Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Tượng Phật Say

TƯỢNG PHẬT SAY

Trước đây ở phố Hàng Đường, thủ đô Hà Nội bây giờ

có chiếc cầu gỗ bắc qua sông Tô, được gọi là Cầu

Đông. Ở đầu cầu, có một tượng đá ngồi trên bệ lộ

thiên. Hàng tháng, vào các ngày rằm, mồng một người

các nơi đến lễ rất đông.

Pho tượng được tạc bằng đá trắng, cao hai thước,

ngồi xếp bằng tròn, hơi ngả về đằng sau, phơi bụng

hở rốn và miệng tủm tỉm cười. dân chúng thường gọi

là Phật cười, các nhà chữ nghĩa thì gọi là Tiếu

phật.

Phật đá Cầu Đông được xem là một cảnh lạ ở Thăng

Long.Phật mà cũng cười? trong cảm quan dân chúng

Phật có cười thì chỉ cười thiên hạ đang lao vào

những trò rối của cuộc đời đua tranh danh lợi mà

1

thôi. Nhà thơ Ngô Ngọc Du đã làm câu thơ hí lộng:

Trò đời múa rối bày trăm vẻ

Đức phật từ bi cũng bật cười!

Kia là phật cười, còn đây lại là phật say! Làng

Thụy Chương đầu Hồ Tây có một ngôi chùa nhỏ. Chuyện

kể rằng vì một biến cố nào đấy, ngôi chùa bị đổ

chỉ còn trơ lại một pho tượng phật. Nghệ nhân dân

gian nào đấy đã tạc cho phật một hình dáng đặc

biệt: tay chống gậy, chân bước lảo đảo như muốn

ngã. Trạng Quỳnh đến làng Thụy Chương mua rượu,

làng này có tiếng nấu rượu ngon, nhìn thấy liền ứng

khẩu luôn bài thơ

Ông đứng chi mà đứng mãi đây?

Dập dềnh như tỉnh lại như say

Vãi nào đã chuốc cho ông rượu

2

Còn có cho vay một nậm đầy!

Tiếc rằng cả Phật cười, Phật say trên đây qua

những biến động thời gian, nay đều không còn nữa

Đỗ Thị Hảo

3

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát