chuyện bỏ chương trình truyền hình,

ở lại new york, xin nàng đừng bỏ mình. Chàng nghĩ

rằng, bây giờ có van xin cũng quá muộn rồi. Nàng đã

bỏ chàng từ trong tâm, trong linh hồn. Chàng trách

mình là sao không nghĩ đến chuyện này sớm hơn. Nếu

chàng biết trước để đề phòng, có lẽ đã thay đổi

được tình hình.

Nhưng bây giờ chàng biết không thể nào thay đổi

cục diện. Dù khóc lóc van xin, chuyện tình của hai

người cũng chấm dứt. Chàng đã thua từ lâu mà không

biết. Cuộc sống của chàng đã hết.

Hai tháng tiếp theo, mỗi khi nghĩ đến chuyện này

Chàng vẫn còn đau đớn đến phát khóc. Chàng muốn

nói chuyện với các con. Chàng giúp chúng chuyển đến

ở tại căn hộ ở west side trước khi chàng ra đi.

28

Chàng sống một mình đêm đầu tiên tại căn hộ trên

tầng áp mái mà không có chúng. Chàng lại nghĩ đến

chuyện bỏ nghề, xin nàng quay về với mình, nhưng

cánh cửa đã đóng, không bao giờ mở lại cho họ.

Trước khi ra đi, chàng biết nàng rất thích người

thầy giáo dạy vũ tại juilliard. Nàng không dan díu

tình ái với ông ta, bill rất hiểu nàng, biết nàng

trung thành với mình, nhưng nàng yêu ông thầy giáo

ấy, cho nên đây là lý do khiến nàng bỏ chàng. Nàng

muốn được tự do yêu ông ta mà không có tội với

bill. Nàng nói mìnhvà người bạn giáo viên kia có

những điểm chung, còn với chàng thì không gì ngoài

hai đứa con. Adam rất đau đớn khi chia tay bố,

nhưng mới hai tuổi rưỡi, cậu bé chóng quen cuộc

sống mới. Còn tommy thì mới tám tháng tuổi nên chưa

29

biết gì. Chỉ có bill là đau khổ. Khi máy bay cất

cánh rời khỏi new york để đi california, mặt chàng

đầm đìa nước mắt.

Khi đến đây rồi, bill lao mình vào công việc sáng

tác để trình diễn trên truyền hình. Chàng làm việc

suốt ngày đêm, thỉnh thoảng ngủ trên ghế nệm dài

trong văn phòng. Người ta hết lời khen ngợi chàng,

chương trình đoạt nhiều giải emmy ban ngày. Trong

thời gian bảy năm sống ở california, bill bớt vui

buồn thất thường. Chương trình a life worth living

trở thành niềm vui, niềm tự hào của chàng, thành

người bạn thân, thành đứa con của chàng. Chàng

không có lý do gì để xua đuổi, ruồng rẫy nó nữa.

Chàng lấy công việc sáng tác chương trình này làm

đam mê hằng ngày của mình.

30

Các con đến thăm chàng vào những dịp nghỉ lễ và

một tháng mùa hè. Chàng yêu chúng hơn bao giờ hết.

Nhưng cha con ở cách xa nhau ba ngàn dặm, nên việc

thường xuyên muốn gặp nhau là cực kỳ khó khăn. Rồi

chàng quen biết rất nhiều người phụ nữ, nhưng người

bạn đường thường xuyên của chàng chỉ là chương

trình trình diễn truyện phim, và những diễn viên

đóng trong chương trình. Vào các dịp nghỉ lễ, chàng

sống với adam và tommy. Leslie đã lấy ông giáo ở

juilliard, nàng có thêm hai đứa con nữa nên phải

nghỉ dạy. Với bốn đứa con trong nhà mà đứa đầu mới

mười tuổi, công việc nhà rất bề bộn, nhưng nàng có

vẻ thích công việc nội trợ này. Nàng thỉnh thoảng

nói chuyện với bill trên điện thoại, nhất là khi

các con đi khỏi nhà, hay có đứa nào đau ốm hoặc có

31

chuyện gì khó khăn. Nhưng ngoài chuyện về adam và

tommy ra, họ không có gì để nói với nhau nữa. Thậm

chí họ không nhớ gì về thời gian họ sống chung. Nỗi

đau vì mất vợ đã hết, kỷ niệm về thời gian hạnh

phúc cũng phai mờ. Ngoài hai đứa con ra, tất cả đều

thành hư không. Hai đứa con là nguồn yêu thương

của chàng. Vào mùa hè, chàng nghỉ một tháng để vui

chơi với con, chàng mê con hơn mê việc trình diễn,

chàng để hết tâm trí vào việc chơi đùa với chúng.

Hàng năm, chàng nghỉ một tháng để đi chơi với con,

còn lại bao nhiêu thời gian mấy cha con vui chơi ở

l. A. , đi chơi ở disneyland, thăm bạn bè, nấu cho

chúng ăn, chăm sóc chúng. Đến khi chúng trở lại new

york, chàng lại đau đớn trước cảnh chia tay. Adam

bây giờ đã gần mười tuổi, cậu bé rất có tinh thần

32

trách nhiệm, vui vẻ, thành thật giống mẹ. Tommy còn

bé nên chưa được chín chắn, và thỉnh thoảng rất

tếu. Leslie thường nói với bill, tommy giống chàng

về mọi mặt, nhưng chàng không thấy như thế. Chàng

thương yêu cả hai con, và vào những đêm dài cô độc

một mình ở l.a., tim chàng đau thắt vì nhớ chúng,

chàng ước sao mấy cha con được sống cùng với nhau.

Đấy là điều duy nhất khiến chàng ân hận, là điều

duy nhất chàng không thay đổi được, điều duy nhất

làm cho chàng chán nản mặc dù chàng cố vui để sống.

Nghĩ đến hai con, chàng thấy đây là cái giá quá

cao cho một cuộc hôn nhân sai lầm. Tại sao vợ chàng

có quyền giữ con còn chàng thì không? Tại sao nàng

được phần thưởng ấy để bù cho những năm đã mất,

còn chàng phải chịu sự trừng phạt? Việc này công

33

bằng ở chỗ nào? Không có gì công bằng hết. Do đó,

chàng quyết thực hiện cho kỳ được một điều. Chàng

sẽ không bao giờ để việc như thế này tái diễn.

Chàng sẽ không yêu ai, không lấy ai, không có con

rồi để phải mất chúng nữa. Chấm hết. Không tái diễn

con đường này nữa. Và trong những năm qua, chàng

thấy đây là giải pháp tối ưu cho vấn đề này. Có rất

nhiều nữ diễn viên đấy, chàng sẽ mặc sức lựa chọn,

nhưng chàng không có thì giờ.

Khi mới đến california, đang đau buồn vì việc giả

từ vợ con, chàng rơi vào vòng tay ôm ấp của bà đạo

diễn nghiêm túc, và đã ân ái với bà ta suốt sáu

tháng, gần đến chỗ chuốc lấy sự tai hại. Bà ta đến

ở với chàng, chi phối đời chàng, mời bạn bè đến ở

lại, sắm sửa đồ đạc trong nhà cho chàng, quản lý

34

cuộc sống của chàng, cho đến khi chàng cảm thấy sắp

chết ngạt. Trước đó bà ta theo đại học ucla, tốt

nghiệp đại học yale, luôn mồm nói đến việc lấy bằng

tiến sĩ và sẽ làm những bộ “phim nghiêm túc”. Bà

ta luôn cho rằng chương trình của chàng thấp quá.

Bà ta nói nếu chàng chịu để cho mình giúp, chàng sẽ

vươn lên cao hơn, chóng thoát khỏi thân phận thấp

hèn chỉ làm được truyên phim truyền hình nhiều tập.

Bà ta còn ghét con nít, vứt bỏ những tấm ảnh chụp

con chàng. Điều đáng ngạc nhiên là chàng để cho bà

ta chi phối mình suốt sáu tháng trời, và sở dĩ như

thế là vì bà ta quá tuyệt trong chuyện chăn gối. Bà

ta xem chàng như đứa bé sáu tuổi, vào lúc chàng

cần được tình thương yêu, chăm sóc, và bà ta có vẻ

hiểu biết về mọi thứ về kỷ nghệ truyền hình ở l.a.

35

Nhưng khi nghe bà ta bảo chàng chấm dứt việc nói về

con và hãy quên chúng đi, chàng liền thuê một ngôi

nhà trệt ở khách sạn beverly hills trong thời gian

một tháng, rồi đưa chìa khóa nhà cho bà ta, bảo bà

ta ở tạm trong khi tìm căn hộ khác, và đừng gọi

chàng làm gì phiền phức. Ngay chiều hôm đó, chàng

đem đồ đạc của bà ta đến ngôi nhà trệt, và họ không

gặp lại suốt bốn năm. Sau đó, họ mới gặp lại tại

buổi lễ phát thưởng, nhưng bà ta giả vờ không biết

chàng.

Sau đó, cuộc đời của chàng dễ dàng và thoải mái

Hơn. Chàng gặp gỡ nhiều diễn viên, ngôi sao điện

ảnh, diễn viên phụ, người mẫu, những cô gái muốn

mua vui khi chàng còn tự do. Mỗi khi chàng không

căng thẳng trong công việc thay đổi cốt truyện của

36

buổi trình diễn, họ thích thú vui chơi với chàng,

đi dự tiệc cùng chàng, và họ không đòi hỏi gì ở

chàng nhiều hơn. Họ sẵn sàng đi chơi với chàng dù

họ cũng dan díu với người đàn ông khác và khi chàng

không gọi họ, họ cũng không phật ý. Vài cô thỉnh

thoảng đến nấu bữa tối cho chàng, hay chàng nấu cho

họ vì chàng thích nấu nướng. Những cô nào thích

trẻ con, thỉnh thoảng được chàng mời đến để cùng đi

với các con chàng đến chơi ở disneyland khi nào

chúng đến đây thăm chàng. Nhưng thường thường chàng

vui chơi với các con trong thời gian chúng đến

california thăm chàng.

Mới đây, bill dan díu với một nữ diễn viên làm

việc cho chương trình của mình. Sylia từ new york

đến, cô ta xinh đẹp, đóng một vai quan trọng trong

37

chương trình. Đây là lần đầu tiên trong thời gian

dài chàng làm việc ở đây cho phép mình dan díu với

người đang làm việc cho mình. Cô nàng là người giàu

tình cảm, chàng khó mà cưỡng lại quyết định yêu

mến cô. Cô đã làm diễn viên và người mẫu từ lúc còn

nhỏ tuổi, diễn viên trong các vở phim truyện

truyền hình, người mẫu trên trang bìa tạp chí

vogue, làm cho hãng lacroix ở paris một năm, và

đóng phim chiếu bóng ở l. A. Sáu tháng, nhưng phim

không thành công. Cô là nữ diễn viên tốt, được khán

giả hâm mộ, dịu dàng, xinh xắn khi xuất hiện trên

màn hình tivi, và bill rất ngạc nhiên khi thấy mình

thích cô ta. Thích chứ không yêu. Chàng sẽ dành

tình yêu cho adam và tommy, adam đã chín tuổi rưỡi

và tommy bảy tuổi, sylia hai ba tuổi, thỉnh thoảng

38

chàng nghĩ cô ta xử sự như con chàng vậy. Ngoài nét

dịu dàng ra, sylia còn tính giản dị và thơ ngây,

hai đức tính này làm cho chàng vui thích và xúc

động. Mặc dù cô ta đã lăn lộn nhiều với đời, đóng

phim và làm người mẫu suốt chín năm trời, nhưng cô

ta vẫn còn thơ ngây không hiểu biết hết vấn đề

trong xã hội. Tính này nhiều lúc khiến cho những ai

quan tâm đến cô vừa thích lại vừa lo. Cô ta hoàn

toàn không thấy rõ mặt trái của cuộc đời, không

biết rằng sau vấn đề nghệ thuật, chính trị hoạt

động tích cực. Những màn trình diễn của cô tuyệt

vời thật đấy, nhưng cô là miếng mồi ngon cho những

người đàn bà từng trải đang đóng chung. Bill luôn

luôn cảnh báo cô phải đề phòng khi giao du với họ,

nói cho cô ta biết những hiểm họa mà họ sẽ lén lút

39

gây cho cô. Nhưng cô ta còn trẻ người non dạ, nên

khi nào bill quá bận rộn không đi chơi với cô ta

được, cô cùng họ vui chơi thoải mái. Chàng có khi

bận việc nhiều tuần liền, thêm nhân vật mới này

vào, bớt nhân vật khác đi. Chàng luôn luôn làm cho

cuốn phim được mới mẽ để khán giả thích thú khi

thấy nó biến hóa sinh động.

Ở tuổi ba mươi chín, chàng đã trở thành ông vua

của chương trình phim truyện nhiều tập ban ngày.

Phần thưởng giải emmy sắp cả hàng trên kệ trong văn

phòng chàng đã xác minh điều đó. Nhưng chàng

thường không để ý đến chúng, và hôm nay khi đến văn

phòng, chàng cũng thế. Chàng đi lui đi tới trong

phòng, phân vân không biết các diễn viên đóng trong

chương trình hôm nay sẽ phản ứng ra sao khi thấy

40

có những sự thay đổi nội dung vào phút chót. Hai nữ

diễn viên thường giải quyết tốt chuyện này, nhưng

người nam diễn viên thường không nói đúng chi tiết

trong văn bản nếu có sự thay đổi tình tiết vào giờ

phút chót, vì anh ta ngạc nhiên, căng thẳng. Anh ta

đã làm cho chương trình này hai năm, và nhiều lần

bill có ý định thay nam diễn viên này, nhưng vì

chàng thấy anh ta có nét giống nhân vật trong

truyện, và khi anh ta vừa ý với nội dung của tác

phẩm, anh ta diễn rất khá.

Phim truyện nhiều tập này đã làm hàng triệu khán

giả khắp nước mỹ say mê thích thú. Việc bill, các

diễn viên và nhà sản xuất nhận được nhiều thư khen

ngợi từ khắp nơi gởi đến thật không có gì đáng ngạc

nhiên. Các diễn viên thủ vai và nhân viên trong

41

đoàn đã trở thành đại gia đình trong nhiều năm nay,

và chương trình phim truyện truyền hình này rất có

ý nghĩa với họ. Chương trình đã trở thành tổ ấm

cho nhiều nhân vật có tài năng, họ đã dùng đây làm

nơi dụng võ.

Chiều hôm đó, người yêu của chàng, sylia, sẽ đóng

vai vaughn williams, cô em gái trẻ đẹp của nữ nhân

vật chính trong tác phẩm, helen. Vaughn bị người

anh rể quyến rũ, đã gian díu tình ái với y và bị y

dẫn vào con đường nghiện ngập mà không ai trong nhà

hay biết, nhất là chị gái của cô. Cô gái bị đẩy

vào mạng lưới của tội lỗi, không thể nào thoát ra,

và gã anh rể của vaughn, john, quyến rũ cô tiến sâu

thêm vào nanh vuốt của y, dẫn cô đến con đường sa

đọa. Cảnh diễn ra hôm đó là đoạn vaughn bất ngờ

42

chứng kiến cảnh john giết người, và cảnh sát tìm ra

vaughn vì họ nghi cô đã giết người buôn ma túy,

người đã cung cấp thuốc cho cô, vì john đã giới

thiệu tên này cho cô. Đoạn trình diễn này có một số

tình tiết rất khó xếp đặt cho hợp lý, nên bill

phải giám sát thật kỹ những nhà văn soạn lời thoại

và sẵn sàng tư thế can thiệp nếu cần.

Nhưng đây là những thay đổi trong cốt truyện đã

xảy ra trong gần mười năm qua, và bill sung sướng

vì sáng nay chàng đã làm việc ấy xong, chàng phát

thảo những tình tiết diễn ra tiếp theo trong tác

phẩm. Chàng đã ngồi làm việc thoải mái trong văn

phòng, hút thuốc, nhấp cà phê nóng do cô thư ký của

mình đem vào. Chàng phân vân không biết sylia sẽ

nghĩ gì về những thay đổi trong tác phẩm, chàng vừa

43

đưa những phần thay đổi ấy cho cô qua cửa phòng

thay quần áo. Chàng không gặp cô từ đêm qua, khi

chàng rời khỏi nhà cô vào lúc ba giờ sáng và đến

văn phòng để khai triển những ý nghĩ đã hình thành

trong óc mình vào buổi tối. Khi chàng về, cô ta

đang ngủ. Chàng về nhà tắm rửa, thay quần áo rồi

đến văn phòng lúc bốn giờ ba mươi. Và đến mười hai

giờ ba mươi khi chàng đứng dậy, không khí trong

phòng vẫn còn sôi nổi. Chàng dụi tắt điếu thuốc,

vội vã đi đến phòng quay phim. Chàng gặp người đạo

diễn ở đây, thấy ông ta xem chăm chú những thay đổi

vào giờ phút chót.

Bill quen biết người đạo diễn lâu lắm rồi. Ông ta

là dân kỳ cựu ở hollywood, đến làm việc cho chương

trình này sau khi đã đạo diễn hàng tập vở phim

44

truyền hình thành công. Việc ông ta chọn chương

trình phim nhiều tập trên truyền hình thường kỳ để

làm thì thật khác thường, nhưng bill biết ông ta có

sở thích như thế. Khi chàng đi vào phòng quay,

allan mcloughlin đang buộc mọi người chú ý nghe ông

ta dặn dò. Ông ta nghiêm trang nói với sylia và

người diễn viên đóng vai john. Chàng lặng lẽ đứng

yên trong góc phòng quan sát để không làm gián đoạn

công việc của họ.

- uống cà phê không, bill? – cô gái viết kịch bản

phim trẻ đẹp hỏi chàng. Cô ta đã để mắt chàng từ

một năm nay. Cô ta thích chàng. Mọi người đều miêu

tả chàng như con gấu nhồi bông, cao, khỏe mạnh,

thông minh, dễ thương nhưng không đẹp lộng lẫy ;

chàng có nụ cười thoải mái, phong thái dịu dàng

45

khiến cho cường độ trong công việc bớt căng thẳng.

Nhưng bill chỉ cười và lắc đầu với cô gái. Cô ta dễ

thương, nhưng chàng chỉ xem cô ta là nhà biên kịch

không hơn không kém. Khi đứng ở đấy, chàng bận chú

ý đến những việc đang diễn ra trước máy quay phim,

hay là nghĩ đến những tình tiết trong cốt truyện

sẽ trình diễn sau này.

- không, cám ơn, tôi uống rồi. - chàng cười với cô

gái rồi quay lui nhìn người đạo diễn. Chàng thấy

sylia đang đọc lời, và các diễn viên đóng vai helen

và john đang tham khảo ở góc phòng. Hai người đàn

ông mặc sắc phục cảnh sát đứng trong phòng và nạn

nhân, người buôn bán ma túy mà john sẽ giết trong

tiết mục trình diễn hôm nay, mặc cái áo sơ mi đầy

máu, cái áo được hóa trang trông rất thực. Anh ta

46

đùa giỡn với một trong những người phụ việc ở đấy.

Hôm nay anh ta xuất hiện lần cuối trong phim vì khi

ống kính chiếu vào thì anh ta đã chết rồi.

- hai phút nữa. - có người nói lớn cho tất cả đều

nghe, và bill cảm thấy ruột hơi thắt lại. Chàng

luôn luôn như thế. Khi còn học đại học, hay lần đầu

tiên làm diễn viên, chàng đã có cảm giác hồi hộp

như thế rồi. Rồi khi ở new york, trước khi vở kịch

nào của chàng được đưa lên sân khấu, đêm nào chàng

cũng cảm thấy đau thắt bụng suốt một giờ trước khi

màn kéo. Và bây giờ, sau khi chương trình a life

worth living ra đời đã mười năm, chàng vẫn cảm thấy

thót bụng mỗi lần nó sắp được trình chiếu. Nếu

chương trình hỏng thì sao?... Nếu khán giả không

xem?... Nếu sự đánh giá giảm sút? … nếu tất cả diễn

47

viên đóng tồi?... Nếu mọi người nói sai lời trong

kịch bản?. . Nếu … những nguyên nhân có thể xảy ra

làm cho chàng lo sợ nhiều vô kể.

- còn một phút! – ruột chàng thắt mạnh thêm chút

nữa. Bill đưa mắt nhìn quanh phòng. Sylia nhắm mắt,

cố nhớ lời phải nói lần cuối và chuẩn bị tư thế

cho nhân vật của mình. Helen và john đứng vào vị

trí đã được ấn định trên sàn quay, chuẩn bị để

tranh cãi nhau kịch liệt theo cốt truyện bắt đầu

buổi trình diễn hôm nay. Kẻ buôn ma túy đang ăn cái

bánh xăng uých thịt bò hun khói khổng lồ cách xa

ống kính, anh ta mặc cái sơ mi đẫm máu. Không ai

nói lời nào khi người trợ lý đạo diễn đưa tay, xòe

năm ngón cho biết còn năm giây nữa là bắt đầu quay…

bốn… ba … hai … một ngón… bụng bill cồn cào và bàn

48

tay hạ xuống, helen và john liền đốp chát nhau

trên sàn quay lời lẽ phỉ báng đúng theo văn bản đã

được kiểm duyệt. Tình thế giữa họ căng thẳng đến độ

gần xảy ra ẩu đả. Lời lẽ quen thuộc với bill nhưng

lác đác vẫn còn nơi họ nói sai, vì họ thường mắc

phải những lỗi như thế, helen thường hay mắc lỗi

này nhiều hơn john, nhưng đối với cô, việc này bình

thường và bill không quan tâm đến những lỗi này,

miễn là cô ta đừng đi quá xa nguyên tắc, hay làm

cho các diễn viên khác lúng túng là được. Mọi việc

diễn ra suôn sẻ… và sau bốn phút diễn xuất căng

thẳng, màn trình diễn tạm nghỉ để chèn vào chương

trình quảng cáo. Helen bước ra khỏi sàn quay mặt

mày tái mét. Cảnh quay ngắn gọn, căng thẳng, đối

thoại và tình thế rất thật đến nỗi họ tin nhân vật

49

của mình là thật. Bill bắt gặp ánh mắt của sylia,

chàng cười. Cô ta vào vai thật tốt. Cô ta là diễn

viên giỏi. Cô ta biến mất. Bàn tay lại đưa lên. Mọi

người im lặng. Không một tiếng động. Không tiếng

đồng xu kêu leng keng trong túi, không chìa khóa va

nhau trong chùm, không tiếng bước chân, john đến

nhà của kẻ buôn ma túy ở tại vùng quê hẻo lánh xa

xôi. Người này đã gọi nặc danh đến helen, nói cho

cô biết người em gái của cô đã gian díu với chồng

cô. Tiếng súng vang lên, người ta chỉ thấy người

đàn ông nằm sóng soài với chiếc áo sơ mi đẫm máu,

gã chết trên nền nhà. Mặt john được quay rất gần

ống kính, mắt gã đằng đằng sát khí, vaughn đứng bên

cạnh. Hình ảnh lớn lên rồi mờ dần. Vaughn được

quay rất gần, cô đang ở trong căn hộ nhỏ nhưng sang

50

trọng, trông cô cực kỳ xinh đẹp. John đã biến cô

từ người tốt thành kẻ xấu, người ta đều thấy cô

đang nói lời từ biệt với một người đàn ông. Không

cần nói, ai cũng nghĩ rằng cô ta là gái ăn sương

hạng sang. Mắt vaughn nhìn thẳng vào ống kính, xinh

đẹp, bối rối, và có phần dữ dội. Bill chăm chú

nhìn cảnh diễn ra trước mắt, chàng hài lòng khi

thấy hình ảnh mờ dần để thay vào cảnh quảng cáo

khác. Cảnh trình diễn như những vở kịch mới hàng

ngày, toàn cả một thế giới mới, sự kỳ diệu trong

việc trình diễn không ngớt gây kinh ngạc cho chàng.

Thỉnh thoảng, chàng tự hỏi tại sao công việc tốt

đẹp như thế này, tại sao màn trình diễn quá ư thành

công như thế này, nhưng chàng phân vân không biết

phải chăng đấy là do chàng vẫn say sưa trong công

51

việc. Đôi khi chàng tự hỏi nếu mình bán tác quyền

thì việc trình diễn có xảy ra tốt đẹp không, hay

nếu chàng từ giả chương trình nhiều năm nay rồi…

nếu chàng ở lại new york… để làm việc gì đấy… vẫn

tiếp tục cuộc hôn nhân với leslie và ở lại đấy với

các con… chắc họ sẽ có thêm nhiều con phải không?

Nếu thế liệu bây giờ chàng còn viết kịch cho

broadway nữa không? Liệu chàng có còn thành công

trong nghề viết kịch nữa không? Liệu rồi bây giờ họ

có ly dị nhau không? Thật là kỳ lạ khi nhìn lui

quá khứ và đoán già đoán non cuộc đời.

Bill rời khỏi phòng quay, tin tưởng phần sau cũng

sẽ tốt đẹp như thế, chàng khỏi cần ở lại cho đến

hết.Người đạo diễn kiểm soát chặt chẽ việc diễn

xuất. Bill chậm rãi đi về văn phòng, cảm thấy lòng

52

thanh thản, tin chắc những phần tiếp theo sau đó sẽ

được hướng dẫn tốt. Điều khiến chàng hài lòng về

chương trình là chàng không tự mãn, lười biếng,

không buông xuôi, theo công thức, hay cứ dùng lời

văn cũ kỹ. Chàng đã biến đổi lời thoại trong đó

tươi mát hơn, thay đổi từng giờ từng phút, nếu

không, chương trình sẽ chết. Chàng thích sự kích

động trong thử thách hàng ngày. Thấu hiểu yếu tố

thách đố trong công việc, chàng quay về văn phòng,

ngồi dựa người vào ghế nệm dài, nhìn ra ngoài cửa

sổ.

- Công việc tiến hành ra sao? – betsey hỏi. Chị ta

làm thư ký cho chàng gần hai năm nay, được nửa

thời gian chị làm trong đài truyền hình. Ban đêm

chị làm diễn viên tấu hài, chị nghĩ rằng bill là

53

người tài nhưng không ai thấy.

- Tốt đẹp. - trông chàng thư thái, hạnh phúc. Cái

Bụng co thắt vì hồi hộp bâu giờ đã êm ả, sảng

khoái dễ chịu. - hôm nay chúng ta có tin gì của đài

truyền hình không? - chàng đã gởi đến họ mấy cốt

truyện mới để chuẩn bị cho các buổi trình diễn tiếp

theo và chờ đợi tin trả lời, mặc dù chàng biết họ

sẽ để cho chàng muốn làm gì thì làm.

- Chưa. Nhưng tôi nghĩ leland harris đã đi khỏi

thành phố, và nathan steinberg cũng vậy. - họ là

những vị thần cai quản cuộc sống của chàng, họ

thông suốt mọi sự, đầy quyền năng, biết nhìn xa

trông rộng, suy nghĩ chín chắn. Thỉnh thoảng chàng

có đi câu với nathan, và mặc dù người ta cho rằng

ông này là đồ chó đẻ, nhưng bill thích ông ta và

54

nhất mực cho rằng người đàn ông rất dễ chịu. - tối

nay anh có về sớm không? - betsey hỏi, nhìn chàng

với ánh mắt tràn trề hi vọng. Thỉnh thoảng chàng

đến văn phòng khi trời mới tảng sáng và ra về trước

năm giờ, nhưng những lần như thế thật hiếm. Nghe

chị ta hỏi, chàng lắc đầu, đi qua phòng đến bàn làm

việc có chiếc máy đánh chữ cũ kỹ để trên cái bàn

nhỏ ở phía sau bàn làm việc. Máy hiệu royal, một

trong những kỷ vật do bố chàng để lại.

- Chắc tôi phải ở lại khuya. Phần diễn xuất hôm

nay tiến hành tốt, tức là họ có những sự thay đổi

phải thực hiện trong vài phần tiếp theo. Họ phải

loại barnes ra khỏi tác phẩm. Chúng tôi vừa giết

anh ta rồi. Vaughn sẽ ở tù, đó là không kể đến việc

helen biết hết hành vi của john. Đợi cho đến khi

55

chị ta tìm ra việc cô em gái dùng mưu mô gì để có

ma túy mà dùng, nhờ vào anh chồng thương yêu của

chị. - chàng cười vui vẻ, ngồi duỗi hai chân xuống

bàn, tựa đầu lên hai bàn tay với tư thế thoải mái,

hạnh phúc.

- Anh có trí tưởng tượng rất phong phú. – Betsey

nhăn mặt đáp, đóng cửa văn phòng chàng rồi thò đầu

vào hỏi. - có cần tôi gọi nhà bếp đem thức ăn tối

nay cho anh không?

- Lạy chúa… làm thế là cô giết tôi rồi. Cô cứ lấy

cho tôi hai miếng xăng uých và bình thủy cà phê, để

chúng trên bàn làm việc của cô. Khi nào đói tôi sẽ

lấy ăn. - nhưng chàng thường không ăn, đến lúc xem

giờ, mới hay đã mười hai giờ khuya. Betsey thường

nói rằng điều kỳ lạ là chàng không chết đói khi

56

thấy bằng chứng cho biết chàng làm việc suốt đêm,

cái gạt tàn thuốc đầy ắp, mười bốn tách cà phê lạnh

và sáu miếng giấy gói kẹo socola thỏi vứt ở phía

sau.

- Anh nên về nhà ngủ một chút.

- Cảm ơn, má. - chàng cười và chị ta đóng cửa. Chị

là người tuyệt vời, chàng thích chị.

Khi cánh cửa mở ra lại, chàng cứ tưởng là betsey,

bèn ngước đầu nhìn, miệng vẫn cười một mình. Nhưng

không phải betsey, mà là sylia. Như mọi khi, mỗi

lần thấy cô ta là chàng như hụt hơi. Sylia vẫn còn

mặc áo quần trình diễn, mặt vẫn còn hóa trang nên

trông cô rất hấp dẫn.

Cô ta cao, mảnh, thân hình cân đối, bộ ngực bơm

silicone to tướng khiến cho đàn ông thích sờ, hai

57

chân dài như cao đến tận nách. Cô cao gần bằng

bill, mái tóc đen dài xõa xuống tận eo như dòng

thác, da trắng mịn như kem, và mắt màu lục như mắt

mèo. Cô là loại gái khi ra ngoài đường khiến cho xe

cộ phải dừng lại để nhìn, ngay cả l. A, nơi mà các

nữ diễn viên và người mẫu cùng con gái đẹp thường

xuất hiện để khoe sắc khoe tài. Nhưng sylia stewart

không xuất hiện ở những nơi công cộng ấy và bill

là người đầu tiên nói rằng cô ta sẽ làm cho chương

trình của họ được đánh giá cao, vì sylia vừa đẹp

lại vừa có tài diễn xuất.

- Em đóng rất tuyệt, em yêu à. Hôm nay, em quá

Tuyệt vời. Nhưng lúc nào em cũng thế. - chàng đứng

dậy trong khi cô ta cười, chàng bước ra khỏi bàn,

đến hôn cô vừa âu yếm vừa nghiêm trang. Cô ta ngồi

58

tréo chân trên ghế, chàng nhìn cô, cảm thấy tim đập

nhanh hơn. - lạy chúa, em vào đây như thế này, làm

anh cảm thấy ngây ngất, mất ăn mất ngủ. - cô ta

mặc chiếc áo đầm đen ngắn củn cởn rất khiêu gợi, cô

mặc áo này để diễn trong đoạn cuối của chương

trình, chiếc áo làm cho khán giả hoa mắt. Phòng lo

trang phục của họ đã thuê áo này tại cửa hàng fred

heyman. – em phải thay ngay áo sơ mi giày và quần

bò đi thôi. - nhưng quần jeans không tuyệt được như

thế này. Cô ta mặc quần jeans quá chật, nên mỗi

khi thấy cô mặc quần như thế, chàng nghĩ đến chuyện

cởi áo quần cô ta ra.

- Phòng trang phục nói em cứ mặc áo này. - cô ta

Làm ra vẻ vừa thơ ngây, vừa khêu gợi

- vậy thì tốt. - chàng cười, vào ngồi lại sau bàn.

59

- áo trông vừa và đẹp cho em. Có lẽ tuần sau chúng

ta đi ăn tối và em mặc áo này để đi.

- tuần sau à? – trông cô ta như đứa bé được cho

biết con búp bê bé yêu thích nhất đã đem đi sửa tới

thứ ba tuần sau mới lấy. - tại sao chúng ta không

đi tối nay?

– Cô ta nũng nịu hỏi, trông chàng có vẻ hơi thích

thú. Sylia rất giỏi trong những trò làm nũng như

thế này. Trò này có hiệu quả là nhờ bề ngoài xinh

đẹp cùng thân hình nảy lửa của cô ta.

- Chắc em thấy hôm nay phần trình diễn có nhiều

tình tiết mới, và nhân vật em đóng phải đi tù. Có

vô số màn mới sẽ diễn ra, các nhà văn phải viết lại

lời thoại và chính tôi cũng phải viết một số, hay

ít ra là phải kiểm tra những gì họ viết. - mọi

60

người đều biết chàng sẽ làm việc một mạch từ mười

tám cho đến hai mươi bốn ngày liền sắp tới, đứng

ngoài sàn mách nước, khuyến khích và đích thân viết

lại nội dung tác phẩm. Nhưng nội dung tác phẩm

đáng được điều chỉnh sao cho hợp

Thời.

- Thế cuối tuần này chúng ta không đi được à? -

hai chân dài của cô thả ra rồi tréo lại, khiến cho

cái vật trong quần bò của bill cứ nhúc nhích, nhưng

chàng tỏ ra không quan tâm đến.

- Không, không được đâu. Nếu may ra mọi việc tiến

Hành thuận lợi, có lẽ chúng ta có thể chơi một

chút ten- nis với nhau vào chủ nhật.

Cô ta làm nũng thêm. Sylia có vẻ không hài lòng.

- Em muốn đi vegas chơi. Bọn nhóc nhà em sẽ đi

61

vegas vào cuối tuần. - nhà em tức là nhóm diễn viên

đua tranh quyết liệt của họ.

- Anh không thể đi được, sylia à. Anh phải làm

việc. Chàng nghĩ cứ để cho cô ta đi chơi không có

mình, chắc mọi việc sẽ thoải mái hơn là giữ cô ta

lại để nghe những lời than vản, nên chàng đề nghị

cô cứ đi vegas với những người khác. - tại sao em

không đi với họ? Ngày mai em không có trong chương

trình, đi với họ cho vui đi. Còn anh phải ở lại đây

vào đợt nghỉ cuối tuần. - chàng vẫy tay chỉ bốn

bức tường trong văn phòng, và mặc dù mới thứ năm,

nhưng bill biết mình phải cần ít ra là ba hay bốn

ngày để làm việc căng thẳng để kiểm tra các nhà

văn. Nhưng sylia có vẻ vui thích khi nghe bill nói

cô cứ đi vegas mà không có chàng.

62

- Khi làm xong việc, anh sẽ đến vegas chứ? - trông

cô như trẻ con, thỉnh thoảng hình ảnh non trẻ này

làm cho chàng xúc động. Thật ra là chính thân hình

cô nàng khêu gợi chàng hơn, và chính sự quan hệ

thoải mái của hai người trong nhiều tháng qua làm

cho chàng sung sướng. Nhưng chưa có ai làm cho

chàng tự hào hơn. Sylia là người tốt, cô ta ít đòi

hỏi, chàng không phải luôn luôn đáp ứng các nhu cầu

của cô ta. Sylia muốn tìm người nào rảnh rỗi để đi

chơi cùng, đi dự các buổi khai trương, dự các buổi

tiệc và đi ăn tối lúc mười giờ đêm ở quán spago.

Nhưng bill thường không rảnh, chàng bận lo cho

chương trình và những cảnh quay mới nên không đi

đâu được, và những buổi tiệc ở hollywood không phải

là thói quen của chàng từ lâu rồi.

63

- Anh nghĩ chắc anh sẽ không làm xong việc đúng

giờ để đi chơi với em được. Chúng ta sẽ gặp nhau

vào chủ nhật lúc em đi chơi về. - việc ấn định thì

giờ như thế này rất hoàn hảo cho chàng, nó khiến cô

ta không còn lẽo đẽo bên lưng chàng, mặc dù chàng

thấy làm thế hơi ti tiện. Nhưng biết cô ta đang đi

chơi đâu đó còn hơn là cứ hai giờ cô ta gọi đến hỏi

chàng xong việc chưa, có lẽ sẽ dễ chịu thoải mái

hơn.

- Thôi được rồi. - cô ta đứng dậy vẻ hài lòng. -

anh không phiền lòng chứ? - cô ta cảm thấy hơi có

lỗi khi rời chàng, nhưng chàng chỉ cười và tiễn cô

ta ra tận cửa.

- Không, anh không phiền gì hết. Miễn là đừng để

bọn nhóc bán em cho một hợp đồng mới. - cô ta cười,

64

và lần này chàng hôn mạnh lên miệng cô. - anh sẽ

nhớ em.

- Em cũng nhớ anh. - nhưng có cái gì đó bâng

khuâng ánh lên trong mắt cô ta khi nhìn chàng và

trong khoảnh khắc, chàng phân vân không biết phải

chăng cái gì đó là sự bất ổn. Đấy là cái gì đó mà

chàng đã thấy trong cặp mắt khác trước đây… khởi

đầu bằng cặp mắt của leslie. Đấy là cái gì mà phụ

nữ thường nói đến, nói bằng mắt chứ không bằng lời.

Chỉ có sự cô đơn mới thấy được cái ấy. Chàng biết

rất rõ nó, nhưng bây giờ không có gì làm cho chàng

thay đổi ý kiến. Trước kia chàng không thay đổi

rồi, bây giờ ba mươi chín tuổi, chàng nghĩ thời

gian đã quá trễ để thay đổi mọi thứ.

Sylia rời khỏi văn phòng, bill quay vào làm việc.

65

Chàng muốn viết kịch bản mới, và muốn thay đổi một

vài tình tiết trong các phần sắp đến. Khi rời mắt

khỏi máy chữ, chàng thấy bên ngoài trời đã tối mịt.

Nhìn đồng hồ chàng giật mình thấy đã mười giờ, và

chàng bỗng thấy khát nước. Chàng đứng dậy, bật đèn

thêm cho sáng, đi lấy nước xô đa trong văn phòng để

uống. Chàng biết betsey đã để bánh xăng uých trên

bàn, nhưng chàng không đói. Công việc có vẻ thỏa

mãn được tinh thần cho chàng khi nó thuận buồn xuôi

gió, chàng hài lòng khi nhìn vào những gì mình đã

làm, rồi ngồi dựa người ra lưng ghế để uống xô đa.

Chỉ còn một cảnh cần thay đổi trước khi nghỉ việc

trong đêm nay, chàng lại cắm cúi đánh vào cái máy

royal hai giờ liền tiếp theo, hoàn toàn quên hết

mọi thứ ngoài việc viết. Và lần này, khi chàng dừng

66

tay thì đã nửa khuya. Đến khi ấy, tính ra đã làm

việc gần hai mươi giờ, nhưng chàng không mệt, mà

cảm thấy hồ hởi trước những đổi thay trong phần nội

dung vừa thực hiện xong và hi vọng sẽ thành công.

Chàng lấy chồng giấy đã đánh máy từ chiều đến giờ,

cất chúng vào ngăn kéo và khóa lại, rót thêm ly

nước xô đa nữa khi đi ra, để gói thuốc lá lại trên

bàn. Chàng ít khi hút thuốc ngoài những giờ làm

việc.

Chàng đi qua bàn cô thư ký, bánh xăng uých vẫn còn

nằm yên trong hộp giấy, rồi bước ra hành lang sáng

trưng dưới ánh đèn nê ông, đi qua nửa tá phòng

quay phim giờ này đã đóng cửa kín mít. Có một màn

diễn xuất về nghệ thuật ăn nói diễn ra trong một

phòng lúc đêm khuya, một toán thanh niên mặc áo

67

quần kỳ quái vừa mới đến để trình diễn. Chàng cười

chào họ, nhưng họ không cười lại. Tất cả đều có vẻ

quá lo lắng, chàng đi qua phòng quay nơi họ thực

hiện phần tin tức lúc mười một giờ, nhưng bây giờ ở

đây cũng tối om, việc chuẩn bị cho giờ phát sóng

sáng đã hoàn tất.

Người bảo vệ ngồi ở bàn trước cơ quan đưa cho bill

tờ giấy ký tên, chàng ký tên mình rồi bàn chuyện

với ông ta về trận bóng dã cầu vừa mới diễn ra.

Chàng và người bảo vệ già đều ủng hộ đội dodger.

Rồi chàng đi ra ngoài trời mát mẻ, hít mạnh không

khí của đêm xuân ấm áp. Vào giờ này sương mù chưa

nhiều lắm, nên trời đêm rất dễ chịu, thoải mái.

Chàng thích công việc đang làm và luôn tiến hành nó

vào giờ khắc yên tịnh vắng vẻ nhất, có vậy mới dễ

68

tưởng tượng ra được nhiều tình tiết hấp dẫn. Công

việc này mang rất nhiều ý nghĩa, và bây giờ làm

xong, chàng rất sung sướng khi đã sáng tác được

nhiều cốt truyện hay. Thỉnh thoảng chàng không vừa

ý với tác phẩm vì cảm thấy không hay, cảnh trong

truyện không hợp lý hay nhân vật chệch choạc không

giống như ý đồ ban đầu. Nhưng hầu hết những điều

chàng soạn ra đều tốt, chàng thích chúng. Có nhiều

lần chàng ân hận vì đã bỏ hết thì giờ vào công

việc, và những lúc này chàng đâm ra ganh tỵ với

những nhà văn viết lời thoại cho kịch bản.

Chàng thở dài khoan khoái, mở máy xe. Bill đang sở

hữu chiếc chevrolet đời 49 có thùng chở hàng bằng

gỗ, chàng đã mua xe này của người vận động viên

lướt sóng cách đây bảy năm với giá năm trăm đô la.

69

Chàng thích chiếc xe này. Xe màu nâu sẫm, bề ngoài

không được đẹp lắm, nhưng máy còn tốt, lại rộng

rãi, khi các con chàng đến thăm, chúng có chỗ để

ngồi thoải mái.

Khi lái xe về nhà trên xa lộ santa monica về phía

avenue fairfax, bỗng chàng thấy đói bụng. Đói

không chịu nổi. Chàng biết ở nhà chẳng có gì ăn.

Nhiều ngày qua chàng không ăn ở nhà, chàng quá bận

nên không mua thức ăn, và ngày cuối tuần trước,

chàng ở tại nhà của sylia. Cô ta thuê ngôi nhà ấy

của một minh tinh màn bạc già, bà ta đã về hưu,

sống ở nhà khác nhưng vẫn còn giữ ngôi nhà trước

đây bà ta ở.

Trên đường về nhà, chàng dừng lại ở siêu thị

safeway, khi đậu xe vào bãi thì đã quá mười hai giờ

70

khuya. Chàng đậu xe vào ngay trước cổng chính, gần

bên chiếc mg màu đỏ cũ kỹ, trần xe hạ xuống. Chàng

đi vào nhà hàng sáng trưng, lấy chiếc xe đẩy mua

hàng, rồi vừa đi vừa tính nhẩm trong óc nên mua thứ

gì. Trong lối đi gần đấy có chỗ bán thịt gà nướng

tỏa mùi thơm phức. Chàng lấy một con, rồi lấy hộp

bia sáu lon, một ít xà lách nơi khu bán thực phẩm

ngon, ít xúc xích ý, dưa chua, rồi đi về khu bán

rau diếp, cà chua, rau quả, để làm món xà lách.

Nghĩ đến món này chàng thấy càng đói thêm, muốn

chóng về nhà để ăn cho khỏi đói. Chàng không nhớ là

mình có ăn trưa hay không, nếu có thì đã ăn gì.

Hình như đã lâu rồi chàng không ăn gì. Chàng chợt

nhớ mình cũng cần khăn giấy, giấy vệ sinh cho hai

phòng tắm. Chàng lại nghĩ cần thêm kem cạo râu, và

71

có cảm giác như kem đánh răng cũng hết. Chàng hình

như không có thì giờ để đi mua hàng. Khi đi mua

những thứ tạp phẩm như dầu ô liu, cà phê, bánh kếp,

xúc xích, xi rô – để dùng vào buổi điểm tâm cho

lần sau vào ngày cuối tuần – và bánh bột cám, vài

thứ ngũ cốc, trái dứa và đu đủ tươi, chàng đi trong

cửa hàng cảm thấy người tươi tỉnh như đang ở giữa

chiều. Chàng bỏ những thứ muốn mua vào giỏ, cảm

thấy mình như người đói lâu ngày. Tuy nhiên, chàng

không quá nôn nóng vì bây giờ chẳng có gì phải làm

nữa, và ở nhà chẳng có ai chờ đợi chàng. Chàng mặc

sức nhìn xem khắp nơi trong cửa hàng. Chàng định

mua một ít bánh mỳ pháp và pho mát mềm để ăn tối,

bèn tìm đến gian hàng bán bánh mỳ, và khi rẽ quanh

góc nhà hàng, bỗng chàng đâm sầm vào một cô gái. Cô

72

ta từ đâu xuất hiện trước xe chàng, hai tay ôm cả

chồng khăn giấy. Vì quá bất ngờ nên chàng đâm xe

chở hàng vào cô ta khiến cô nhảy lui, giật mình, để

rơi khăn giấy xuống nền nhà. Chàng nhìn sững cô

gái, cô ta đẹp, hấp dẫn, áo quần sạch sẽ, và đang

cúi người lượm khăn giấy lên.

- Tôi xin lỗi… tôi… nào… để tôi giúp cô… - chàng

Thả chiếc xe, định đến lượm giúp cô ta, nhưng cô

đã vội đứng lên, miệng mỉm cười, mặt hơi ửng hồng.

- Không sao. - nụ cười cô ta thật tươi tắn, tự

nhiên. Mắt cô ta xanh và to, trông có vẻ như nói

thế là đủ rồi, bèn đẩy xe đi, quay đầu lui nhìn

chàng miệng vẫn cười, và chàng nhìn theo như một kẽ

si tình. Chàng cảm thấy như một cảnh trong xi nê,

chuyện xảy ra này chàng có thể viết vào trong phần

73

trình diễn trên truyền hình. Nhan đề : chàng gặp

nàng. Chàng muốn chạy theo… này… đợi chút… dừng

lại! Nhưng nàng đi rồi, mài tóc đen óng ánh xỏa

đung đưa quanh vai, nụ cười tươi, cặp mắt xanh to

rực rỡ. Khi nàng nhìn chàng, ánh mắt có vẻ thẳng

thắn, nhưng nụ cười phân vân như thể sắp hỏi chàng

điều gì, và nụ cười thân thiện như thể nàng sắp

cười mình. Tiếp tục mua hàng mà trí chàng cứ nghĩ

đến nàng… xốt mayonnaise… cá… kem cạo râu… trứng ư?

Chàng cần trứng không? Cần kem chua không? Chàng

không tập trung vào gì nữa. Thật kỳ cục. Nàng xinh

đẹp nhưng không cầu kỳ. Nàng trông như cô sinh viên

mới ra trường ở đại học miền đông. Nàng mặc quần

jean, mặc áo cổ lọ màu đỏ, đi giày đế mềm. Mấy phút

sau khi thấy nàng lấy hàng trên xe đẩy để lên quầy

74

tính tiền, tim chàng đập mạnh. Chàng dừng đẩy xe

một lát, đưa mắt nhìn nàng. Nhìn chung, nàng không

phải là người có sắc đẹp cầu kỳ, kiêu ngạo, chàng

tự nhủ. Phải, dễ thương… thực ra rất dễ thương,

nhưng đối với khiếu thẩm mỹ của chàng, dựa theo

khiếu thẩm mỹ đương đại ở california thì sắc đẹp

của nàng quá bình thường. Nàng trông có vẻ như

người mà người ta có thể nói chuyện vào lúc đêm

khuya, người có thể nói chuyện vui, người có khả

năng làm món tráng miệng hay kể một câu chuyện hay.

Chàng cần gì những cô gái như thế trong khi chàng

đã có những cô gái như sylia để ngủ cho ấm giường?

Nhưng khi nhìn cô ta lấy đồ trong xe đẩy ra, chàng

không biết tại sao mình lại mơ ước có nàng đến thế.

Chàng muốn làm quen với nàng và phân vân không

75

biết nàng tên gì. Chàng chầm chậm đẩy chiếc xe về

phía nàng. Chào… tôi là bill thigpen… chàng vừa đẩy

xe đến gần quầy trả tiền vừa nhẩm tính trong óc.

Nàng đang trả tiền và có vẻ không chú ý đến chàng.

Nàng viết chi phiếu, chàng nhìn, nhưng không đọc

được tên nàng. Chàng chỉ thấy bàn tay trái cầm cuốn

chi phiếu. Bàn tay trái có chiếc nhẫn vàng. Nhẫn

cưới. Bất kể nàng là ai, không còn là vấn đề nữa.

Nàng đã có chồng. Chàng cảm thấy lòng nặng trĩu,

như một đứa bé thất vọng. Khi nàng nhìn chàng, nhận

ra chàng là người đã va vào mình trước đó mấy

phút, làm mình để rơi chồng khăn giấy; nàng cười

với chàng, chàng hầu như cười mình. Xin chào… tôi

là bill thigpen… cô đã có chồng… thật đáng tiếc,

nếu cô ly dị chồng, hãy gọi cho tôi… chàng không

76

muốn lộn xộn với những phụ nữ có chồng. Chàng muốn

hỏi tại sao nàng lại đi mua sắm khuya như thế,

nhưng không quan trọng. Việc này không thành vấn

đề.

- Chúc ngủ ngon, - nàng nói giọng nhỏ nhẹ, khàn

khàn. Nàng lấy lên hai xách tạp phẩm, và chàng lấy

hàng trong xe đẩy ra.

- Chúc ngủ ngon, - chàng đáp và nhìn nàng ra về.

Mấy phút sau, chàng nghe tiếng xe rồ máy và khi ra

đến xe mình, chàng thấy không còn chiếc ag ở đấy

nữa, chàng phân vân không biết có phải nàng đi

chiếc xe ấy hay không. Chàng cười một mình. Nếu

chàng cứ tiếp tục gặp ai cũng yêu như thế này, thì

quả thật chàng quá tào lao. Thôi, thigpen, - chàng

nói một mình rồi nhấn mạnh ga cho xe xả hết khói, -

77

hãy bình tĩnh cậu. - chàng cười khúc khích, lái xe

ra khỏi bãi đậu xe, và khi về đến nhà, chàng phân

vân không biết sylia đã đến vegas chưa.

78

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát